"Tâm Nhàn ca ca, tỉnh dậy đi."
Triệu Húc bừng tỉnh từ trong giấc mộng, trong lúc ngẩn ngơ, hắn nhìn thấy một khuôn mặt với những đường nét quen thuộc, sau đó hắn gọi một tiếng: "A phụ."
Người đối diện sững sờ, rồi cười phá lên: "Ca, huynh gọi ta? Gọi ta là gì cơ?!"
Người nọ cười ngặt nghẽo, ngay cả ngồi cũng không vững, cười đến mức bò gục xuống đất.
Triệu Húc cuối cùng cũng tỉnh táo lại, hắn ngồi dậy từ trên sập, nhìn rõ người vừa bị mình nhận nhầm là "A phụ"... Là một thiếu niên, toát ra vẻ quý phái trong trẻo, trên đầu đội một chiếc kim thiềm quan [1] hai bên cánh ve khẽ rung rinh, ở giữa nạm một viên ngọc bích xanh ngắt, vô cùng tinh xảo.
"Ngươi là người phương nào? Sao lại ở Thính Đào cư?" Triệu Húc chất vấn.
Hắn làm Hoàng đế đã nhiều năm, tự khắc mang theo long uy áp bức, thế nhưng thiếu niên lại chẳng hề để tâm, chỉ buồn cười nhìn hắn: "Ca, chắc chắn huynh say rồi, Thính Đào cư là tư trạch riêng của ta, ta không ở Thính Đào cư, thì ta ở đâu?"
Triệu Húc ngẩn người: "Tư trạch của ngươi."
Thiếu niên gật đầu: "Đúng vậy."
Triệu Húc chằm chằm nhìn khuôn mặt kia một lúc, cảm thấy có sự quen thuộc khó tả, chợt hỏi: "... Ngươi là?"
Thiếu niên càng thấy buồn cười hơn: "Hôm nay huynh uống nhiều quá rồi, đến ta cũng không nhận ra sao? Ta là Phó Nhị."
Trong đầu Triệu Húc có một khoảnh khắc trống rỗng.
Hắn nhìn ngang ngó dọc, quả thực là đang ở trong sân viện của Thính Đào cư, dưới núi đá. Lần này hắn và a phụ từ trên biển tới đây, đúng lúc giữa mùa hè oi ả, bèn nán lại kinh thành thêm vài ngày.
Tình cờ đúng dịp lễ Thất Tịch, hôm nay là mùng bảy tháng bảy. Đức Bảo và Phương Kính đã sớm sai người dọn dẹp sân viện, lại bày biện sẵn trái cây và rượu ngon, hắn cùng a phụ uống rượu ở đây, trời vừa sẩm tối, hắn thấy buồn ngủ, thế là tựa vào sập chợp mắt một lát.
Và sau đó thì tỉnh lại.
Không có gì thay đổi cả.
Điều khác biệt duy nhất, là người ngồi bên cạnh, từ Phó Nguyên Thanh lúc trưởng thành, đã biến thành thiếu niên có đường nét khuôn mặt quen thuộc lạ thường này.
Tiếp đó hắn lại hỏi: "Ngươi gọi ta là Tâm Nhàn, vậy ta là..."
Thiếu niên cười lớn, chỉ tay về phía mặt hồ cách đó không xa: "Huynh tự nhìn đi."
Triệu Húc rướn người nhìn sang. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lúc này, vầng trăng sáng vằng vặc đã nhô lên, soi bóng xuống mặt hồ trong vắt, mặt hồ phẳng lặng như gương in bóng một khuôn mặt.
Là khuôn mặt của hắn, nhưng trẻ trung hơn.
Giống như dáng vẻ của Triệu Cẩn thời thiếu niên mà hắn từng nhìn thấy trong Thái Miếu.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Vào khoảnh khắc này, Triệu Húc nhận ra mình đã mơ quay về một quá khứ, mà trong quá khứ ấy, Phó Nguyên Thanh vẫn là Phó tiểu công tử thời niên thiếu, còn Triệu Cẩn vẫn chưa lên ngôi Hoàng đế, chỉ là một vị Hoàng tử nhàn tản mà thôi.
*
Suốt những năm qua, có chuyện gì mà Triệu Húc chưa từng thấy, gặp phải chuyện thế này, cũng không hề sốt ruột.
Phó tiểu công tử trông có vẻ rất sầu não. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Y cầm một bức họa cuộn đo ướm hết bên này đến bên kia, sau đó nhíu mày thở dài. Biểu cảm sinh động ngây ngô thế này, hoàn toàn không thể nhìn thấy trên khuôn mặt ôn hòa thanh nhã, đoan trang nội tâm của Phó Nguyên Thanh, cho dù là lúc tình cảm nồng đượm nhất, cùng lắm cũng chỉ là vài tiếng thở dài nài nỉ.
Triệu Húc nhìn thấy thú vị, bật cười thành tiếng.
"Huynh cười cái gì?" Phó tiểu công tử nói, đưa bức họa cuộn đến trước mặt hắn: "Huynh nhìn xem cái đề bài hóc búa huynh ra cho ta này, vẽ tranh thì xong rồi, nhưng lại chẳng thèm quan tâm xem ta treo ở đâu."
Triệu Húc nhìn kỹ, hóa ra là bức "Cảnh tuyết Thính Đào" treo ở sảnh chính Thính Đào cư năm xưa -- Nghe thông nghe trúc, nghe mây nghe gió, nghe sấm nghe mưa, ấy là nghe sóng.
"Đốt đi." Hắn thành tâm đưa ra lời khuyên.
Nhìn là thấy bực mình, thứ câu chữ chua loét thế này, nét vẽ vụng về như vậy, sao xứng treo trong sân viện của a phụ chứ.
Phó tiểu công tử "Ơ?" một tiếng, vô cùng hoang mang nhìn hắn: "Đây chẳng phải là bức tranh huynh vừa phóng bút vẽ xong tháng trước sao? Ta còn sai người mang đi đóng khung lại, hôm nay mới đưa tới đây."
"Chưa đủ đẹp. Ta cảm thấy ta có thể vẽ đẹp hơn." Triệu Húc nói: "Đệ đốt đi, ta sẽ vẽ lại cho đệ bức khác."
Phó Nhị tuổi còn nhỏ cực kỳ dễ gạt, gật đầu, vô cùng nghiêm túc nói: "Được, vậy ta sai người đốt đi. Tâm Nhàn ca ca, dù thế nào huynh cũng phải vẽ cho ta một bức khác đấy nhé."
Dáng vẻ ngoan ngoãn kia, toát ra vài phần đáng yêu.
Triệu Húc nhịn cười, xoa xoa đỉnh đầu Phó tiểu công tử: "Được."
*
Phó tiểu công tử mười sáu tuổi vẫn chỉ là một đứa trẻ, ngày Thất Tịch ở trong Thính Đào cư giăng đèn kết hoa, bánh trái vô số. Giải quyết xong vấn đề treo bức tranh ở đâu, đã chuyển tâm trí sang những chuyện khác.
Kéo Triệu Húc thi câu tôm.
Trải thảm bày bầu rượu thi ném thẻ.
Lại kéo Triệu Húc đi bắt nhện trong viện, thả vào chiếc hộp gấm Thất Bảo đã chuẩn bị sẵn, chờ nhện chăng tơ.
Y vô cùng mong ngóng quá trình này, chốc chốc lại mở ra xem, đúng dáng vẻ tính tình trẻ con chưa phai hết. Triệu Húc cười nói: "Làm gì mà nhanh thế. Sáng mai hẵng xem thì còn có thể."
"Nghe nói lễ Thất Tịch trong dân gian hay chơi trò này lắm. Nếu quả thực có nhện chăng tơ dưới ánh trăng, thì tức là Nguyệt Lão đã hứa hẹn cho một mối lương duyên tốt đẹp về sau rồi." Phó tiểu công tử giải thích với Triệu Húc.
"Nhân duyên của đệ đã được xác định từ trước rồi, còn có gì mà phải cầu xin nữa." Triệu Húc nói.
Phó tiểu công tử giật mình ngạc nhiên: "Thật sao? Sao huynh biết được? Là với quý nữ nhà nào thế?"
Triệu Húc lắc đầu: "Chuyện này không thể nói ra được, sợ là sẽ tiết lộ thiên cơ."
"Vậy là không phải quý nữ rồi. Lẽ nào là hoàng thân quốc thích?" Phó tiểu công tử suy tư.
Triệu Húc phụt cười một tiếng: "Coi như là vậy đi."
"Là Huyện chúa? Quận chúa? Không lẽ nào là Công chúa?" Phó tiểu công tử hỏi, Triệu Húc lại lần lượt lắc đầu, cuối cùng tiểu công tử hừ một tiếng: "Ta biết ngay là Tâm Nhàn huynh nói bừa mà. Cho dù huynh có là Hoàng tử, cũng đâu thể nào biết được chuyện trên trời chứ."
"Ai mà nói chắc được chứ?" Triệu Húc đáp lại y.
Trò chơi dưới trăng cuối cùng cũng đi đến hồi kết.
Đến rượu nho trong bầu cũng sắp cạn đáy.
Rốt cuộc Phó tiểu công tử cũng chơi mệt rồi, ngả người dựa vào sập, vừa vặn chụm đầu cùng một chỗ với Triệu Húc.
Một lúc lâu sau, Triệu Húc hỏi y: "Lan Chi lớn lên rồi, muốn làm gì?"
"Ta ư?" Phó tiểu công tử trầm ngâm một lát, cười nói: "Huynh có thể cười ta, nhưng không được phép nói ta đâu đấy."
"Được. Ta không cười nhạo đệ."
"Nếu ta lớn lên, vượt qua kỳ thi Đình, bước ra từ Hàn Lâm viện, chắc chắn sẽ không nghe theo lời phụ thân, đi đến nơi trù phú nào đó để nhậm chức, ta muốn đi cầu xin Hoàng đế, phái ta đến vùng thâm sơn cùng cốc, làm chút chuyện tốt thật sự mang lại lợi ích cho nước cho dân." Y nói: "Thiết thực giúp cho bách tính có cơm ăn, đến năm mất mùa đói kém cũng không có ai chết đói."
Cho dù hiện tại y đang sống trong nhung lụa, vẫn chỉ là một đứa trẻ non nớt, thậm chí chưa hề hay biết thế giới được gọi là thế giới kia tàn khốc đến nhường nào. Nhưng khi nói ra những lời này, lại nghiêm túc lạ thường.
Triệu Húc không hề cảm thấy có gì bất ngờ.
Phó Nguyên Thanh, vẫn luôn là Phó Nguyên Thanh ấy.
Bất kể là khi nào, bất kể y đang ở nơi đâu.
"Như thế thì, nhân duyên của đệ hỏng bét rồi còn đâu. Chốn thâm sơn cùng cốc, đào đâu ra quý nữ để kết nhân duyên với đệ đây?"
"À. Đúng nhỉ..." Phó tiểu công tử đã nhận ra vấn đề này, im bặt.
Một lát sau, y chợt nói: "Thực ra ta không muốn có mối lương duyên tốt đẹp nào cả, nếu được, chỉ muốn cùng huynh... tất nhiên, cũng, cũng cùng với hai vị ca ca Thần Nhàn, Tĩnh Nhàn nữa, chúng ta cùng nhau, cứ vui vẻ như thế này đến lúc già."
"... Nhưng ta biết là không được đâu." Phó tiểu công tử lại nói: "Huynh... thân phận huynh là Hoàng tử cao quý, rất nhanh thôi sẽ phải đi đến vùng biên ải. Trừ phi huynh làm Thái tử, nếu không thì chẳng thể nào ở lại kinh thành mãi được. Còn ta... những người còn lại chúng ta, cuối cùng rồi cũng phải lớn lên."
Lần này Triệu Húc không nói gì thêm, chỉ bưng ly rượu cạnh tay lên, uống cạn một hơi.
"Tâm Nhàn ca ca, huynh có nguyện vọng gì?" Phó tiểu công tử lại hỏi hắn.
"Ta ư?" Triệu Húc nghĩ một lúc, lại đưa tay xoa xoa đầu Phó tiểu công tử: "Ta hy vọng đệ lớn lên chậm đi một chút, chậm thêm một chút nữa... thời gian làm một Phó tiểu công tử vô lo vô nghĩ kéo dài thêm một chút nữa."
Để cho những thời khắc đau thương kia đến chậm thêm một chút.
Để cho người được bảo bọc muôn phần, mãi vui vẻ thêm một chút.
Để cho trái tim người, không bị bất cứ người nào việc nào trói buộc, hóa thành một con bướm, thỏa chí tung cánh, nương gió vút cao, tiêu dao khát cầu giữa đất trời mênh mông.
*
Khi Triệu Húc tỉnh lại lần nữa, trăng đã treo cao trên đỉnh trời, Phó Nguyên Thanh đang ngồi xếp bằng dưới ánh trăng, trên tay cầm một cuốn truyện diễn nghĩa dân gian, nương theo ánh trăng đọc rất chăm chú.
Không phải là vị thiếu niên mười mấy tuổi trẻ con kia, mà là một nam nhân trung niên với khuôn mặt ôn hòa êm dịu.
"Trời tối thế này, không cần mắt nữa sao?" Triệu Húc phàn nàn y.
Phó Nguyên Thanh ngẩng lên nhìn hắn, mỉm cười cất cuốn thoại bản đi, khẽ nói: "Chàng tỉnh rồi."
"Ừm."
"Gặp ác mộng à?" Phó Nguyên Thanh rót một chén trà nóng, đưa vào tay hắn.
"Mơ thấy chàng hồi trẻ."
Phó Nguyên Thanh có hơi tò mò hỏi: "Trong mộng, ta mang dáng vẻ thế nào."
"Nhỏ bé ngây thơ, trong trẻo ngọc ngà. Rất khác với chàng bây giờ."
Phó Nguyên Thanh không kìm được bật cười thành tiếng: "Chàng lại nói mò rồi, khi ta còn là thiếu niên chàng còn chưa ra đời, làm sao mơ thấy được ta như thế chứ."
Triệu Húc nhìn y trong bóng đêm, Phó Nguyên Thanh khó hiểu, vừa định mở miệng nói tiếp, Triệu Húc đã nhích tới gần, đặt một nụ hôn khẽ lên môi y.
"Ta từng thấy..." Triệu Húc nói: "Chính là chàng trước mắt... khiến ta liếc mắt một cái mà nhớ nhung vạn năm."
Mặt Phó Nguyên Thanh đỏ ửng, khẽ mắng: "Đường đường là Hoàng đế sao lại không đoan trang như vậy chứ."
"Ở trước mặt a phụ, ta không đoan trang nổi." Triệu Húc thì thầm bên tai y, vừa nói hai người đã cùng nhau ngã xuống chiếc sập dưới ánh trăng.
Con nhện đã chăng tơ trong chiếc hộp Thất Bảo.
Chén rượu đổ trên tấm khăn trải lụa, rượu nho thấm ướt mặt bàn, lấp lánh tỏa sáng dưới ánh trăng.
Ở tận cùng giàn nho kia, một đàn bướm, lặng lẽ tung cánh bay lên.
Gió nhẹ thổi qua làm mặt hồ gợn sóng, con người và ánh sáng nhạt nhòa đều đung đưa theo cơn gió này.
Trong tĩnh lặng, những lời thì thầm nỉ non của đôi tình nhân, được nhẹ nhàng đưa lên không trung, loáng thoáng bay đi rất xa, rồi tan biến giữa màn đêm Thất Tịch.
--
Chú thích:
[1] Kim thiến quan: Một chiếc mũ miện nhỏ bằng vàng, mô phỏng hình dáng một chú cóc vàng, có các hoa văn chạm trổ.
Thiếu đế xuân tâm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.