Thiếu đế xuân tâm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thiếu đế xuân tâm

Tác giả : Hàn Nha

Chương 77: Ngoại truyện - Thần chính là không muốn

"Nó nói nói không muốn!" Triệu Húc lạnh lùng nói.
Phó Nguyên Thanh bỏ cuốn thoại bản trong tay xuống, chậm rãi ngồi dậy từ trên sập, nhìn Triệu Húc: "Chuyện gì?"
"Chính là tên nhóc Triệu Kỳ đó! Nó không muốn làm Thái tử!" Triệu Húc nói: "Làm Thái tử không tốt sao? Kinh thành không thoải mái hơn cái chốn khỉ ho cò gáy Cam Châu kia sao? Cửu ngũ chí tôn không tôn quý hơn cái tước Phúc vương vớ vẩn kia à?"
Nói đến đây, cơn giận của Triệu Húc lại bốc lên, đứng dậy chắp tay sau lưng đi qua đi lại trong phòng, vừa đi vừa tức tối: "Tên nhóc thối, không biết tốt xấu, thế mà dám tỏ thái độ với ta. Phụ thân nó quân công hiển hách gặp ta cũng phải ngoan ngoãn phục tùng... Thật là vô lý, thật là vô lý!"
Phó Nguyên Thanh có hơi buồn cười: "Bệ hạ không làm gì Triệu Kỳ chứ?"
Triệu Húc lườm y: "A phụ có ý gì? Ta có thể làm gì nó chứ? Ta chỉ có thể mời nó về cung Đoan Bản kiểm điểm hối lỗi! Nói thêm với nó mấy câu nữa là ta sẽ chém đầu nó mất. To gan lớn mật, làm ta tức chết mất."
Phó Nguyên Thanh bước xuống sập, dắt hắn ngồi xuống, lại lấy ấm từ trên lò nhỏ rót một chén trà đẩy đến tầm tay Triệu Húc: "Ta nghe nói cách đây không lâu bệ hạ và Tĩnh Nhàn vừa xảy ra tranh cãi. Thủ phụ đại nhân bèn mang toàn bộ tấu chương chất đống đến điện Dưỡng Tâm. Điện hạ xuất cung vào giờ này..."
Y liếc nhìn sắc trời -- mặt trăng đã nhô lên giữa không trung.
"Là vì vừa mới xử lý xong chính vụ sao?" Phó Nguyên Thanh hỏi.
Triệu Húc thoáng lúng túng, rồi lại lý lẽ hùng hồn nói: "Đó chẳng phải vì Phổ Dĩnh không biết thương xót quân vương sao. Rốt cuộc a phụ muốn nói gì?"
"Triệu Kỳ tuy còn nhỏ tuổi, nhưng không hề ngu ngốc. bệ hạ chính vụ bận rộn có ý định truyền ngôi, ắt hẳn cậu ấy cũng nhìn thấy... Tự nhiên sẽ cảm thấy ngôi vị Hoàng đế khô khan nhàm chán, chắc chắn sẽ không đồng ý." Phó Nguyên Thanh nói: "Ta thấy điểm này quả thực là cùng chung một gốc với bệ hạ, đã quyết định chuyện gì là bướng bỉnh vô cùng."
Triệu Húc nghĩ đến Triệu Kỳ là lại đau đầu: "Một đế quốc, không thể không có người kế thừa. Hoàng đế không có con nối dõi, nền tảng lập quốc không vững. Chỉ khiến những kẻ có lòng nảy sinh những ý đồ không nên có. Triệu Kỳ đã là huyết thống tông tộc của ta, chút chuyện này nó nên hiểu rõ hơn ai hết mới đúng. Muốn làm hậu duệ thiên hoàng thì phải gánh vác trách nhiệm nên gánh vác."
Phó Nguyên Thanh thở dài: "Cậu ấy chẳng qua mới mười lăm."
"Ta bảy tuổi kế vị, không ngây ngô hơn nó sao? Sao a phụ lại đi xót thương nó rồi?"
Website TruyenLau.com Phó Nguyên Thanh nói: "Bệ hạ thông minh hiểu chuyện từ nhỏ, nhìn khắp từ xưa đến nay, Hoàng đế như vậy cũng không nhiều, sao có thể lấy Triệu Kỳ ra so sánh với bệ hạ được."
Giọng y nói chuyện hòa hoãn dịu dàng, ánh mắt nhìn Triệu Húc chăm chú chân thành.
Tựa như một vũng suối trong, dập tắt ngọn lửa giận trong lòng Triệu Húc.
TruyenLau Triệu Húc vươn tay ra, a phụ của hắn bèn tự giác nắm lấy, tiếp đó thuận thế ngồi vào lòng Triệu Húc.
"Hôm nay sao lại ngoan ngoãn thế?" Triệu Húc thì thầm.
"Bệ hạ bớt giận."
Y ngày thường câu nệ giữ lễ, cho dù là chuyện giường chiếu cũng không tính là phóng khoáng, nay dáng vẻ như vậy rất hiếm có, Triệu Húc tự nhiên nhìn chằm chằm không chớp mắt. Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Chàng quen thói nắm thóp ta rồi." Hắn bất đắc dĩ nói.
"Thừa Cảnh không thích sao?" Phó Nguyên Thanh nghiêng đầu liếc hắn, tự nhiên gợi cảm không gì sánh được.
Phó Nguyên Thanh cũng không cần phải hỏi thêm.
Ánh mắt nóng rực kia của Triệu Húc đã là câu trả lời tốt nhất.
"Chàng thế nào mà ta có thể không thích chứ? A phụ." Triệu Húc gọi y một tiếng, lại ôm chặt thêm vài phần, không tự chủ được mà hôn lên má y.
Trong chốc lát, cả phòng tình sâu ý nồng.
Hai người dắt tay nhau, vừa lên đỉnh Vu Sơn, lại hưởng thú mây mưa.
Điên loan đảo phượng, sắc tình kiều diễm.
Đợi đến khi dục vọng tham lam được thỏa mãn, Triệu Húc vẫn ôm khư khư a phụ của mình không buông, hôn lên vai y.
Phó Nguyên Thanh mỉm cười.
"A phụ cười gì vậy?"
"Nhớ tới con chó mực lớn ở ngõ Đông Xưởng, có được khúc xương ống, bèn thèm thuồng nhỏ dãi ôm lấy, không chịu nhả ra." Phó Nguyên Thanh trêu chọc.
Triệu Húc nhướng mày nhìn y: "Chàng mắng quân vương là chó sao? Hay là muốn mắng bản thân là xương?"
"Ta chỉ là nhớ lại chuyện cũ ngày xưa mà thôi."
"Hừ." Triệu Húc càu nhàu hừ một tiếng, lại chuyên tâm gặm "khúc xương ống lớn" của mình.
Phó Nguyên Thanh thấy hắn cuối cùng cũng khôi phục lại tâm trạng tốt hơn, bèn nói: "Thế tử Phúc vương chém đầu Khả hãn của bộ lạc A Lỗ Đài trong trận chiến Hòa Lâm, Thừa Cảnh hẳn là vẫn còn nhớ chứ?"
"Tất nhiên là nhớ." Triệu Húc nói: "Vì chiến thắng Hòa Lâm, ta còn ban tặng một bức hoành phi cho Phúc Vương."
Phó Nguyên Thanh gật gật đầu: "Để canh giữ vùng biên cương, Thái Tổ Hoàng đế phong Phúc vương làm Biên Tái vương, lại hoạch định chín vùng trọng địa biên thùy, trong đó có ba nơi đều nằm trong địa phận Cam Châu. Dòng dõi Phúc vương đã lập phủ ở Cam Châu từ mấy trăm năm trước, cho đến nay, nhân đinh đã thưa thớt. Không phải vì con cái sinh ra không nhiều, mà là có quá nhiều con cháu hy sinh nơi sa trường. Quả thực là đã gánh vác trọng trách canh giữ bờ cõi biên ải phương Bắc trên đôi vai mình..."
"Trong lòng ta hiểu rất rõ. Chẳng hề vì Cam Châu hẻo lánh, mà chê bai dòng dõi Phúc vương."
"Trong trận chiến Hòa Lâm, bốn vị ca ca của Triệu Kỳ tử trận, mẫu thân cậu ấy xuất thân từ thế gia võ tướng, cũng hy sinh nơi sa trường. Thái Tổ phong phiên vương chính là muốn mượn huyết thống tông tộc để canh giữ quốc môn Đại Đoan. Chỉ là dòng dõi Phúc vương quả thực bi tráng, bệ hạ muốn nhận Triệu Kỳ làm con thừa tự, mượn cớ để Phúc vương quay về phủ Thuận Thiên, ta hiểu được khổ tâm của chàng. Chỉ là bọn họ đời đời kiếp kiếp máu tươi nhuộm khắp Cam Châu, đã là đánh đổi quá nhiều. Sao Triệu Kỳ có thể dứt bỏ cho được?" Phó Nguyên Thanh thở dài một tiếng: "Tiểu điện hạ không muốn kế thừa ngôi vị, cũng là hợp tình hợp lý."
"Thì ra a phụ đã đoán được từ sớm." Triệu Húc nói.
"Đúng vậy..."
Triệu Húc nghĩ ngợi một lúc: "A phụ có cách nào không?"
"Khi đảm nhiệm chức Tổng binh Cam Túc, Đại đô đốc từng là sư phụ dạy võ của Tiểu điện hạ, có chút giao tình cũ. Chàng cứ thả Tiểu điện hạ xuất cung đến chơi ở phủ đệ của Dương Lăng Tuyết. Ta sẽ khuyên nhủ thêm một hồi. Nếu như không được..." Phó Nguyên Thanh ngừng một chút: "Nếu như không được, chuyện con nối dõi chỉ đành tính toán lâu dài thôi."
Triệu Kỳ ở trong Đoan Bản cung được mấy ngày, thì nhận được tin tức bản thân có thể tự do ra vào kinh thành.
Người trẻ tuổi như cậu còn nhịn thế nào được nữa, bèn cưỡi ngựa đi thẳng từ Đông An môn rời khỏi Tử Cấm Thành, đợi lúc ra khỏi kinh thành, cậu phi ngựa chạy như bay trên con đường núi hoang vu ở vùng ngoại ô mãi cho đến chân núi Tây Sơn.
Lúc này trời đã tối.
Ánh tà dương lặn xuống núi Tây Sơn, chỉ còn lại những vệt sáng rực rỡ như đốt cháy cả tầng mây.
Giống như ngọn lửa chiến tranh bốc lên ngút trời, đang vẫy gọi cậu đi về hướng Tây tiến đến Cam Châu.
Thế nhưng cậu lại ghìm chặt dây cương.
Tuy cậu chỉ mới mười lăm tuổi, nhưng lại là hoàng thân quốc thích, tự nhiên biết rõ kháng chỉ rời kinh sẽ nhận lấy hậu quả gì.
Con ngựa bất an bước đi trên quan đạo, cuối cùng Triệu Kỳ cũng lưu luyến không nỡ nhìn về phía đám mây cháy rực dâng lên từ phương Tây, rồi dắt ngựa quay về hướng kinh thành.
Đợi khi đến kinh thành, cửa thành lẽ ra phải đóng rồi, nhưng lại có người của Ngũ Quân doanh để lại một lối cửa nhỏ cho cậu, đợi sau khi cậu vào thành, lúc này mới khóa cửa thành lại ở phía sau lưng.
Lại có thân binh của phủ Đô đốc xếp hàng chào đón, rước cậu vào trong phủ Đại đô đốc.
Dương Lăng Tuyết đang đợi cậu ở cửa.
"Về rồi à?" Dương Lăng Tuyết hỏi cậu: "Định làm lính đào ngũ, một mạch chạy thẳng về Cam Châu sao?"
Triệu Kỳ có phần mệt mỏi, lại có phần rầu rĩ: "Dương thúc thúc, ta sai rồi."
Dương Lăng Tuyết thở dài: "Nhìn cái vẻ mặt oan ức này của cháu xem, có giống dáng vẻ của một Biên Tái vương không? Đi, theo ta vào trong... dẫn cháu đi gặp một người."
Triệu Kỳ theo chân Dương Lăng Tuyết đi vào trong sân viện.
Trên chiếc bàn trà trong viện có bày biện thức ăn, lại có một người ăn mặc nho nhã đang ngồi một bên, thấy cậu bước vào, bèn đứng dậy chắp tay ngang ngực hành lễ nói: "Tiểu điện hạ."
"Ngươi là?"
"Tại hạ Phó Nguyên Thanh."
"Chưởng ấn Ty Lễ giám Phó Nguyên Thanh?" Triệu Kỳ kinh ngạc.
Phó Nguyên Thanh cười nói: "Ba năm trước đã trả lại đại ấn Ty Lễ giám rồi. Nay trên người không giữ chức quan nào, chỉ là một thảo dân bình thường."
Triệu Kỳ lại sững sờ mất một lúc lâu, lúc này mới chắp tay đáp lễ nói: "Phó tiên sinh."
Trẻ con dẫu sao vẫn là trẻ con, sức ăn khỏe lại phải cưỡi ngựa cả ngày trời, nên từ lâu đã đói đến sôi cả bụng.
Vừa ngồi xuống Triệu Kỳ đã cắm cúi ăn uống cật lực.
Vì tuổi cậu còn nhỏ, nên không hề bày rượu lên bàn.
Qua ba tuần trà, cậu cũng đã ăn uống kha khá rồi.
Phó Nguyên Thanh bèn cất lời: "Tiểu điện hạ, thảo dân có một chuyện thấy hiếu kỳ."
Triệu Kỳ nghe thấy Phó Nguyên Thanh lên tiếng, vội vàng đặt đũa xuống, lau lau khóe miệng, cúi đầu cung kính nói: "Xin tiên sinh cứ nói."
Phó Nguyên Thanh liếc nhìn Dương Lăng Tuyết một cái, Dương Lăng Tuyết đắc ý nhướng nhướng mày.
"Thảo dân nghe nói Tiểu điện hạ không bằng lòng kế nghiệp đại tông, tôn thờ đi theo dòng chính thống, lấy thân phận con cái để phụng dưỡng Hoàng đế bệ hạ."
"Tiểu điện hạ cũng biết, nếu coi bệ hạ như Hoàng khảo, thì điện hạ chính là Thái tử danh chính ngôn thuận. Tương lai lại càng có thể kế thừa ngôi vị Hoàng đế."
"Ta biết."
"Không chỉ có thế, Hoàng đế có chỉ, Tiểu điện hạ thế mà dám kháng chỉ ngay trước ngự tiền, liều chết không chịu tuân theo sao?"
"Không phải tiên sinh là muốn làm thuyết khách thay cho bệ hạ đó chứ?" Triệu Kỳ hỏi y: "Ta kính trọng đại nghĩa của tiên sinh, xin tiên sinh cũng thông cảm cho tâm nguyện của ta. Đừng khuyên nhủ nữa."
Phó Nguyên Thanh khẽ thở dài, lại hỏi: "Làm Hoàng đế không tốt sao? Giàu có khắp thiên hạ, được muôn dân thần phục."
"Làm Hoàng đế không tốt." Triệu Kỳ nói: "Nếu làm Hoàng đế tốt, thì cớ sao Hoàng thượng phải sốt sắng tìm hậu bối trong gia tộc để làm Thái tử thế?"
Nụ cười ôn hòa của Phó Nguyên Thanh nhạt dần, ánh mắt sắc bén nhìn cậu: "Triệu Kỳ, ngài đúng là thật sự không sợ chết."
Uy thế áp đảo từ vị Chưởng ấn Ty Lễ giám trong những năm tháng tranh đấu gay gắt kia tỏa ra, khiến mọi người phải lùi bước.
Triệu Kỳ thoáng nghẹt thở, nhưng cậu vẫn lấy hết can đảm nói: "Ta sợ chết. Dám chống lại thánh chỉ đương nhiên là phải chết. Thế nhưng chí hướng của ta không nằm trên triều đình, ta muốn về Cam Châu."
Phó Nguyên Thanh khẽ hừ lạnh một tiếng: "Trẻ con thiển cận. Cam Châu dù có tốt đến đâu, cái vùng đất cằn cỗi ấy sao có thể so sánh với mảnh đất màu mỡ của phủ Thuận Thiên. Vùng đất của một phiên vương sao có thể so bì với sự hùng vĩ bao la của bờ cõi Đại Đoan? Làm một Biên Tái vương dẹp loạn giặc ngoại sao có thể hiểu được khoái cảm khi thống trị thiên hạ."
Đứng trước ý sỉ nhục đầy khinh miệt này, làm sao Triệu Kỳ còn nhẫn nhịn cho nổi.
Hốc mắt cậu đỏ hoe, hai nắm đấm siết chặt, tức giận nói: "Cam Châu đúng là chẳng có gì tốt. Nhưng đó là nhà của ta. Thời Thái Tổ Hoàng đế, đã phong cho tổ tiên của ta ở Cam Châu, đồng thời quyết định dời Thiểm Tây Hành Đô ty đến cai quản Cam Châu vệ. Lại mệnh cho dòng dõi Phúc Vương ta phải che chở cho bách tính Cam Châu khỏi nỗi khổ bị ngoại tộc quấy nhiễu, cũng là lấy thân xác máu thịt này để bảo vệ cương vực Đại Đoan, không nhường nửa bước. Trong số tổ tiên của ta đã có rất nhiều người hy sinh sa trường. Năm năm trước Ngõa Lạt liên minh cùng các bộ lạc Thát Đát bất ngờ đánh úp Ninh Hạ vệ, Ninh Hạ vệ nguy cấp. Phụ thân lĩnh ấn tiên phong, suốt đêm phi ngựa tới chi viện, đánh đuổi đám man di về tận phía bắc Trường Thành, lại thừa thắng xông lên truy kích ngàn dặm tiến sâu vào Thát Đát mãi cho đến Hòa Lâm, tiêu diệt bộ lạc A Lỗ Đài. Thát Đát nổi loạn khắp nơi, trong khoảng thời gian ngắn đã thôn tính lẫn nhau, nguyên khí tổn thương nặng nề. Trận chiến Hòa Lâm, Nhị thúc của ta là Thao Quận vương tử trận, bốn vị ca ca của ta, và cả ta, mẫu thân của ta... càng có vô số người mang dòng máu tông thân đã bỏ mạng bên bờ hồ Baikal, thi thể vĩnh viễn không thể trở về cố hương! Bệ hạ còn từng đích thân đề chữ lên hoành phi, viết tặng mấy chữ 'Trung liệt mãn môn' !"
Nói đến đây, những giọt nước mắt kìm nén của cậu rốt cuộc cũng không nhịn được mà rơi xuống, cậu giật bung cổ áo, để lộ ra một chiếc túi hương nhỏ đeo trên cổ.
"Kỷ vật cuối cùng mà mẫu thân để lại cho ta, chính là chiếc túi hương với đường kim khâu vội vàng này." Triệu Kỳ nói: "Sao ta có thể để cho xương cốt của họ phải ngủ vùi mãi bên bờ hồ lạnh lẽo kia cơ chứ. Ta nhất định sẽ có một ngày đánh ngược về hồ Baikal, đánh tan Thát Đát, rước các anh linh khải hoàn. Phải làm cho đám man di kẻ nào cũng sinh lòng khiếp sợ, vĩnh viễn không dám mạo phạm nửa tấc đất của Đại Đoan ta!"
Cậu chật vật lau khô nước mắt, nói với Phó Nguyên Thanh: "Ta nghe nói tiên sinh dùng thân thể nội hoạn để hành sử chức trách của Tể tướng sau màn, dùng xác thịt mỏng manh để dựng xây nền móng xã tắc. Cứ tưởng tiên sinh chắc chắn sẽ thấu hiểu khát vọng trong lòng ta, nay nghe tiên sinh thốt ra những lời này, chỉ cảm thấy thất vọng tột độ!"
"Cái nhìn đã khác biệt, thì không cần nói nhiều thêm. Ta lập tức tiến cung vào điện Dưỡng Tâm để xin từ chối! Muốn chém muốn giết, tùy bệ hạ xử trí!" Triệu Kỳ quay người định bỏ đi.
"Tiểu điện hạ." Phó Nguyên Thanh đứng dậy, gọi cậu lại.
Triệu Kỳ nhìn y, đôi mắt đã đỏ hoe: "Tiên sinh còn chuyện gì nữa?"
Phó Nguyên Thanh chầm chậm chắp tay vái chào.
"Tiên sinh làm thế này là ý gì?"
"Xin lỗi điện hạ vì sự mạo phạm vừa rồi." Phó Nguyên Thanh nói: "Ta đã hiểu rõ tâm ý của điện hạ rồi. Bệ hạ không phải là người mê muội, điện hạ có thể an tâm "
Lại qua thêm năm ngày, Triệu Kỳ bèn chuẩn bị hành lý chỉnh tề, cầm trên tay tấm kim bài miễn tử do Hoàng thượng đặc biệt ngợi khen ban tặng, xuất phát đi về hướng Tây thẳng tiến Cam Châu.
Phó Nguyên Thanh đứng trên cổng thành đưa mắt nhìn theo cậu, mãi cho đến khi bóng lưng ấy khuất dạng phía đằng xa.
"Điệu bộ hiện tại của chàng cứ y như là một người cha già đang nhìn nhi tử xuất chinh vậy." Triệu Húc buông lời nhận xét đầy bóng gió.
Phó Nguyên Thanh liếc nhìn hắn: "Bệ hạ đây là đang không vui sao?"
"Ta vui cái nỗi gì." Triệu Húc hậm hực.
Tự dưng mất đi một vị Thái tử, hắn lại phải làm Hoàng đế thêm không biết bao nhiêu năm nữa.
Chán không chịu nổi.
"Ta thì lại thấy rất an ủi." Phó Nguyên Thanh cảm thán: "Một thiếu niên như thế này là tông thân của bệ hạ, trong huyết mạch của hoàng thất thế mà vẫn còn nam nhi đầy nhiệt huyết không màng sống chết thề cố thủ cương vực quốc gia."
"Được rồi." Triệu Húc ôm lấy eo y: "Bớt nhìn đi, hãy nhìn Hoàng đế Đại Đoan nhiều hơn đây này. Phu quân của chàng là ta cơ mà."
Phó Nguyên Thanh bật cười, chăm chú ngắm nhìn hắn.
Ánh mắt chan chứa ân tình, tựa như mang theo một lời đường mật trong đó.
"Không sai, phu quân của ta là Hoàng đế Đại Đoan." Phó Nguyên Thanh nói: "Là Triệu Thừa Cảnh chàng."
Thật may mắn làm sao.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu