Phó Nguyên Thanh tỉnh lại từ trong mộng, trước mắt là một vùng nửa sáng nửa tối.
Y hoảng hốt mất một lúc lâu mới nhận ra có thứ gì đó đang che ngang đôi mắt mình. Y đưa tay lên định sờ thử, lại bị người ta nắm chặt lấy cổ tay. Trong tầm nhìn chỉ có một bóng người mờ ảo. Khoảnh khắc ấy y ngỡ đó là Thiếu đế.
"Bệ hạ?"
Y gọi.
Đối phương không trả lời, nhưng vẫn nắm chặt cổ tay y không buông, không chỉ vậy, người nọ còn nhẹ nhàng ép hai tay y lên đỉnh đầu, dùng chính dải lụa thắt lưng của y trói vào thanh gỗ đầu chiếc sập thấp. Sau đó, nhẹ nhàng kéo mở vạt áo vốn đã lỏng lẻo của y ra.
Những ngón tay lạnh buốt mơn trớn trên vòm ngực ấm nóng của y, mang theo nhục dục, lại không hề dung tục.
"Là... là ai?" Giọng Phó Nguyên Thanh bàng hoàng: "Bệ hạ? Bệ hạ, có cần thần gọi tư tẩm vào trướng hầu hạ người không?"
Kẻ đó không nói gì, chỉ khẽ liếm mút... của y.
Toàn thân Phó Nguyên Thanh run lên, tua ngọc trên dải lụa buộc ở cổ tay bị kéo giật đập vào thanh gỗ, vang lên những tiếng lạch cạch.
Kể từ sau khi song tu cùng Trần Cảnh cách đây không lâu, tri giác của cơ thể dường như đã được khơi mở. Nay nửa đêm giật mình tỉnh giấc, đôi mắt lại bị hạn chế tầm nhìn, càng khiến cảm giác trên da thịt trở nên rõ rệt lạ thường.
Y cảm nhận được móng tay của người nọ được mài dũa tròn trịa, trên đầu ngón tay lạnh lẽo dường như có vài vết chai sần, thô ráp bóp chặt lấy cổ y, chỉ cần hơi dùng lực một chút là đã khiến nhịp thở của y trở nên dồn dập.
Phó Nguyên Thanh ngửa đầu, đôi môi hé mở, hơi thở nhẹ tựa hoa lan.
Trong ánh nến chập chờn. Website TruyenLau.com
Y nằm trên chiếc sập hỗn loạn, hai tay bị trói, giờ phút này, ngay cả bản thân lão tổ tông cũng thoáng mờ mịt.
Là Thiếu đế sao?
Tại sao chứ?
Hay là người khác...?
"Bệ hạ..." Phó Nguyên Thanh lại vùng vẫy một chút: "Hôm nay bệ hạ bênh vực nô tỳ trước mặt Thái hậu, lại phong Dương Lăng Tuyết làm Đại đô đốc. Chốc lát sau Thái hậu đã bắt nô tỳ nếm đủ khổ sở, hôm nay thủ đoạn 'nâng lên để giết' [1] này đã thấy ngay hiệu quả rồi, bệ hạ còn chưa hài lòng sao? Còn muốn làm nhục nô tỳ nữa?" Đọc truyện tại TruyenLau.com
Bàn tay người nọ khựng lại: "Nâng lên để giết?"
Phó Nguyên Thanh sững sờ, tuy bóng người sau lớp lụa đen mờ ảo, vóc dáng khá giống Thiếu đế, nhưng giọng nói lại là của một người quen thuộc khác: "Trần Cảnh?"
"Là ta, lão tổ tông." Trần Cảnh nói: "Người vừa nói nâng lên để giết... là Hoàng đế ức hiếp lão tổ tông sao? Trên vai người có vết bầm, có phải là..."
Giọng hắn trầm thấp, vừa cất lời đã lập tức xua tan thứ ảo giác kia của lão tổ tông.
"Không có gì." Phó Nguyên Thanh đáp: "Chỉ là chút dằn vặt mà thân làm nô tỳ phải chịu thôi." Website TruyenLau.com
Hắn không cần biết những chuyện này.
Ngoài việc chuốc thêm phiền não cho hắn thì chẳng ích gì.
Ngay sau đó, Phó Nguyên Thanh bỗng nhớ ra nơi mình đang ở.
"Sao ngươi lại ở đây?" Phó Nguyên Thanh hỏi: "Đây là điện Dưỡng Tâm, cửa cung vừa mới khóa khóa không lâu, ngươi vào bằng cách nào..."
"Là Đức Bảo công công lén lút cho ta vào."
Nhớ tới hốc mắt đỏ hoe của Đức Bảo ban nãy, Phó Nguyên Thanh không khỏi nhíu mày: "Hắn thật là... ngay cả cấm lệnh trong cung cũng bỏ mặc."
"Là lỗi của Trần Cảnh." Trần Cảnh nói: "Lão tổ tông muốn phạt thì cứ phạt ta."
Phó Nguyên Thanh sao nỡ phạt hắn.
Y khẽ thở dài: "Ta sao nỡ phạt ngươi... Ngươi buông ra đi, tháo miếng lụa đen trên mắt ta xuống."
Trần Cảnh không nhúc nhích.
"Trần Cảnh?"
"Lão tổ tông..." Trần Cảnh cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ lên vành tai y: "Trần Cảnh đang đêm lại xông vào điện Dưỡng Tâm, còn liên lụy Đức Bảo công công đồng phạm với ta, đây là trọng tội, đáng ra phải chịu sự trừng phạt của người. Người không phạt ta, tự bản thân ta cũng thấy hổ thẹn, không còn mặt mũi nào nhìn người. Xin thứ lỗi cho Trần Cảnh không thể tháo dải lụa che mắt cho người."
"Ngươi..." Phó Nguyên Thanh lại vùng vẫy.
Trần Cảnh không để y nói nốt những lời tiếp theo, đã hôn xuống chặn lấy đôi môi y, nhốt hết những lời răn dạy định nói phía sau của y vào trong cơn mê loạn bủa vây.
Hoa đèn nổ lách tách.
Rất lâu sau, Trần Cảnh mới buông Phó Nguyên Thanh ra, vén chăn gấm chui vào.
Hai người áp sát vào nhau không kẽ hở.
Chiếc sập thấp cọt kẹt lên tiếng vì không chịu nổi sức nặng.
"Ta muốn song tu cùng lão tổ tông." Trần Cảnh nói: "Xin lão tổ tông cho phép ta mạo phạm."
"Được, cho phép ngươi." Lão tổ tông bất đắc dĩ nói với hắn.
Y chưa dứt lời, Trần Cảnh đã chồm người tới, giam chặt y dưới thân mình, chỉ bằng vài nụ hôn, vài cái vuốt ve, lão tổ tông đã động tình.
Trần Cảnh nói: "Ướt rồi... Trần Cảnh lau giúp lão tổ tông một chút."
Gương mặt lão tổ tông ửng hồng trong bóng tối, khẽ thở dốc, không đáp lời.
Y vốn là một hoạn quan.
Lấy máu xương xác thịt làm mối, gả vào nhà Đế vương, một đời nô tịch.
Vốn chẳng có được thứ khoái cảm này, cũng không nên và không thể buông thả đến vậy.
Ban đầu chỉ là luyện công để kéo dài mạng sống, thậm chí y còn chẳng trông mong kẻ được chọn kia sẽ đối đãi chân thành.
Thế nhưng Trần Cảnh lại trân trọng và nghiêm túc với y như vậy.
Đối đãi với y như ngọc quý.
Kính trọng y tựa phu thê.
Có một vài loại tình cảm, không nhất thiết phải cảm nhận từ vật ngoài thân, những phần thiếu hụt và khiếm khuyết, đã được thứ gì đó từng chút một lấp đầy, nơi cõi lòng khô héo bỗng dâng lên cảm xúc cuộn trào mãnh liệt như sông bể.
Là đỉnh cao tuyệt đối mà ái dục có thể chạm tới.
Là nhân luân.
Là cực lạc.
Màn đêm cũng theo đó mà trở nên kiều diễm.
Trời đất điên đảo, mê loạn đắm say.
Như chim yến điểm nhẹ mặt nước hồ, lại như cột đá chặn đứng giữa dòng sóng dữ.
Lúc thì nhẹ nhàng uyển chuyển, khi lại sóng dập gió gào.
Lão tổ tông hóa thành một con thuyền nhỏ.
Lúc nổi lúc chìm, lúc ẩn lúc hiện.
Giữa những nhịp lên xuống, hai cổ tay lão tổ tông đã bị trói chặt trên đỉnh đầu, y chẳng nhìn thấy gì, chỉ có thể cảm nhận, chỉ có thể chấp nhận, mỗi một điều nằm ngoài dự liệu đều khiến y run rẩy không ngừng. Tiếng tua ngọc trên dải lụa va đập vào màn trướng vang lên khiến người ta xấu hổ mà đỏ mặt tía tai.
Như bình bạc vỡ tuôn nước chẩy, quân kỵ xông, tiếng gẫy thương đao Phím đàn dứt khúc thanh tao, tiếng ngân xé lụa phổ vào bốn dây. [2]
Tiếp đó dải lụa được cởi bỏ, lão tổ tông nâng đôi tay rã rời vòng lên ôm lấy cổ Trần Cảnh, thở dốc dồn dập.
"Lão tổ tông... có hài lòng không." Trần Cảnh dùng chiếc khăn lụa mềm bên cạnh lau những giọt mồ hôi đọng trên trán y, hỏi.
Lão tổ tông vừa thở dốc vừa yếu ớt đáp lại, giơ tay định giật miếng lụa đen xuống, muốn nhìn lô đỉnh của mình. Lại một lần nữa bị Trần Cảnh ngăn cản.
"Trần Cảnh?"
"Chỉ... đêm nay thôi." Trần Cảnh dường như khẽ cười: "Ta không muốn lão tổ tông nhìn thấy ta."
Trần Cảnh mơn trớn khuôn mặt của Phó Nguyên Thanh dưới ánh đèn. Người bị che khuất đôi mắt ấy, trong bóng tối để lộ ra mấy phần yếu ớt, bất lực, tưởng như giữa đất trời này, chỉ có thể dựa dẫm vào hắn, chỉ có thể nương tựa vào hắn để mà sống.
Nhưng hắn biết, người này không phải thế.
Nếu không phải từng có kẻ thèm thuồng tài hoa của y, nhẫn tâm bẻ gãy đôi cánh của y, thì y đã sớm như phượng hoàng, sải cánh bay cao cất tiếng hót giữa chín tầng mây.
Làm gì có cớ sự ngày hôm nay.
Và làm gì đến lượt hắn ở đây trộm hương cắp ngọc.
Ánh mắt Trần Cảnh thoáng hiện chút bi thương: "Ta không muốn người nhìn thấy mặt ta, không muốn người nhìn mặt ta mà lại nghĩ đến kẻ khác... Dù ta chỉ là một kẻ thay thế, nhưng ta muốn lão tổ tông."
"Ngươi vừa mới có ta rồi đấy thôi." Lão tổ tông nói.
Trần Cảnh khẽ cười: "Không chỉ như vậy. Ở bên lão tổ tông. Là lão tổ tông trao trái tim cho ta, trong mắt lão tổ tông chỉ có ta. Là ta... chứ không phải kẻ khác..."
Những lời ân ái triền miên của hắn, khơi gảy những sợi dây tơ trong lòng Phó Nguyên Thanh.
Lão tổ tông cứ đối diện với hắn là chẳng thể nào tức giận nổi, chỉ một câu nói si ngốc, đã khiến lòng y mềm nhũn: "Ngươi thật là..."
Từ nơi xa vọng lại tiếng thái giám gõ mõ báo giờ của Trực Điện giám.
"Giờ Sửu một khắc! Giờ Sửu một khắc!"
"Bệ hạ sắp dậy rồi." Phó Nguyên Thanh nói: "Ngươi tranh thủ lúc cửa cung sắp mở thì về đi. Bằng không bị phát hiện là tội đánh gậy đến chết đấy."
Trần Cảnh không đáp, lau dọn sạch sẽ cơ thể cho y, thay một bộ áo lót tươm tất, lúc này mới đứng dậy nói: "Lão tổ tông, ta đi đây."
Lão tổ tông đột nhiên dâng lên cảm giác lạnh lẽo.
Thì ra đêm vắng vòng tay Trần Cảnh, có chút lạnh.
"Ừm, đi đường cẩn thận." Y không giữ người, chỉ dặn dò trong đêm tối.
"Được."
Trần Cảnh khẽ thì thầm bên tai y: "Phó Nguyên Thanh, thích ta đi. Đừng trao tim mình cho bất kì kẻ nào khác."
Nói xong câu này.
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng.
Phó Nguyên Thanh sững sờ.
Trước mắt y vẫn hoàn toàn mờ ảo, chỉ nhìn thấy ánh nến.
Thế là y tháo miếng lụa đen che mắt xuống, lớp lụa đen buộc không chặt, chỉ sợ siết làm đau lão tổ tông.
Phó Nguyên Thanh nắm chặt miếng vải che mắt vừa bị nước mắt của y làm cho ẩm ướt trong tay, tự giễu cười một tiếng.
"Còn kẻ nào khác, muốn lấy trái tim này của ta chứ?"
"Ngốc quá, Trần Cảnh à."
Mấy chữ cuối cùng của y, như một lời nỉ non, vang vọng trong điện phụ.
Chỉ là người đáng lẽ phải nghe được câu nói này... đã rời đi mất rồi.
--
Chú thích:
[1] Nâng lên để giết, nguyên văn là "phủng sát", chỉ hành động khen ngợi, tâng bốc hoặc nâng đỡ ai đó quá nhằm mục đích khiến họ kiêu ngạo, tự mãn, từ đó dẫn đến trì trệ, sai lầm, hoặc sa sút, thất bại.
[2] Trích bài thơ "Tỳ bà hành" của Bạch Cư Dị, nguyên văn: Ngân bình sạ phá thuỷ tương bính,
Thiết kỵ đột xuất đao thương minh.
Khúc chung thu bát đương tâm hoạch,
Tứ huyền nhất thanh như liệt bạch.
Bản dịch nghĩa như sau:
Bỗng nghe như tiếng nước bắn tung ra khỏi thành bình bạc vỡ, nghe như đoàn quân thiết kỵ ào ào đến, đao thương sáng ngời Người dạo tay vào giữa bốn dây chấm dứt tiếng đàn, bốn dây vang lên một âm thanh như lụa xé Trong truyện sử dụng bản dịch của dịch giả Phan Huy Thực.
Thiếu đế xuân tâm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.