Thiếu đế xuân tâm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thiếu đế xuân tâm

Tác giả : Hàn Nha

Chương 57: Đồ mít ướt

Giờ Dần một khắc, phía chân trời đã hiện chút ánh sáng mờ ảo.
Cỗ kiệu của thiên tử đã cung kính chờ sẵn ngoài cửa cung.
Lại qua một khắc, cánh cửa lớn của cung Vĩnh Thọ mở ra, Thiếu đế từ bên trong bước ra, mọi người xung quanh đều quỳ rạp dập đầu. Hắn đi vội vã, lúc sắp lên kiệu, Tào Bán An từ trong đám đông bò tới hai bước quỳ rạp dưới chân Thiếu đế.
"Ngươi muốn gặp y?" Giọng Thiếu đế lộ ra chút hờ hững.
Tào Bán An cúi đầu quỳ rạp đất, nói: "Vâng, xin chủ tử gia ban cho một ân điển."
Thiếu đế cười lạnh một tiếng: "Từ hôm nay trở đi, đại ấn của Ty Lễ giám do ngươi quản lý, quyền Đề đốc Bắc Trấn Phủ ty cũng giao cho ngươi. Phó Nguyên Thanh thân thể không khỏe, cứ để y nghỉ ngơi cho tử tế đi."
Tào Bán An sững người: "Chủ tử..."
Thiếu đế đâu thèm đoái hoài gì đến hắn ta, xoay người lên kiệu, nói với Đức Bảo: "Đi thôi, đến cửa Hoàng Cực."
Đức Bảo đáp lời một tiếng, đã lệnh cho Cẩm Y vệ phía trước dẹp đường, hướng về phía cửa Thái Hòa mà đi.
Qua một lát, chỉ còn lại Tào Bán An và Phương Kính đứng ở đó.
Phương Kính nói: "Chúc mừng Tào ca."
Tào Bán An hỏi cậu ta: "Từ đầu năm, trong triều đã lan truyền tin đồn muốn tước bớt quyền bính trong tay lão tổ tông. Từ lúc quyền phê hồng bị đoạt mất, Đông xưởng giao vào tay ngươi, tiếp đó là không được vào triều, nay... Ty Lễ giám và Bắc Trấn Phủ ty đều bị lấy đi. Lão tổ tông còn lại cái gì?"
Phương Kính bị hắn ta chất vấn đến mức hơi chột dạ, dời mắt đi chỗ khác, nói: "Lão tổ tông vẫn có thể sống. Dựa vào Đại Hoang Ngọc Kinh, lão tổ tông có thể sống lâu trăm tuổi."
"Ngươi quá mất tỉnh táo." Tào Bán An quở trách cậu ta: "Ngươi nghe lời chủ tử, ngang ngược với ngài ấy như thế, cướp đi chút mong tưởng duy nhất trong lòng ngài ấy. Ngài ấy còn sống tiếp thế nào được nữa."
Phương Kính không nói gì.
"Lùi một vạn bước mà nói, trong triều đình kẻ theo đỏ bỏ đen, xu nịnh bợ đỡ nhiều vô kể. Lão tổ tông không còn những nghi trượng [1] này, còn có thể sống thêm được mấy ngày? Chẳng phải sẽ bị người ta nuốt sống lột da sao?"
Phương Kính nói: "Chủ tử gia tự có an bài."
Tào Bán An rốt cuộc cũng biết cho dù khuyên nhủ thế nào, Phương Kính cũng sẽ không nghe nữa.
Hắn ta nhìn về phía mái hiên cung Vĩnh Thọ kia, khẽ thở dài một tiếng: "Lão tổ tông mang chí tùng bách, Phương Kính, ngươi không thể, cũng không nên bỏ qua ý muốn của ngài ấy, làm những chuyện ngài ấy không muốn làm. Cho dù ngươi là vì cứu ngài ấy, cho dù ngươi là vì bảo vệ ngài ấy."
Hai người đang nói chuyện, Mục Tân Lập đã xách hòm thuốc đi tới.
Website TruyenLau.com "Tào bỉnh bút." Mục Tân Lập chào hỏi.
Sắc mặt Tào Bán An không tính là tốt, khách khí nói: "Mục viện phán."
Mục Tân Lập cảm thấy hơi kỳ lạ, lại do dự một chút quay sang chào hỏi Phương Kính: "Phương bỉnh bút."
Sắc mặt Phương Kính thì lại chẳng tốt đẹp gì, cậu ta cười âm u: "Đi thôi, Viện phán, đi khám bệnh cho lão tổ tông."
Website TruyenLau.com "Khám bệnh cho lão tổ tông? Ở cung Vĩnh Thọ sao?" Mục Tân Lập nhìn nhìn hai người, nét mặt thoáng hoang mang: "Thế này rốt cuộc là sao?"
"Viện phán đừng hỏi nữa, theo cha gia vào trong đi." Phương Kính dẫn Mục Tân Lập vào trong, không nhìn Tào bỉnh bút nữa, nói: "Hôm qua người đã bị dằn vặt quá mức rồi, hôm nay chắc chắn sẽ đổ bệnh."
*
Phó Nguyên Thanh đã sốt.
Lần này ý thức của y rất tỉnh táo.
TruyenLau Vòng cổ trên cổ đã được cất đi, gông cùm trên cổ tay lại không được tháo xuống.
Phương Kính đoán không sai, lúc bọn họ bước vào, Phó Nguyên Thanh đã được thay y phục sạch sẽ, ngồi trên giường, nhìn chằm chằm sợi xích trên cổ tay mình đến xuất thần.
Mục Tân Lập tất nhiên không dám hỏi vì sao Phó Nguyên Thanh lại nằm ở cung Vĩnh Thọ, cũng không dám hỏi những chuyện khác, chỉ nói: "Chưởng ấn, ty chức bắt mạch cho ngài."
Phó Nguyên Thanh khôi phục lại tinh thần, đưa tay qua: "Làm phiền Viện phán rồi."
Giữa lúc nói chuyện, xiềng xích lại vang lên vài tiếng, sau đó lộ ra chiếc còng tay làm bằng vàng ròng.
Mục Tân Lập nín thở, lại làm ra dáng vẻ như bình thường bắt mạch cho y, qua một lúc, Mục Tân Lập nói: "Lão tổ tông thân thể suy nhược, đêm qua ước chừng là, là bệ hạ sủng ái quá lâu, có phần lao lực. Ty chức kê cho ngài ít thuốc bổ, điều trị một chút là được."
"Được. Đa tạ Viện phán."
"Ngài khách khí rồi." Mục Tân Lập nói, lui ra ngoài.
Ông ấy và Phương Kính nói nhỏ chuyện gì đó ở bên ngoài, Phó Nguyên Thanh không nghe rõ, lại hơi xuất thần.
Y từng tưởng rằng những chuỗi ngày như ở Ty Lễ giám khi đó đã là thanh nhàn nhất rồi.
Hóa ra vẫn còn những ngày tháng khô khan vô vị hơn đang chờ đợi y.
Y nhìn về phía bộ cờ bày trên chiếc bàn nhỏ.
Gỗ trầm hương làm bàn cờ, quân trắng làm từ bạch ngọc, quân đen làm từ đá núi lửa, phô bày trọn vẹn sự xa hoa phú quý.
Khi còn trẻ, y thích sưu tầm những đồ vật tinh xảo, nếu có được những thứ được chạm trổ tỉ mỉ thế này chắc chắn sẽ trân quý vô cùng. Nay lại chẳng còn cảm giác gì... chỉ thấy hơi phí phạm của trời.
Trầm hương có lẽ vốn không muốn làm bàn cờ.
Bạch ngọc và đá núi lửa cũng vốn không cam lòng làm quân cờ tròn vuông.
Thân bất do kỷ, bị người ta cầm trong tay đặt xuống ván cờ mù mịt này.
Y do dự một chút, cầm quân cờ đen lạnh ngắt lên, hạ xuống chính giữa bàn cờ. Tiếp đó một tay cầm quân đen một tay cầm quân trắng, tự đánh cờ với chính mình.
Lại qua một lát, Phương Kính hẳn là đã tiễn Mục Tân Lập đi rồi.
Bưng lên một bát thuốc nóng hổi, nhỏ giọng nói: "Cha nuôi, người uống trước bát thuốc này đi."
Tay Phó Nguyên Thanh ra cờ không ngừng, đang đánh đến hồi giằng co trên bàn cờ, hoàn toàn không để ý đến cậu ta.
"Cha nuôi, người uống thuốc đi." Cậu ta lại gọi một lần nữa.
Động tác đi cờ của Phó Nguyên Thanh chậm lại, ôm hộp cờ trắng, chậm rãi cất lời hỏi: "Là thuốc gì?"
"Phương thuốc cứu mạng mà Bách Lý Thời kê cho người trước đây."
Phó Nguyên Thanh ra cờ, chặn đường sinh sống của quân đen, ăn năm quân.
"Không uống." Y nói.
Hốc mắt Phương Kính đỏ lên: "Cha nuôi, căn bệnh này của người, người rõ hơn nhi tử, đã sốt mà không uống thuốc thì không đè xuống được. Nhi tử cầu xin người, uống thuốc rồi mới giữ được mạng."
Phó Nguyên Thanh rất dễ mềm lòng, nghe thấy giọng nức nở của cậu ta, thở dài một tiếng, lắc đầu: "Không uống."
Phương Kính đặt bát thuốc lên bàn, quỳ xuống nói với y: "Trước kia nhi tử làm tạp dịch trong Tích Tân ty, thái giám cấp trên cứ đòi lấy thêm băng than, nhi tử tính tình ngay thẳng không chịu, ông ta thù dai, tìm người dìm nhi tử xuống cống ngầm đánh gãy mấy cái xương sườn, đánh cho hộc máu, đến chân cũng que. Sau đó đưa vào An Lạc đường, ném thẳng vào ván quan tài, chỉ chờ tắt thở là đóng đinh đem ra khỏi cung. Là cha nuôi đã cứu con, sai người chữa bệnh cho con, nhi tử sống sót được."
"Sau này những kẻ hại con đó, nhi tử cũng đều báo thù cả rồi. Kẻ thì siết cổ chết, kẻ thì ném xuống hầm phân dìm chết. Bảy tám người, nhi tử từng người từng người giết chết hết bọn chúng rồi." Phương Kính nói.
Phó Nguyên Thanh nghe cậu ta khóc một hồi lâu, không nhịn được thở dài một tiếng.
"Ta nhớ lúc mới nhận con vào Ty Lễ giám, con nhất quyết tôn theo tập tục, gọi ta là lão tổ tông, lại đòi nhận ta làm cha nuôi. Ta không mấy để tâm, nhưng bệ hạ không thích. Bệ hạ gọi ta là a phụ, nên không cho phép con xưng hô ngang hàng với người." Phó Nguyên Thanh nhẹ nhàng đặt một quân đen xuống, hiện giờ cờ đen đã chiếm quá nửa thế trận, cờ trắng nhảy tiến lên lùi xuống, thế yếu đã dần lộ ra: "Con bình thường rụt rụt rè rè, đối với ai cũng giữ vẻ mặt tươi cười. Lúc đó lại khăng khăng bướng bỉnh như con lừa, phạm tội đại bất kính cũng phải nhận ta làm cha nuôi. Bệ hạ phạt con chịu đình trượng, con không đổi lời. Con không đổi lời người bèn đánh mãi. Đợi lúc ta chạy đến nơi, từ lưng, đùi, đến mông của con đều bị đánh cho nát bét. Con nhìn thấy ta đến, vẫn còn gọi ta một tiếng cha nuôi."
Phương Kính ngấn lệ nhìn y.
Phó Nguyên Thanh nói: "Ngay cả bệ hạ cũng hết cách với con, ta cũng hết cách. Nên để mặc cho con gọi."
Phương Kính nghe lời Phó Nguyên Thanh nói, càng thêm đau buồn, cậu ta dập đầu nghẹn ngào nói: "Nhi tử đi theo con đường tà môn ma đạo, nhưng đối với cha nuôi trước nay chưa từng dám có dù chỉ một chút ý xấu. Chỉ muốn cứu người, chỉ muốn để cha nuôi sống sót. Ai cũng có thể chết, chỉ có cha nuôi là không được..."
"Phương Kính." Y ho khan hai tiếng.
Phương Kính khóc đến mức ý thức hơi mơ màng, ngẩng đầu nhìn y: "Cha nuôi?"
"Để Tào Bán An đến gặp ta." Phó Nguyên Thanh nói.
Phương Kính lắc đầu: "Ban nãy Tào ca ở bên ngoài cầu xin chủ tử gia, chủ tử gia không cho phép."
"Để Bán An đến gặp ta." Phó Nguyên Thanh thở dài: "Con nhất định phải nghe ta một câu... ta vẫn là cha nuôi của con."
Phương Kính nghe lời nói của y, đã không còn chút mặt mũi nào, có nói gì thêm cũng không đè nén nổi sự hổ thẹn trong lòng cậu ta. Dưới ánh nhìn của Phó Nguyên Thanh cuối cùng đáp một tiếng vâng, rồi lui ra ngoài.
Phó Nguyên Thanh trầm ngâm một lát, ngước mắt nhìn cục diện trên bàn cờ.
Lúc này quân trắng đã thu mình về một góc, quân đen trắng trợn khoanh vùng lãnh địa trên bàn cờ, thoạt nhìn thế lực quân đen đang trỗi dậy, nhưng quân trắng nằm rải rác khắp bàn cờ, chia năm xẻ bảy lực lượng quân đen.
Hiện giờ trên bàn cờ vô cùng hỗn loạn, lờ mờ có điềm báo cục diện sụp đổ.
Chuyện giảm thụy hiệu ở Thái miếu hôm qua, không chỉ là lời nói lẫy trong phút chốc của bệ hạ, thậm chí còn không định che giấu. Khua chiêng gõ trống rầm rộ tiến vào hoàng thành, diễn cho trọn dáng vẻ của một hôn quân.
Hôm nay nếu vào triều chắc chắn sẽ bị quần thần công kích, Thiếu đế lại chẳng mảy may để tâm.
... Liệu có phải là có tính toán gì khác.
Lúc quyền bính giao thoa, trong sự hoang mang còn xen lẫn những ý đồ khác, thế cục luôn có phần rung chuyển không yên...
Chỉ là không biết ông trời còn cho y thời gian bao lâu nữa.
Trong lúc đang xuất thần, Tào Bán An đã bước vào, quỳ xuống bệ gác chân, nắm lấy cổ tay y, nhìn thấy chiếc còng tay đó, hốc mắt đỏ lên: "Lão tổ tông, ngài chịu khổ rồi."
"Ta không có gì đáng ngại." Y khẽ ho khan: "Chỉ là không biết thế cục trên triều hôm nay ra sao."
"Cổng Hoàng Cực đã truyền tin về, Sư Kiến Nghị đại nhân dẫn đầu, liên kết với hơn hai trăm sáu mươi vị đại thần cùng nhau dâng tấu, chê trách bệ hạ không giữ lễ chế tổ tông, giảm thụy hiệu cho Hoàng khảo, lại chém linh vị Hoàng khảo, là con đường u mê vong quốc."
"Vậy còn ta?"
"Ngài sao?"
"Hôm qua thiên tử ôm ta ngồi kiệu đi đường chính giữa vào triều. Không có ai dâng lời can gián sao?"
Tào Bán An lắc đầu: "Phía cửa Hoàng Cực tạm thời không có tin tức truyền đến."
"Đô Sát viện cũng không có ai can gián? Lục Khoa lang thì sao?"
"Đều không có."
Phó Nguyên Thanh vuốt ve những quân cờ trong hộp cờ, quân cờ lạnh ngắt, khẽ va chạm vào nhau, phát ra tiếng động vui tai. Y biết mình đã sốt, cơ thể y quá yếu, dù cho có điều trị đến đâu, chỉ cần chút gió thổi cỏ lay, là sẽ không khỏe lên nổi.
"Hoàng thượng đã tính toán cả rồi." Y nói.
"Cái gì cơ?"
"Hoàng thượng bề ngoài nhìn như giận dữ, mất hết lý trí. Nhưng những việc làm hôm qua lại cực kỳ kín kẽ. Chuyện nên để ngoại thần biết, đều đã biết rành rành, chuyện không nên để ngoại thần biết... thì không ai hay biết."
Tào Bán An sững sờ, nói: "Nhưng sao chủ tử gia phải làm như vậy?"
Nơi trung tâm Thiên Nguyên từng là vị trí đặt quân đen đầu tiên, qua nhiều lần giằng co lật ngược, nay đã có một quân trắng ngự tại đó.
"Người biết ta mang tâm nguyện lấy thân làm mồi nhử, vì người mà uy hiếp triều dã rồi chết, nên mới vội vã tự mình chắn ngang phía trước. Nhưng người lại muốn bảo vệ ta... cho nên mới không ai biết ta cùng thiên tử ngồi chung kiệu, cũng chẳng ai hay ta bị giam giữ tại cung Vĩnh Thọ." Phó Nguyên Thanh bật cười một tiếng, nhưng khóe mắt lại đỏ hoe: "Người biết những kẻ có dã tâm kia, không chịu nổi sức cám dỗ từ việc thiên tử u mê lú lẫn, tự nhiên sẽ âm thầm rục rịch ra tay."
"Chủ tử gia trân trọng yêu thương lão tổ tông." Tào Bán An hỏi y: "Lão tổ tông cũng thấu hiểu nỗi khổ tâm của chủ tử gia... như vậy không tốt sao?"
"Ngươi đừng bắt chước mồm miệng của Phương Kính, nói ra mấy lời trái lương tâm nữa." Phó Nguyên Thanh nói: "Có những chuyện ngươi hiểu ta hơn Phương Kính."
Phó Nguyên Thanh lại cầm một quân trắng, giữ trên không trung hồi lâu mới từ từ hạ xuống.
Chỉ một nước cờ này, lực lượng của quân đen xung quanh đã bị phong tỏa, thế cục trên bàn cờ đột ngột lật ngược, quân đen thương vong quá nửa.
Phó Nguyên Thanh lần lượt lấy hết những quân đen xung quanh quân trắng đó đi.
Một quân trắng trơ trọi nằm trên vị trí sao, giao thoa tỏa sáng cùng Thiên Nguyên [2] ở trung tâm.
Nó một thân một mình, chớp mắt một cái sẽ bị quân đen vây đánh chặn đường, không còn khả năng thoát thân.
"Mạnh Tử từng nói: Kẻ dốc hết lòng mình, sẽ biết được bản tính của mình. Biết được tính mình, ắt biết được mệnh trời." Phó Nguyên Thanh nói: "Dù sống thọ hay chết yểu cũng không thay lòng, tu thân để lập nên vận mệnh. Cô tinh này phải rời đi, thì đại cục mới có thể định đoạt được."
Tào Bán An rơi lệ: "Lão tổ tông!"
"Bán An, có những chuyện quả thực rất tươi đẹp." Y nói khẽ: "Chỉ đáng tiếc... ta là Phó Nguyên Thanh."
Y là Phó Nguyên Thanh.
Là đại gian hoạn tiếng xấu đồn xa.
Tất thảy những thứ tốt đẹp chẳng qua cũng chỉ là phù dung sớm nở tối tàn, sẽ chẳng có ai buông tha cho y.
*
Tiễn Tào Bán An đi rồi.
Phó Nguyên Thanh an tâm lại, sau đó y dựa vào giường, kéo chặt chiếc áo choàng lông chồn màu thiên thanh trên người. Y thật sự hơi mệt rồi, hai mắt đã không kìm được mà nhắm lại.
Tiếng gọi đầy lo lắng của Phương Kính bên tai y, cũng trở nên xa xăm và mơ hồ.
Y dường như quay trở về đêm trừ tịch năm ấy.
Thiếu đế đứng giữa nền tuyết, mỉm cười với y.
Rồi gương mặt của Thiếu đế cùng Trần Cảnh từ từ hòa làm một.
Lại từ từ tách ra.
Y dần không còn phân biệt rõ sự khác nhau giữa họ -- thực ra điều này có lẽ cũng chẳng cần thiết nữa.
Những giờ phút y ghi nhớ, người đối diện sẽ dang rộng vòng tay, ôm trọn lấy y trong khoảnh khắc đó.
Thứ nhận được chính là hơi ấm quen thuộc duy nhất của y, trong ròng rã bao năm trời.
*
Khi y tỉnh lại lần nữa, là bị người ta túm lấy cổ áo xốc lên, một bát chất lỏng ấm nóng đắng ngắt rót ngược vào miệng y.
Phương Kính vẫn đang gào lên: "Chủ tử gia, không được đâu! Chủ tử gia!"
Phó Nguyên Thanh mờ mịt mở mắt, khuôn mặt của Thiếu đế lọt vào tầm nhìn.
Hắn vẫn đang tức giận bừng bừng, sắc mặt tiều tụy, cầm bát thuốc mà sáng nay y quên uống, đổ thẳng vào miệng y. Vừa gấp gáp vừa mạnh bạo, Phó Nguyên Thanh bị sặc ho khan không ngừng. Nhưng dẫu có vậy, vị đắng chát nồng đậm, cùng với mùi máu tanh thoang thoảng ẩn bên dưới, vẫn quen thuộc hệt như ba tháng qua.
"Bệ... khụ khụ khụ..." Phó Nguyên Thanh bị sặc đến mức nước mắt tuôn rơi, phần lớn thuốc đều trào ra ngoài.
Thiếu đế nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Phó Nguyên Thanh, ngươi muốn chết đến vậy sao?"
Phó Nguyên Thanh bụm miệng, kìm nén cơn ho, lắc đầu.
Thế nhưng chẳng có ích gì, tiếng ho xé ruột gan vẫn bật ra từ cổ họng y.
Thiếu đế cuống lên, giữ chặt gáy y, hôn xuống cấp dưỡng khí cho y, từng chút từng chút xoa dịu tiếng thở dốc dồn dập của y.
"Bị sốt rồi vì sao không uống thuốc?" Hắn hỏi.
Phó Nguyên Thanh ngửa đầu nhìn hắn.
Mặc dù ý thức vẫn còn đôi chút mơ hồ.
Y nhìn dáng vẻ của Thiếu đế... người trong giấc mộng quả thực đã thật sự cùng hắn dung hòa làm một.
"Đừng giận nữa, là ta quên uống thuốc..." Y cúi đầu hôn lên mu bàn tay Thiếu đế, dịu dàng cất lời, sau đó ngước lên nhìn hắn: "Húc nhi."
Hơi thở của Thiếu đế thắt lại.
"A phụ gọi ta là gì?"
"Húc nhi."
Hốc mắt Thiếu đế đỏ hoe, cúi đầu nhìn y, vuốt ve gáy y, giọng nói cất lên có chút run rẩy: "Ta đợi a phụ gọi ta đợi thật lâu rồi. A phụ... người có biết không?"
"Là ta quá vụng dại." Phó Nguyên Thanh nói với hắn: "Lẽ ra ta phải sớm hiểu được tâm ý của bệ hạ mới phải."
"Không sao cả." Thiếu đế bật cười: "Trước đó ta đã hỏi Bách Lý Thời rồi, lô đỉnh đổi người cũng chẳng sao, Trần Cảnh... Trần Cảnh a phụ cứ quên đi là được rồi. Sau này ta sẽ cùng a phụ song tu, có được không?"
Phó Nguyên Thanh nhẹ nhàng ừ một tiếng.
Thiếu đế có phần cẩn thận dè dặt hỏi y: "Hôm, hôm qua có phải ta quá đáng lắm không, a phụ?"
Phó Nguyên Thanh lắc đầu.
Thiếu đế ôm lấy y hôn y, lại sai Phương Kính đem hâm nóng bát thuốc kia rồi bưng vào lại.
Nhưng hắn vẫn ôm ghì lấy Phó Nguyên Thanh không nỡ buông tay, cứ thế để y tựa vào lòng mình, đưa thuốc cho y.
Thế là Phó Nguyên Thanh ngửi thấy mùi máu tanh bị che giấu trong hương thơm của túi thơm trên người hắn.
"A phụ uống đi, ta nhìn người uống. Uống rồi người mới có thể khỏe mạnh, sống thật lâu."
Phó Nguyên Thanh nhận lấy, đáp lại một tiếng.
Chất thuốc làm từ máu đầu tim, bảy ngày dùng một lần, phụ trợ cho việc song tu...
Y tự cao cho rằng mình tính toán không bỏ sót điều gì.
Thế nhưng nay đối mặt với Triệu Húc lại có cảm giác bị dồn đến bước đường cùng.
Ánh mắt Phó Nguyên Thanh vượt qua bờ vai của Thiếu đế, nhìn về phía ván cờ đánh dang dở lúc bình minh.
Quân cờ trắng ấy vẫn đơn độc nằm lại trên vị trí sao ở Tây Thiên.
Bát thuốc trên tay tựa như nặng tới ngàn cân, Phó Nguyên Thanh trầm mặc một hồi, uống cạn bát thuốc đắng chát kia.
"Sao a phụ lại khóc rồi?" Thiếu đế hỏi y.
Phó Nguyên Thanh khẽ chạm lên khóe mắt, có giọt lệ tuôn rơi.
Y nói: "Chắc là, chắc là do thuốc đắng quá thôi."
Thiếu đế dùng khăn lụa lau đi khóe mắt của y, hắn chìm trong niềm vui sướng, ngây ngô hệt như một đứa trẻ, cười nói: "Hóa ra a phụ lại hay khóc đến vậy, a phụ là đồ mít ướt."
"Ừ." Phó Nguyên Thanh bật cười một tiếng: "Đúng vậy."
--
Chú thích:
[1] Nghi trượng chỉ các loại cờ xí, lọng quạt, vũ khí trang trí mà quân lính cầm để hộ tống vua chúa, quan lại thời xưa khi ra ngoài nhằm thể hiện sự uy nghiêm. Ở đây ẩn dụ cho danh vị, lễ nghi.
[2] Thiên Nguyên là điểm chính giữa của bàn cờ (tọa độ 10-10 trên bàn 19x19) Vị trí sao, hay Tinh vị là các điểm đen được đánh dấu trên bàn cờ để định vị, thường là 9 điểm (bao gồm cả Thiên Nguyên và 8 điểm xung quanh ở các góc và biên).

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu