Thiếu đế xuân tâm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thiếu đế xuân tâm

Tác giả : Hàn Nha

Chương 10: Trên băng

Phó Nguyên Thanh còn chưa bước vào đại đường, đã nghe thấy Chỉ huy sứ Bắc Trấn Phủ ty Lại Lập Quần và Xưởng công Tây xưởng Lưu Cửu đang giằng co trên đại đường.
"Không có thánh chỉ, Hầu Hưng Hải không thể giao cho ngài. Lưu xưởng công không cần phải đợi ở đây nữa đâu." Giọng nói cứng nhắc này là của Lại Lập Quần.
"Lại đại nhân, ngài nói vậy là không đúng rồi." Giọng Lưu Cửu tỏ vẻ bình thản điềm nhiên: "Lẽ nào lúc Cẩm Y vệ các ngài bắt người cũng có thánh chỉ sao?"
"Bắc Trấn Phủ ty nghe theo sai phái trong cung, không cần thánh chỉ."
"Ha, là trong cung, hay là Ty Lễ giám."
Giọng Lại Lập Quần lạnh hẳn đi: "Lưu xưởng công có ý gì?"
Lưu Cửu cười một tiếng: "Không có ý gì khác. Chỉ là thời gian chúng ta diện kiến Vạn tuế gia cũng không phải là ít, chưa từng nghe thánh thượng hạ chỉ dụ gì. Cái từ 'trong cung' này của Lại đại nhân đúng là đáng để suy ngẫm đấy..."
Lại Lập Quần tức giận đến mức giọng điệu cũng trở nên lạnh lẽo: "Lưu Cửu, đều là người làm việc ở ngự tiền, ngài chớ có ngậm máu phun người!"
Nghe đến đây, Phó Nguyên Thanh dẫn theo Phương Kính và Trần Cảnh sải bước đi vào.
Lại Lập Quần thấy Phó Nguyên Thanh, vội vàng đứng dậy hành lễ: "Lão tổ tông, Phương thiếu giám."
Lưu Cửu mặt vuông, môi mỏng, hai mắt híp lại lóe lên tia sáng tinh ranh, vốn đã là thái giám, lại còn thích bóp giọng khi nói chuyện, khiến người ta khó mà sinh ra hảo cảm.
Gã đợi Phó Nguyên Thanh ngồi xuống ghế chủ tọa, lúc này mới thong thả đứng lên, uể oải chắp tay: "Lưu Cửu bái kiến Phó chưởng ấn."
Dáng vẻ ngông cuồng ngạo mạn của gã, Phó Nguyên Thanh không hề để trong lòng, sau khi ngồi xuống bèn hỏi: "Theo luật pháp của triều Đại Đoan, Bắc Trấn Phủ ty vốn có trách nhiệm giám sát bá quan văn võ. Hơn nữa ta nhận lời phó thác phò tá ấu đế của Tiên đế, thống lĩnh một Xưởng một Vệ, không hề có hành vi vượt quá quyền hạn. Lẽ nào Lưu chưởng ấn đã quên rồi?"
Lưu Cửu cười gượng: "Chuyện này sao dám quên."
"Nếu đã như vậy, đều là người hầu hạ trong cung, lời nói có liên quan đến thánh cung, thì nên suy nghĩ cho kỹ, cẩn trọng từ lời nói đến việc làm." Phó Nguyên Thanh nói: "Đó mới là đạo làm tôi làm tớ."
Trong lúc y nói chuyện, Trần Cảnh bên cạnh đã bưng lên cho y một bát trà nóng, Phó Nguyên Thanh nhận lấy, ủ trong tay một lát, lòng bàn tay đã ấm áp hơn chút ít.
"Lưu chưởng ấn còn việc gì không?" Y hỏi.
Lưu Cửu bị y giáo huấn như học trò, nét mặt hơi khó coi, bực dọc nói: "Vốn cũng chẳng có việc gì lớn lao, chúng ta muốn đưa Hầu Hưng Hải đi thẩm vấn." TruyenLau
"Người này dính líu đến rất nhiều việc, nên do Bắc Trấn Phủ ty giam giữ."
Lưu Cửu cười một tiếng: "Chúng ta có công văn của Tam Pháp ty, Hình bộ, Đô Sát viện và Đại Lý tự liên danh thỉnh cầu hội thẩm Hầu Hưng Hải, mong Phó chưởng ấn chấp thuận."
Đọc truyện tại TruyenLau.com "Không có thánh chỉ, Tam Pháp ty cũng không thể hội thẩm Hầu Hưng Hải." Phó Nguyên Thanh nói.
"Chúng ta khuyên Chưởng ấn vẫn là đừng ngoan cố chống cự nữa. Nội các đòi Hầu Hưng Hải, Lục bộ cũng muốn tra vấn Hầu Hưng Hải... Tam Pháp ty hội thẩm chính là nguyện vọng chung của ngoại thần. Bây giờ ngài cứ giam giữ Hầu Hưng Hải, triều thần sẽ nghĩ thế nào? Có phải vụ án tham ô của Hầu Hưng Hải có dính líu gì đến Ty Lễ giám không?" Lưu Cửu nói.
Phương Kính nhíu mày: "Chính là vì Hầu Hưng Hải dính dáng quá nhiều với triều thần bên ngoài, cho nên lão tổ tông mới không muốn thả người ra. Lưu gia ngài đây là đang vu khống."
Lưu Cửu không thèm để ý đến cậu ta, chỉ nói với Phó Nguyên Thanh: "Bây giờ không phải chỉ có một mình cha gia nói vậy. Chuyện này đen hay trắng, là ai tham ô, chẳng qua cũng chỉ dựa vào cái miệng của quan viên, ngòi bút của sử quan. Đến lúc ép đám triều thần hung hãn đó quá mức, bọn họ hắt hết nước bẩn lên người ngài. Lão tổ tông ngài cần gì phải làm cái việc tốn công vô ích này?"
Phó Nguyên Thanh im lặng một lát, đặt bát trà trong tay xuống, lúc này mới ngước mắt nhìn Lưu Cửu. TruyenLau.com
"Người, đang ở Bắc Trấn Phủ ty, sẽ không thả ra ngoài." Y nói: "Sử quan cũng được, quan viên cũng thế, đúng là ai cũng có thể viết có thể nói. Nhưng ta chỉ thừa nhận công lý lẽ trời."
Lưu Cửu tức đến bật cười: "Ngài thực sự cho rằng nắm giữ di chiếu của Tiên đế là có thể cản được một đạo thánh chỉ của Vạn tuế gia chủ tử cha gia sao?"
"Ta không hề nói vậy."
"Chúng ta đi xin thánh chỉ ngay đây, ngài đừng có hối hận!" Lưu Cửu đứng lên đe dọa.
Nét mặt Phó Nguyên Thanh không mảy may suy suyển, nhạt giọng nói: "Lưu chưởng ấn cứ tự nhiên."
Lưu Cửu phất ống tay áo, dẫn theo đám người rời đi, một đám đông rầm rập rút khỏi đại đường Bắc Trấn Phủ ty, nơi này lập tức trở nên tĩnh lặng.
"Đa tạ lão tổ tông." Lại Lập Quần nói.
"Nếu có ai đến đòi thẩm vấn Hầu Hưng Hải nữa, cứ bảo bọn họ đến Ty Lễ giám tìm ta."
"Vâng." Lại Lập Quần gật đầu: "Bên phía Lưu Cửu... Hoàng thượng liệu có phê chuẩn không..."
Nếu là mấy năm trước, hắn dám chắc Thiếu đế sẽ nghe lời can gián của y. Nhưng nay, vị Hoàng đế trẻ tuổi đã trưởng thành, đã có suy nghĩ của riêng mình.
Việc trọng dụng Lưu Cửu chính là một ví dụ.
Hắn thậm chí không thể phán đoán xem liệu Hoàng thượng có hạ chỉ dụ để Tam Pháp ty hội thẩm hay không.
Phó Nguyên Thanh nắm chiếc chén trà trong tay nói: "Để Phương Kính đi thẩm vấn Hầu Hưng Hải đi."
Lại Lập Quần hơi lo lắng: "Phương thiếu giám ra tay không nể mặt, Hầu Hưng Hải này vẫn chưa định tội, làm vậy có hợp lý không? Lỡ như người có chuyện hay tàn tật, chọc giận người khác thì tính sao?"
"Cho dù Hoàng thượng có hạ chỉ, cũng phải đợi đến ngày mai." Phó Nguyên Thanh nói: "Hầu Hưng Hải và kẻ đứng sau lưng hắn ta, tham ô hàng triệu lạng bạc trắng, biến triều đình thành đạo trường riêng của chúng, làm ra những trò mua quan bán tước này. Nay để Lưu Cửu đến đòi người, chắc chắn là kẻ đứng sau đã sốt sắng, sợ sệt rồi. Đêm nay nếu không cạy miệng Hầu Hưng Hải để hỏi ra tung tích của những nhân vật mấu chốt, ngày mai Hầu Hưng Hải được Tam Pháp ty dẫn đi, kẻ chủ mưu phía sau sẽ không bao giờ để hắn ta mở miệng nữa. Bao công sức đổ sông đổ biển, kẻ chủ mưu lại ngóc đầu dậy, đến lúc đó, làm sao chúng ta xứng đáng với những sĩ tử mười năm đèn sách, lại làm sao đối mặt với những triều thần cúc cung tận tụy, thanh liêm?"
Phương Kính hỏi: "Có thể dùng hình không?"
"Chỉ trong đêm nay, dùng trọng hình." Phó Nguyên Thanh nói.
Phương Kính cười rộ lên: "Tuân lệnh, người cứ yên tâm giao cho nhi tử."
*
Phó Nguyên Thanh dẫn theo mọi người đi vào chiếu ngục, đi xuống dưới ba tầng, ngục thất tối om được ngăn cách bằng những cánh cửa sắt.
Lại Lập Quần sai người bê cho Phó Nguyên Thanh một chiếc ghế quan mạo, lại thắp đèn sáng ngồi chờ ở gian ngoài, đích thân rót cho y một bát trà.
Toàn bộ tầng dưới cùng, ngoài tiếng kêu oan của các phạm nhân xung quanh thì chẳng có ai nói năng gì, mùi máu tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi.
Bên này Phương Kính thay một bộ trang phục gọn gàng đẩy cửa bước vào gian ngục bên trong.
Mấy người đứng bên ngoài lập tức nghe thấy tiếng Hầu Hưng Hải trong đó cười lớn, chửi bới: "Đám yêm hoạn, ngươi cũng xứng thẩm vấn ta sao?!"
Phó Nguyên Thanh bảo Lại Lập Quần lấy bản tấu chương Bắc Trấn Phủ ty chuẩn bị dâng lên ra, ngồi dưới ánh đèn đọc, ánh đèn leo lét bằng hạt đậu, bóng mờ chập chờn. Y nheo mắt xem tấu chương, một lát sau, ánh sáng bỗng bừng lên, Phó Nguyên Thanh ngẩng đầu nhìn, Trần Cảnh đã lấy hai cây đuốc từ ngoài hành lang mang vào, cắm hai bên phòng, căn phòng lập tức sáng sủa hẳn lên.
Phó Nguyên Thanh nhìn sang Trần Cảnh đang im lặng đứng bên cạnh, hỏi hắn: "Có sợ không?"
Trần Cảnh đáp: "Không sợ, quen rồi."
Phó Nguyên Thanh suy đoán có lẽ là ý chỉ việc trước kia từng bị nhốt trong chiếu ngục.
Y không nói thêm gì nữa.
Hầu Hưng Hải vẫn đang lớn tiếng chửi rủa: "Phó cẩu! Ta biết ngươi đang ở bên ngoài, ngươi hãy nhớ lấy! Bọn các ngươi rồi thân xác tiếng tăm đều sẽ tan biến hết, nhưng chẳng ngăn được dòng sông cuộn chảy [1] đâu!"
Lúc đầu còn chính nghĩa lẫm liệt.
Chỉ chưa đầy nửa canh giờ, bên trong đã truyền ra tiếng kêu la thảm thiết cầu xin tha mạng của Hầu Hưng Hải, Lại Lập Quần không nhịn được bật cười: "Ta còn tưởng cứng cỏi cỡ nào, đọc dăm ba câu thơ từ khó hiểu. Hóa ra cũng chẳng chống đỡ nổi thủ đoạn của Phương thiếu giám."
Cuối cùng, Phương Kính xắn tay áo, cả người đầy máu me bước ra, sai phiên tử dâng lên một xấp khẩu cung: "Đã khai ra một số chuyện, nhiều hơn nữa ta nghĩ hắn ta cũng không biết đâu. Thời gian gấp rút, xin Lại chỉ huy sứ cứ theo danh sách mà bắt người."
Phó Nguyên Thanh cầm lấy xem lướt qua một lượt, ánh mắt dừng lại ở một cái tên trên tờ khẩu cung.
"Thái y từng túc trực hầu bệnh cho Tiên đế tên là gì?" Y hỏi Phương Kính.
Phương Kính sững người, nhíu mày vắt óc suy nghĩ, đáng tiếc lúc đó cậu ta mới có vài tuổi, hoàn toàn không biết.
Lúc này Trần Cảnh lên tiếng đáp: "Tiền Tông Phủ. Năm xưa là Ngự y, nay đang làm Viện phán ở Thái Y viện Nam Kinh."
Tiền Tông Phủ...
Nếu nhớ không nhầm, cơ thể Triệu Cẩn vốn ốm yếu, nhưng vẫn có thể gắng gượng chống đỡ. Mà sau khi Tiền Tông Phủ lên làm Ngự y, sức khỏe của Triệu Cẩn ngày càng sa sút, cuối cùng vô phương cứu chữa.
Phó Nguyên Thanh nhìn chằm chằm tờ khẩu cung kia.
Để được vào Thái Y viện, Tiền Tông Phủ đã hối lộ cho Hầu Hưng Hải và kẻ tiền nhiệm của hắn ta gần mười vạn lạng bạc trắng.
Lẽ nào cái chết của Tiền đế còn có uẩn khúc khác?
"Phái người gấp rút chạy tới Nam Kinh." Phó Nguyên Thanh nói: "Tiền Tông Phủ phải bắt, người tiền nhiệm của Hầu Hưng Hải cũng phải bắt."
"Có chuyện gì sao?"
"Ta e là vụ án tham ô này không chỉ liên quan đến những chuyện như vậy." Phó Nguyên Thanh nói.
Lại Lập Quần vội vàng nói: "Ta sắp xếp Cẩm Y vệ đi Nam Kinh bắt người ngay đây."
Khi Phó Nguyên Thanh dẫn người rời khỏi chiếu ngục, sắc trời đã tối mịt.
Bát trà trên đại đường vẫn còn lại một nửa, Phó Nguyên Thanh cầm lên, từ tốn uống xuống, cố gắng bình ổn tâm trạng rối bời khi nhìn thấy ba chữ Tiền Tông Phủ vừa rồi.
Qua một hồi lâu y mới uống cạn bát trà, nói với Lại Lập Quần: "Đều bảo Bắc Trấn Phủ ty ngươi một tay che trời ở phủ Thuận Thiên, vậy mà trà thiết khách ở nha môn cũng chỉ là trà mạt vụn. Bữa nào ta sai người đưa ít Lục Mao Phong năm ngoái tới."
Lại Lập Quần ho khan một tiếng: "Lục Mao Phong năm ngoái với trà mạt vụn... cũng tựa tựa nhau thôi... đều bần hàn như nhau cả."
Phó Nguyên Thanh cuối cùng cũng nở nụ cười ôn hòa đầu tiên trong ngày hôm nay: "Đúng thế, chúng ta kẻ tám lạng người nửa cân, cũng không cần so đo xem ai thảm hại hơn ai."
Y bước ra đến cửa, Phương Kính khoác áo choàng lên người y.
Thế là Phó Nguyên Thanh quay đầu lại nói: "Như vậy, ta xin phép đi trước."
Y không để Lại Lập Quần tiễn xa, tự mình dẫn người rời khỏi nha môn.
Bên ngoài gió tuyết lại nổi lên.
Trong gió lạnh xen lẫn những bông tuyết vụn rơi lả tả trên bậc thềm, một số đã tan chảy, đóng thành một lớp băng mỏng, lan rộng ra, trải một lớp trắng xóa lấm tấm trên mặt đất.
Y ngồi trên cái ghế Chưởng ấn Ty Lễ giám, cũng giống hệt như lúc này -- nơm nớp lo sợ, như đứng bên bờ vực sâu, như đi trên mặt băng mỏng.
Phó Nguyên Thanh giẫm lên, vừa thấy hơi trơn trượt, bỗng được người đỡ lấy.
"Chưởng ấn đi đường cẩn thận." Trần Cảnh nói.
Hắn dứt lời, cũng mặc kệ phản ứng của Phó Nguyên Thanh, bất ngờ bế bổng Lão tổ tông lên, đi gấp hai bước trong gió tuyết, lập tức đưa y lên xe ngựa.
Cũng may sắc trời mờ mịt, lại cách xe ngựa rất gần nên không ai nhìn thấy, dù là vậy, Phó Nguyên Thanh ngồi trong xe, mặt đã nóng bừng.
Xe ngựa bắt đầu chuyển bánh, đúng lúc này, Trần Cảnh bước vào thùng xe.
"Sao ngươi..."
Trần Cảnh tháo mặt nạ xuống, khuôn mặt giống hệt Tiên đế kia lộ ra, khiến Phó Nguyên Thanh thoáng chốc không nói nên lời.
Sau đó, Trần Cảnh ngồi xuống bên cạnh y.
"Mạo phạm ngài rồi." Trần Cảnh kề sát tai y nói: "Chỉ là thuộc hạ sợ lỡ mất canh giờ tu luyện Đại Hoang Kinh, nên có hơi vội vàng..."
Giọng nói của thanh niên mang theo chút trêu chọc như có như không, khiến trong lòng Phó Nguyên Thanh dâng lên vài tạp niệm.
Nhưng y nhìn sang Trần Cảnh, ánh mắt hắn trong veo, thản nhiên như không.
Lão tổ tông bèn tự thấy hổ thẹn.
"Hôm nay may có ngươi bên cạnh trông nom." Hồi lâu Phó Nguyên Thanh mới gượng tìm được một câu để nói với Trần Cảnh.
Đôi mắt đen láy sáng ngời của Trần Cảnh nhìn y, chậm rãi mở miệng nói: "Về sau có ta, chắc chắn sẽ không để Chưởng ấn phải đi một mình trên băng."
Hắn nói lời này, có lẽ cũng chẳng mang ẩn ý sâu xa gì.
Nhưng Phó Nguyên Thanh lại không nhịn được mà né tránh ánh mắt của hắn.
Y vén rèm nhìn ra ngoài cửa sổ, trong sắc trời ảm đạm, nhà nhà vừa mới lên đèn, lại nghe thấy tiếng Trần Cảnh vang lên phía sau y: "Nhìn sắc trời này, e là chỉ có thể tu luyện trên đường đi thôi. Xe ngựa xóc nảy, gió lạnh ùa vào, mong ngài nhân nhượng đôi chút."
Tay Lão tổ tông khẽ run, tấm rèm "cạch" một tiếng rủ xuống.
Che khuất hoàn toàn cảnh sắc bên trong xe.
--
Chú thích:
[1] Hai câu thơ của Đỗ Phủ nằm trong bài Lục tuyệt cú mạn hứng (bài thứ 2), phiên âm: "Nhĩ tào thân dữ danh câu diệt, Bất phế giang hà vạn cổ lưu." (尔曹身与名俱灭, 不废江河万古流)

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu