Bách Lý Thời thu tay về, quỳ trước long sàng, sắc mặt hơi nghiêm trọng, một lát sau mới ngước mắt nhìn Thiếu đế đang nằm trên giường. Thiếu đế đang nắm chặt lấy phần áo trước ngực, sắc mặt trắng bệch. Hắn nghiến răng, phát ra tiếng cọt kẹt, dường như đang phải chịu đựng một nỗi đau đớn tột cùng, nhưng vẫn nhất quyết không kêu lấy một tiếng.
Trong điện thoáng chốc yên tĩnh đến mức một cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe rõ.
Đức Bảo bất an thấp giọng giục một câu: "Thần y, đừng để bệ hạ phải đợi..."
Sắc mặt hắn ta tái nhợt, vẻ mặt có phần lo lắng, lời còn chưa dứt, đã nghe Thiếu đế nói: "Ngươi ra ngoài trước, những người khác cũng lui xuống cả đi."
"Vâng." Đức Bảo vội vàng run giọng đáp một tiếng, run lẩy bẩy đi ra khỏi điện.
Phương Kính khoanh tay đứng dưới hành lang nhìn trời, thấy Đức Bảo mang vẻ mặt sợ hãi bước ra, hơi ngứa mắt, nói: "Làm cái vẻ mặt gì thế kia. Hoàng đế đã chết đâu."
Đức Bảo lại giật mình: "Phương thiếu giám cẩn thận lời nói!"
Phương Kính bật cười một tiếng không mấy bận tâm.
"Ngươi sợ chết à?" Phương Kính hỏi hắn ta.
"Ta không sợ chết!" Đức Bảo hơi chột dạ, nhưng vẫn kiên định đáp trả cậu ta: "Ta biết chuyện này là tội rớt đầu, tru di cửu tộc. Ta chẳng có cửu tộc, chỉ có một mình ta. Lăng trì ta không sợ, lột da ta cũng không sợ. Chỉ cần lão tổ tông có thể sống, cái mạng này của Đức Bảo ta có đáng là gì."
"Ta thấy ngươi toàn thân run như cầy sấy, mồ hôi đầm đìa, đúng là đồ hèn nhát không làm nên chuyện lớn."
Đức Bảo không phục, lắp bắp nói: "Chuyện, chuyện đi ngược lại ý trời này, lại còn dùng đến mạng của Hoàng đế. Sao, sao... ta có thể không sợ cho được! Ta đến một con kiến còn chưa từng giẫm chết cơ mà."
Sau khi nghe xong những lời lắp bắp của Đức Bảo, hơi thở lạnh lẽo bao quanh người Phương Kính cuối cùng cũng phai nhạt đi đôi chút.
Cậu ta khoanh tay tiếp tục nhìn trời.
"Cái mạng này của ta, là do lão tổ tông ban cho, người chính là tổ tông người thân của ta. Đừng nói là bệ hạ lấy mạng đổi mạng, cho dù là mạng của liệt tổ liệt tông nhà họ Triệu, trong mắt Phương Kính này, đều không quý giá bằng lão tổ tông."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đức Bảo ngẩn ngơ nhìn cậu ta, Phương Kính bèn mỉm cười, chỉ tay lên trời, nói: "Khoảnh trời bốn góc của Tử Cấm Thành này hẹp quá, trong tim ta chỉ chứa được một mình lão tổ tông mà thôi."
*
Họ đứng cách hậu điện khá xa.
Nhưng thấp thoáng vẫn có vài lời lọt vào tai Thiếu đế.
TruyenLau.com
Bách Lý Thời vừa châm cứu giảm đau cho hắn, cũng nghe được vài câu, cười nói: "Bên cạnh giường sao có thể cho kẻ mang lòng riêng như thế tồn tại?"
Thiếu đế nhịn đau nhắm mắt không nói, đợi Bách Lý Thời châm xong hơn trăm mũi kim, hắn toát ra một lớp mồ hôi mỏng, cảm giác tim đập nhanh mới dịu xuống.
Lúc Bách Lý Thời rút kim, hắn khàn giọng nói: "Bên cạnh người luôn phải có mấy kẻ trung thành." Đọc truyện tại TruyenLau.com
Giọng Thiếu đế mệt mỏi, đã là nỏ mạnh hết đà, nhưng rất nhanh đã chuyển chủ đề: "Trẫm hỏi ngươi, ngươi nói bảy thức đầu tiên của Đại Hoang Ngọc Kinh chủ yếu là điều hòa âm dương, không ảnh hưởng lớn đến thân thể, tại sao trẫm đã bị tim đập nhanh hai lần rồi?"
Bách Lý Thời thở dài: "Hành Đại Hoang Ngọc Kinh, là thuật thái dương bổ khuyết, chữ 'dương' này bệ hạ cũng biết rồi đấy, không chỉ là dương nguyên, mà còn là dương thọ."
Lời của ông nặng tựa ngàn cân, nhưng Thiếu đế lại cực kỳ bình thản: "Ta biết."
"Cơ thể Phó chưởng ấn đã thủng lỗ chỗ, đại hạn sắp tới. Bản thân ngài ấy cũng đã mang ý tử. Nay bệ hạ nhất quyết phải làm trái ý trời, lấy tuổi thọ của chính mình đi xoay chuyển tình thế, nhất quyết muốn để Phó Nguyên Thanh sống lâu, tự nhiên sẽ bị phản phệ. Chỉ là... mới từ thức thứ năm đã như vậy... Tương lai e rằng sẽ nguy hiểm đến đáng sợ."
"Đáng sợ đến mức nào?"
Bách Lý Thời rót một bát trà vào chiếc chén không bên cạnh, rót được một nửa thì nói: "Nếu may mắn, hai người có thể cùng chung thiên thọ của bệ hạ."
Sau đó ông rót nốt nửa chén còn lại vào: "Nếu tệ hơn, Phó Nguyên Thanh sống, bệ hạ chết."
Thiếu đế ngược lại rất bình thản: "Thì ra là vậy, không quá tệ."
"Ta luôn có một câu hỏi muốn hỏi bệ hạ." Bách Lý Thời nói.
Thiếu đế nhìn ông: "Ngươi nói đi."
"Bệ hạ và lão tổ tông là những người thân cận nhất trên đời. Vốn dĩ có thể không có chuyện gì là không bàn, không có lời gì là không nói." Bách Lý Thời nói: "Vậy tại sao lại cứ phải che che giấu giấu như thế. Ngài cứ nói rõ với ngài ấy, khi tu hành Đại Hoang Ngọc Kinh, nếu có thể hô ứng hòa hợp, hai người đồng lòng, thì có thể cùng chung thiên thọ, thậm chí đắc đạo thành tiên cũng chẳng có gì lạ. Cớ sao cứ phải giả trang thành thân phận kẻ khác, vò rối như tơ với Phó Nguyên Thanh thế này?"
Thiếu đế im lặng một lúc, đáp: "Ngươi không hiểu Phó Nguyên Thanh. Nếu nói thẳng, người chắc chắn không đồng ý. Trong lòng người chỉ có Tiên đế, chỉ có bách tính, sao có thể cho phép Đế vương của Đại Đoan song tu cùng một cung nhân? Rồi làm sao có thể chịu gánh lấy một rủi ro lớn nhường này để làm chuyện đó. Phó Nguyên Thanh người dù thịt nát xương tan cũng không tiếc, nhưng cơ nghiệp giang sơn xã tắc này lại quyết không thể để hủy hoại."
Bách Lý Thời gật đầu: "Với bậc cửu ngũ chí tôn như bệ hạ, làm chuyện này quả thực rủi ro quá lớn. Thực ra ngài cũng có thể nói rõ lợi hại với Chưởng ấn, rồi để người khác song tu cùng Phó chưởng ấn mà?"
Lần này Thiếu đế im lặng lâu hơn: "Ta không muốn."
Bách Lý Thời khẽ nhướng mày: "Bệ hạ... Lẽ nào ngài..."
Thiếu đế bật cười thê lương: "Ngươi nhìn ra từ lâu rồi đúng không. Trẫm thương người, đã lâu rồi."
"Vậy thì nói thẳng với ngài ấy, rồi song tu với ngài ấy."
"Trẫm gọi người là a phụ!" Thiếu đế nói: "Một người trọng lễ giáo như người, sao có thể bằng lòng song tu cùng nhi tử do chính tay mình nuôi nấng? Chưa kể, người người thích là Triệu Cẩn!"
Hai chữ cuối cùng, Thiếu đế gần như nghiến qua kẽ răng mà bật ra.
"Vì chuyện này, ta đã trù mưu rất nhiều năm. Đầu tiên là không gọi người là a phụ nữa, người không hiểu. Rồi dần dần xa lánh người, người cam chịu. Hơn một năm nay, dưới sự giúp đỡ của ngươi, khuôn mặt ta dần được ngụy trang thay đổi, nay khuôn mặt giả này đã có sự khác biệt với Tiên đế. Như vậy, mới có thể dùng thân phận Trần Cảnh... để song tu cùng người."
"Nhưng ta biết, hình dáng của ta giống hệt Triệu Cẩn. Có đôi khi, ta thật sự ghét khuôn mặt này, biết bao nhiêu lần Phó Nguyên Thanh nhìn ta, trong mắt người đều đang nhìn thấy Triệu Cẩn... Lại may mắn, ta giống với phụ thân ta, nên Phó Nguyên Thanh mới chọn trúng ta, mới nhìn thấy ta là động tình lún sâu."
"Tuy người đối xử với ta như con ruột, nhưng trong lòng lại luôn cảnh giác với ta. Hôm qua ta vì người mà trừng trị Lưu Cửu, nhắm vào Thái hậu. Người nói ta nâng người để giết người... Ta trong mắt người, chẳng qua chỉ là con trai của Tiên đế, là một vị Đế vương bắt buộc phải tồn tại trong chốn trời yên biển lặng, thái bình thịnh trị. Còn ta là ai? Ta nghĩ gì? Ta muốn gì... Người chưa từng suy nghĩ cặn kẽ." Thiếu đế lại cười hai tiếng: "Nếu người thật sự quan tâm ta, thật sự quan tâm tới đứa trẻ người nuôi nấng suốt mười ba năm trời, tại sao không nhìn ra manh mối? Tại sao không hề nghi ngờ?! Ta thật sự ghen tị với Trần Cảnh, có thể nhận được toàn bộ sự yêu thương của người."
Yết hầu Bách Lý Thời trượt lên trượt xuống, nuốt lại lời định nói vào trong -- Có lẽ do chính ngài ngụy trang quá giỏi chăng?
"Nhưng bệ hạ phải hiểu rõ. Lời nói dối thế này, có thể không giúp việc song tu đạt được hiệu quả như mong muốn." Bách Lý Thời nói: "Đến lúc đó bệ hạ bỏ mạng, Phó Nguyên Thanh cũng không cứu sống được."
"Vậy theo ý ngươi..."
"Vẫn nên chọn một thời điểm thích hợp để nói cho ngài ấy biết."
"Trẫm sẽ suy nghĩ thêm."
Bách Lý Thời lau mồ hôi cho hắn, lắc đầu: "Bệ hạ cần gì chứ, những chuyện này nên để cho Phó Nguyên Thanh biết."
"... Người không cần phải biết." Thiếu đế lại nói.
Thiếu đế xuân tâm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.