Thiếu đế xuân tâm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thiếu đế xuân tâm

Tác giả : Hàn Nha

Chương 15: Đua ngựa ở trường đua mùa xuân

Lại qua mấy ngày, Lập Xuân đã tới.
Thần Điện giám đã sớm bố trí xong thái miếu, địa đàn, sau khi Hoàng đế dẫn các đại thần chiêu cáo trời cao, hội đua ngựa trong trường đua mùa xuân sẽ bắt đầu.
Một năm bắt đầu từ mùa xuân, vào ngày Lập Xuân này, trên triều đường không còn cảnh giương cung bạt kiếm, các lão thần của Nội các Lục bộ đều lui về đài ngắm cảnh, nhẹ nhàng hàn huyên trò chuyện, thong thả bình phẩm về cảnh tượng bên dưới.
Đám công tử của những vương công quý tộc kia cuối cùng cũng bắt đầu bước lên đài.
Hoàng đế còn trẻ.
Họ cũng vậy.
Vận mệnh giang sơn của triều Đại Đoan này sớm muộn gì cũng nằm trong tay họ.
Việc họ phải làm, chính là nắm chắc thời khắc như thế này, gần gũi vị tân vương của mình, nếu thực sự giành được sự ưu ái, thì những ngày tháng sau này sẽ một bước lên mây.
*
Trên chiếc xe ngựa sắp tiến vào trường đua mùa xuân, lại chẳng có ai bận tâm đến chuyện tương lai.
Trần Cảnh siết chặt thắt lưng, cầm chiếc mặt nạ Thiên tướng quân lên, nói: "Lão tổ tông, thuộc hạ đi đây, ngài còn có gì dặn dò không?"
Hôm nay Trần Cảnh buộc tóc mặc giáp, bao cổ tay trên người và tấm hộ tâm trước ngực đều được làm bằng sắt tinh luyện, bên trong mặc một bộ y phục duệ tản màu đen tuyền thêu chỉ bạc, làm lộ rõ khí phách của thiếu niên.
Phó Nguyên Thanh dựa vào sập mềm, cẩn thận đánh giá dung mạo của tử sĩ trẻ tuổi, cảm thán: "Mỹ thiếu niên tiêu sái, giương cung hướng trời cao, sáng trong như ngọc thụ lâm phong vậy."
Nguồn copy từ TruyenLau.com Trần Cảnh vốn đã cầm cung tên lên, nghe y nói thế, động tác bỗng khựng lại, ánh mắt trở nên sâu thẳm: "Thuộc hạ tài hèn học ít, nghe không hiểu lắm."
Lão tổ tông cũng không giải thích.
Hào hoa phong nhã như y, hàm súc kín đáo như thế, nói vậy đã là quá nhiều, quá rõ ràng rồi.
Y đưa ngón tay lên vuốt ve cằm tử sĩ, nơi đó của thanh niên hơi xanh mờ, cằm đã được cạo sạch sẽ, nhưng vẫn lưu lại chút gốc râu cưng cứng, để lại cảm giác tê rần trên đầu ngón tay Phó Nguyên Thanh.
Tử sĩ nắm lấy tay y, không biết từ lúc nào đã áp sát bên cạnh y, hơi thở trở nên hơi mờ ám nặng nề, trong mắt tử sĩ như có một ngọn lửa, thiêu đốt cả hình bóng Phó Nguyên Thanh phản chiếu trong đó.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Cũng giống như thực sự thiêu đốt cả cơ thể y.
Chồm người lên, kéo lão tổ tông nằm dưới người mình, giam cầm lấy y.
"Ngươi đúng là tùy ý làm bừa." Phó Nguyên Thanh khẽ nói.
"Thuộc hạ sợ." Trần Cảnh khàn giọng đáp, nhưng trong giọng nói và hành động lại chẳng có lấy một chút sợ sệt nào, hai bàn tay đeo găng da của hắn vạch tung vạt áo của lão tổ tông ra, lớp áo giáp sắt trên cổ tay, áp vào trước ngực lão tổ tông, giáp sắt lạnh lẽo, khiến lồng ngực y khẽ run rẩy.
Nhưng khi Trần Cảnh định trượt xuống dưới nữa, lại bị Phó Nguyên Thanh ngăn lại.
TruyenLau "Lão tổ tông..."
"Tối về nhà." Lão tổ tông nói: "Hội đua ngựa sắp bắt đầu rồi, ta còn đợi ngươi giành giải nhất đấy."
Trong ánh mắt tử sĩ hiện lên chút nhẫn nhịn, nhưng hắn vẫn nghe lời, Phó Nguyên Thanh cảm nhận được hắn chống tay trên người mình, kìm nén hô hấp, qua một lúc lâu, đợi hơi thở bình ổn, hắn mới chỉnh lại y phục cho Phó Nguyên Thanh, rồi bước xuống xe ngựa.
"Lão tổ tông muốn ta giành giải nhất sao?"
"Đúng."
Trần Cảnh lưng đeo cung nhẹ, eo giắt bao đựng tên, lại xoay người lên con ngựa ô bên cạnh, nói vào trong xe: "Lão tổ tông, đợi ta giành giải nhất trở về. Phi ngư phục, vàng bạc, còn có cả ngựa quý Hãn huyết, đều sẽ tặng hết cho ngài! Ngài muốn thứ gì, đều sẽ cho ngài."
Bình thường hắn luôn rất trầm ổn, hiếm khi bộc lộ ra chút tính trẻ con của thiếu niên, nói xong lời này, dường như hơi ngượng ngùng, bèn thúc ngựa chạy vút đi.
Phó Nguyên Thanh vén rèm xe, nhìn bóng lưng hắn đi xa, trong ánh mắt toát ra ý cười, một lúc lâu sau mới thốt lên: "Đúng là một đứa trẻ."
"Lão tổ tông, chúng ta cũng qua cửa Thừa Thiên thôi, các quan thần của tiền triều nội đình đều đang đợi ở bên đó cả." Lý Nhị nói: "Nửa canh giờ trước Phương thiếu giám đã sai người tới giục rồi."
"Được." Phó Nguyên Thanh khôi phục tinh thần, y ngồi lại vào trong xe: "Sang đó thôi."
Chỉ có trẻ con, mới muốn chia sẻ mọi thứ cùng người mình yêu thích.
Người trưởng thành, một khi có lòng riêng, sẽ không như vậy nữa.
*
Trên cửa Thừa Thiên có bày chỗ ngồi.
Quan thần từ nhị phẩm trở lên đều có ghế.
Khi Phó Nguyên Thanh lên lầu, thái giám đi theo hầu lại không phải là gương mặt quen thuộc.
"Lão Lục đâu rồi?" Phó Nguyên Thanh hỏi.
Thái giám kia đáp lời: "Nô tỳ là Trình Sáng của Ngự Mã giám. Mấy ngày trước lão Lục đánh bạc trên cửa thành, đã bị Lưu Xưởng công phạt sung quân rồi."
Thái độ của hắn ta tuy cẩn thận nhưng lại xa cách, Phó Nguyên Thanh cũng không hỏi thêm nữa.
Sau đó hắn ta dẫn Phó Nguyên Thanh đến bên cạnh hàng ghế khách quý dành cho Nội các ở phía trước, nhưng lại không xếp ghế.
"Lão tổ tông, nô tỳ xin lỗi ngài, trước đó có sắp xếp riêng một vị trí cho ngài, sau đó lại có kẻ tiểu nhân chẳng biết từ đâu đến khua môi múa mép trước mặt Thái hậu, nói rằng việc xếp ghế riêng cho một cung nhân là không hợp quy củ, là kẻ làm nô tài chúng ta đây vượt quá bổn phận." Trình Sáng cụp mắt cung kính cười cười: "Vì chuyện này mà Lưu Xưởng công suýt nữa đã cãi nhau với ngoại thần. Còn bị Thái hậu phạt nữa. Trùng hợp thay, hôm nay lúc kê ghế, lại vừa vặn thiếu mất một cái."
Phó Nguyên Thanh cũng chẳng hề tức giận: "Ta đứng là được. Có triều thần ở đây, vốn không nên xếp ghế cho nội giám."
Trình Sáng cúi đầu: "Vậy để ngài uất ức rồi. Lão tổ tông ngài nghỉ ngơi trước đi, nô tỳ đi bưng trà cho ngài."
Hành động của Trình Sáng rất mực cung kính, không hề vượt phép một chút nào.
Thế nhưng Phương Kính đã lên cửa thành từ sớm thì sắc mặt lại vô cùng u ám.
"Tiểu nhân đắc chí." Cậu ta nói: "Tuy lão Lục thuộc Ngự Mã giám, nhưng những năm trước từng làm sai vặt ở Ty Lễ giám, Lưu Cửu đắc thế, tự nhiên sẽ không để lại những kẻ như vậy, tùy tiện tìm một lý do đuổi đi rồi. Mới có được chút ân sủng của Thánh thượng, Trình Sáng đã dám đến trước mặt chúng ta giở trò đâm chọc."
Phương Kính nói đến cuối cùng đã nghiến răng nghiến lợi, cậu ta tuổi còn nhỏ, lại có khuôn mặt trẻ con trắng bóc, khi không nói chuyện, sẽ khiến người khác tưởng là vị tiểu công tử của nhà nào vừa xuất quan.
Nhưng lúc này đây, khuôn mặt ấy lại trở nên dữ tợn u ám, tạo thành một thứ cảm giác đáng sợ khó hiểu.
"Mây cuộn mây tan thủy triều lên xuống, vốn là chuyện thường tình." Phó Nguyên Thanh lắc đầu: "Phương Kính, những chuyện này, không đáng để con để trong lòng."
Phương Kính tức giận, vẫn muốn tranh cãi: "Nhưng..."
"Phú quý như mây trôi, vinh hoa như gió thoảng." Phó Nguyên Thanh mím môi: "Vinh nhục không hề đến, mới có thể như gió thoảng mây trôi."
Phương Kính tủi thân: "Con chỉ không quen nhìn bọn họ bắt nạt lão tổ tông."
"Ta biết mà, ta đều biết." Phó Nguyên Thanh nói.
Hai người đang nói chuyện, Phổ Dĩnh đã chắp tay dạo bước tới, nhìn Phó Nguyên Thanh.
Phó Nguyên Thanh khom người chắp tay: "Phổ đại nhân."
Phổ Dĩnh cũng không đáp lễ, nhíu mày ra lệnh: "Ngươi đi theo ta."
Phương Kính tâm trạng vừa mới khá lên một chút lại nổi giận: "Sao đại nhân lại vô lễ với lão tổ tông nhà ta như vậy?"
Phổ Dĩnh không thèm để ý cậu ta, bước lên hai bước, mất kiên nhẫn nhìn Phó Nguyên Thanh: "Qua đây!"
"Vâng."
*
Phổ Dĩnh tìm một góc khuất trên lầu thành, đợi Phó Nguyên Thanh đến gần, lại nhích xa ra một chút, vừa khéo đứng ở vị trí hai người nói nhỏ không bị ai nghe thấy.
"Phổ đại nhân tìm nô tỳ có việc gì?" Phó Nguyên Thanh khom người hỏi.
"Ngươi biết rõ mà còn cứ cố hỏi." Phổ Dĩnh bực dọc nói: "Hầu Hưng Hải..."
"Vẫn còn sống." Phó Nguyên Thanh nói.
Phổ Dĩnh bị y làm cho nghẹn họng, sắc mặt lập tức lúc đỏ lúc xanh: "Hầu Hưng Hải bị các ngươi bắt đi, không bao lâu thì gia quyến của hắn ta cũng bặt vô âm tín. Người đâu? Đừng nói là người bỏ trốn hết rồi nhé, ta không tin!"
Phó Nguyên Thanh đáp: "Không giấu gì đại nhân, Hầu Hưng Hải có một vợ, một thiếp, ba trai hai gái, đều đang ở trong chiếu ngục."
Cho dù Phổ Dĩnh đã sớm đoán được phần nào, lúc này nghe thấy, vẫn không khỏi thấy da đầu tê dại.
"Phó Nguyên Thanh, ngươi bắt Hầu Hưng Hải thì cũng thôi đi. Gia quyến nhà hắn ta đều là dân thường vô tội cả! Cái nơi như chiếu ngục, người vào đó là mất đi nửa cái mạng. Sao ngươi có thể, sao ngươi có thể ra tay với những kẻ tay không tấc sắt như thế..." Phổ Dĩnh hỏi y.
"Hầu Hưng Hải là tay cáo già chốn quan trường." Phó Nguyên Thanh nói: "Nếu nô tỳ không bắt gia quyến hắn ta để thị uy, e là hắn ta sẽ không chịu khai hết sự thật. Chưa kể, hắn ta dính líu vào đại án tham ô trăm vạn, liên lụy đến hàng trăm triều thần, lúc đó nếu không bắt gia quyến hắn ta đi, để lọt vào tay kẻ khác. Họ... liệu có giữ được mạng không?"
Phổ Dĩnh nghẹn lời, lo lắng đi đi lại lại mấy bước, hỏi: "Có phải ngươi nghi ngờ ta là chủ mưu đứng sau lưng Hầu Hưng Hải không?"
"Đại nhân là cấp trên của Hầu Hưng Hải, Lại bộ Thượng thư, đương nhiên là tình nghi lớn nhất." Phó Nguyên Thanh trần thuật.
Sắc mặt Phổ Dĩnh hết sức khó coi: "Vô lý. Phổ Dĩnh ta một lòng vì nước! Chắc chắn không bao giờ làm cái loại mọt đó!"
"Đại nhân có thể lưu lại chứng từ lời khai trên đại đường Bắc Trấn Phủ ty."
Phổ Dĩnh phẩy tay: "Thanh giả tự thanh. Ta cũng không bận tâm. Ta chỉ cần ngươi làm việc theo luật pháp Đại Đoan. Hầu Hưng Hải nên giao cho Hình bộ. Gia quyến của hắn ta đã không có tội thì cũng nên thả ra, ta sẽ bảo vệ họ chu toàn."
Nói đến đây, Phổ Dĩnh cuối cùng cũng hơi dịu giọng lại: "Tuy hắn ta tội ác tày trời. Nhưng con trẻ, thê thiếp, đều là người vô tội... Mong Phó, Phó chưởng ấn thông cảm."
Phó Nguyên Thanh ngước mắt nhìn hắn ta, bất đắc dĩ thở dài.
"Bao nhiêu năm qua, đại nhân vẫn không hề thay đổi."
"Ngươi có ý gì?"
"Đại nhân không hiểu sao? Kể từ đêm Lưu Cửu đến đòi dẫn Hầu Hưng Hải ra không thành, đã không còn ai bận tâm đến sống chết của Hầu Hưng Hải và gia quyến hắn ta nữa. Bởi vì hắn ta đã nói những gì nên nói, những gì có thể nói. Thứ chờ đợi hắn ta sau này chỉ có diệt khẩu. Lúc này ai nấy đều lo giữ mình, chắc chắn sẽ không có ai đến Bắc Trấn Phủ ty đòi người nữa." Phó Nguyên Thanh giải thích: "Chỉ có đại nhân, tính tình cương trực, lại quan tâm đến người vô tội. Mới đến hỏi nô tỳ những chuyện này... cũng mới đến đòi gia quyến của hắn ta."
"Chuyện Hầu Hưng Hải vỡ lở, ngài là tình nghi lớn nhất. Theo lý mà nói đáng lẽ ngài không nên đến, như vậy mới có thể tự bảo vệ mình. Nhưng ta vẫn luôn chờ ngài tới... Ngài là người ghét ta nhất, nếu ngài lén lút đến tìm ta vì đám gia quyến vô tội, thì ngài chính là người trong sạch." Phó Nguyên Thanh dường như thở phào nhẹ nhõm: "Phổ Mẫn Hân, vẫn là Phổ Mẫn Hân mà ta từng quen biết."
Phổ Dĩnh nào ngờ tới những khúc mắc bên trong này, sững sờ, hắn ta nhìn vào đôi mắt trong veo của Phó Nguyên Thanh, một lúc lâu sau mới dời tầm mắt đi, hỏi: "Vậy nên, Phó chưởng ấn, ngươi có thả người không?"
*
Hội ngựa bắt đầu.
Mấy vị Nội các ngồi trò chuyện phiếm, phía sau còn có một số đại thần đang uống trà.
Phó Nguyên Thanh vịn tay tựa vào tường thành, nhìn về phía xa xa.
Mặt trời ló dạng, tơ liễu bay theo gió, dưới ánh nắng xuân ý dạt dào, vó ngựa phi nhanh.
Vô số người trẻ tuổi cưỡi ngựa giương cung.
Thế nhưng chỉ có một người, dẫn đầu xông lên phía trước.
Hắn cưỡi ngựa điêu luyện, tên bắn ra không phát nào trượt.
Chỉ trong chớp mắt, mấy chục người này đã lướt qua trước cửa Thừa Thiên.
"Là người đeo mặt nạ phải không?" Trong lòng Phó Nguyên Thanh hiếm khi nảy sinh chút lo lắng, vội vã hỏi: "Người đi đầu có phải là Trần Cảnh không?"
"Là Trần Cảnh." Phương Kính đứng phía sau y nói: "Cha nuôi, nhi tử nhìn rõ lắm, người thứ nhất chính là Trần Cảnh."
Trong lòng Phó Nguyên Thanh yên tâm một nửa: "Vậy thì tốt, phía trước chính là cửa Tân Hoa rồi."
Các đại thần xung quanh đều tản đi, tiến về cửa Tân Hoa, lúc này Phó Nguyên Thanh mới chậm rãi thu hồi tầm mắt.
Y xoay người lại, phía sau Phương Kính có Đức Hỉ đang đứng.
"Đức Hỉ đến rồi à?"
"Nô tỳ đến được một lúc rồi." Đức Hỉ cười nói: "Lão tổ tông, chủ tử sai ta đến hỏi ngài, hôm nay mấy giờ thì tiến cung?"
Phó Nguyên Thanh nhớ lại, hình như bản thân từng nói, sau Lập Xuân sẽ hồi cung.
Nhưng y lại không muốn quay về.
Không chỉ là tối nay, tối nay đã chuẩn bị xong canh cắn xuân để cùng uống với Trần Cảnh và cả chả giò để cùng ăn.
Còn cả lễ quán của Hoàng đế xa hơn chút nữa.
Y đã sớm chuẩn bị xong việc rút lui, nhưng lại lo lắng Thiếu đế không thể tự lập. Song, hôm nay nhìn thấy những người trẻ tuổi này, y biết rằng, họ đã nóng lòng muốn thử sức rồi.
Trời đất đều là của họ.
Càng không cần những lớp sóng trước đã qua phải lo nghĩ thêm nữa.
Đợi vụ án tham ô của Hầu Hưng Hải kết thúc, y sẽ giao nộp quyền bính, cùng Trần Cảnh, lánh xa chốn núi rừng.
Thế là Phó Nguyên Thanh lấy từ trong ngực ra bản tấu chương đã chuẩn bị từ lâu, nhưng vẫn chần chừ chưa đệ trình.
"Hôm nay ta không hồi cung. Đức Hỉ, trước tiên chuyển lại bản tấu chương này cho bệ hạ giúp ta." Phó Nguyên Thanh nói: "Nói với bệ hạ, Phó Nguyên Thanh tuổi già sức yếu, cơ thể mang bệnh, tấu xin cáo lão. Sáng mai ở buổi triều Ngự môn, Phó Nguyên Thanh sẽ đích thân thỉnh tấu, cáo lão về quê ở trên triều đường."
Y nói xong câu này, sắc mặt Phương Kính lập tức biến sắc.
Đức Hỉ run rẩy nhận lấy bản tấu chương: "Nô tỳ, nô tỳ đi bẩm báo với bệ hạ ngay đây!"
*
Phó Nguyên Thanh xử lý xong việc này, có lẽ đã đủ sức làm chấn động khắp triều dã, cũng không muốn tới cửa Tân Hoa nữa.
Y ngồi xe ngựa đi thẳng về phủ.
Đầu bếp trong phủ đã chuẩn bị sẵn một bàn tiệc Nghênh Xuân.
Thế nhưng đợi đến khi mặt trời lặn đằng Tây, Trần Cảnh cũng không trở về.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu