Sau khi bọn Đặng Huyên bị kéo đi, một lát sau Phó Nguyên Thanh mới từ Tây Noãn các bước ra.
Y quỳ trên nền đất Tây Noãn các hơi lâu, bước đi khập khiễng, phải vịn vào cửa điện mới bước qua được bậu cửa, Đức Bảo đỡ lấy y ở bên ngoài, hốc mắt đỏ hoe: "Lão tổ tông, sao rồi ạ?"
Phó Nguyên Thanh đáp: "Đặng Huyên phạt bổng lộc một năm. Những kẻ còn lại phạt hai mươi trượng, phạt bổng lộc ba tháng. Lư Học Trinh... Lư Học Trinh tước quan, đày đi sung quân phục dịch."
"Chuyện... chuyện này sao có thể?" Đức Bảo sững sờ: "Bọn họ đều là Hàn lâm của Hàn Lâm viện cơ mà."
"Mau sai người đến cửa Ngọ Môn truyền lời, Lại Lập Quần không câu giờ được lâu. Đừng để hắn đánh Đặng Huyên thật, sẽ không dọn dẹp nổi hậu quả đâu." Phó Nguyên Thanh nói.
"Vâng! Tiểu nhân đi ngay!" Đức Bảo vội vàng chạy về phía cửa Ngọ Môn.
Phó Nguyên Thanh đứng ở cửa cung điện Dưỡng Tâm, nhìn theo bóng lưng Đức Bảo đi xa, chỉ cảm thấy thẫn thờ, vừa rồi đối đáp trên điện, khí chất áp bức của Thiếu đế ập thẳng vào mặt, chưa từng mạnh mẽ đến thế, cũng chưa từng trần trụi đến thế.
Thiếu đế từ nhỏ đã ngoan ngoãn, trầm ổn.
Đến mức bao năm qua, dạy dỗ hắn, nuôi nấng hắn... y gần như đã quên mất rằng, người mà y đang dạy dỗ nuôi nấng không phải là một con thú non hiền lành, mà là loài mãnh điểu ác liệt.
Có lẽ vì sắp đến lễ nhược quán, Thiếu đế dần bộc lộ bộ mặt thật, không còn kiềm chế, cũng không còn ngụy trang nữa, những chiếc nanh vuốt bị giấu kín cuối cùng cũng lộ diện. Nôn nóng muốn tìm kiếm con mồi, để chấn chỉnh lại triều cương.
Mặt trời ngả về Tây, Phó Nguyên Thanh đứng ngoài điện Dưỡng Tâm nhìn về phía lầu Sùng, cho đến khi tâm trạng bình ổn trở lại, lúc này mới chậm rãi bước về phía trực phòng của Ty Lễ giám.
*
Tào Bán An đã đón y ở bên ngoài trực phòng Ty Lễ giám, dìu lấy cổ tay y dẫn lên sập La Hán, lại lau tay lau mồ hôi cho y, cuối cùng ngồi xổm xuống cởi đôi giày quan của y ra.
"Lão tổ tông chịu khổ rồi." Tào Bán An thở dài một tiếng. TruyenLau.com
"Các ngươi cứ luôn miệng nói ta chịu khổ." Phó Nguyên Thanh đáp lời hắn ta: "Ta cũng chỉ giống như các ngươi thôi, chẳng khổ sở gì hơn."
"Những kẻ như chúng ta sinh ra đã ở trong cung, da thô thịt dày." Tào Bán An cười cười: "Chịu khổ là lẽ đương nhiên. Lão tổ tông thì khác, ngài trước kia chính là..."
Hắn ta nói đến đây thì dừng lại. TruyenLau
Cẩn thận xoa bóp các huyệt đạo trên bắp chân Phó Nguyên Thanh.
"Dạo này ngươi có đến thăm Lý Tài Lương công công không?" Phó Nguyên Thanh hỏi hắn ta.
Tào Bán An khẽ "vâng" một tiếng: "Mấy hôm trước còn mang chút bánh xuân tới cho sư phụ. Cuộc sống ở đạo quán Triều Thiên tuy đạm bạc, nhưng sư phụ nói không cần phải hầu hạ chủ tử nữa, lại thấy tự tại hơn lúc ở trong cung." TruyenLau.com
Hắn ta xắn ống quần của Phó Nguyên Thanh lên, xem xét cẩn thận đầu gối của y.
Chỗ đó đã có vài vết bầm tím nhạt màu.
Tào Bán An bèn lấy ra một lọ rượu thuốc từ trong ngăn kéo bên cạnh, đổ một ít vào lòng bàn tay, hai tay xoa vào nhau cho nóng lên, rồi mới nhẹ nhàng áp vào, Phó Nguyên Thanh không kìm được run lên một cái, đợi y thả lỏng hơi thở, hắn ta mới từ từ day ấn theo vòng tròn.
"Sư phụ cũng nhờ ta chuyển lời với ngài, cảm tạ ngài đã giúp đỡ, người ở đạo quán Triều Thiên nhàn rỗi không có việc gì, đã chép một bản của Trương Thiên sư đặt trong đại điện Chân Vũ để hưởng hương hỏa. Đợi ít hôm nữa sẽ gửi vào cung, để giúp ngài tiêu tai tránh tà."
"Lý công công có ân với ta." Phó Nguyên Thanh đáp lời hắn ta: "Ông ấy là người hiền lành hiểu lý lẽ, khi Hiếu Đế còn tại thế, ông ấy đã nhiều lần khuyên can Hiếu Đế. Sau này nhà họ Phó gặp nạn, ông ấy cũng từng nhiều lần sai người đến Hoán Y cục thăm hỏi ta."
"Sư phụ cũng từng nhắc tới, phần nhiều đều là tiếc nuối và áy náy." Tào Bán An nói: "Người bảo thực ra nếu để tâm hơn một chút, ngài ở Hoán Y cục đã không phải chịu nhiều khổ sở như vậy, không đến mức bệnh tật quanh thân."
Buổi sáng lạnh lẽo ấy, cảnh tượng Tiên đế phó thác ấu đế lại hiện lên trong tâm trí Phó Nguyên Thanh.
Y hệt như loài kiến cỏ nhỏ bé nhất thế gian, đứng dưới thềm điện Dưỡng Tâm.
Trên cổ mang gông nặng.
Đôi chân trần trụi.
Tiếp đó lại thấy Lý Tài Lương bước xuống từ bậc thềm, sự xót thương và không đành lòng trong ánh mắt của Lý công công, là lòng tốt đầu tiên y nhận được kể từ khi gặp nạn.
Thực ra trước ngày hôm đó, y đã sắp sửa bỏ cuộc rồi.
Y vào Hoán Y cục hơn một năm, hứng chịu vô số ánh mắt khinh miệt và phỉ nhổ. Những lời dạy của thánh hiền từng đọc, trước hai chữ sinh tồn, đều trở nên nực cười và sáo rỗng. Một con người, ngay cả làm người cũng chẳng thể được nữa, thì còn nói gì đến liêm sỉ nhân nghĩa?
Chính cái chắp tay hành lễ của Lý Tài Lương, chính tiếng gọi "Phó tiểu công tử" của ông ấy, đã cho y biết rằng, bản thân y vẫn là một con người, vẫn nên giữ lấy lương tri.
*
Phó Nguyên Thanh nhìn người thanh niên đang ngồi xổm dưới đất.
"Bán An, nếu ngày ấy Tiên đế không lệnh cho ta làm Chưởng ấn Ty Lễ giám, vị trí này lúc đó đáng lẽ là của ngươi."
"Lão tổ tông xin ngài đừng nói như vậy."
Tào Bán An đổi sang chân trái, đầu gối bên này, bầm tím còn nghiêm trọng hơn.
Hắn ta vừa xoa bóp vừa nói: "Lúc đó ta cũng chỉ là Thiếu giám. Chỉ vì là đồ đệ của Lý công công, nên mới có lời đồn đại như vậy. Sau này thánh chỉ ban xuống, nghe nói là ngài đến quản lý Ty Lễ giám, trong lòng ta không biết đã vui mừng đến nhường nào."
Hắn ta lại xoa bóp một lúc nữa, đầu gối của Phó Nguyên Thanh cuối cùng cũng ấm lên, ửng đỏ, dường như đã khôi phục chút sức sống, lúc này hắn ta mới cẩn thận thả ống quần xuống, đặt hai chân Phó Nguyên Thanh lên sập, rồi lấy một tấm chăn nhỏ đắp lên.
Hắn ta ra ngoài rót nước, rửa tay, rồi bưng từ sương phòng vào một ấm nước nóng, hỏi: "Lão tổ tông, tối nay dùng chút cháo ở trực phòng rồi hẵng về nhé? Ta đã sai người dưới đi chuẩn bị rồi."
"Được." Phó Nguyên Thanh nhìn sắc trời, đồng ý.
Tào Bán An kê một chiếc bàn nhỏ đặt bên tay Phó Nguyên Thanh, hắn ta đã theo Phó Nguyên Thanh nhiều năm, hiểu rõ thói quen của y, biết lão tổ tông không chịu ngồi yên, bèn đi lấy một ít trình văn nội vụ đặt cạnh tay y.
Phó Nguyên Thanh mở ra xem chi phí nội vụ trong ba tháng kể từ lúc sang xuân.
Tào Bán An nhanh nhạy thông minh, sổ sách nội vụ của các giám các ty đều được hắn ta sắp xếp rành mạch đâu ra đấy. Lại viết chữ rất đẹp, bên cạnh có ghi thêm vài lời chú giải, câu nào cũng nói trúng, mang nhiều kiến giải sâu sắc. Một tòa Tử Cấm Thành nằm trong hoàng thành, sáu nha môn nữ quan, hai mươi tư nha môn nội giám, cung nhân đông tới hàng vạn, mọi chi tiêu bổng lộc từ năm ngoái đều do Tào Bán An quản lý. Xử lý thành thạo điêu luyện, gần như chưa từng xảy ra sai sót.
"Bán An, ngươi vất vả rồi." Phó Nguyên Thanh nói.
Lúc y nói câu này, Tào Bán An đang nấu trà, nghe y nói vậy, hắn ta yên lặng một lát, đăm đăm nhìn ấm nước đang sôi trên lò, rồi mới khẽ nói: "Lúc Tiên đế được phong Thân vương, ngài cùng chư vị đại nhân đến vương phủ chúc mừng. Ta dắt ngựa cho ngài, lúc ấy lão tổ tông cũng đã nói như vậy."
Hơi nước trong ấm bốc lên nghi ngút, phát ra tiếng reo khẽ.
Tào Bán An lấy chiếc khăn tay bên cạnh bọc lấy quai ấm, bưng lên pha cho Phó Nguyên Thanh một chén trà dưỡng sinh.
"Lúc đó ngài vẫn là Tiếu Nhàn, vẫn là Phó nhị công tử vừa đỗ Thám hoa. Ta chỉ là một gia nô trong phủ Thân vương, ngoài việc theo sư phụ hầu hạ chủ tử, kiếm miếng cơm ăn, thì chẳng cầu mong gì khác." Tào Bán An cười cười, cụp mắt xuống: "Nhưng ngài đã nói với ta, ai ai cũng có thể trở thành Nghiêu Thuấn."
Hắn ta đặt chén trà vào tay Phó Nguyên Thanh.
-- Ai ai cũng có thể trở thành Nghiêu Thuấn, hướng thiện cũng có thể bình thiên hạ. Xin Tào công công đừng tự ti khinh bạc bản thân.
"Tiểu nhân vẫn luôn ghi tạc trong lòng." Tào Bán An không nói lời khách sáo: "Ngài bảo ta vất vả rồi. Nhưng so với lão tổ tông ngài, tiểu nhân không bằng đến một phần vạn. Tiểu nhân chỉ biết tính toán sổ sách, vậy thì cố gắng thêm chút nữa, có thể gánh vác thay ngài vài phần, để ngài không đến mức sau lưng không có người nương tựa, như thế là tốt nhất rồi."
Phó Nguyên Thanh thực ra đã sớm biết Tào Bán An là người đáng tin cậy.
Từ lúc y bước chân vào Ty Lễ giám, Tào Bán An đã luôn lặng lẽ ở bên cạnh y, bất chấp những lời gièm pha.
Nhiều năm qua, gọi là cấp trên cấp dưới, chi bằng gọi là cộng sự thì đúng hơn.
Nhưng bao nhiêu năm nay, đây cũng là lần đầu tiên y nghe Tào Bán An nói ra những lời này, trong lòng không khỏi hơi chấn động.
Im lặng một lát, Phó Nguyên Thanh lên tiếng: "Bán An, sau khi trả lại bảo tỷ cho bệ hạ, ta sẽ cáo lão về quê. Ty Lễ giám và cả nội đình... đành trông cậy vào ngươi vậy."
Tào Bán An ngẩn người, quỳ xuống nói: "Lão tổ tông đừng nói những lời này nữa. Tào Bán An không có nửa phần ý nghĩ vượt quyền."
"Ngươi hiểu lầm rồi, ta đang nói thật lòng." Phó Nguyên Thanh thở dài, giải thích: "Với tâm trí nhạy bén của ngươi, ắt hẳn đã sớm biết ta đang song tu kéo dài tính mạng."
Tào Bán An dập đầu, không đáp lời, coi như mặc nhận.
"... Chỉ là vấn đề thời gian sớm muộn thôi." Phó Nguyên Thanh mơ hồ nói: "Chỉ có giao phó lại cho ngươi, ta mới có thể yên tâm."
Hốc mắt Tào Bán An đỏ hoe: "Lão tổ tông..."
Phó Nguyên Thanh mỉm cười an ủi: "Đằng nào lúc này cũng đang rảnh rỗi, phiền ngươi đi đến giám một chuyến, nếu Phương Kính vẫn còn ở đó, thì bảo Phương Kính mang Đại Hoang Ngọc Kinh tới đây. Ta lật ra xem thử."
*
Tào Bán An nhận lệnh, đi tới nha môn Ty Lễ giám.
Bước vào nhìn, Phương Kính quả nhiên vẫn còn ở đó, nghe hắn ta nói vậy, cậu ta ngớ người: "Lão tổ tông muốn xem Đại Hoang Ngọc Kinh sao?"
"Phải." Tào Bán An quan sát vẻ mặt cậu ta: "Sao thế, có vấn đề gì à?"
"Cũng, cũng không có vấn đề gì." Phương Kính nói: "Chỉ là cuốn kinh này, không có ở ngay đây, đang để bên Thính Đào cư cơ. Trước giờ vẫn êm đẹp mà, sao tự dưng lão tổ tông lại đòi xem thứ này."
Tào Bán An đưa mắt nhìn quanh nha môn, hỏi: "Trần Cảnh đâu rồi?"
"Về rồi. Vừa tan học là ta đã sai người đưa về luôn."
Tào Bán An không nói gì, ngồi xuống ghế trong nha môn.
Phương Kính nhìn hắn ta đầy khó hiểu: "Tào ca, ngài không về trực phòng hầu hạ lão tổ tông, ngài ngồi đây làm gì thế."
"Ta đợi ngươi về Thính Đào cư lấy Đại Hoang Ngọc Kinh."
"..." Phương Kính trừng mắt nhìn hắn ta, có phần căng thẳng.
"Sao thế, có ý kiến à?" Tào Bán An hỏi: "Lão tổ tông bảo ngươi đợi Trần Cảnh tan học thì đưa hắn về. Nay Trần Cảnh đi rồi, ngươi vẫn còn ở lại Ty Lễ giám. Lại đang có mưu kế gì đây."
Phương Kính nghe xong, lập tức thấy tinh thần suy sụp. Sau lưng lấm tấm mồ hôi lạnh.
Cậu ta cười gượng hai tiếng rồi ngồi xuống, nói với Tào Bán An: "Dạo này bọn chó mèo trong cung Nhân Thọ cũng dám được đằng chân lân đằng đầu, bắt nạt Ty Lễ giám chúng ta rồi. Cha nuôi mềm lòng không muốn tính toán. Nhưng ta thì không nuốt trôi được cục tức này. Không cho bọn chúng biết lễ độ chút thì không được. Tào ca, giúp một tay nhé?"
Tào Bán An trầm ngâm một chút: "Nói trước nhé, không được để liên lụy đến Ty Lễ giám."
"Ngài cứ yên tâm đi, không liên lụy đến chúng ta được đâu." Phương Kính thì thầm: "Đám con cháu bên dưới đang chờ cơ hội nịnh bợ kìa, Tào ca chỉ cần nháy mắt một cái, tự nhiên sẽ có kẻ đứng ra lo liệu."
Giọng cậu ta càng lúc càng nhỏ, một đống mưu kế hành hạ người cứ thế tuôn ra.
Tào Bán An lắng tai nghe, không nhịn được muốn bật cười.
*
Khi hắn ta rời khỏi Ty Lễ giám, bầu trời đã tối hẳn, trăng non ló dạng, ngàn sao lấp lánh.
Tào Bán An lặng lẽ bước đi vài bước, bỗng bầu trời sáng rực, một luồng ánh sáng đỏ hắt tới từ phía sau, soi rõ chiếc bóng trên mặt đất. Tào Bán An kinh ngạc, ngoái đầu nhìn lên trời.
Giữa chòm sao Bắc Đẩu, không hiểu vì sao, một ngôi sao đỏ rực đột ngột xuất hiện.
Nó chói lóa vô cùng, lấn át cả ánh sáng của những ngôi sao xung quanh.
Trông như một con mắt đỏ kì dị, đang nhấp nháy trên bầu trời.
Tào Bán An đứng ngây ra nhìn.
Điềm hung chẳng lành đập thẳng vào mắt.
*
Cùng lúc đó, trực phòng Ty Lễ giám cũng bị bao trùm trong một vùng ánh sáng đỏ.
Ngôi sao đỏ trên bầu trời sáng chói rực rỡ, từ từ rơi vào giữa bảy ngôi sao của chòm Bắc Đẩu.
Phó Nguyên Thanh đã đứng dậy, bước ra giếng trời ngước nhìn.
Y vốn am hiểu thiên văn địa lý, nhưng dị tượng như vậy cũng chỉ mới được Khâm Thiên giám ghi chép lại vào thời Chính Thống.
Huỳnh Hoặc, chủ về phản thần, về loạn lạc, về đạo tặc, về tang tóc, về đao binh, đường sá ách tắc, quốc gia tuyệt tự.
Bắc Đẩu, chủ về quốc vận, chủ về điềm lành của Đế vương, chủ về thọ mệnh của thiên tử.
-- Huỳnh Hoặc đi ngược vào Bắc Đẩu, điềm đại hung. [1]
--
Chú thích:
[1] Huỳnh Hoặc: Chính là sao Hỏa. Huỳnh Hoặc nhập Đẩu là điềm báo đại hung, người xưa cho rằng khi xuất hiện những hiện tượng này thì nếu không phải là quốc gia diệt vong, thì cũng là Đế vương băng hà.
Thiếu đế xuân tâm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.