Chưa đến buổi trưa, đã có cung nhân đến truyền lời, nói Thái hậu cho mời Phó Nguyên Thanh vào cung Nhân Thọ.
Phó Nguyên Thanh vốn đang xem mấy cuốn sách giải trí, nghe thấy lời này, bèn nhìn sang Phương Kính.
Phương Kính nói: "Mấy hôm trước Phàn đại nhân của Thái Thường ty đã vào cung bái kiến Thái hậu. Sai Khâm Thiên giám tính toán ngày giờ, định mấy ngày tới sẽ đến đàn Tiên Tàm làm lễ Thân tàm [1]. Hôm nay Thái hậu nương nương mới mời chư vị thân quyến, mệnh phụ trong kinh thành vào cung để sắp xếp công việc. Lúc này việc chính đã xong xuôi, phu nhân tiểu thư các phủ đang chơi đùa trong đó."
Phó Nguyên Thanh trầm tư.
"Cha nuôi, Thái hậu gọi người đến làm gì? Bàn bạc chuyện lễ Thân tàm sao?"
"Chuyện lễ Thân tàm ta đã sắp xếp Cao chưởng ấn của Thượng Cung giám bên nội nha lo liệu, ông ấy thông thạo các quy trình, chắc chắn sẽ không xảy ra sai sót." Phó Nguyên Thanh khẽ thở dài hỏi: "Có những tiểu thư nào ở đó?"
"Trong số mười bốn vị tiểu thư được ghi tên vào danh sách trước đó thì có bảy tám vị đang ở đó." Phương Kính đáp lời: "Người đến đông đủ lắm."
Phó Nguyên Thanh đứng dậy: "Thôi được, ta đi một chuyến vậy. Thay y phục cho ta."
"Cha nuôi, cung Nhân Thọ hiện giờ toàn là nữ quyến. Lúc này Thái hậu gọi ngài làm gì?" Phương Kính nhíu mày hỏi.
"Thái hậu gọi ta, chẳng qua là không hài lòng về chuyện tuyển Hậu. Muốn mượn cớ làm khó dễ chút thôi. Không tính là chuyện gì lớn." Phó Nguyên Thanh nói.
"Hay là con đi cùng người nhé?" Phương Kính nói: "Thái hậu đã bày ra trận thế này, e là tạm thời không yên được đâu."
"Con làm việc ở Đông xưởng đã lâu, trên người mang theo sát khí đẫm máu, đừng ảnh hưởng đến các nữ quyến." Phó Nguyên Thanh nói: "Tự mình đi lo việc của Đông xưởng đi."
"Con, con đi bẩm báo với chủ tử nhé?"
"Cung Nhân Thọ bây giờ toàn là nữ quyến, cho dù là bệ hạ cũng không tiện tùy ý xông vào. Chưa kể chuyện gì cũng để bệ hạ phải bận tâm, con làm Đề đốc Đông xưởng chẳng phải là quá vô dụng sao."
Phương Kính cứng họng: "Vậy, vậy..."
"Không sao đâu." Phó Nguyên Thanh đã thay xong thường phục của nội quan: "Nhẫn nhịn một chút là qua thôi."
Phó Nguyên Thanh rời Ty Lễ giám, tiến vào Tử Cấm Thành, đi tới cung Nhân Thọ, vừa đến cửa cung đã thấy thái giám chưởng điện Vưu Khoan đang đợi y ở đó, chắp tay nói: "Lão tổ tông, ngài đến rồi."
Phó Nguyên Thanh bước xuống kiệu, đỡ lấy ông ấy một cái: "Ông tuổi tác đã cao, cần phải bảo trọng nhiều hơn, miễn lễ đi."
Vưu Khoan cũng không khách sáo nhiều, đi thẳng vào vấn đề: "Thái hậu đang đợi ngài ở bên trong."
"Được, ta biết rồi." Phó Nguyên Thanh nói: "Phiền ông cáo thị."
TruyenLau.com
Vưu Khoan đáp lời rồi lặng lẽ đi vào trong.
Lúc này, Cao Cần Hải của Thượng Cung giám đã đi ra, thấy y đến bèn chắp tay nói: "Lão tổ tông đến rồi."
"Cao chưởng ấn, chuyện lễ Thân tàm tiến triển thế nào rồi?"
Cao Cần Hải cười cười: "Đàn Tiên Tàm ở Tây Uyển đã bố trí xong xuôi, tế phẩm, nhang đèn, cờ phướn đều đã chuẩn bị ổn thỏa, vừa rồi cũng đã bàn bạc khớp lại thứ tự tế lễ với Phàn đại nhân. Mọi chuyện suôn sẻ, làm phiền lão tổ tông phải bận tâm rồi." Website TruyenLau.com
"Cao chưởng ấn làm việc vất vả rồi."
"Làm sai vặt cho các chủ tử, đó là chuyện nên làm. Lão tổ tông quá khen." Cao Cần Hải khách sáo đáp: "Nếu không có việc gì nữa, tiểu nhân xin phép lui xuống trước."
"Ông đi thong thả."
Hai người chào hỏi xong, Cao Cần Hải bèn rời khỏi cung Nhân Thọ. TruyenLau
Quả nhiên vấn đề không nằm ở lễ Thân tàm... Vậy tức là Thái hậu có chuyện khác làm khó dễ.
Bên trong bức tường cung truyền ra những tiếng cười đùa thẹn thùng của nữ tử, một lát sau đã nghe thấy tiếng truyền gọi bên trong: "Mời Phó chưởng ấn vào trong."
Phó Nguyên Thanh thu hồi ánh mắt, chỉnh đốn lại vạt áo, một mình bước qua cánh cửa lớn của cung Nhân Thọ.
Không khí trong cung Nhân Thọ ngược lại rất hòa nhã.
Dòng dõi hoàng gia Đại Đoan vốn neo người, công chúa quận chúa trong kinh thành chẳng có bao nhiêu, thế nên đến dự lễ Thân tàm phần lớn là ngoại mệnh phụ của các nhà, lại có người biết vào cung bái kiến Thái hậu, bèn dẫn theo con gái mình tới để làm quen.
Phó Nguyên Thanh nhấc vạt áo bước qua bậu cửa điện, đã nhìn thấy vài thiếu nữ quen mắt.
Nếu nhớ không lầm, đều là những người có tên trong danh sách tuyển Hậu lúc trước, mấy người Quyền Du... đều đang vây quanh Thái hậu, trò chuyện với bà. Y lia mắt nhìn nhanh thêm hai lượt, ngược lại người đã được định sẵn cho ngôi Hậu là Canh Cầm thì lại được xếp ngồi bên cửa sổ, tuy vị trí không tồi, nhưng so với việc ngồi cạnh Thái hậu thì quả thực có phần vắng lặng xa cách.
May thay, Canh Cầm có dung mạo giống huynh trưởng mình, không tính là xinh đẹp, nhưng mang vẻ vững vàng hào sảng, dường như cũng chẳng bận tâm đến chuyện mình bị ghẻ lạnh. Nàng lơ đãng cắn hạt dưa, nhìn ra ngoài cửa sổ, tâm trí như thể đã bay đi từ lâu.
Phó Nguyên Thanh giữ vững thái độ "phi lễ chớ nhìn", rũ mi mắt, đi tới trước chỗ ngồi của Thái hậu, quỳ xuống dập đầu nói: "Nô tỳ Phó Nguyên Thanh đã đến, Thái hậu vạn an."
Thái hậu hôm nay trang điểm lộng lẫy đang nói chuyện với các mệnh phụ bên cạnh, thấy y đến bèn cười nói: "Cuối cùng cũng đến rồi, đứng lên đi."
"Thái hậu gọi nô tỳ đến có gì sai bảo?" Phó Nguyên Thanh lại hỏi.
"Cũng không có chuyện gì khác, chỉ là hôm nay mấy vị nữ quyến đều muốn nhìn thử dung nhan của Phó công công lừng danh trong cung ra sao."
Thái hậu nói: "Quyền Du ở nhà được cưng chiều đâm hư, tính tình bướng bỉnh, không được gặp người thật của Chưởng ấn thì nhất quyết không chịu thôi."
Thiếu nữ đang thân thiết nắm tay bên cạnh bà nũng nịu cất tiếng: "Ây da! Phó chưởng ấn tiếng tăm lừng lẫy bên ngoài, ta chỉ muốn xem người thật thế nào thôi. Cô mẫu thật là, cứ nhất thiết phải nói ra."
Thái hậu cười hỏi: "Bây giờ gặp được rồi, thấy thế nào?"
Quyền Du lại cười: "Bẩm Thái hậu, Phó chưởng ấn trông anh tuấn đàng hoàng, lịch sự tao nhã, nghe nói trước kia cũng là công tử thế gia sao? Quả nhiên không giống với những hoạn quan ta từng gặp trước đây."
Có vị mệnh phụ bên cạnh hỏi: "Vậy bình thường tiểu thư gặp là dáng vẻ thế nào?"
Phó Nguyên Thanh liếc nhìn vị mệnh phụ đó một cái, là chính thê của Lễ bộ Lang trung Hứa Thiệu Quân, Ngũ phẩm Cáo mệnh phu nhân, họ Nguyên, phong hiệu Nghi nhân.
Quyền Du nhìn xung quanh một chút, chỉ vào Vưu Khoan nói: "Kìa! Thế kìa, dáng người còng xuống, vừa già vừa hôi."
Vưu Khoan đang đứng ngoài cửa điện lại càng khom người xuống, thu mình lại thêm nhún nhường.
Các mệnh phụ trong điện đều che miệng cười khúc khích.
Phó Nguyên Thanh đứng im lặng, tựa như không nghe thấy lời Quyền Du nói.
Thái hậu nói: "Vưu Khoan là người hầu sinh ra trong nhà được ai gia giữ bên mình mấy chục năm nay. Con không được vô lễ."
Quyền Du thè lưỡi: "Được rồi, cháu sai rồi. Thái hậu đừng giận, cháu tạ tội với Vưu công công là được chứ gì."
Thái hậu gật đầu, ra hiệu không sao, thị nữ Huệ Lan bên cạnh lên tiếng: "Nương nương, tiểu thư đến giờ dùng thuốc rồi."
"Tiểu thư bị bệnh sao? Bệnh gì vậy?" Nguyên phu nhân lại hỏi.
Quyền Du nói: "Cũng chẳng phải bệnh tật gì, chỉ là từ nhỏ thân thể ốm yếu, nên uống vài thang thuốc tẩm bổ. Huệ Lan cô cô là người cô mẫu mang từ nhà mẹ đẻ vào cung, đương nhiên là xót ta rồi."
"Vậy tiểu thư càng nên bảo trọng ngọc thể." Mệnh phụ cười cười.
Đang nói chuyện, Huệ Lan đã lấy từ trong hộp báu của nha hoàn phía sau ra một viên đan dược, gọi cung nữ: "Người đâu, mang nước tới đây."
"Khoan đã." Quyền Du lên tiếng: "Phó chưởng ấn, ta nghe nói trong cung có Nội Quan giám, rất giỏi việc rèn giũa nô bộc. Quan hoạn trong cung hầu hạ chủ tử chu đáo gấp trăm lần gia hoạn bên ngoài. Quả thực có chuyện này sao?"
"Hễ là nô bộc trung thành, mang lòng kính nể hầu hạ chủ tử, thì sẽ là người chu đáo nhất. Không phân biệt trong cung hay ngoài cung." Phó Nguyên Thanh đáp.
"Ta không tin." Quyền Du cười: "Ta cứ cho là người trong cung tốt hơn ngoài cung đấy. Phó chưởng ấn, phiền đi lấy bát nước ấm lại đây cho ta uống thuốc."
Trong cung Thái hậu, phần lớn dùng nữ quan cung nữ, hiện tại nữ quan Thượng Cung đang ở đây, cung nữ xung quanh cũng có đến gần hai chục người đứng chờ sai bảo.
Quyền Du lại cứ khăng khăng chỉ đích danh Phó Nguyên Thanh, ý đồ làm khó đã quá rõ ràng -- dù sao Hậu vị vốn ván đã đóng thuyền nay lại bị tước mất, có bất mãn ra mặt cũng được coi là lẽ thường tình.
Thái hậu ngồi bên cạnh thưởng hương, không hề ngăn cản.
Rõ ràng là dung túng.
Phó Nguyên Thanh cũng không tức giận, đáp một tiếng vâng, rót nước ấm từ tay cung nữ bên cạnh, đặt lên khay, bước tới vài bước, khom người bưng khay, nói: "Mời tiểu thư dùng thuốc."
Quyền Du đang định đưa tay ra, Thái hậu lại đặt lư hương trên tay xuống, nói với Huệ Lan: "Hiện giờ chư vị mệnh phụ đều đang ở đây, vội vàng làm gì. Cũng không gấp gáp một chút thời gian này, đợi trước khi dùng bữa trưa hẵng uống."
Huệ Lan bèn cất thuốc đi: "Thị nữ nhớ rồi ạ."
Thái hậu lại nói với các vị mệnh phụ: "Mọi người cứ tiếp tục chơi vui đi. Đấu cỏ gieo tiền, ném thẻ uống rượu, hôm nay không kiêng kỵ gì."
Trong điện lập tức trở về vẻ huyên náo.
Bà lại cố tình quên mất việc bảo Phó Nguyên Thanh đứng thẳng dậy.
Những người xung quanh đều coi như không nhìn thấy y.
Lại qua một nén hương, cái khay trong tay y đã bắt đầu run rẩy, nước ấm trong chén trà sánh ra đôi chút.
Thiếu đế bước xuống giường, đi ngang qua Phương Kính đang quỳ dưới đất: "Thay y phục cho trẫm."
Tất cả mọi người ở điện Dưỡng Tâm đều sững sờ.
"Chủ tử, ngài không đi được đâu." Hôm nay Tào Bán An làm nhiệm vụ trực, vội vàng khuyên nhủ.
Thiếu đế nhíu mày: "Bây giờ lão tổ tông của ngươi đang bị Thái hậu hành hạ trong cung Nhân Thọ, ngươi lại bình thản như thế này. Tào Bán An ngươi có rắp tâm gì?! Cầu cho y bị hành hạ chết đi để ngươi lên làm Chưởng ấn Ty Lễ giám đúng không?"
Tào Bán An quỳ rạp xuống dập đầu: "Chủ tử, nô tỳ hoàn toàn không có ý nghĩ đó. Chỉ là ngài thực sự không thẻ đi được, lời lão tổ tông dặn Phương Kính vừa nãy cũng mang ý này. Ngài không tin nô tỳ thì cũng nên nghe lời khuyên của lão tổ tông."
Sắc mặt Thiếu đế tái nhợt, trừng mắt nhìn hắn.
"Hiện giờ ở ung Nhân Thọ toàn là ngoại mệnh phụ và các tiểu thư khuê các chưa xuất giá. Nếu ngài xuất hiện, sẽ làm tổn hại đến danh tiết của chư vị nữ tử. Đến lúc đó, những tiểu thư không có tên trong danh sách, liệu có phải cũng sẽ cần nạp hết vào hậu cung không?" Tào Bán An hỏi: "Chưa kể, cho dù là người tương lai sẽ vào cung, hiện giờ văn bản chính thức vẫn chưa ban xuống, ngài đến đó cũng không được danh chính ngôn thuận. Lại để các đại thần lấy cớ chỉ trích ngài không giữ ranh giới nam nữ. U mê tham sắc."
"Vậy phải làm sao?"
Tào Bán An dập đầu nói: "Thái hậu an nhàn sung sướng, thích nhất là nhìn thấy đám nô tỳ khúm núm cầu xin. Lão tổ tông tuy giữ lễ, nhưng lại không biết làm mấy trò này. Cứ để nô tỳ đi, chắc chắn sẽ đón được lão tổ tông ra ngoài ổn thỏa."
Để Tào Bán An gần gũi Phó Nguyên Thanh quá mức, Thiếu đế có phần không tình nguyện.
Thế nhưng an nguy của Phó Nguyên Thanh lại càng khiến hắn sốt ruột hơn, ngập ngừng một lát, hắn bèn nói: "Ngươi đi ngay đi! Nếu người đi ra mà có thương tích gì, ngươi cứ xách đầu đến gặp trẫm."
Tào Bán An nhận lệnh: "Vâng, nếu nô tỳ để lão tổ tông có mảy may tổn hại, sẽ tự xách đầu đi cho chó ăn."
Trong chính điện cung Nhân Thọ, Canh Cầm đang ở đằng xa không biết đã đi tới từ lúc nào, bước qua mặt Phó Nguyên Thanh, nhún gối hành lễ với Thái hậu: "Thái hậu, tiểu nữ vừa đọc qua các bước tế tự Thân tàm, có một chuyện muốn cung kính thỉnh giáo."
Thái hậu nói: "Mời nói."
"Theo quy củ của tổ tông, tế thần Tiên Tàm vào tháng ba, chọn ngày lành mà cử hành. Tế lễ chư vị xong, sau tiết lễ, sẽ tế thần Tây Lăng tại đàn Tiên Tàm, hành lễ sáu lần bày tỏ sự tôn kính, ba lần quỳ, ba lần vái. Sau đó do Hoàng hậu và chư vị Quý phi đích thân hái dâu. Nếu không có Hoàng hậu thì Thái hậu làm thay."
Thái hậu gật đầu: "Quả thực là như vậy. Cầm nhi còn muốn hỏi gì nữa?"
Canh Cầm nói: "Lúc đích thân hái dâu phải hát khúc Thái tang. Tiểu nữ không giỏi ngâm xướng, sợ lúc đó làm trò cười. Vừa mới luyện tập một chút, muốn xin Thái hậu chỉ điểm."
Thái hậu mỉm cười: "Ngươi cũng có lòng đấy, hát thử xem nào."
"Vâng." Canh Cầm hắng giọng, ngâm nga khúc đoản ca.
-- Mặt trời lên cao, tằm nhúc nhích. Tằm có thể làm áo che chở thiên hạ, không có thì giờ bảo vệ thân mình.
Giọng hát của nàng mang vẻ trong trẻo, ngọt ngào đặc trưng của thiếu nữ, bên trong lại pha chút lãnh đạm như hạc đứng lẻ loi, thanh âm uyển chuyển du dương, mang sắc thái rất riêng. Đến khi hát xong, nàng bèn tiện tay cầm lấy chén trà đã nguội lạnh trên khay của Phó Nguyên Thanh, uống cạn một hơi.
Quyền Du sững người: "Cô --"
Canh Cầm cầm chiếc chén, lúc này dường như mới tỉnh táo lại đôi chút: "Ôi, vừa nãy hát nhập tâm quá, bỗng dưng quên mất đây là trà của Quyền tiểu thư. Ta xuất thân tiểu môn tiểu hộ, giáo dưỡng kém cỏi, thất lễ rồi. Xin tiểu thư lượng thứ."
Sắc mặt Quyền Du đã sầm xuống, định nổi giận.
Phó Nguyên Thanh bèn chậm rãi đứng thẳng người lên, đặt khay xuống, nói với Quyền Du: "Tiểu thư, không cần đợi nữa, bệ hạ sẽ không đến đâu."
Sự chú ý của Quyền Du lập tức bị y dời đi: "Phó chưởng ấn nói gì cơ?"
Phó Nguyên Thanh chắp tay khom người nói: "Thái hậu, Quyền tiểu thư, chư vị tiểu thư. Chư vị trang điểm lộng lẫy ngồi đây, chính là muốn tạo cảnh sôi nổi dẫn bệ hạ đến gặp mặt, đợi khi vào cung, bệ hạ cũng sẽ có chút ấn tượng."
Phó Nguyên Thanh ngẩng đầu nhìn Thái hậu: "Tốt nhất là có vị tiểu thư nào đó lọt vào mắt xanh của bệ hạ, cũng đỡ được mấy màn qua lại tốn công sau khi nhập cung."
Sắc mặt vốn điềm nhiên của Thái hậu cũng hơi tối sầm lại, nhưng Phó Nguyên Thanh lại nói tiếp: "Nỗi khổ tâm của Thái hậu, nô tỳ hiểu rõ. Chỉ là... Nơi này toàn là ngoại mệnh phụ và nữ quyến, bệ hạ dẫu sao cũng là nam tử, không tiện đến chốn này."
Thái hậu liếc nhìn y từ trên xuống dưới, thản nhiên nói: "Chưởng ấn bưng bát nước mà cũng yếu ớt thế này. Chẳng trách dạo này đám nô tỳ trong cung làm ăn chểnh mảng, hóa ra là từ trên xuống dưới đều sinh lười biếng rồi."
"Phó Nguyên Thanh có tội." Y nói.
Thái hậu cười nói: "Nghe nói mấy ngày trước, Lưu Cửu làm bệ hạ phật ý, Phó chưởng ấn đã thưởng cho Lưu Cửu mười roi mây. Có chuyện này sao?"
"Có chuyện này."
"Nếu đã vậy, ai gia cũng phạt ngươi mười roi mây, coi như phạt tội làm việc chểnh mảng... Thấy sao?" Thái hậu hỏi y.
Hình phạt đánh bằng roi mây.
Thực ra là loại rất nhẹ, đánh xong mông cũng chỉ sưng đỏ lên, không ảnh hưởng đến việc hầu hạ sau đó.
Người trong cung, chỉ mong sao có thể được như vậy.
Roi mây quất vào mông, tiếng vang chan chát, cách xa mấy cung điện cũng có thể nghe thấy.
Lần trước trừng phạt Lưu Cửu, dùng roi mây thay cho gậy gộc, là để cứu mạng Lưu Cửu. Giờ phút này, Thái hậu bảo y cũng chịu mười roi mây, chính là sự nhục nhã trắng trợn.
"Nô tỳ nhiều lần làm phật ý Thái hậu, đúng là đáng bị phạt." Phó Nguyên Thanh nói.
Nói tới đây, Vưu Khoan bước vào điện: "Nương nương, Tào bỉnh bút tới rồi."
Thái hậu khẽ hừ một tiếng: "Cho hắn vào."
Tào Bán An mặc bộ áo trực thân màu xám xanh của ngày hôm trước bước vào, khuôn mặt hắn ta ôn hòa, chất phác, hành sự xưa nay luôn khiêm tốn, ngay cả trong chốn hậu cung, cũng được coi là kiểu người biết làm vui lòng người khác.
Ngay cả Huệ Lan cô cô nhìn thấy hắn ta, ánh mắt cũng dịu đi vài phần.
Hắn ta quỳ xuống thỉnh an Thái hậu.
Thái hậu hỏi: "Xem ra Ty Lễ giám là một nha môn nhàn rỗi nhỉ, Chưởng ấn hầu hạ ở đây, Bỉnh bút cũng chạy tới luôn."
"Trong cung chưa có Trung cung, Thái hậu thay mặt chủ tử gia đích thân đứng ra lo liệu lễ tế Tiên Tàm, nay lại làm phiền chư vị phu nhân cùng nhau chia sẻ nỗi lo toan cho lễ Thân tàm. Đây là chuyện hệ trọng bậc nhất của Ty Lễ giám, Chưởng ấn và nô tỳ sao có thể không siêng năng chạy tới cung Nhân Thọ được." Tào Bán An cười lấy lòng: "Bệ hạ nghe nói mọi người đều ở cung Nhân Thọ, bèn sai người mang chút trang sức, đồ chơi mới chế tác của Thượng Bảo giám tới, mời Thái hậu và chư vị phu nhân xem thử. Nô tỳ vừa từ điện Dưỡng Tâm tới đây, chính là để làm việc này."
Hắn ta nói xong lời này, bèn cho các cung nhân đi theo bưng rất nhiều khay ngọc ngà châu báu tinh xảo vào, đặt trước mặt các vị mệnh phụ tiểu thư, mỗi người một món. Lại có một chiếc phượng quan vô cùng xa hoa lộng lẫy do đích thân Tào Bán An nâng trên tay bưng tới.
Hắn ta quỳ xuống bên cạnh Phó Nguyên Thanh, lê gối lên hai bước, dâng chiếc khay đến sát tay Thái hậu: "Mời Thái hậu xem thử."
Thế là không khí trong điện lập tức trở nên hòa hoãn.
Cho dù là Quyền Du cũng chẳng còn cách nào để kiếm cớ bắt bẻ nữa.
"Hoàng đế có lòng rồi." Thái hậu nhìn những món trang sức đó, thở dài một tiếng.
"Chủ tử gia nghe được lời khen của Thái hậu, chắc chắn sẽ rất vui mừng." Tào Bán An lại nói, khúm núm cười nói: "Chưởng ấn nhà chúng nô tỳ sức khỏe không tốt, cũng muốn tận tâm tận lực vì Thái hậu, chỉ là không có sức. Nô tỳ còn trẻ, Thái hậu có việc gì, cứ sai nô tỳ đi làm. Đảm bảo sẽ lo liệu êm đẹp thỏa đáng."
"Ngươi dẻo miệng hơn Phó chưởng ấn nhà các ngươi đấy."
"Nô tỳ toàn nói lời thật lòng, cũng là tiếng lòng của Chưởng ấn." Tào Bán An nói: "Chỉ cần ngọc thể Thái hậu an khang, vui vẻ thuận lợi, bọn nô tỳ đã an lòng rồi."
Thái hậu gật đầu: "Còn chuyện gì nữa?"
"Hôm nay đúng tiết Xuân Phân, đám người hầu nô tỳ đều muốn thay áo mới để hầu hạ trước mắt các chủ tử cho tươm tất, y phục trong cung phân phát còn đang đợi Chưởng ấn đích thân kiểm duyệt bên Thượng Y giám. Nô tỳ cũng vì sốt ruột, nên mới to gan tới quấy rầy yến tiệc của Thái hậu, xin phép đưa Chưởng ấn về Ty Lễ giám cùng nô tỳ một chuyến."
Thái hậu im lặng hồi lâu, cuối cùng nói: "Đều lui xuống đi."
Quyền Du sững người: "Cô mẫu, cứ vậy mà..."
Thái hậu phẩy tay: "Các cháu cũng giải tán đi, ta mệt rồi."
"Vâng." Tào Bán An nhận lệnh, vội vàng dìu Phó Nguyên Thanh ra khỏi cung Nhân Thọ. Khi đi ngang qua Canh Cầm, Phó Nguyên Thanh khẽ gật đầu hành lễ, lúc này mới tập tễnh bước ra ngoài dưới sự dìu đỡ của Tào Bán An, sắc mặt trắng bệch.
Phía sau còn nghe thấy tiếng các vị mệnh phụ cáo lui.
Vừa bước ra khỏi cửa cung, đã thấy Phương Kính rơm rớm nước mắt nhìn y: "Cha nuôi chịu khổ rồi."
"Bảo con đừng nói gì với bệ hạ, con không nghe." Phó Nguyên Thanh khẽ thở dài: "Còn kéo theo cả Bán An vào việc này."
"Vậy biết làm sao đây, chủ tử gia cũng không thể vào cung Nhân Thọ được mà." Phương Kính ấm ức nói.
Tào Bán An cười một tiếng: "Lão tổ tông cũng thật là, chẳng bao giờ chịu cúi đầu trước Thái hậu. Nữ nhân tôn quý như bà ấy, chỉ muốn nhìn thấy kẻ khác quỳ rạp dưới chân mình thôi. Thực ra chỉ cần nói vài câu mềm mỏng, mọi chuyện sẽ qua ngay mà."
Phó Nguyên Thanh lắc đầu, chỉ đáp: "Hôm nay lại làm khổ ngươi rồi."
"Lão tổ tông nói gì vậy, đó là việc nhỏ nhặt nên làm." Tào Bán An đỡ y bước từng bước chậm rãi, vừa đi vừa nói: "Lúc ta vào trong thấy mấy vị cô nương, đều là những quý nữ mà Lẽ bộ đang bàn bạc ghi vào văn bản chính thức... Thái hậu định để Hoàng thượng gặp mặt những vị này trước sao?"
"Chắc cũng có ý đó." Phó Nguyên Thanh được Tào Bán An dìu bên trái, Phương Kính đỡ bên phải, dù vậy thì từ cẳng chân trở xuống vẫn đau đến mức gần như mất cảm giác. Y thở dốc mấy cái, lúc này hơi thở mới dịu lại đôi chút, nói: "Nhưng với đầu óc sâu xa của Thái hậu, chắc chắn sẽ không vô cớ làm lớn chuyện thế này... Hẳn là còn nguyên do khác."
Nói tới đây, họ đã ra khỏi cửa Đạo Hòa, đi vào con hẻm hẹp, con hẻm này vừa sâu vừa dài, đi đến cuối đường là cửa Tuyên Vũ. Hôm nay mệnh phụ tiến cung, mang theo không ít hạ nhân nô bộc, phần lớn những kẻ không được phép vào cung Nhân Thọ đều phải đứng đợi ở chỗ này.
Ghế khiêng đã chở ở cách đó không xa.
Bước thêm hai bước, tới chỗ rộng rãi, Phó Nguyên Thanh vừa cảm thấy chân tay thả lỏng được đôi chút, định bảo mình không sao rồi, bỗng nghe thấy giọng một nữ tử cất lên từ phía sau.
"Nguyên Thanh, là đệ sao?" Một nữ tử bước tới mấy bước, lên tiếng gọi.
Phó Nguyên Thanh giật mình, quay lại nhìn nàng ấy.
Nữ tử chưa đến bốn mươi, đội khăn xếp, mặc áo váy màu nhã nhặn, đang chậm rãi nhún gối hành lễ: "Nguyên Thanh, ta là Cố Thục Vọng."
Phó Nguyên Thanh nhìn chằm chằm vào nàng ấy, trái tim như bị bóp nghẹt.
"Sau khi bị đày vào nhạc tịch, mấy tháng đầu ta đã bị đưa đến viện bên bờ Tần Hoài ở Nam Kinh." Cố Thục Vọng nói: "Khi ấy ta còn trẻ, lại giỏi đàn hát. Các vị đại nhân đến nghe nhạc cũng coi như nể trọng ta, còn có mấy người bạn trước kia của dượng giúp đỡ. Đợi đến lúc bị bắt tiếp khách, mọi chuyện dần tồi tệ hơn. Năm đệ vừa ra khỏi Hoán Y cục cũng là lúc cực khổ nhất, tú bà trong viện toàn giao những việc dơ bẩn nặng nhọc, lại lao lực... Muội muội lâm bệnh mà chết, rồi nữ nhi bên nhà họ hàng xa treo cổ tự vẫn."
Phó Nguyên Thanh cùng nàng ấy bước đi chầm chậm trên con hẻm nhỏ, cúi đầu lắng nghe nàng ấy nói.
Tào Bán An dìu đỡ y bên cạnh, biết rõ Phó Nguyên Thanh tuy nét mặt thản nhiên, nhưng bàn tay lại đang nắm chặt lấy tay mình.
"Là lỗi của nhà họ Phó ta." Phó Nguyên Thanh nói: "Đã liên lụy đến mọi người."
"Không trách đệ được, Nguyên Thanh." Cố Thục Vọng nói: "Phụ thân ta là dượng của đệ, ta là biểu tỷ của đệ, chuyện tàng trữ thơ phản nghịch lúc đó, phụ thân ta cũng biết tình hình. Không oan. Hơn nữa, sau này khi đệ vào Ty Lễ giám, đã thu xếp ổn thỏa cho những người còn sống trong nhà, đệ đã cố hết sức rồi."
Phó Nguyên Thanh nhìn nàng ấy, thấp thoáng lộ ra nét sầu muộn: "Ta không thể giúp tỷ thoát tịch. Cho đến nay tỷ vẫn là nhạc tịch."
"Bản thân đệ còn vướng vào ngục tù, không thể đòi hỏi trọn vẹn được." Cố Thục Vọng nói: "Dù ta thân mang nhạc tịch, nhưng đã thoát khỏi chốn xướng ca rồi, không phải bán mình hầu hạ kẻ khác nữa. Thân tịch đã được Lễ bộ Lang trung Hứa Thiệu Quân mua đứt, hiện nay Hứa lão gia chính là chủ nhân của ta. Năm năm trước ta được lão gia ban thưởng, tự mình mở một thư viện cho nữ tử ở ngoại ô kinh thành, thu nhận nữ tử vào học. Không phân biệt xuất thân hay thân tịch."
Phó Nguyên Thanh mỉm cười: "Vậy sao? Vậy thì tốt quá rồi."
"Nay thư viện của ta có tên là thư viện Diệu Tùng." Cố Thục Vọng nói: "Triều đình còn ban cho ta một bức hoành phi, do đích thân người của Lễ bộ đến treo."
Nói đến đây, ánh mắt Cố Thục Vọng lấp lánh, nhìn y cười nói: "Đệ còn nhớ hồi chúng ta còn nhỏ, cùng nhau học chữ ở nhà, do phụ thân đệ tự tay dạy bảo. Ta từng hỏi dượng, tại sao nam nhi lớn lên có thể được ân tuyển, tham gia khoa cử, vào thư viện đọc sách, lên triều cai trị đất nước. Còn nữ nhi mười lăm tuổi đã phải gả chồng sinh con, cả đời vất vả? Tại sao chồng là trời, vợ là đất. Nam là dương, nữ là âm? Tại sao chồng là rường cột của vợ, chồng có thể bỏ vợ? Tại sao nam nữ phải giữ khoảng cách, nữ nhi chỉ có thể bó buộc quanh quẩn nơi góc sân nhỏ hẹp, cả đời không có lấy một ngày tự do?"
Phó Nguyên Thanh đáp: "Nhớ chứ. Phụ thân ta bảo đó là luân thường đạo lý của đất trời, từ xưa đến nay đều như vậy. Tỷ nói tỷ không tin."
"Phải, ta không tin. Nếu nữ nhi biết chữ, chắc chắn sẽ không có cảnh đó." Cố Thục Vọng nói: "Khi ấy ta đã nói với đệ, ta muốn làm nữ tiên sinh, dạy dỗ cho những nữ tử bình dân, học chữ đọc sách, không để họ phải tăm tối cả một đời."
"Ta tuy không thể làm con nhà lành, đành mang danh nhạc tịch. Nhưng cũng coi như đã hoàn thành được tâm nguyện thời thiếu nữ." Cố Thục Vọng nói với Phó Nguyên Thanh: "Có những lúc ta nghĩ, đời người được như thế này là đã mãn nguyện rồi, bao nhiêu gian khổ trong quá khứ, đều có thể vơi nhẹ đi."
"Đúng vậy... Bây giờ biểu tỷ đã là nữ tiên sinh rồi."
"Nguyên Thanh, có phải là đệ không?"
"Gì cơ?"
"Đệ vẫn nhớ tâm nguyện của ta, nên mới giúp ta thu xếp con đường này đúng không." Cố Thục Vọng hỏi y.
Phó Nguyên Thanh nói: "Tỷ cũng nói rồi đấy, ta lạc chốn bùn lầy, tự lo thân mình còn chưa xong. Mọi thứ đều là nhờ vào nỗ lực của bản thân tỷ, không có gì tính lên đầu ta được."
Cố Thục Vọng im lặng một lúc, chắp tay hành lễ sĩ tử, nói: "Nguyên Thanh, đệ không cần gạt ta, thân tộc họ hàng nhờ cậy sự giúp đỡ của đệ vẫn còn đó, không chỉ có riêng mình ta. Hôm nay chủ mẫu vào cung, lại sai người truyền lời hỏi ta có muốn đi cùng không, thế nên ta mới đến. Là muốn gặp đệ, cũng muốn trực tiếp nói lời cảm ơn đệ."
"Chủ mẫu của tỷ là Nguyên Nghi nhân sao?" Phó Nguyên Thanh hỏi.
Cố Thục Vọng đáp: "Đúng vậy."
Vị mệnh phụ vừa nãy kẻ xướng người họa cùng Quyền Du trong cung Nhân Thọ...
Phó Nguyên Thanh trầm ngâm.
"Sao thế?" Cố Thục Vọng hỏi y: "Có gì không ổn sao."
"Không có gì." Phó Nguyên Thanh thản nhiên đáp lời.
Hóa ra vừa rồi Thái hậu chỉ đang khua chiêng gõ trống... Người trước mặt đây, mới là mục đích thực sự bà muốn gọi y đến... Là đe dọa sao? Hay là lôi kéo?
Hai người đi đến cửa Huyền Vũ, xe ngựa của các mệnh phụ đều đã đợi sẵn ở đây.
Xe ngựa của Nguyên phu nhân cũng nằm trong số đó, Cố Thục Vọng nói với y: "Ta đi đây. Nếu đệ rảnh rỗi, thì ghé qua thư viện xem thử."
"Được." Phó Nguyên Thanh sờ sờ bên hông, sau đó quay sang hỏi Tào Bán An và Phương Kính: "Hai người có mang theo tiền không?"
Tào Bán An và Phương Kính vội vàng lấy chút tiền từ trong túi ra.
Phương Kính còn hơi gấp gáp: "Cha nuôi, con chỉ mang theo có một ngàn lạng, không nhiều lắm. Để con đi lấy thêm."
"Đủ rồi." Phó Nguyên Thanh nói.
Y lại ngoái đầu nhìn Cố Thục Vọng.
"Ta biết khi tỷ dựng trường học, ngoài việc Hứa đại nhân tài trợ đôi chút, thì vẫn luôn phải dựa vào hương hỏa từ ngôi am ni cô gần đó, cộng thêm vài mảnh học điền triều đình cấp phát để duy trì, chẳng còn nguồn thu nào khác. Tỷ vốn có lòng tốt, cưu mang không ít học trò, chẳng thu lấy một đồng học phí, cứ để họ đến học. Việc nữ nhi học chữ đã khó, con đường phía trước còn gập ghềnh, số tiền này tỷ hãy cất kỹ." Phó Nguyên Thanh gập gọn một ngàn một trăm lạng ngân phiếu nhét vào tay Cố Thục Vọng: "Mười năm trồng cây, trăm năm trồng người, việc tỷ đang làm là đại sự che chở cho hậu bối ngàn đời. Tỷ hãy chăm lo cho bản thân, và chăm sóc tốt cho các học sinh."
Cố Thục Vọng nắm chặt số bạc trong tay, hốc mắt đỏ hoe, nàng ấy khom người hành lễ: "Nguyên Thanh, ta cảm tạ đệ, cũng thay mặt các học trò cảm ơn đệ."
"Tỷ không cần cảm tạ ta."
Phó Nguyên Thanh mỉm cười, chắp tay đáp lễ: "Là ta, ta nên thay mặt triều đình, cảm tạ Cố tiên sinh."...
--
Chú thích:
[1] Lễ Thân tàm (亲蚕礼) là nghi lễ phong kiến quan trọng do Hoàng hậu chủ trì, thực hiện việc tế bái thần tằm (thường là Luy Tổ) vào mùa xuân để khuyến khích nghề trồng dâu nuôi tằm.
Thiếu đế xuân tâm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.