Ngôi sao đỏ rực rỡ này, sau khi rơi vào chòm Bắc Đẩu, vẫn luôn tỏa sáng lấp lánh ở trong đó, chưa từng rời đi.
Phương Kính trực đêm ở điện Dưỡng Tâm, Tào Bán An thì vội vã chạy đến Khâm Thiên giám.
Phó Nguyên Thanh đã rời khỏi hoàng thành trước khi cửa cung khóa lại, ban đêm phủ Thuận Thiên có lệnh giới nghiêm, nhưng ngay cả khi bước đi trên con phố vắng lặng như vậy, cũng có thể cảm nhận được sự hoang mang dao động trong lòng người sau hiện tượng Huỳnh Hoặc nhập Đẩu.
Lúc y về đến tư trạch, độ sáng của ngôi sao đỏ kia không hề suy giảm chút nào.
Y bước vào phủ đệ, đi đến trước cửa viện Thính Đào cư, dừng lại một chút, rồi chuyển hướng sang thiên viện nơi Trần Cảnh ở. Tiểu viện ấy lạnh lẽo, sau khi đẩy cánh cửa hẹp đơn độc ra, bên trong cũng đầy vẻ hiu quạnh.
Đám lá rụng chất đống trên mặt đất không biết đã bao lâu chưa quét dọn, thế mà lại để nguyên đến tận mùa xuân. Phía sau khoảnh giếng trời chật hẹp đến mức xoay người không lọt chính là nơi ở của Trần Cảnh.
Phó Nguyên Thanh không kìm được nhíu mày.
Có lẽ vì biểu hiện của Trần Cảnh quá tốt, quá trung nghĩa không sờn, nên y đã lơ là quên mất hỏi han cuộc sống của Trần Cảnh -- hắn sống có tốt không, có thoải mái không, có bị ai ức hiếp không.
Bên trong căn phòng cũng lạnh lẽo y như bên ngoài.
Một chiếc bàn sách được kê dưới ô cửa sổ duy nhất ở hướng Bắc, bên cạnh là một chiếc giường ván gỗ, Phó Nguyên Thanh bước tới, y ngồi lên đó, đã cảm nhận được tấm nệm bông mỏng dính chẳng có tác dụng gì, vạt giường bên dưới cấn đến mức khiến người ta đau nhức xương cốt. Chăn gối màu nhạt được gấp gọn gàng, nhưng sờ vào cũng chỉ là một lớp mỏng manh.
Căn phòng chỉ bé chừng này.
Trần Cảnh không có mặt.
Trên bàn cũng sạch sẽ, không có dấu vết của Đại Hoang Ngọc Kinh, chỉ bày nửa gói gạo rang, cùng vài cuốn sách bài vở.
Không còn gì khác.
Phó Nguyên Thanh xoay người nằm lên giường, tựa lưng vào chiếc chăn được cuộn lại, nhìn lớp màn đã ngả vàng trên đỉnh đầu. Cảm giác lạnh lẽo từ bốn phía thấm đẫm vào người.
Y không biết đang suy nghĩ điều gì, một lúc sau, nhắm mắt ngủ thiếp đi.
*
Lúc y tỉnh lại, sắc trời đã hửng sáng.
TruyenLau
Nhưng ngôi sao vẫn đang lấp lánh giữa chòm Bắc Đẩu dần ẩn mình ngoài cửa sổ kia, vẫn chưa từng rời đi.
Trần Cảnh đang cúi đầu hôn lên má y.
"Trần Cảnh..." Phó Nguyên Thanh túm lấy tay áo hắn, giọng hơi lùng bùng gọi một tiếng
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Ừm, ta đây." Trần Cảnh vuốt ve trán y, cúi đầu hôn lên môi y: "Sao lão tổ tông lại ngủ quên ở đây, cũng không đắp chăn, má lạnh ngắt thế này, hình như hơi cảm lạnh đổ mồ hôi rồi."
"Sao ngươi... khụ... sao giờ mới về?" Phó Nguyên Thanh vẫn còn chút mơ màng, khẽ ho khan hai tiếng rồi hỏi hắn.
"Đêm nay hai con ngựa cái kéo xe trong nhà trở dạ, Trương đại gia ở hậu viện gọi ta qua phụ giúp." Trần Cảnh nói: "Quá trình khá nguy hiểm, may mà sinh được rồi."
Cả người hắn nóng hổi, còn túa mồ hôi, quả thực giống như vừa dùng nhiều sức lực.
Phó Nguyên Thanh gật đầu: "Ngươi vất vả rồi, lên đây nghỉ ngơi đi." Website TruyenLau.com
"Người ta bẩn lắm." Trần Cảnh nói: "Ta đi tắm rửa một lát rồi lên."
"Vậy bảo người dưới nhà đun cho ngươi ít nước nóng..."
"Không cần, trễ quá rồi, ta tắm tạm cũng được."
Hắn nói xong bèn cởi y phục, xoay người đẩy cửa bước ra ngoài, múc nước lạnh trong vại nước ngoài giếng trời, ngửa đầu dội xuống, cứ như vậy vài lần.
Dòng nước chảy dọc theo thân hình cường tráng của hắn.
Vết đao tự rạch trên ngực trái của hắn đang dần khép miệng, sợi chỉ đỏ quấn trên tay lúc này cũng ướt sũng dính sát vào cổ tay mạnh mẽ đầy nội lực của hắn dưới làn nước. Ánh sáng của ngôi sao đỏ chiếu lên người hắn thậm chí còn có phần lu mờ.
Phó Nguyên Thanh dựa vào chăn đệm trong phòng nhìn ra, không hiểu sao nỗi bất an do hiện tượng Huỳnh Hoặc nhập Đẩu mang lại đã vơi đi, thậm chí còn an tâm hơn rất nhiều.
Đợi Trần Cảnh tắm rửa xong xuôi, lau khô thân thể và tóc tai, khi ngồi xuống bên cạnh y, y nắm lấy tay Trần Cảnh áp lên mặt mình, lòng bàn tay Trần Cảnh vẫn còn vương chút hơi lạnh ẩm ướt, y bèn dùng hơi ấm từ đôi má mình để ủ ấm cho hắn: "Trần Cảnh..."
Trần Cảnh nâng cằm y lên, khiến y ngẩng đầu.
"Ngươi nhìn ta như vậy làm gì?" Phó Nguyên Thanh hỏi hắn.
"Lão tổ tông đẹp quá."
Phó Nguyên Thanh không nhịn được bật cười: "Ta đã qua tuổi thành gia lập thất rồi, không tính là đẹp."
Trần Cảnh nhìn y chăm chú, tham lam khắc họa dung nhan của y: "Ta nghe Tô tiên sinh giảng bài, học được một câu thơ Nhạc Phủ. Trước kia ta không hiểu, nhìn thấy lão tổ tông thì hiểu rồi."
"Câu gì?"
"Đá tích như ngọc, tùng xanh như biếc, lang quân tuyệt thế, trần gian không ai." (Tích thạch như ngọc, liệt tùng như thúy. Lang diễm độc tuyệt, thế vô kỳ nhị)
Phó Nguyên Thanh rũ mi mắt xuống, y nói: "Có lẽ Nhị công tử nhà họ Phó năm xưa, còn miễn cưỡng gánh vác được lời khen ngợi này. Nhưng chắc chắn không phải là Chưởng ấn Ty Lễ giám của hiện tại."
"Không. Phó nhị công tử có dáng vẻ oai phong của Phó nhị công tử, lão tổ tông có tấm lòng của lão tổ tông. Nhưng cho dù là Phó nhị công tử, Tiếu Nhàn cư sĩ, hay là Chưởng ấn Ty Lễ giám, thì đều là người. Trong mắt ta, người ta nhìn thấy là Phó Nguyên Thanh. Người vương vấn trong lòng vẫn là Phó Nguyên Thanh." Trần Cảnh chậm rãi nói, hắn đưa ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve gò má Phó Nguyên Thanh: "Thiên hạ này không tìm ra được người thứ hai giống như lão tổ tông, khiến Trần Cảnh đem lòng ngưỡng mộ sâu sắc..."
"Nếu ngươi không chê..." Phó Nguyên Thanh hôn lên lòng bàn tay hắn, sau đó từ từ ngước lên nhìn hắn: "Hãy gọi ta một tiếng Lan Chi đi, dẫu chỉ là tên chữ ngày xưa..."
Hơi thở của Trần Cảnh lập tức rối loạn: "Lan Chi."
"Ừm." Phó Nguyên Thanh khẽ đáp.
"Lan Chi."
"Ta đây."
Trần Cảnh lấp kín môi y, đè y xuống giữa giường, mặc ý mà hôn.
...
Trần Cảnh vừa cử động, chiếc giường ván gỗ ọp ẹp kia lập tức phát ra những tiếng cót két, như thể khoảnh khắc tiếp theo sẽ sập xuống.
Hắn chỉ cần mạnh bạo một chút, ván giường lại rung lên.
Phó Nguyên Thanh không nhịn được bật cười thành tiếng, Trần Cảnh ảo não chửi thề một câu, nương theo tư thế hai người đang ôm nhau, bế bổng Phó Nguyên Thanh lên, một tay chống tường, một tay luồn qua khoeo chân y, ép sát vào tường.
Lần này người chịu khổ lại biến thành Phó Nguyên Thanh, một màn này đã khiến hốc mắt y ửng đỏ, nhưng Trần Cảnh nào cho y cơ hội thở dốc.
Y chẳng có chỗ nương tựa, đành phải ôm chặt lấy cổ Trần Cảnh, mặc cho hắn thỏa sức trêu đùa.
Trần Cảnh ôm trọn y vào lồng ngực trần trụi của mình, siết chặt lấy, sau đó cúi đầu mút mát đôi môi y, giọng dồn dập: "Người là của ta."
"Ta là của ngươi." Phó Nguyên Thanh run giọng đáp lời hắn: "Ta là của Trần Cảnh -- a..."
Y nói đến đây, không biết vì sao lại chọc giận Trần Cảnh.
Húc vào vài cái.
Lão tổ tông đã mềm mại như nước, chỉ biết xuôi theo những lời Trần Cảnh nói.
Hai người quấn quýt lấy nhau, tựa sát vào nhau như đôi thiên nga giao cổ, tình ý nồng đậm, không thể chia lìa.
*
Khi trời sáng hẳn, Phó Nguyên Thanh tỉnh lại từ giấc mộng ngọt ngào, chỉ cảm thấy cả người chẳng còn chút sức lực nào, eo cũng như thể không còn là của mình nữa. Trần Cảnh dường như chưa ngủ, ôm lấy y hỏi: "Lão tổ tông tỉnh rồi sao?"
Phó Nguyên Thanh gật đầu, y nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ánh sáng của ngôi sao đỏ kia đã mờ đi nhiều dưới ánh mặt trời.
Nhưng giữa ban ngày vẫn có thể nhìn thấy, ngoan cố nằm lì ở trung tâm của chòm Bắc Đẩu, chưa từng xê dịch.
"Huỳnh Hoặc nhập Đẩu, e là sự đã thành rồi." Giọng y hơi khàn khàn nói.
"Sẽ xảy ra tai họa gì sao?" Trần Cảnh hỏi y.
Phó Nguyên Thanh lắc đầu: "Diễn giải thiên tượng là việc của Khâm Thiên giám, nhưng thiên tượng thì chỉ là thiên tượng thôi, chưa chắc đã mang hàm ý sâu xa gì. Chỉ sợ có kẻ cố tình lợi dụng, thì sẽ thực sự hóa thành tai họa."
Y thu hồi dòng suy nghĩ, nhớ lại mục đích đến viện của Trần Cảnh ngày hôm qua, bèn chuyển hướng hỏi hắn: "Trần Cảnh, cuốn Đại Hoang Ngọc Kinh kia có ở chỗ ngươi không?"
"Có." Trần Cảnh giữ nét mặt thản nhiên như thường, đáp: "Lão tổ tông hỏi chuyện này làm gì?"
"Ngươi tìm đưa cho ta đi." Phó Nguyên Thanh nói: "Đâu thể để một mình ngươi nghiền ngẫm được... Ta cũng muốn xem thử..."
Nói đến cuối, y dường như hơi xấu hổ, rồi im bặt.
Trần Cảnh đáp một tiếng, đứng dậy lấy từ dưới bàn sách ra một chiếc hộp gỗ, bên trên có khóa Thiên Cơ. Hắn mang chiếc hộp lên giường, những ngón tay linh hoạt gõ nhẹ vài cái lên ổ khóa, chiếc khóa lập tức mở ra, hắn lấy ra cuốn ngọc giản quen thuộc với Phó Nguyên Thanh lúc trước.
"Ở đây." Trần Cảnh nói.
Phó Nguyên Thanh mở ra xem lướt qua, quả thực là cuốn ngọc giản lúc đầu Bách Lý Thời đưa cho y, y liếc nhìn chiếc hộp kia, bên trong còn một cuốn thẻ tre, trông có vẻ hơi cũ kỹ.
Còn chưa kịp quan sát kỹ, Trần Cảnh đã đóng chiếc hộp lại.
Bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, tiếp đó Phương Kính bưng một bát thuốc còn ấm nóng bước vào.
"Cha nuôi, thuốc hôm nay, người uống nhé?" Cậu ta cười nói.
Phó Nguyên Thanh nhận lấy bát thuốc kéo dài mạng sống kia, cẩn thận uống cạn, đưa lại chiếc bát không, lại nghe Phương Kính hỏi y: "Cha nuôi, trời sáng rồi, hôm nay người còn vào cung không?"
Phó Nguyên Thanh đặt ngọc giản xuống trầm ngâm một lát: "Chiều nay ta mới cần vào cung trực, sáng nay sẽ nghỉ ngơi ở nhà. Nếu Trần Cảnh có tiết học, thì cho hắn theo con đến học đường."
"Có tiết." Trần Cảnh nói xong đã trở dậy mặc y phục, hắn lục lọi trong túi áo một hồi, thế mà lại tìm ra được một viên kẹo nhét vào miệng Phó Nguyên Thanh.
Phó Nguyên Thanh không nhịn được bật cười: "Sao lại trẻ con thế này."
"Phương bỉnh bút ở đây, không tiện đút lão tổ tông ăn kẹo giống như lần trước." Trần Cảnh nói lời đường mật, vẻ mặt vẫn tỉnh bơ.
Phó Nguyên Thanh mím môi cười nhìn hắn mặc xong y phục.
"Đi học đi." Phó Nguyên Thanh nói: "Lúc tan học, ta sẽ đón ngươi ở cửa Bắc An."
Trần Cảnh chắp tay: "Vậy ta đi trước đây."
Phó Nguyên Thanh đưa mắt nhìn bọn họ bước ra khỏi cửa.
Viên kẹo tan dần trong miệng.
Cho đến khi vị ngọt hoàn toàn biến mất.
Phó Nguyên Thanh nhìn về phía chiếc hộp bị tùy ý vứt ở đầu giường, cầm lấy nó, cẩn thận nhớ lại trình tự lúc Trần Cảnh vừa mở.
Thủ pháp của Trần Cảnh vừa kỳ lạ vừa cực nhanh, nhưng không làm khó được Phó Nguyên Thanh vốn có trí nhớ nhìn một lần là không quên được.
Y cũng khẽ gõ vài cái.
Chiếc hộp mở ra.
Cuốn thẻ tre không mấy nổi bật nằm lặng lẽ ở một góc trong chiếc hộp.
Phó Nguyên Thanh nhìn nó hồi lâu, rồi lấy ra, trải rộng để đọc kỹ.
Sau đó y nhíu chặt mày...
Thiếu đế xuân tâm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.