Thiếu đế xuân tâm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thiếu đế xuân tâm

Tác giả : Hàn Nha

Chương 72: Ngắm biển lớn (Hết chính truyện)

Trước khi rời kinh, Phó Nguyên Thanh đã đi tìm Bách Lý Thời một chuyến.
Lúc đó Bách Lý Thời cũng đang thu xếp hành trang, chuẩn bị rời đi, thấy y đến cũng không kinh ngạc, nói: "Đúng lúc lắm, vừa đun nước nóng pha trà. Là trà mới."
Chắc hẳn ông còn muốn trêu chọc Phó Nguyên Thanh, cố tình nhấn mạnh hai chữ "trà mới". Phó Nguyên Thanh bước vào, khắp nơi toàn là dược liệu Đông y, không có chỗ đặt chân, đành đứng uống chén trà kia. Trà mới năm nay quả thực không tồi, trong trẻo hậu ngọt, bóng trà trôi nổi, rất gợi dư vị.
"Chưởng ấn đến làm gì?"
"Có một việc muốn hỏi ông." Phó Nguyên Thanh nói.
"Mời nói."
"'Đại Hoang Ngọc Kinh' thật sự tồn tại sao?" Phó Nguyên Thanh hỏi.
Động tác thu dọn đồ đạc của Bách Lý Thời khựng lại, nhìn y: "Sao lại hỏi chuyện này?"
"Trước khi Bán An đi, Phương Kính từng hỏi."
"Ta đã nói hắn kinh mạch đứt đoạn, không tu được kinh này."
"Chỉ có vậy thôi sao? Một thuật song tu được cho là có thể đổi mạng, nói tu là tu, nói dừng là dừng, lại còn phải lấy máu đầu tim gì đó để nuôi dưỡng... Cái gì mà hô ứng hòa hợp, cái gì gọi là cùng chung thiên thọ? Đến nay cũng chưa thấy dấu hiệu gì." Phó Nguyên Thanh lắc đầu: "Mọi thứ đều do thần y ông nói sao thì là vậy, mặc dù giải thích nghe cũng xuôi tai, nhưng cũng không tránh khỏi quá mức gượng ép."
"Không phải do ta nói sao thì là vậy, có thư giản làm chứng."
"Ông nói là cuốn ngọc giản này? Hay là cuốn trúc giản này?" Phó Nguyên Thanh lấy từ trong ngực ra hai cuộn kinh văn đặt lên bàn: "Cái gọi là Đại Hoang là thời kỳ nào? Cái gọi là núi Nguy lại là ngọn núi nào?"
Bách Lý Thời cười: "Nếu Chưởng ấn đã chắc chắn ta làm giả, cớ sao còn đến hỏi?"
"... Bởi vì thư giản quả thực là đồ cổ. Và ta quả thực đã sống sót."
Bách Lý Thời cẩn thận thu dọn dược liệu, phân loại chúng ra xếp cho gọn gàng, lại dán niêm phong lên, một lát sau mới nói: "Lúc đó bệ hạ ngàn dặm xa xôi tìm đến ta, nói cho ta biết Chưởng ấn mang trọng bệnh, ta thân là thầy thuốc không thể khoanh tay đứng nhìn. Ta chỉ là một đại phu bình thường, cứu giúp người có bệnh là lẽ đương nhiên."
Bách Lý Thời ngẩng đầu cười: "Còn về các loại nghi vấn của Chưởng ấn, ngài đã có đáp án rồi, cần gì phải đến hỏi ta."
Phó Nguyên Thanh để hai cuộn tâm kinh lại trên bàn, chắp tay giấu trong tay áo, hành lễ: "Đa tạ thần y, cứu mạng ta, cũng cứu tâm ta."
Nói xong lời này, y bèn xoay người rời đi.
Ánh nắng bên ngoài thật đẹp, tiết thu đã về.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Lá cây bắt đầu nhuộm vàng, dưa quả chín mọng tỏa hương.
Y cứ ngỡ mình sẽ chết vào cuối hạ, nhưng lại được đón nhận sức sống bừng bừng ngày giữa thu.
Đội ngựa xuất phát đi cảng Ninh Ba đã đi được mười dặm, trong sảnh Viễn Vọng, mọi người đã bày biện sẵn tiệc rượu tiễn biệt chờ y. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Có những người bạn thân năm xưa là Phổ Dĩnh, Dương Lăng Tuyết, Cố Thục Vọng.
Có những người đồng hành bên cạnh là Phương Kính, Đức Bảo.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Cũng có những đồng liêu hiện tại là Canh Hôn Hiểu, Tô Dư Khánh.
Phương Kính khóc đến sưng cả mắt.
"Cha nuôi người thực sự phải đi sao? Người nỡ xa con sao? Người nỡ xa bệ hạ sao?"
Phó Nguyên Thanh xoa đầu cậu ta, cười nói: "Ta nỡ chứ."
Phương Kính khóc càng dữ dội hơn.
"Ta còn trẻ tuổi đã vào Ty Lễ giám, con cứ nhất quyết dẫn đầu gọi ta là lão tổ tông, nói là quy củ bao năm nay. Gọi Phó Nhị ta đang độ phong nhã hào hoa thành lão yêu quái bảy tám chục tuổi. Ta vẫn còn ghi thù đấy." Y nói.
Phương Kính không kìm nén được nữa, òa một tiếng khóc rống lên: "Con sai rồi có được không, sau này con không gọi là lão tổ tông nữa."
"Vậy gọi là gì?"
"Tiểu, tiểu tổ tông."
Mọi người cười ồ lên, lại làm thơ cáo biệt. Nửa canh giờ sau, Phó Nguyên Thanh mới có thể cưỡi ngựa rời đi, y đi được nửa dặm, ngoái đầu nhìn lại, kinh thành và đình Viễn Vọng đã hòa làm một, bị bỏ lại phía sau lưng.
Trong vầng sáng của sắc thu, mông lung phiêu đãng.
Tựa như một giấc mộng đau thương đầy sóng gió thăng trầm của y...
Tỉnh mộng rồi, những điều đáng sợ đó cũng đều bị vứt hết ra sau đầu.
*
Một đoàn người từ bến đò Thông Châu lên thuyền đi dọc kênh đào, lại chuyển sang đường bộ, đi gấp gáp mấy ngày, đến cảng Ninh Ba.
Hàng trăm chiếc thuyền biển treo cờ quạt phấp phới, đang nghênh đón họ đến.
Trong đó chiếc bảo thuyền cao nhất lớn nhất kia chính là tàu chỉ huy của y.
Y chẳng đợi nghỉ ngơi, xuống ngựa lên thuyền.
Từ trên thuyền nhìn ra, mặt biển mênh mông vô bờ đến cuối cùng nối liền với trời, hóa thành một vùng bao la.
Lại qua một ngày, đội thuyền nhổ neo, đất liền Đại Đoan dần dần biến mất ở phương xa.
Y vịn lan can đợi một lát, bỗng có người từ phía sau ôm lấy y.
Y ngoái đầu nhìn, Triệu Húc mặc nhuyễn giáp của binh lính đang đứng ngay bên cạnh y.
"Chàng quá bốc đồng rồi." Phó Nguyên Thanh nói: "Nếu chàng ra khơi cùng ta, triều đình phải làm sao?"
"Hoàng đế vẫn đang ở Tử Cấm Thành, chỉ là không lên triều mà thôi. Kẻ đi theo chàng là Thừa Cảnh." Triệu Húc đáp: "Ta đều tính toán cả rồi, lần đầu ra biển, nhiều nhất không quá nửa năm, sau này cho dù có đi xa hơn, ba bốn năm cũng trở về rồi. Trong số tổ tiên của chúng ta còn có vị hai mươi hai năm không lên triều, cũng có thấy Đại Đoan mất nước đâu. Chưa kể, trong triều có bọn Phổ Dĩnh, Tô Dư Khánh, Canh Hôn Hiểu, có vị Hoàng đế là ta hay không cũng như nhau cả. Đợi qua năm sáu năm nữa, con trai của Phúc vương lớn rồi, ta sẽ nhường hoàng vị lại cho nó, chú tâm làm thị vệ bên cạnh chàng."
Phó Nguyên Thanh bất đắc dĩ thở dài.
"Dù sao cũng cách bờ xa như vậy rồi, chàng không thể đưa ta trở về chứ?" Triệu Húc nói.
Phó Nguyên Thanh nghiêng đầu nhìn hắn.
"Không." Phó Nguyên Thanh đáp: "Ta muốn nuôi chàng ở trong phòng ta, cùng ta làm chuyện song tu. Cầm sắt hòa âm, cùng chung thiên thọ."
Triệu Húc bật cười, hôn lên má y một cái: "Vâng... Lão tổ tông."
*
Giữa bầu trời trong xanh hải âu lượn vòng.
Mặt nước sóng gợn lấp lánh.
Cánh buồm trắng muốt.
Từ nơi từng ngỡ là chặng cuối cuộc đời, giong buồm hướng về nơi sâu thẳm của biển cả mênh mông vô tận.
Hân hoan hướng tới.
(Hết chính truyện)

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu