Thiếu đế xuân tâm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thiếu đế xuân tâm

Tác giả : Hàn Nha

Chương 59: Quỷ đạo

Phổ Tĩnh Nhàn hỏi y: "Đệ đã làm bao nhiêu việc phế trừ hủ tục ở trong triều, đến cả chuyện long trời lở đất như để Hàn Lâm viện giảng bài cho nội quan, đệ cũng có thể làm được, vậy tại sao đệ lại không nghĩ thoáng ra một chút?"
"Thế nhân nhục mạ ta, thế đạo bôi nhọ ta, ta đều biết cả. Khổ tâm dốc sức, chớp mắt đã mười ba bận xuân thu, chút nỗ lực nhỏ bé của ta, nếu như... nếu như người đời sau có thể bớt đi những kẻ như ta... bớt đi những chuyện như của ta, những người còn sống đều không phải trải qua những bất công như vậy nữa. Thì ta cũng coi như sống một đời không uổng phí." Phó Nguyên Thanh nói: "Tĩnh Nhàn, ngoài đại đạo ra, đây có lẽ là một chút lòng riêng nhỏ của ta đi."
Mặt trời từ từ nhô lên.
Cuối cùng cũng hơi oi bức.
Phó Nguyên Thanh nhìn xuống chân, trong bóng râm dưới ngự giai vẫn còn mát mẻ, vì vậy có rất nhiều rêu phong đã lặng lẽ bò lên.
"Không phải ta không thể buông tha cho chính mình, chỉ là... chỉ là..." Y nói hai từ "chỉ là", sau đó mới nhỏ giọng thì thầm: "Đã quá muộn rồi."
*
Lúc Phó Nguyên Thanh trở lại điện Dưỡng Tâm, Thiếu đế đang uống trà trong Mai thất, hắn lấy vài hồ sơ thu thập được hôm nay ra cẩn thận lật xem.
"Về rồi à?" Thiếu đế hỏi y.
"Vâng."
Thiếu đế vươn tay ra, Phó Nguyên Thanh do dự một chút, bước tới, giơ tay nắm lấy, tiếp đó nương theo lực kéo của Thiếu đế, nửa dựa vào trong lòng hắn.
Động tác quá mạnh, khiến chiếc còng tay bằng vàng ròng phát ra tiếng động.
Thiếu đế chỉ vào sợi xích kia: "A phụ đeo thứ này, có cẩn thận chú ý không?"
"Ta đã cho huynh ấy xem... cũng nói với huynh ấy là ta đang ở tại cung Vĩnh Thọ."
"Ồ?" Thiếu đế hỏi: "Vậy Phổ Dĩnh có mắng chửi ta không?"
Phó Nguyên Thanh phủ nhận: "... Không. Huynh ấy không dám nhục mạ bệ hạ."
"A phụ gạt người. Với cái tính khí đó của Phổ Dĩnh, chắc chắn đã mắng ta đến vuốt mặt không kịp rồi." Thiếu đế nói, sau đó hắn cảm nhận được Phó Nguyên Thanh trong lòng hơi căng thẳng, bèn vỗ nhẹ lưng y an ủi, cười nói: "Tội danh mạo phạm quân phụ lớn như vậy, trừ phi a phụ lên tiếng cầu xin, nếu không ta quyết không tha cho hắn đâu." Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hắn ôm Phó Nguyên Thanh, dùng giọng điệu như vậy nói ra những lời như thế, Phó Nguyên Thanh sao có thể không hiểu ý của hắn.
Phó Nguyên Thanh bèn đưa hai tay vòng qua cổ hắn, ghé tới hôn chụt một cái, nói: "Tha cho huynh ấy đi, bệ hạ."
Ánh mắt Thiếu đế nóng rực: "A phụ cần phải nỗ lực thêm chút nữa mới được. Nếu ngươi nỗ lực thêm chút nữa, không chỉ Phổ Dĩnh... mà cả sợi xích này, cũng tháo ra luôn, thế nào?" TruyenLau.com
Phó Nguyên Thanh nhìn người đang đè trên mình.
Bất đắc dĩ thở dài khẽ một tiếng, ôm cổ hắn, trao cho hắn một nụ hôn cực kỳ sâu. Khi nụ hôn này mới bắt đầu, y hôn Đế vương vẫn còn hơi căng thẳng, nhưng một lát sau tình thế đã hoàn toàn đảo ngược.
Thiếu đế lật người đè y xuống long sàng, tiếng xích va chạm hỗn loạn vang lên, Phó Nguyên Thanh đã bị hắn giam chặt dưới người không thể động đậy, hắn cứ thế mà đòi hỏi, ép cạn sạch hơi thở của Phó Nguyên Thanh. Khi hắn buông Phó Nguyên Thanh ra, trên gò má y đã ánh lên áng đỏ, búi tóc bị hắn vò rối, xõa tung trên vai, ngay cả y phục cũng đã xộc xệch nới lỏng, mang thêm vài phần nhiệt độ của nhân gian.
Thiếu đế nhìn y mỉm cười.
Giống hệt như dáng vẻ bướng bỉnh nghịch ngợm của hắn thuở thiếu thời. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nhưng Thiếu đế của hiện tại, so với đứa trẻ năm đó, đã tăng thêm rất nhiều sự thâm trầm vững vàng... Ánh mắt đầy lưu luyến ấy, loáng thoáng lại có nét giống với Trần Cảnh.
Y thật sự mất tỉnh táo rồi.
Phó Nguyên Thanh vuốt ve gò má hắn, hỏi: "Ta thế này đã tính là vô cùng nỗ lực chưa... Húc nhi?"
Thiếu đế nắm lấy tay y, trầm giọng nói: "Gọi thêm lần nữa."
"Húc nhi." Phó Nguyên Thanh chiều theo ý hắn.
Thiếu đế hôn lên lòng bàn tay y: "A phụ học thủ đoạn lấy lòng người khác không nghiêm túc gì cả... tưởng gọi nhũ danh của trẫm vài tiếng, là trẫm sẽ mềm lòng sao."
Thiếu đế cúi đầu hôn y: "Để Húc nhi dạy dỗ a phụ tử tế."
Trong Mai thất, tiếng xích sắt vang lên lộn xộn, thỉnh thoảng lại có tiếng thở dốc truyền ra.
Phó Nguyên Thanh ngoan ngoãn trên long sàng nhận lấy từng nhịp đâm rút của Thiếu đế, tâm trí đã bị những dục niệm sục sôi lấp đầy, trong cơn mơ màng chỉ miễn cưỡng nghĩ được "thế này thì tính là dạy dỗ cái gì chứ".
Nhưng hé miệng chỉ có thể phát ra toàn tiếng thở dốc và rên rỉ, y đành phải bịt miệng lại không nói thêm tiếng nào nữa, rồi lại nghiêng đầu nhìn cây mai lá xanh um tùm trong nội viện.
Trong cơn mê man, dường như lại trở về Thính Đào cư.
Vào những lúc tuyết rơi, bọn họ ở trong căn phòng ấm áp tận hưởng mọi hoan lạc, qua khung cửa sổ, y nhìn thấy sắc mai đỏ rực rỡ đầy đất.
Bên tai y bỗng văng vẳng đoạn nói chuyện cuối cùng của Phổ Dĩnh lúc nãy.
Khi đó, y cũng nhớ tới rất nhiều chuyện.
Thực ra... y có rất nhiều điều luyến tiếc.
Một cú thúc mạnh bạo, cắt đứt dòng suy nghĩ miên man của Phó Nguyên Thanh, y thở dốc gấp gáp, đôi mắt đẫm sương mù mang đầy sắc xuân: "Bệ... Bệ hạ..."
"A phụ lại không chuyên tâm rồi." Giọng nói của Thiếu đế vang lên, nhịp độ của hắn trở nên kéo dài miên man: "Trẫm đang suy nghĩ một vấn đề?"
Sức nóng bốc lên ngùn ngụt, tâm trí Phó Nguyên Thanh lại bị hắn kéo vào vũng bùn lầy lội.
"Chuyện, chuyện gì..." Y bám víu vào người Thiếu đế, chỉ có thể bị động nương theo cùng một nhịp với Thiếu đế.
"Trẫm... và Trần Cảnh ai làm tốt hơn?" Thiếu đế hỏi y: "Ai giỏi hơn."
Phó Nguyên Thanh im lặng.
Thiếu đế sốt ruột, lại dùng sức, ép y: "Nói mau! A phụ, rốt cuộc ai tốt hơn?!"
Phó Nguyên Thanh thở dốc liên hồi, bất đắc dĩ liếc nhìn hắn một cái.
Ánh mắt ấy dập dờn sóng xuân, khói mây giăng phủ nét ai oán thẹn thùng, khiến tâm tình Thiếu đế xao động, cắn vành tai y hỏi: "Là ta đúng không, ta tốt hơn Trần Cảnh nhiều."
Phó Nguyên Thanh nhìn người đang nằm trên mình, y phác họa từng đường nét trên khuôn mặt trẻ tuổi này, không nhịn được khẽ gọi hắn: "Húc nhi."
Thiếu đế sững người, chấp niệm trong mắt lại càng thêm bùng cháy.
"Gọi ta lần nữa đi." Hắn nói.
"Thần yên mộ ải, xuân húc thu âm." Phó Nguyên Thanh khẽ thở dốc nói: "Húc nhi, cái tên này của người... là do ta đặt."
"Đúng vậy, người đã đặt tên cho ta. Thế nên trên thế gian này mới có thêm một Triệu Húc."
Thiếu đế hôn y.
Không còn tính toán hơn thua nữa, chỉ chuyên tâm cày cấy.
Hầu hạ cho đến khi lão tổ tông leo lên tận mây xanh tiên cung, chỉ còn lại những lời nỉ non của tình nhân.
*
Đường Đông Giáp ở cửa Đăng Thị là một cái ngõ tối tăm chẳng mấy ai chú ý, phải đi sâu vào trong mới phát hiện ra một khung cảnh hoàn toàn khác.
Trải dọc trên đường là một loạt cửa lớn của các quan viên, trong đó sâu nhất là một tòa phủ đệ uy nghi với cánh cửa đỏ chót, bên trên treo tấm biển đề hai chữ "phủ họ Ô", chính là tư dinh của đương kim Thủ phụ Ô Lư Khâu.
"Kể từ khi Tô Dư Khánh nhậm chức Lang trung Văn Tuyển ty, mới vỏn vẹn nửa tháng, đã xử phạt gần năm vị quan lớn trong triều, đều là người của chúng ta. Phạt bổng lộc thông báo toàn triều thì coi như chuyện nhỏ, nhưng những quan viên chưa có hình phạt chính thức bị giáng chức này chỉ có thể ở nhà đợi lệnh, không được vào triều xử lý chính vụ. Chuyện này khiến chúng ta trở nên cực kỳ bị động." Nghiêm Cát Phàm đầy vẻ lo âu nói: "Chưa dừng lại ở đó, ba ngày trước, kỳ Kinh Sát đã bắt đầu, quan viên trong triều từ trên xuống dưới đều phải sát hạch thành tích. Theo ta được biết, Phổ Dĩnh cùng Tô Dư Khánh đã nháp ra một danh sách ít nhất cả trăm vị quan viên kinh thành, đám người này, phần lớn đều là người của đảng Đông Hương, e là sắp hỏng việc rồi. Sầm đại nhân, ngài thân là Lại bộ Thị lang, lẽ nào không có cách gì sao?"
Sầm Tĩnh Dật nghe xong thở dài một tiếng: "Nghiêm đại nhân, không phải học sinh không muốn làm gì. Vụ án tham ô của Hầu Hưng Hải dính líu quá rộng, Bắc Trấn Phủ ty tóm người nào chuẩn người đó, bá quan văn võ ai nấy cũng tự cảm thấy nguy hiểm, không ai không sợ rước họa vào thân, qua lại cũng thưa thớt dần. Chẳng phải Nghiêm đại nhân đây cũng vậy sao? Lần trước tóm mấy tên Chủ sự của Hình bộ, ngài đã sợ đến mức ngày thường ngay cả Túy Tiên lâu cũng chẳng dám lui tới nữa."
Sắc mặt Nghiêm Cát Phàm lập tức trở nên vô cùng khó coi: "Sầm Tĩnh Dật, trước mặt Các lão và Tiểu các lão, ngài ăn nói cho cẩn thận. Cây ngay không sợ chết đứng, e là bản thân ngài tay chân không sạch sẽ, muốn kéo ta xuống nước cùng chứ gì?"
Sầm Tĩnh Dật còn định nói thêm, Ô Lư Khâu đã ho khan một tiếng: "Được rồi, đừng có tự đấu đá lẫn nhau nữa."
Nói xong câu này, ông ta chậm rãi đưa mắt nhìn sang Binh bộ Thượng thư Quyền Hòa Thái. Người này trạc năm mươi tuổi, vóc dáng cường tráng, ánh mắt sắc lạnh, tướng mạo có vài phần giống với đương kim Thái hậu, chính là anh họ của Thái hậu.
"Quyền đại nhân, không biết tình hình bên Binh bộ dạo này thế nào?"
Quyền Hòa Thái cười lạnh một tiếng: "Vốn dĩ binh quyền toàn thiên hạ đều do Ngũ quân phủ Đô đốc nắm giữ, chẳng dính dáng gì đến Binh bộ. Nay thiên tử lại trọng dụng nhà họ Dương, đến cả cấm quân Đại nội và Thần Cơ doanh cũng giao cho Dương Lăng Tuyết, hiện giờ hắn đang kiêu ngạo hống hách lắm. Binh bộ chúng ta cầm binh phù đi điều binh, phủ Đô đốc còn chẳng thèm để ý tới."
Nghiêm Cát Phàm cười một tiếng: "Quan, Binh, Pháp... giờ đã mất hai trận địa rồi. Chỉ đành trông cậy vào Dụ Hoài Mộ và Đặng Huyên nỗ lực thêm bên Đô Sát viện và Hàn Lâm viện thôi vậy."
Ô Lư Khâu nghe hắn ta nói chuyện xui xẻo như vậy cũng không giận, ho hai tiếng: "Duệ Thành, con thấy sao?"
Ô Duệ Thành vốn vẫn luôn ngồi cạnh chơi cờ, lúc này mới lướt mắt qua sáu bảy người trong thư phòng. Hắn ta nói chuyện chậm rãi, nhưng hễ mở miệng là mang đến một cảm giác đầy chắc chắn.
"Nghiêm đại nhân không cần nói những lời không may như vậy." Ô Duệ Thành nói: "Tuy rằng vụ án tham ô khiến chúng ta mất đi không ít đồng liêu, lại vì kỳ Kinh Sát mà e là phải chịu thêm vài vấp váp. Nhưng ngài vẫn là Hình bộ Thượng thư, ta quản Hộ bộ, Các lão cai quản Công bộ, thêm cả Quyền đại nhân nữa. Lục bộ trong triều, bốn vị Thượng thư đều tề tựu tại đây, còn có Nội các Thủ phụ... Dù chỉ đếm số đầu người, trên quan trường, chúng ta cũng không hẳn là chịu yếu thế đâu nhỉ?"
Hắn ta nói xong, bầu không khí nặng nề trong phòng lập tức nhẹ đi vài phần, mọi người thậm chí còn khẽ mỉm cười.
Ô Duệ Thành đứng dậy, chắp tay trong ống tay áo đi lại vài bước trong phòng: "Tuy nhiên những gì Nghiêm đại nhân suy xét, ta thấy cũng có lý. Làm người không thể quá trung dung, cứ một mực lùi bước nhẫn nhịn người ta lại tưởng mình dễ bắt nạt."
"Ô đại nhân định đi bước tiếp theo thế nào?" Quyền Hòa Thái hỏi hắn ta.
Ô Duệ Thành chắp tay sau lưng bước tới bên bàn, gõ gõ lên bản "Sớ tấu về mối nguy của triều đình" đặt trên bàn.
"Ta thấy bản cáo thị khuyết danh này đã làm dấy lên không ít sóng gió." Hắn ta gõ gõ mặt bàn: "Nay cục diện đang rối bời, chi bằng chúng ta nhân cơ hội này tính toán thêm chút đi."
Hắn ta ngẩng lên nói với Nghiêm Cát Phàm: "Lần trước đã nói là phải dùng Hành Chí Nghiệp, nay đến lúc phải dùng đến ông ta rồi."
"Ý của Tiểu các lão là..."
"Ông ta sống đủ lâu rồi."
Ô Duệ Thành chuyển ánh mắt sang ván cờ còn đang dang dở.
Một quân cờ trắng nằm trơ trọi ở vị trí sao, xung quanh đã bị quân cờ đen vây hãm bốn bề.
"Từ đầu năm tới nay, rốt cuộc chúng ta phải làm gì... nhất định phải ghi nhớ cho kỹ." Ô Duệ Thành nói xong câu này, mỉm cười ấm áp: "Dù thế nào cũng đừng quên sơ tâm."
*
Lúc Phó Nguyên Thanh tỉnh lại, đã là nửa đêm về sáng. Y nhẩm đếm tiếng mõ báo canh, vừa tới giờ Dần.
Toàn thân y đã được tắm rửa sạch sẽ, đang nằm trong cung Vĩnh Thọ, chắc hẳn lúc sau y cạn kiệt thể lực, đã được Thiếu đế đưa về đây. Cổ họng khô khốc, y mò mẫm ngồi dậy, phát hiện chiếc còng tay bằng vàng ròng quả nhiên đã được tháo ra.
Y vuốt ve vùng da hằn vết xích, khẽ mỉm cười.
Bên ngoài trời vẫn tối đen như mực, còn đặc quánh ngột ngạt hơn mấy hôm trước.
Đang đi giày, bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa gấp gáp dồn dập bên ngoài cung Vĩnh Thọ.
"Ai đấy!" Thái giám chưởng quản vội vàng thức dậy: "Tào bỉnh bút? Mới sáng sớm tinh mơ ngài sao lại..."
"Lão tổ tông đã dậy chưa?" Giọng của Tào Bán An vọng vào.
Từ lúc nghe thấy ba chữ Tào bỉnh bút, y đã vội khoác lại y phục, chỉ mặc thêm chiếc áo choàng rồi mở cửa bước ra. Tào Bán An đang đứng thấp thỏm giữa gian nhà chính.
"Có chuyện gì sao?" Y hỏi.
"Vâng!" Tào Bán An tay cầm một tờ cáo thị, nói với y: "Quả nhiên có kẻ đục nước béo cò, phía Phương Kính đã dẫn người đi lùng sục khắp nơi rồi! Hiện nay khắp nơi trong kinh thành đều đã xuất hiện loại cáo thị mới này."
Phó Nguyên Thanh cầm lấy xem.
Bên trên viết mười chữ lớn "Sớ tấu về mối nguy phân biệt kẻ gian tà".
Bản khắc, chất giấy, nét mực hoàn toàn khác biệt so với bản trước đó, không phải là mộc bản do kinh xưởng của Ty Lễ giám khắc ấn.
Y cẩn thận đọc nội dung.
Trong đó tiếp nối văn phong và từ ngữ của bản cáo thị thứ nhất, tuy đã ra sức mô phỏng nhưng y vẫn chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhận ra, thứ này không phải do Tô Dư Khánh viết, nội dung lại càng mang tính kích động mạnh mẽ hơn.
Gom toàn bộ những thiên tai nhân họa gần đây chĩa thẳng mũi nhọn vào một người -- y, Phó Nguyên Thanh.
Phần chính của bài viết lên án y là đại gian hoạn số một kể từ thời Hạ Thương tới nay, ở trong triều ngạo mạn tự cao, vơ vét của cải trắng trợn, nhận hối lộ, ép buộc mọi người phải gọi mình là Cửu thiên tuế, khiến cho bá tánh thiên hạ không biết có Hoàng đế họ Triệu, chỉ biết có Cửu thiên tuế.
Phó Nguyên Thanh vẫn đang đọc, Tào Bán An đã tức giận đến mức đầu ngón tay run rẩy.
"Đám tiểu nhân gian nịnh này thế mà còn dám viết cái gì mà sớ phân biệt gian tà?! Đổi trắng thay đen, ngậm máu phun người! Lão tổ tông, ngài cứ yên tâm, Đông xưởng và Bắc Trấn Phủ ty chắc chắn sẽ điều tra đến cùng, không bỏ lọt bất kỳ kẻ khả nghi nào."
"Người của Bắc Trấn Phủ ty, cũng phái ra ngoài hết rồi sao?" Phó Nguyên Thanh gấp tờ cáo thị lại hỏi.
"Vâng! Lại Lập Quần đã dẫn theo các huynh đệ Cẩm Y vệ, đi thu gom cáo thị khắp nơi trong thành để tránh sự việc lan rộng."
Phó Nguyên Thanh thở dài một tiếng.
Tào Bán An sững sờ: "Sao vậy ạ?"
"Bán An, ngươi chưa từng nghĩ đến việc bọn chúng viết như vậy, là cố ý để chọc giận ngươi sao?" Phó Nguyên Thanh nói: "Cũng là để chọc giận những người có chung vận mệnh gắn bó với ta. Hiện tại Bắc Trấn Phủ ty trống rỗng --"
Tào Bán An như bị sét đánh ngang tai: "Chết rồi! Tiền Tông Phủ!"
"Tiền Tông Phủ không phải mục tiêu đầu tiên của bọn chúng. Là Hành Chí Nghiệp."
"Ta lập tức xuất cung ngay." Tào Bán An nói.
"... Muộn rồi." Phó Nguyên Thanh nói: "Nếu ta đoán không lầm, Hành Chí Nghiệp đã... quá muộn rồi."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu