"Thái tổ Hoàng đế lấy tiền triều làm gương, phòng ngừa ngoại thích chuyên chính, năm Hồng Vũ đầu tiên đã cho biên soạn lại 'Nữ Huấn', lại đề xướng 'Nữ Đức', 'Liệt Nữ Truyện', coi làm gia pháp của tổ tông. Lại nói, phàm là Hoàng hậu, phi tần của thiên tử, thân vương, phải cẩn thận tuyển chọn con gái nhà lành, kẻ nào tiến cử thì không nhận. Vì thế, từ khi khai triều tới nay, nữ tử hậu cung phần nhiều được tuyển từ dân gian." Kể từ sau khi bị giẫm gãy chân lúc bãi triều hồi tháng Giêng, hôm nay là lần đầu tiên Nội các Thứ phụ Hành Cảnh tới Văn Uyên các. Ông chống nạng tập tễnh bước vài bước trước án thư.
Ô Lư Khâu vuốt chóp râu khẽ gật đầu: "Hành các lão nói chí phải."
"Vậy thì lão hủ lại không hiểu rồi, Thủ phụ đã rõ di huấn của Thái tổ, vậy trong chuyện tuyển Hậu, sao Ô các lão lại dốc sức tiến cử nữ tử nhà họ Quyền?!" Hành Cảnh chất vấn.
Ô Lư Khâu cười cười đáp: "Hành các lão, ngài nên biết đương kim Thái hậu chính là chính phi của bệ hạ thời còn chưa lên ngôi, danh tiếng của Thái hậu năm xưa cũng vang xa khắp kinh thành. Đã có tiền lệ, chúng ta làm theo thì cũng chẳng tính là vượt quá giới hạn."
Hành Cảnh nhíu mày: "Ô các lão..."
Ô Lư Khâu lại nói: "Nay Thiếu đế chưa đến tuổi nhược quán, cũng cần sự hậu thuẫn từ tiền triều, nếu đến lúc đó căn cơ không vững, đặc biệt là binh quyền... chắc chắn..."
Giọng ông ta nhỏ dần đi.
Chưa kịp bước vào trong Văn Uyên các, Phó Nguyên Thanh theo quy củ đứng ở gian ngoài lặng lẽ nghe vài câu, rồi ngước mắt nhìn xa xăm.
Văn Uyên các nằm ngay sảnh đông của cửa Đoan Môn, là nơi gần ngoài cung nhất. Phó Nguyên Thanh nhìn tượng tiên nhân cưỡi phượng trên mái hiên đang vui vẻ dẫn theo ngũ tích lục thú [1] hướng mắt về phía ngoài cung, dường như giây tiếp theo có thể bay ra ngoài, chẳng hiểu sao y lại thấy hơi ghen tị.
Thế nhưng sự ghen tị này chẳng kéo dài được bao lâu, y đã nghe thấy tiếng bước chân vội vã, Phổ Dĩnh cầm tấu chương đang bước qua cửa chính vào sảnh trong của Nội các.
Hắn ta nhìn thấy Phó Nguyên Thanh ở hành lang thì sững lại: "Ngươi, sao ngươi lại ở đây."
Phó Nguyên Thanh giấu tay chắp bái đáp: "Phụng khẩu dụ của bệ hạ, đợi chư vị Đại học sĩ trong Nội các bàn ra một hướng giải quyết chuyện lập Hậu."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Bọn họ đang bàn à?"
"Vâng."
"Cả ba vị trong Nội các đều có mặt sao?" Phổ Dĩnh lại hỏi: "Ô Lư Khâu, Hành Cảnh, Ô Duệ Thành."
"Chính xác. Lại mời thêm Thượng thư Lễ bộ Sư đại nhân qua cùng bàn chuyện." Website TruyenLau.com
"Vậy sao ngươi không vào trong?"
Sự thực là vừa nãy chư vị phụ thần Nội các trở về, Ô Lư Khâu đã mời y vào trong, nhưng bị Hành Cảnh và Sư Kiến Nghĩa lập tức cản lại, Sư Kiến Nghĩa chỉ vào tấm bia đá trước cửa Văn Uyên các nói: "Thái tổ Hoàng đế từng lập bia răn dạy ở đây. Phó chưởng ấn có biết chữ không? Có đọc hiểu trên đó viết gì không?"
Website TruyenLau.com
Ông ta hỏi Phó Nguyên Thanh có biết chữ không, rõ ràng là muốn làm nhục người khác. Nhưng Phó Nguyên Thanh chỉ cụp mắt đáp: "Phó Nguyên Thanh biết chữ, đọc hiểu lời răn của Thái tổ. Trên đó viết: Nội hoạn cung nô không được can dự triều chính, kẻ nào vi phạm chém đầu."
"Bia răn dạy này, dưới điện Hoàng Cực một tấm, dưới Văn Uyên các một tấm. Việc vào triều bàn việc đúng là di chiếu của Tiên đế. Nhưng bãi triều rồi, đến Nội các, Phó chưởng ấn vẫn nên có vài phần kính nể chứ?"
Phó Nguyên Thanh khom người chắp tay nói: "Phó Nguyên Thanh hiểu ý của chư vị phụ thần, Phó Nguyên Thanh sẽ ở ngoài này đợi chư vị đại nhân bàn ra quy trình. Không dám vào trong dòm ngó."
"Nơi trọng yếu của Nội các, vậy làm phiền Phó chưởng ấn cung kính chờ ở đây rồi." Ô các lão khách sáo nói.
"Là việc nên làm. Không dám nhận hai chữ làm phiền." Phó Nguyên Thanh nói xong câu này, chư vị đại thần bèn vào trong bàn bạc việc chọn Hoàng hậu cho tới tận bây giờ.
Những chuyện cố tình làm khó người khác có rất nhiều, cũng chẳng phải nói rõ ràng mọi việc.
Phó Nguyên Thanh trả lời: "Theo quy củ, bàn chuyện ngoài triều, nội thị quan không được cho gọi thì không được vào trong."
Phổ Dĩnh nghẹn lời, hồi lâu sau mới lên tiếng: "Hôm nay thánh chỉ tra xét vụ án tham ô của Hầu Hưng Hải đã ban xuống rồi, Lại Lập Quần đã dẫn theo Cẩm Y vệ đi bắt người ở các nha môn."
"Phổ đại nhân qua đây đưa tấu chương của Lại bộ sao?" Phó Nguyên Thanh không tiếp lời, chỉ vừa nói vừa nghiêng người nhường đường: "Mời Phổ đại nhân vào."
Phổ Dĩnh trải qua chuyện cưỡi ngựa ở trường đua mùa xuân hôm nọ, lại thêm mấy ngày trước có đôi chút tự vấn trước Ngự môn, sự oán hận mười mấy năm nay đã tan biến đi nhiều, thay vào đó là cảm giác lúng túng và luống cuống tay chân. Hắn ta đi ngang qua Phó Nguyên Thanh, lại khựng lại một chút, nói: "Suýt thì quên mất."
Sau đó Phổ Dĩnh luống cuống sờ soạng trong ngực, rút ra một phong thư: "Lão gia tử nhờ ta mang vào cung đưa cho ngươi."
Phó Nguyên Thanh sững sờ.
"Nhân sâm hôm qua Dương Lăng Tuyết mang tới, vì là đồ mang hoàng mệnh, cha ta không dám ném đi nữa, đã mang sang cho ông cụ. Ông cụ biết là ngươi tặng, gào khóc thảm thiết, cầm bút viết tám chữ, bảo ta mang vào cung đưa cho ngươi. Ông đã lẫn rồi, cứ tưởng vẫn là lúc nhà họ Phó mới xảy ra chuyện, lỡ như có viết thứ gì phạm phải kiêng kỵ, xin Phó chưởng ấn đại nhân lượng thứ đừng để trong lòng."
Phó Nguyên Thanh nhìn phong thư mỏng manh được dán kín kia.
Y vươn tay ra lấy, đầu ngón tay khẽ run run, nhận lấy bức thư.
"À... còn đang rầu rĩ không biết làm sao đưa cho ngươi." Phổ Dĩnh cố làm ra vẻ nhẹ nhõm nói: "Không ngờ lại có thể gặp mặt ở Nội các. Tốt quá rồi."
Phó Nguyên Thanh không nói gì, rút tờ giấy tiên từ trong phong thư ra, chỉ cảm thấy một tờ giấy mỏng manh thế mà lại nặng tựa ngàn cân. Y cẩn thận mở tờ giấy ra, nếp gấp rõ ràng, nét chữ quen thuộc của Phổ phu tử hiện lên, phóng khoáng tự do, lực xuyên qua mặt giấy.
Bên trên viết tám chữ lớn -- Thận độc, thận vi, thận ngôn, thận hành. (Cẩn trọng khi ở một mình, cẩn trọng từ việc nhỏ nhất, cẩn trọng lời nói, cẩn trọng hành động).
Chốc lát, khí huyết trong lòng Phó Nguyên Thanh cuộn trào, trăm ngàn mùi vị nghẹn ứ ở cổ họng, hốc mắt nóng rát.
"Phu tử đang bệnh nặng, vẫn còn lo lắng cho an nguy của ta trong cung, bảo ta phải làm việc cẩn trọng." Phó Nguyên Thanh thấp giọng nói.
"... Ông ấy tuổi đã cao rồi, cứ luôn sống trong ký ức của mười năm trước. Ngươi không cần phải lo lắng cho ông ấy." Phổ Dĩnh kìm lòng không đậu nói: "Phó chưởng ấn cũng không cần --"
Y cất bức thư đi, chỉnh lại y quan, hai tay nắm vào nhau đặt trước ngực, hành đại lễ, cúi gập người sát đất, nói với Phổ Dĩnh: "Đa tạ Phổ đại nhân."
Phổ Dĩnh vội vàng tránh lễ: "Chỉ là một bức thư thôi, Chưởng ấn đa lễ rồi."
Phó Nguyên Thanh đứng dậy, im lặng khẽ lắc đầu.
"Phó chưởng ấn có lời gì muốn chuyển đạt không?"
"Phụ hết ân sâu, sống chết thầy bạn [2]." Phó Nguyên Thanh lại nói: "Ta thẹn với lời dạy bảo của phu tử, thẹn với sự quan tâm của phu tử. Không còn mặt mũi nào đi gặp người nữa."
Nói đến đây, lại toát ra vài phần thê lương.
Phổ Dĩnh chẳng biết nói thêm gì nữa, bèn bảo: "Vậy ta vào trong đây."
Hắn ta vừa đi được hai bước thì nghe thấy Phó Nguyên Thanh gọi lại từ phía sau.
"Phổ đại nhân." Phó Nguyên Thanh khẽ cất lời: "Phổ đại nhân vào đó, chuyện chọn Hậu, chư vị trong Nội các chắc chắn sẽ dò hỏi ý kiến của ngài, Phổ đại nhân nhất định không được chọn nữ tử nhà họ Quyền."
Phổ Dĩnh là người thế nào, quay lại nhìn y: "Nói vậy là Phó chưởng ấn đã có người muốn chọn rồi?"
"Không dám. Nếu Phổ đại nhân tin tưởng được --"
"Là ai?"
Phó Nguyên Thanh nhìn hắn ta, nói: "Lục khoa lang, muội muội của Hộ bộ Cấp sự trung Canh Hôn Hiểu, Canh Cầm."
Cấp sự trung của Lục khoa lang là quan hàm thất phẩm, xét về phẩm cấp thì xuất thân quả thực không cao.
Nhưng Cấp sự trung lại có quyền đốc thúc, giám sát công việc của Lục bộ, tấu trình trực tiếp lên Hoàng đế, là một chức quan vị trí thấp nhưng quyền lực lại nặng.
Cái tên Canh Hôn Hiểu này hắn ta cũng từng nghe qua.
Là một vị quan trung trực, những năm đầu đã đỗ tiến sĩ, đi lên từ chức Tri huyện, Tri châu... danh tiếng cực tốt, chắc chắn không cấu kết cùng hoạn quan.
Chuyện tham ô thuế khoáng, thuế muối đã dâng tấu mắng chửi đám nội giám không biết bao nhiêu lần rồi.
Phó Nguyên Thanh đây là uống nhầm thuốc gì mà lại đi tìm một kẻ khó nhằn chẳng lấy lòng được ai thế này để nâng đỡ chứ?
Phổ Dĩnh nghi ngờ nhìn y, cuối cùng nói qua loa một câu "Biết rồi" rồi quay người vào Nội các.
Phó Nguyên Thanh lại chắp tay sau lưng ngước nhìn đám ngũ tích lục thú kia...
Nơi lồng ngực đè nặng bức thư của ân sư.
Tuy chỉ có tám chữ.
Tuy đã chờ đợi mười ba năm.
Nhưng bức thư ấy dường như mang theo hơi ấm, khiến tận đáy lòng y cũng trở nên ấm áp.
Y thoáng vui sướng, muốn tìm người để kể.
Nghĩ đi nghĩ lại... chỉ có Trần Cảnh hiện lên trong tâm trí... có lẽ cũng chỉ có hắn mới có thể nghe y kể về những chuyện vặt vãnh tưởng chừng vô nghĩa này.
Tâm tư của Phó Nguyên Thanh đã bay đi rất xa, bay đến tận Nội Thư đường bên kia.
Đêm qua y đã tự mình viết thư tay, giờ này chắc Trần Cảnh đang nghe giảng ở Nội Thư đường rồi nhỉ?
Một lúc lâu sau, Hứa chưởng ty bưng trà bước tới, hỏi: "Lão tổ tông, mời ngài dùng trà."
"Không cần đâu." Phó Nguyên Thanh nói: "Ngươi mang trà vào cho mấy vị đại nhân bên trong đi. Đợi bên trong bàn ra được quy trình thì mang tới Ty Lễ giám."
Hứa chưởng ty thấy y định đi, khó hiểu hỏi: "Lão tổ tông đi đâu vậy?"
Bước chân lão tổ tông khựng lại, người trước nay luôn tận tụy cần mẫn với quốc sự như y, lần đầu tiên nảy sinh chút chột dạ, đáp: "Đến Nội Thư đường, ta, hôm nay ta có tiết phải dạy."
"Ồ..." Hứa chưởng ty không hề nghi ngờ gì, cảm thán nói: "Lão tổ tông thật là trăm công nghìn việc."
Phó Nguyên Thanh nghe vào tai lại càng thấy châm biếm, bước chân cũng tăng nhanh tốc độ, rời khỏi Văn Uyên các.
Nhưng ông trời lại cứ như muốn đối đầu với y, thái giám khiêng ghế lại cung kính hỏi: "Lão tổ tông đi đâu ạ?"
Phó Nguyên Thanh ho khan một tiếng: "Nội Thư đường."
Cuối cùng lại không kìm được mà giấu đầu hở đuôi bổ sung thêm: "Chỉ là đi dạy học thôi."
Thái giám khiêng ghế không mảy may nghi ngờ, dồn sức vào chân, lắc lư đi một mạch xuyên qua con hẻm hẹp hướng về phía Nội Thư đường ở bên ngoài cửa Huyền Vũ.
Một cơn gió ấm thổi qua, không biết cánh hoa hải đường từ cung điện nào tung bay theo gió, Phó Nguyên Thanh xòe bàn tay ra trên chiếc ghế đẩu, vài cánh hoa phớt hồng rơi vào trong lòng bàn tay y.
Hoa tuy mới chớm nở.
Y dường như đã nhìn thấy dáng vẻ những quả đỏ trĩu nặng treo đầy trên cành cây hải đường.
Đỏ rực rỡ, sai trĩu quả.
Tựa như đang bốc cháy mãnh liệt.
Trong đáy lòng y.
Hừng hực khí thế.
--
Chú thích:
[1] Ngũ linh lục thú: cụm từ mô tả đặc điểm kiến trúc mái nhà cổ Trung Hoa, đặc biệt là các cung điện thời Minh, Thanh, ám chỉ cấu trúc gồm 5 sống mái (1 sống chính, 4 sống dốc) và 6 loại thú điêu khắc trên đó (như rồng, phượng, lân...)
[2] Nguyên văn là "Thâm ân phụ tận, tử sinh sư hữu" (深恩负尽, 死生师友), là hai câu thơ trích từ bài thơ Kim Lũ Khúc (金缕曲) của nhà thơ Cố Trinh Quán (顾贞观), ý nghĩa là: Ân tình sâu năng tôi đã phụ bạc hết, nhưng dù sống hay chết, người vẫn mãi là người thầy, người bạn tri kỷ của tôi.
Thiếu đế xuân tâm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.