Thiếu đế xuân tâm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thiếu đế xuân tâm

Tác giả : Hàn Nha

Chương 7: Một ngày bắt đầu từ buổi sáng

Trần Cảnh khựng lại, cúi đầu nhìn xuống, thể lực Phó Nguyên Thanh không tốt, đã nửa hôn mê thiếp đi.
Hắn không xuống giường, ngược lại đi lấy nước tới, lau mình cho lão tổ tông, trong ngoài đều sạch sẽ gọn gàng, rồi mặc lại quần áo lót trong cho Phó Nguyên Thanh. Khi Trần Cảnh làm những việc này, tay chân tuy không được thành thạo, nhưng lại vô cùng cẩn thận nhẹ nhàng, cho dù Phó Nguyên Thanh đã ngủ thiếp đi, hắn cũng không hề để lộ ra dù chỉ một chút ý khinh thường mạo phạm.
Trước khi ra khỏi cửa, hắn khẽ khêu sáng ngọn đèn ở tít góc xa nhất trong noãn các.
Ánh sáng đỏ cam dịu nhẹ hắt lên lớp màn lụa của chiếc giường bạt bộ.
Hắn đứng nhìn một lúc, sau đó mới đẩy cửa bước ra ngoài.
*
Bức thư họa treo ở chính đường Thính Đào cư có vẻ đã lâu ngày, không tính là bắt mắt.
Đó là một bức tranh thủy mặc phong cảnh tuyết rơi đơn giản, bên trên có một dòng chữ Khải nhỏ.
-- Nghe thông nghe trúc, nghe mây nghe gió, nghe sấm nghe mưa, ấy là nghe sóng (Thính Đào).
Phần lạc khoản bên dưới ghi là Tâm Nhàn cư sĩ Triệu Cẩn. Còn có cả con dấu riêng của Tiên đế.
Trần Cảnh chỉ liếc qua một cái, rồi vén rèm đi ra khỏi chính đường, bên ngoài có một chiếc ghế băng, Phương Kính khoác áo bông, rụt tay vào tay áo đang hà hơi. Khuôn mặt búng ra sữa lạnh cóng đến đỏ bừng.
Cậu ta nhìn thấy Trần Cảnh bước ra, vội vàng đứng bật dậy: "Vạn... khụ... ngài ra rồi à."
Trần Cảnh nói với cậu ta: "Đơn thuốc mà Bách Lý Thời kê trước đó còn một vị thuốc bổ, sáng mai ngươi nhớ cho lão tổ tông uống."
"Vâng. Ta hiểu rồi." Phương Kính đáp.
"Gỡ bức tranh phong cảnh tuyết Thính Đào kia xuống đi." Trần Cảnh nói.
"Đó là tranh quý của Tiên đế gia..."
"Sau đó đốt đi."
"Hả?" Lần này Phương Kính hoàn toàn ngẩn người: "Đấy là tội rơi đầu mà! Lão tổ tông quý bức chữ đó như sinh mệnh. Ngài làm thế là lấy mạng nô tỳ rồi..."
Nói đến cuối, vành mắt cậu ta đỏ hoe, đáng thương nhìn Trần Cảnh.
Trần Cảnh liếc cậu ta một cái. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Phương Kính im bặt.
"Ngài, hay là ngài nghỉ ngơi sớm đi." Cậu ta nặn ra được một câu.
Trần Cảnh quay người bước về phía sương phòng hướng Bắc nằm tít trong góc khuất của viện Thính Đào cư, đẩy cửa bước vào. Bên trong chỉ có một chiếc giường kê ván trải lớp chăn mỏng, và cuộn Đại Hoang Ngọc Kinh đang đặt trên chiếc kỷ nhỏ đầu giường.
Website TruyenLau.com Hắn cầm lên lật xem mấy trang, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, gió tuyết lại càng thổi mạnh hơn.
*
Khác với những đại đương [1] khác thường thích chạy ra ngoài cung, Phó Nguyên Thanh hiếm khi ngủ lại ở tư trạch, chỉ có những ngày mùa đông ra ngoài lúc quay về gặp khó khăn thì mới nán lại một đêm, sáng sớm hôm sau cũng sẽ về đại nội.
Giống như việc Hoàng thượng tuân thủ việc lên triều nghe chính sự suốt mười ba năm, lão tổ tông cũng cẩn trọng tuân thủ quy củ của quan nội thị.
Thế nhưng hai chuyện này, lại lần lượt bị phá vỡ chỉ trong mấy ngày sau tết.
TruyenLau.com Hoàng thượng không đến Thái Hòa môn thiết triều.
Lão tổ tông cũng không về cung.
Đêm qua Phó Nguyên Thanh nằm mơ thấy rất nhiều chuyện, nhưng lúc tỉnh dậy thì chẳng còn nhớ gì cả.
Tuyết dường như đã tạnh, y nửa nằm nửa ngồi trên giường đẩy khung cửa sổ ra, khung cửa khẽ va vào cành mai đỏ, tuyết đọng trên cành rào rào rơi xuống, thanh niên Trần Cảnh trong sân đã múa xong hai bài kiếm pháp, mồ hôi nóng chảy xuống bên thái dương, thân thủ linh hoạt nhanh nhẹn, vô cùng đẹp mắt.
Trần Cảnh thu kiếm, bước đến bên cửa sổ.
"Chưởng ấn tỉnh rồi."
"Ngươi dậy sớm thật." Phó Nguyên Thanh nói, đưa chiếc khăn ấm mà Phương Kính vừa vắt khô cho hắn.
"Giờ Dần phải dậy luyện công, quen rồi." Trần Cảnh nhận lấy lau mặt.
"Giờ thiết triều Ngự môn thiết triều của Hoàng thượng cũng là giờ này." Phó Nguyên Thanh buột miệng nói một câu, rồi quay đầu hỏi Phương Kính: "Tình hình buổi triều sớm hôm qua thế nào? Không thấy trình báo của Đông xưởng."
Phương Kính ho khan một tiếng: "Để lát con hỏi Khổng Thượng xem có chuyện gì, tên này, hắn ta ngồi cái ghế Chưởng hình lười biếng quá rồi."
Trần Cảnh hỏi: "Chưởng ấn, có muốn dùng bữa không?"
Phó Nguyên Thanh vừa định từ chối, lại bắt gặp đôi mắt đen lay láy như đá núi lửa của Trần Cảnh nhìn sang: "Hay là dùng chung với thuộc hạ?"
Gương mặt này, đôi mắt này, y vừa nhìn thấy đã hơi do dự.
Còn chưa kịp để y từ chối, Phương Kính đã lên tiếng: "Quả nhiên cuốn Đại Hoang Ngọc Kinh này tốt thật, lão tổ tông vốn chẳng chịu ăn sáng bao giờ, thế mà mới qua một đêm, đã muốn dùng bữa rồi. Cha nuôi, người muốn dùng chút gì? Bánh trôi bột lọc, cháo kê, bánh hoa quế, bánh bao chay nhân mặn, canh dê phiến nhi xuyên [2] đều đã chuẩn bị sẵn cả rồi."
Phó Nguyên Thanh đành quay sang hỏi Trần Cảnh: "Ngươi muốn ăn gì?"
Trần Cảnh nghiêm túc suy nghĩ một lúc: "Gì cũng được."
"Phương Kính..." Phó Nguyên Thanh vừa mở miệng, Phương Kính đã vội vàng chạy đi dọn bữa sáng, cứ như sợ y sẽ đổi ý vậy.
Đợi Trần Cảnh thay y phục xong bước vào Thính Đào cư, bữa sáng bốc khói nghi ngút đã được dọn lên.
Bày biện chật kín cả một bàn.
Trần Cảnh múc cho Phó Nguyên Thanh một bát cháo kê, lúc y nhận lấy, đầu ngón tay hai người chạm vào nhau. Phó Nguyên Thanh chạm phải làn da nóng bỏng của thanh niên, những chuyện vô lý đêm qua lại ùa về trong tâm trí, y cụp mắt, vẻ mặt điềm nhiên nói với Trần Cảnh: "Ngươi dậy sớm, lại luyện công, chắc hẳn đã đói rồi. Cứ tự nhiên đi, ăn nhiều một chút."
Trần Cảnh cũng không khách sáo với y, đáp lời một tiếng rồi bắt đầu ăn.
Phó Nguyên Thanh thản nhiên quan sát hắn, tuy ăn nhiều, nhưng cử chỉ của hắn lại vô cùng nhã nhặn, không hề có chút thô lỗ nào của người tập võ, thậm chí còn thấp thoáng mang vài phần cốt cách của đương kim Thánh thượng.
"Chuyện trước kia còn nhớ không?" Phó Nguyên Thanh hỏi hắn.
Trần Cảnh vừa ăn sáng vừa đáp: "Không nhớ rõ lắm. Cũng chẳng có gì đáng để nhắc tới."
"Ngươi còn trẻ, nên đi đây đi đó ngắm nhìn thế giới. Đáng lẽ không nên ở chốn cung đình này." Phó Nguyên Thanh nói: "Chuyện đêm qua... nếu ngươi không muốn, có lẽ vẫn còn kịp. Ta bảo bên Đông xưởng xé giấy tử khế của ngươi thì thế nào?"
"Đạo lô đỉnh của Đại Hoang Ngọc Kinh bắt đầu bằng việc dẫn khí vào cơ thể, một khi đã tu luyện, thì không thể dừng lại, dương nguyên không có chỗ giải phóng, cuối cùng sẽ phát nổ mà chết." Hắn nói xong câu này thì ngước mắt lên hỏi Phó Nguyên Thanh: "Chưởng ấn không yên tâm về thuộc hạ sao? Tu đạo vì Chưởng ấn, Trần Cảnh không có một lời oán thán. Cha mẹ thuộc hạ mất sớm, chỉ là một đứa trẻ mồ côi... Từ lúc có trí nhớ tới nay, hoàng đình đại nội đã là nhà... Ngoại trừ nơi này ra, chẳng còn nơi nào để đi."
Câu nói cuối cùng, đã khiến lòng Phó Nguyên Thanh khẽ lay động, y thở dài thật nhẹ, ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, khóm mai đỏ nở rộ rực rỡ giữa tuyết trắng. Thế nhưng chỉ hơn chục ngày nữa là đến tiết Lập Xuân, lúc đó tuyết sẽ tan, mà hoa mai cũng sẽ rụng xuống hóa thành bùn đất.
"Chưởng ấn còn dùng nữa không?" Trần Cảnh hỏi.
Phó Nguyên Thanh vẫn đang thất thần, đáp: "Ngươi ăn nhiều một chút. Buổi sáng ta ăn ít."
Y vừa dứt lời, Trần Cảnh đã đặt đũa xuống.
Không đợi Phó Nguyên Thanh kịp lấy lại tinh thần, hắn đã bước tới ôm lấy eo Phó Nguyên Thanh.
"Ngươi làm gì vậy..." Phó Nguyên Thanh khó hiểu.
"Một ngày bắt đầu từ buổi sáng." Trần Cảnh cực kỳ nghiêm túc nói: "Thức thứ hai của Đại Hoang Ngọc Kinh, chính là bắt đầu từ lúc luyện tập buổi sáng, và kết thúc vào lúc hoàng hôn."
--
Chú thích:
[1] Đại đương (大珰): Cách gọi tôn xưng dành cho các thái giám có chức sắc, quyền lực trong cung.
[2] Phiến nhi xuyên (片儿川): món mì nước đặc sản nổi tiếng nhất của thành phố Hàng Châu, tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu