Chuyện Huỳnh Hoặc nhập Đẩu, đã được mang ra bàn đi bàn lại trên triều đường không biết là lần thứ bao nhiêu rồi.
Đầu tiên là bản ghi chép quan sát thiên tượng của Khâm Thiên giám được gửi tới các nha môn, tiếp đó có vô số tấu bản, tấu chương từ các Chủ sự cấp dưới không hẹn mà cùng được gửi qua Nội các và cửa Hội Cực.
Những tấu chương này chắc chắn sẽ như đá chìm đáy biển, mọi người đều hiểu rõ trong lòng.
Quả nhiên sau đó lại có các Tu soạn, Thị lang của Hàn Lâm viện, cùng với quan viên Lục bộ tiếp tục dâng tấu.
Cuối cùng là Đô Sát viện, Lục Khoa lang.
Lời lẽ ngày càng gay gắt, từ ngữ ngày càng rõ ràng, cuối cùng không hẹn mà cùng chĩa mũi nhọn vào một người -- Phó Nguyên Thanh.
Kẻ này không trừ, khó dẹp yên oán hận trời đất.
Trong vòng hai ba ngày, chỉ sợ điềm báo Huỳnh Hoặc nhập Đẩu biến mất mất, tấu chương ùn ùn đổ về điện Dưỡng Tâm như nước biển dâng. Hoàng đế cuối cùng không thể ngồi yên làm ngơ được nữa. Bèn triệu kiến chư vị quan viên tại cung Càn Thanh.
"Hoàng thượng đã hạ chiếu tự trách rồi." Tào Bán An tan ca xong, cười nói với Phó Nguyên Thanh trong nha môn Ty Lễ giám: "Nói là muôn phương có tội, tội ở thân trẫm. Đang chuẩn bị đến Thái Miếu trai giới mười ngày để cầu xin trời xanh nguôi giận đấy." [1]
Phó Nguyên Thanh vốn đã chuẩn bị sẵn tinh thần nằm chờ chết, hôm nay ăn bận vô cùng trang trọng, nghe hắn ta nói vậy, có phần không kịp trở tay: "Giải quyết đơn giản thế sao? Nhưng điềm hung Huỳnh Hoặc nhập Đẩu thì hóa giải thế nào."
"Dụ tổng hiến của Đô Sát viện cũng chất vấn bệ hạ, làm sao để hóa giải Huỳnh Hoặc nhập Đẩu." Tào Bán An ngồi xuống bên dưới, rót một bát trà: "Chủ tử gia nói chuyện này không thành vấn đề. Thiên tượng nói: Huỳnh Hoặc nhập Bắc Đẩu, thiên tử xuống đất chạy [2]. Đã vậy thì ngài ấy cứ chạy quanh quảng trường điện Hoàng Cực một vòng là được."
"Hoàng thượng... đi chạy vòng quanh thật sao?"
Tào Bán An cười đến mức thở không ra hơi: "Đúng vậy, nói xong câu đó, chủ tử bèn bảo ta thay y phục cho ngài ấy. Ngài ấy mặc một bộ duệ tản rồi bước xuống ngự giai, cứ thế chạy đủ ba vòng trước con mắt trừng trừng của chư vị đại thần. Phen này đến cả Dụ tổng hiến cũng cứng họng, chư vị đành giải tán cả."
"Để ta nói nhé, thủ đoạn trị người của chủ tử gia nhà chúng ta càng ngày càng cao tay rồi." Tào Bán An uống một hơi cạn bát trà, nói với Phó Nguyên Thanh: "Lão tổ tông cứ yên tâm đi. Nghỉ ngơi nhiều vào, tĩnh dưỡng thân thể cho tốt mới là quan trọng nhất."
Phó Nguyên Thanh nghe xong, có hơi thẫn thờ.
Một lúc lâu sau, cũng bật cười: "Bệ hạ quả thực là..."
Bốn lạng gạt ngàn cân.
Chuyện như vậy, lại nhẹ nhàng lướt qua như không. TruyenLau.com
Y ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ngôi sao đỏ nơi chân trời đã dần nhạt màu, có lẽ đêm nay, hoặc sáng mai, sẽ hoàn toàn ẩn mình vào bầu trời sao.
Ngôi sao đỏ ấy, hoàn toàn không biết sự xuất hiện tùy hứng của mình đã mang đến chấn động lớn đến nhường nào cho đế quốc tọa lạc trên mảnh đất màu mỡ phương Đông này.
Huỳnh Hoặc nhập Đẩu... sắp qua rồi.
Mọi thứ sẽ trở lại như cũ. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Phó Nguyên Thanh tự nhủ với chính mình, y sực tỉnh, cúi đầu lật xem quyển sách trong tay.
Đó là hồ sơ xuất thân của Trần Cảnh sau khi vào Đông xưởng.
Tào Bán An thấy y đang xem chăm chú, bèn không nói nữa, ngồi yên một bên. Một lát sau, Phó Nguyên Thanh hỏi hắn ta: "Tình hình của Hành Chí Nghiệp ở chiếu ngục thế nào rồi, ngươi nói ta nghe một chút." TruyenLau
"Vẫn luôn được sắp xếp ổn thỏa ở tầng trên cùng, ít nhiều cũng có chút ánh sáng mặt trời, sau trận đình trượng lần trước, tĩnh dưỡng mấy ngày nay, cũng đã hồi phục được bảy tám phần rồi." Tào Bán An đáp: "Lão tổ tông, có muốn dẫn ông ta ra thẩm vấn không?"
"Ta không định thẩm vấn ông ta." Phó Nguyên Thanh nói.
"Ông ta khác với Hầu Hưng Hải. Lúc bị tước quan năm năm trước, đã khai ra gần hết rồi. Chẳng còn gì để mà moi móc nữa." Phó Nguyên Thanh vừa lật xem hồ sơ vừa trò chuyện với Tào Bán An: "Ông ta là một viên đá thử vàng, ném xuống nước là biết ngay chỗ nào có vàng. Lần trước để Lại Lập Quần đánh ông ta, trong ngoài triều dã lập tức nổi lên không ít phe đảng Đông Hương, đứng đầu là Nghiêm Cát Phàm, rất rõ ràng minh bạch."
Tào Bán An cẩn thận ngẫm nghĩ: "Quả thực là như vậy."
"Chỉ là viên đá thử vàng này, ai ném cũng thế thôi." Phó Nguyên Thanh nói: "Hiện tại chắc chắn Nghiêm Cát Phàm đang đợi ta đi thẩm vấn Hành Chí Nghiệp, như vậy cho dù kết quả ra sao, bọn họ cũng sẽ vin vào đó để dấy lên sóng gió. Chuyện khác không sợ... chỉ sợ đám học sinh bị xúi giục sẽ không thể khống chế nổi. Hiện tại kinh thành tập trung tới hàng nghìn học sinh vi phạm quy chế trong kỳ ân tuyển, lại có vô số học sinh từ Thiên Tân vệ đến điếu tang thầy. Chỉ cần một mồi lửa, bùng lên, thì không thể dập tắt được. Sợ nhất là, đến lúc không thể không xuất binh trấn áp, máu chảy thành sông."
"Cho nên ta không thể thẩm vấn ông ta." Phó Nguyên Thanh nói: "Giữ ông ta lại mới là một sự uy hiếp."
"Tiểu nhân hiểu rồi."
Phó Nguyên Thanh gật đầu: "Hôm trước ngươi đi thăm Lý công công, cũng là lần áp giải Hành Chí Nghiệp về kinh nhỉ?"
"Đúng ạ."
"Có nhiều người biết ngươi đến chùa Triều Thiên không?"
"Ta đi một mình, lén đến thăm sư phụ, không có ai biết cả."
Nói xong chữ này, Phó Nguyên Thanh chỉ im lặng, chăm chú xem hồ sơ. Tào Bán An cũng không làm phiền y.
Lại một lát sau, nghe có tiếng bước chân, Phương Kính rảo bước vào nhà chính, vừa gọi một tiếng cha nuôi, nhìn rõ hồ sơ Phó Nguyên Thanh đang cầm trên tay, lập tức hơi hoảng hốt.
"Cha, cha nuôi thật rảnh rỗi, còn lấy hồ sơ của Trần Cảnh ra xem." Phương Kính nói: "Người đâu còn giữ chức Đề đốc Đông xưởng nữa, ai đưa cho người thế."
Phó Nguyên Thanh chậm rãi khép tập hồ sơ lại nói: "Ta bảo Khổng Thượng đưa tới. Tự dưng tò mò, muốn xem thử Trần Cảnh là người ở đâu, vào Đông xưởng khi nào, lại từng chịu những khổ cực gì ở Đông xưởng."
Phương Kính khẽ nghiến răng nghiến lợi: "Tên Khổng Thượng này, chẳng biết phân biệt nặng nhẹ gì cả."
Phó Nguyên Thanh mỉm cười: "Con đừng trách hắn. Là ta vượt quyền."
"Ngươi vội vã thế này, là có chuyện gì sao?" Tào Bán An hỏi Phương Kính.
"À, hai ngày nay cha nuôi muốn gặp Bách Lý Thời đại phu, đến Thái Y viện một chuyến cũng không gặp được người, bảo ta sai người đi tìm." Phương Kính đáp.
"Tìm thấy chưa?" Tào Bán An hỏi.
"Chưa." Phương Kính nói: "Ta nghe Thái Y viện nói, không phải mấy ngày trước khu kênh Môn Đầu gặp nạn lụt sao? Sau đó thì bắt đầu bùng phát ôn dịch, dạo gần đây Bách Lý Thời đại phu đều ở bên đó. Người muốn gặp Bách Lý Thời, e là phải đợi một thời gian. Ít nhất cũng phải mười ngày nửa tháng."
Phó Nguyên Thanh nhìn cậu ta, mím môi cười: "Cũng không cần đến mười ngày nửa tháng. Huệ Dân dược cục đã chuẩn bị sẵn hai xe dược liệu để đưa qua đó, sáng sớm hôm nay, Bách Lý thần y đã từ kênh Môn Đầu về để giao nhận dược liệu. Giờ này, đáng lẽ phải đang ở Thái Y viện rồi."
Phương Kính sững sờ: "Cha nuôi biết rõ ràng đến thế."
"Ta tuy không còn Đề đốc Đông xưởng nhưng dẫu sao vẫn là Chưởng ấn Ty Lễ giám." Phó Nguyên Thanh nói: "Chuyện trong hoàng thành này, hiếm có chuyện gì mà ta không biết."
Ánh mắt y trong veo, nhưng dường như lời nói lại ẩn chứa hàm ý.
Phương Kính bị y nhìn đến mức trong lòng đánh trống liên hồi.
"Sao nào, là tự con đi mời Bách Lý Thời, hay là ta bảo người khác đi cùng con?" Phó Nguyên Thanh hỏi cậu ta.
Phương Kính cảm thấy mồ hôi lạnh của mình sắp túa ra rồi, dậm chân: "Nhi tử tự đi, lát nữa sẽ đưa Bách Lý Thời tới ngay."
Nhìn theo bóng Phương Kính ra khỏi Ty Lễ giám, Tào Bán An mới hỏi: "Sao vậy?"
Phó Nguyên Thanh thu lại ánh mắt, đưa tập hồ sơ của Trần Cảnh trong tay qua: "Ngươi xem đi."
Tào Bán An giơ hai tay đón lấy, cẩn thận lật xem vài nội dung, nói với Phó Nguyên Thanh: "Tập hồ sơ này thoạt nhìn chẳng có gì kỳ lạ cả, hết sức bình thường."
"... Chính vì quá đỗi bình thường nên mới đáng nói." Phó Nguyên Thanh khẽ thở dài.
Tiếp đó y rút từ trong ngực ra cuộn thẻ tre đưa cho Tào Bán An: "Ngươi xem thêm cái này đi."
Tào Bán An cầm lấy, vừa nhìn thấy bốn chữ Đại Hoang Ngọc Kinh thì sững người: "Sao ta nhớ Phương Kính từng nói, nó là ngọc giản cơ mà?"
Phó Nguyên Thanh mỉm cười, Tào Bán An bèn không hỏi nữa, mở cuộn thẻ tre ra lật xem từng chút một, rồi nghe thấy Phó Nguyên Thanh cất giọng: "Nội dung ghi trên này chẳng khác gì ngọc giản, chỉ là có thêm vài dòng chữ nhỏ. Ngôn ngữ thượng cổ viết trên đó tối nghĩa khó hiểu, nhưng nhìn chung ta vẫn hiểu được: Đại Hoang Ngọc Kinh ngoài việc song tu, còn cần cung cấp máu tươi đầu tim."
Tào Bán An sững sờ: "Nghe có vẻ tà môn thật. Nhưng vốn dĩ song tu đã là tà đạo rồi, cũng khó nói."
"Bách Lý Thời từng kê đơn thuốc, bảo ta mỗi ngày đều uống, phối hợp với việc song tu. Thứ thuốc này vô cùng đắng chát, rất khó nuốt." Phó Nguyên Thanh bưng bát thuốc đã để một lúc bên cạnh, đưa cho Tào Bán An. Hắn ta chỉ nhấp một ngụm nhỏ, lông mày đã nhíu chặt.
"Thuốc này đắng quá mức rồi." Tào Bán An hơi buồn nôn: "Ngày thường thấy lão tổ tông uống thuốc mặt không đổi sắc, cứ tưởng chỉ đắng bình thường thôi. Sao lại khó uống đến nhường này."
"Trước kia ta cứ ngỡ là do Bách Lý Thời kê thuốc hiểm hóc. Giờ nghĩ lại, e là để che giấu mùi tanh của máu trong đó."
"Nhưng máu đầu tim lấy từ đâu ra?" Tào Bán An trả lại bát thuốc.
Bát thuốc vẫn còn hơi ấm, Phó Nguyên Thanh cầm trong tay, khẽ vuốt ve miệng bát, như thể rất quý trọng.
"Máu đầu tim..." Phó Nguyên Thanh thở dài một tiếng: "Theo như ghi chép trên thẻ tre, là cần dùng chính bản thân lô đỉnh làm cổ, ngày qua ngày, tước đoạt sinh khí."
Tào Bán An chấn động dữ dội: "Là máu đầu tim của Trần Cảnh sao?!"
"Ta cũng từng nghĩ vậy. Nhưng... nếu thực sự phải lấy máu mỗi ngày, thì ngực trái ắt hẳn phải để lại sẹo sâu. Mà ta và Trần Cảnh từng thân mật nhiều lần, ta nhìn rất rõ, ngực trái hắn không hề có vết thương rõ rệt nào." Phó Nguyên Thanh cụp mắt xuống, chậm rãi hỏi Tào Bán An: "Bán An, dạo này ta ít khi hầu hạ Hoàng đế vào ban đêm. Ngươi và Phương Kính, còn cả Đức Bảo hầu hạ nhiều hơn. Lúc thay y phục, hay tắm gội có từng thấy bệ hạ để thân trần chưa?"
Tào Bán An sững người, hồi tưởng lại: "Dạo gần đây, ban đêm ngài ấy không hay cho ta hầu hạ. Đều là Phương Kính và Đức Bảo trực đêm hầu hạ chủ tử. Ta thì hầu ban ngày nhiều hơn."
"Ngươi nhớ kỹ lại xem." Phó Nguyên Thanh nói: "Có từng nhìn thấy ngực trái của bệ hạ không."
Tào Bán An vẫn cố sức nhớ lại, vô số mảnh ghép trong quá khứ xẹt qua trong đầu, được Phó Nguyên Thanh nhắc nhở, mới thấy điều bất thường.
Tại sao dạo này bệ hạ ngay cả trực đêm cũng không cho hắn ta làm.
Một lúc lâu sau, Tào Bán An nói: "Có hai lần."
"Khi nào?"
"Lần thứ nhất, tin Phổ phu tử qua đời truyền vào cung, chủ tử gia rời đi từ chỗ ngài, ngài đã sai ta che ô cho chủ tử gia." Tào Bán An đáp: "Ta sắp đến lầu Sùng thì đuổi kịp chủ tử. Hôm đó chủ tử gia cả người ướt sũng, lại bảo ta quay về chăm sóc ngài. Nhưng đã đến lầu Sùng rồi, ta bèn đi theo luôn, cùng Đức Bảo thay y phục cho chủ tử. Đã từng nhìn thấy long thể của chủ tử."
Bàn tay đang cầm bát của Phó Nguyên Thanh đột nhiên siết chặt lại, ngay cả giọng nói cũng trở nên căng thẳng hơn: "Thế nào? Ngực trái bệ hạ có vết thương không."
Tào Bán An cẩn thận tìm kiếm trong ký ức.
Chỉ tốn vài chớp mắt.
Nhưng không hiểu sao, Phó Nguyên Thanh lại cảm thấy thời gian trôi qua thật chậm chạp, dài dằng dặc đến khó mà chịu đựng nổi.
Lại thêm một lát, Tào Bán An lắc đầu: "Không có."
Hai chữ này vừa thốt ra, trái tim đang thắt chặt của Phó Nguyên Thanh bỗng chốc buông lỏng. Nhưng lại chẳng biết là đang chìm xuống, hay là nhẹ nhõm bay lên.
"Không có sao?"
"Vâng." Tào Bán An nói: "Sau khi bệ hạ cởi áo, ta hầu hạ bệ hạ tắm, lại giúp ngài ấy lau người. Ngực trái bệ hạ nhẵn nhụi, không hề có vết thương."
Nói đến đây, lòng Tào Bán An chợt chùng xuống, hỏi Phó Nguyên Thanh: "Lão tổ tông, sao ngài lại... chẳng lẽ ngài nghĩ... là chủ tử lấy máu đầu tim để nuôi ngài?"
Phó Nguyên Thanh cụp mắt.
Nhưng Tào Bán An đã chấn động đến bàng hoàng, đứng bật dậy run giọng nói: "Chủ tử gia là, là Trần Cảnh sao?!"
Phó Nguyên Thanh vuốt ve bát thuốc được sắc bằng máu đầu tim trong tay... hồi lâu sau mới cất tiếng: "Ta... từng cho là vậy."
Tào Bán An càng thêm hoảng sợ.
"Lúc ban đầu quả thực đã đến bước đường cùng, trong lòng không cam tâm... Lại bị dung mạo của hắn mê hoặc, cộng thêm tin vào lời nói vô lý của Phương Kính. Chỉ nghĩ rằng đằng nào tử sĩ kia cũng sắp chết, giống như ta, đều là những kẻ đáng thương. Nếu hắn đã nguyện ý hiến thân, cớ sao ta lại không thể chấp nhận. Ông trời đã nợ ta quá lâu rồi..." Phó Nguyên Thanh khẽ bật cười: "Thực ra qua đêm đầu tiên, ta đã sinh lòng hối hận. Ta nắm giữ Đông xưởng, có cách cứu hắn, dù thế nào cũng không nên để hắn lấy thân hầu hạ ta chỉ để đổi lấy vài tháng kéo dài hơi tàn."
"Chuyện này không trách ngài được. Ngài muốn sống thêm vài ngày, điều đó không sai. Thiếu đế, thiên hạ, đều đang đợi ngài..." Tào Bán An nói.
"Ngươi nói đúng. Không có Trần Cảnh, ta không thể sống đến bây giờ." Phó Nguyên Thanh thở dài: "Lúc ta tỉnh dậy, đẩy khung cửa sổ ra, giữa màn hoa mai đỏ rơi trong tuyết, nhìn thấy dáng vẻ múa kiếm của hắn, đã không thể nào dời mắt được nữa. Ta tự nhủ với lòng, sống thêm vài ngày nữa, sống thêm vài ngày nữa thôi... rồi sẽ thả Trần Cảnh đi."
Thế là sự triền miên ấy, lại có lần thứ hai... lần thứ ba... cho đến cả chục lần.
"Trần Cảnh cực kỳ tốt với ta, lại thích thân cận với ta. Ta năm lần bảy lượt nhận nhầm hắn thành bệ hạ. Lúc đầu chỉ tự lừa mình dối người, đó chẳng qua là vì Trần Cảnh là tử sĩ của bệ hạ, nên mới có chút hành xử, thói quen tương tự. Nhưng thời gian càng dài, lại càng mông lung... Một người, sao có thể giống một người khác đến mức đó." Phó Nguyên Thanh nhìn bát thuốc trên tay, trong bát thuốc phản chiếu chính hình bóng bản thân y: "Không phải là dung mạo, không phải là giọng nói, thậm chí không phải là tính tình. Chỉ một cái chau mày bất mãn, một ánh mắt thất vọng của hắn... đều giống Thiếu đế như đúc, khiến ta run rẩy tâm can. Về sau nữa, ta không tìm nổi cái cớ nào để thuyết phục bản thân mình nữa. Ngày đầu tiên hắn đến Nội Thư đường đi học, ta lén đi xem hắn, hắn đang đan cành liễu cho bọn trẻ dưới gốc cây. Bán An... ta nhìn rõ lắm, cách đan tú cầu đó, cách đan tràng hoa đó... đều là do chính tay ta dạy cho Thiếu đế. Lại thêm ngày thay bệ hạ đi điếu tang thầy, đáng lẽ bệ hạ phải lên tường thành tiễn biệt, nhưng ta lại không hề thấy bóng dáng người... Cùng vô số chuyện khác, không thể kể xiết. Giờ cẩn thận nghĩ lại, trong suốt khoảng thời gian qua, Trần Cảnh và bệ hạ chưa từng cùng lúc xuất hiện trước mặt ta."
"Lão tổ tông... Chủ tử gia đóng giả thành tử sĩ." Tào Bán An nói: "Ta, ta dù có nói thế nào cũng không thể tin nổi. Ngài ấy là cửu ngũ chí tôn, là thiên chi kiêu tử, sao có thể, sao lại có khả năng chứ? Nếu quả thực có chuyện này, là ai đã giúp ngài ấy bày ra lời nói dối tày trời này? Kẻ nào dám gánh vác tội danh tru di cửu tộc, lăng trì xử tử nếu lời nói dối bị bại lộ đây?"
"Phương Kính. Đức Bảo. Bách Lý Thời." Phó Nguyên Thanh khẳng định chắc nịch.
Tào Bán An sững người, rồi bình tĩnh lại: "Mê muội."
"Bọn họ quả là mê muội." Phó Nguyên Thanh nói: "Nhưng kẻ mê muội nhất chính là ta. Ta đã nhìn thấu, nhưng lại không dám vạch trần. Ta giả vờ mê muội, tự lừa mình dối người, tận hưởng thứ niềm vui giả tạo này, chìm đắm trong đó không thể tự rút chân ra."
"Con người một khi đã chìm dưới nước quá lâu, nếu thực sự được một bàn tay cứu vớt, ngoi đầu lên để hít thở... dẫu chỉ là một hơi thở thoi thóp, dẫu chỉ được ngắm nhìn thế giới này thêm một cái chớp mắt, trái tim người ta đã sinh ra lòng tham rồi... Ta, ta muốn buông tay." Phó Nguyên Thanh bật cười một tiếng: "Ta đã không nỡ nữa rồi."
"Trong lòng ta đã dâng lên tà niệm, rõ ràng người trước mặt có lẽ không phải Trần Cảnh, mà chính là đứa trẻ do đích thân ta nuôi dưỡng khôn lớn, thế mà ta lại chẳng hề cảm thấy hổ thẹn. Hành vi bất chấp luân thường đạo lý này, ngay cả cầm thú cũng không bằng. Cầm thú còn biết nhớ ơn, ta lại ném lời phó thác của Tiên đế ra sau đầu... Trước kia chỉ là không thể làm nam nhân, giờ đây ngay cả làm người cũng chẳng xứng nữa."
Tào Bán An thấy y thê lương như vậy, vội nói: "Nhưng Trần Cảnh có phải Thiếu đế hay không, vẫn chưa có kết luận mà. Ngài cũng biết Đại Hoang Ngọc Kinh đã nói, phải lấy máu đầu tim. Trần Cảnh và Thiếu đế đều không có vết sẹo sâu trên ngực, điều đó chứng tỏ có lẽ chuyện này không phải là thật, hoặc là, hoặc là Trần Cảnh không phải Thiếu đế! Thiếu đế cũng không phải Trần Cảnh!"
"..." Phó Nguyên Thanh trầm mặc một lúc lâu, lại hỏi: "Ngươi nói ngươi từng nhìn thấy long thể của bệ hạ hai lần, vậy lần còn lại là khi nào?"
"Chính là sáng nay, lúc chủ tử thay y phục xuống điện chạy vòng quanh đó. Chạy xong về người ướt đẫm mồ hôi, ta đã giúp chủ tử cởi áo lau mồ hôi. Ngực chủ tử vẫn nhẵn nhụi."
"Ngươi nhìn rõ chứ? Một chút vết thương cũng không có?"
Phó Nguyên Thanh nhớ tới vết cắt trên ngực trái của Trần Cảnh -- vết thương đó đáng lẽ phải khép miệng rồi, nhưng ngay cả lúc ra cửa hôm nay, vết thương vẫn chưa hoàn toàn lành hẳn.
Trong khoảnh khắc ấy, Phó Nguyên Thanh thậm chí còn cảm thấy may mắn.
Chiếc bát trên tay y hơi run lên.
"Nói như vậy, chủ tử không phải là Trần Cảnh rồi." Tào Bán An cũng nhận ra sắc mặt của y bèn nói.
Lần này, Phó Nguyên Thanh im lặng một khoảng thời gian cực kỳ dài.
Bát thuốc trong tay y đã nguội lạnh, tĩnh lặng nằm yên trong lòng bàn tay y.
Nhưng đáy lòng y lại chẳng hề yên ổn.
Y vẫn còn nhớ rõ Triệu Húc tuyệt vọng trên đài Quan tinh đêm hôm ấy, cùng nụ hôn cũng chất chứa đầy sự tuyệt vọng đó...
Y nhớ tới lúc ở Thập Sát Hải, khoảnh khắc y buộc sợi chỉ đỏ gửi gắm kiếp sau cho Trần Cảnh.
Phó Nguyên Thanh nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Vài ngày nữa là Lập Hạ rồi, giờ đã có thể nghe thấy tiếng ve kêu, ánh mặt trời cũng trở nên rực rỡ hơn. Y muốn rời đi vào cuối mùa hè, nhưng như vậy không có nghĩa là những người khác cũng phải kết thúc sinh mệnh vào lúc ấy.
Trần Cảnh là ai, ai là Trần Cảnh... Đoạn quan hệ này đều nên kết thúc rồi.
"Ta không biết, Bán An." Phó Nguyên Thanh thấp giọng nói: "Ta không biết."
Vào giây phút ấy... vào giây phút sau mười ba năm mang bao trắc trở, vào giây phút thốt ra những lời này, y thực sự cảm nhận được một thôi thúc muốn rơi lệ. Thế là y đành bưng bát thuốc đắng ngắt kia uống cạn, không chau mày dù chỉ một chút.
Có những chuyện sẽ không lừa dối người.
Có những chuyện cũng không thể lừa dối được người.
Chỉ là phần lớn thời gian, con người ta vẫn thường tự lừa mình dối người mà thôi.
--
Chú thích:
[1] Trích dẫn từ phim truyền hình "Vương Triều Đại Minh 1566".
[2] Câu gốc "Huỳnh Hoặc nhập Bắc Đẩu, thiên tử hạ điện tẩu": là câu sấm văn cổ, ý là Huỳnh Hoặc nhập vào chòm Bắc Đẩu là điềm báo hoàng đế phải rời cung điện, ngụ ý tai ương, đổi ngôi, chiến tranh hoặc biến động lớn trong triều đình.
Thiếu đế xuân tâm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.