Trước kia Phó Nguyên Thanh thích ngồi kiệu, một cỗ kiệu nhỏ hai người khiêng cũng không tính là xa hoa, cũng sẽ không vượt quá quy chế.
Nay có Trần Cảnh, không muốn để hắn đi theo kiệu, nên đổi thành ngồi xe.
Y ra khỏi cửa Bắc An, ngồi trên xe đợi một lát, lúc này mặt trời đang ngả về Tây, chiếu rọi lên những viên ngói lưu ly trên lầu thành tỏa sáng rực rỡ, ánh sáng và bóng tối đan xen hắt xuống cửa Bắc An. Những người bán hàng rong ngoài phố chợ rất thích bày hàng ở chỗ này, bán những món đồ lặt vặt không có trong cung, lại có cả những cung nữ thỉnh thoảng đem những chiếc khăn tay tự thêu ra đổi lấy tiền. Lâu dần, vào giờ này, bên ngoài cửa Bắc An lại biến thành một khu chợ nhỏ.
Tinh thần của Phó Nguyên Thanh đã tốt hơn tháng trước rất nhiều, không còn luôn cảm thấy mệt mỏi nữa, lúc này y đang tựa lưng vào tấm đệm mềm trong xe, lơ đãng lật giở cuốn thi tập, thỉnh thoảng lại xuyên qua tấm rèm lụa mỏng nhìn ra cửa Bắc An.
Qua một hồi lâu, cuối cùng cũng nhìn thấy bóng dáng của Trần Cảnh.
Chiếc mặt nạ Thiên tướng quân lạnh ngắt che kín khuôn mặt hắn, khiến chẳng ai dám lại gần.
Hắn cũng đã nhìn thấy chiếc xe ngựa bên này, bèn rảo bước đi tới, nửa đường lại bị một người bán hàng rong bán đậu rang cản lại, người bán hàng rong đó có lẽ chưa mở hàng, cứ liên tục chặn Trần Cảnh lại nài nỉ mua giúp.
Trần Cảnh nghe người bán hàng rong mời hàng với vẻ mặt có phần lạnh lẽo, mặc dù trên người tỏa ra thứ cảm giác "người lạ chớ lại gần", nhưng hắn vẫn đứng nghe người kia nói rất nhiều.
Cuối cùng thế mà lại rút ra ba đồng tiền xu, mua một gói gạo rang nhỏ.
Phó Nguyên Thanh nhìn bóng dáng hắn bước tới, không hiểu sao lại thấy hơi xót xa.
Trần Cảnh vốn là người tâm tính lương thiện, suy nghĩ lại nhạy cảm tinh tế, nếu không phải bị hoàng thành làm lỡ dở, có lẽ hắn đã không mang dáng vẻ cự tuyệt người ngoài như vậy.
Đang nghĩ, Trần Cảnh đã vén rèm bước lên xe, tháo mặt nạ xuống, ngước mắt nhìn y, cất tiếng gọi: "Lão tổ tông, thuộc hạ đã về."
Rồi hắn do dự một chút, đưa gói gạo rang qua: "Kẻ bán hàng rong kia bám người quá, chỉ đành mua một ít. Người đừng chê."
TruyenLau.com
Gói giấy nhỏ được nhét vào trong lòng Phó Nguyên Thanh.
Y nắn nắn.
Gạo rang vẫn còn hơi ấm.
Phó Nguyên Thanh bật cười, nói: "Ta thấy mấy ngày nay tâm trạng ngươi không tốt, hay là tối nay đến dạo quanh Thập Sát Hải đi, lá sen đã lên rồi, viền lá còn cuộn lại, nghe nói rất vui mắt đáng yêu." TruyenLau
Trần Cảnh im lặng một lúc: "Đều nghe theo lão tổ tông."
"Lý đáng đầu, làm phiền rồi." Phó Nguyên Thanh gọi vọng ra với phu xe.
Người đánh xe vẫn là Lý Nhị của Đông xưởng, Lý Nhị vâng dạ một tiếng, vung roi ngựa khởi hành.
Dạo gần đây không hiểu vì sao, tâm trạng Trần Cảnh luôn không được tốt lắm, dọc đường đi cứ im lặng không nói năng gì, không khí bỗng có hơi tĩnh mịch... Lúc này đã đến gần phố chéo Lầu Trống, tiếng ồn ào của người qua lại và hàng quán bên ngoài vọng vào rõ ràng.
Lý Nhị hỏi: "Lão tổ tông, chúng ta sắp đến hồ rồi, xuống xe ở đâu ạ?" TruyenLau
Phó Nguyên Thanh bèn bảo Lý Nhị: "Xuống xe ở miếu Hỏa Đức Chân Quân đi."
"Vâng ạ."
Xe ngựa dừng lại trước miếu Hỏa Đức Chân Quân, Trần Cảnh đỡ Phó Nguyên Thanh xuống xe, lúc này trong miếu đã thắp đèn, xung quanh treo đầy nhang vòng hình long phượng, hương hỏa nghi ngút. Khách hành hương tấp nập không ngớt.
Xe ngựa của Phó Nguyên Thanh rất khiêm nhường, ngoài Lý Nhị và Trần Cảnh cũng chẳng có ai hầu hạ đi theo, sau khi bước qua cửa miếu, các đạo sĩ chỉ nghĩ đây là khách hành hương bình thường, không hề để ý.
Hai người đứng lạy trước tượng chân võ đại đế, Phó Nguyên Thanh lại quyên góp hai mươi đồng tiền xu.
Lúc bước ra, Trần Cảnh nói: "Người không nhìn sắc mặt của vị sư phụ kia sao."
"Sao vậy?"
"Sư phụ chê người thờ cúng ít quá đấy."
Phó Nguyên Thanh không mặc triều phục, chỉ mặc bộ đạo bào màu trơn thêu mây, thắt dải lụa đen ngang lưng, bên ngoài khoác một chiếc áo cộc tay màu xám nhạt, không giống người trong cung, loáng thoáng vẫn có thể thấy được dáng vẻ của bậc công tử thế gia năm nào, y đang tìm cách mở gói gạo rang kia, thuận miệng đáp: "Bổng lộc của quan lại triều Đại Đoan vốn đã không nhiều, một vị đại quan tam phẩm cũng chỉ được ba mươi lăm thạch bổng lộc mỗi tháng. Bổng lộc của người trong cung còn không bằng một phần nhỏ của ngoại thần. Hai mươi đồng vừa quyên góp đó, đã là một nửa số tiền trên người ta rồi."
"Trên người Phó Nguyên Thanh chỉ có bốn mươi đồng, nói ra ai mà tin."
"Ngươi tin là được rồi." Phó Nguyên Thanh nói.
Giọng điệu y vô cùng chân thành, Trần Cảnh nhìn y, im lặng hồi lâu, thất vọng nói: "Ta thấp cổ bé họng, có tin hay không cũng chẳng bịt miệng được muôn dân thiên hạ."
Phó Nguyên Thanh không tiếp lời, hai người đi thêm một đoạn nữa, thấy xuất hiện rất nhiều nam nữ tay trong tay, dòng người đều đổ dồn về một hướng, lại gần nhìn thử, thì ra là điện Nguyệt Lão. Đạo nhân trước điện nhiệt tình chào mời: "Vị lão gia này có muốn cầu nhân duyên không?"
Trần Cảnh hỏi: "Ngươi nhìn lão gia nhà chúng ta giống kẻ không có nhân duyên sao?"
Đạo nhân bị chặn họng, ngớ người một hồi lâu mới đáp: "Cũng, cũng không phải. Lão gia tướng mạo đường hoàng, chắc, chắc chắn được nhiều người để mắt, vậy, vậy lão gia đến đây để cắt đứt vận đào hoa sao?"
Phó Nguyên Thanh lấy ống tay áo che miệng, không nhịn được bật cười.
Trần Cảnh xoay người định bỏ đi, Phó Nguyên Thanh lại kéo hắn vào trong điện. Nguyệt Lão hòa nhã ngồi trong khám thờ, cây trượng thọ trong tay nở rộ những đóa hoa đào. Phó Nguyên Thanh quỳ lạy trước tượng Nguyệt Lão, lại quyên góp hai mươi đồng tiền, xin được một sợi chỉ đỏ.
Phó Nguyên Thanh quấn sợi chỉ đỏ quanh gói giấy đựng gạo rang, cùng Trần Cảnh tiếp tục dạo bước trong miếu Hỏa thần, phía sau miếu giáp với Thập Sát Hải, có một gian thủy đình đã lên đèn.
Đứng từ xa nhìn lại, những chiếc lá sen nhú lên khỏi mặt nước, điểm xuyết giữa mặt hồ, tất cả vẫn còn cuộn tròn, chưa hề xòe mở. Sắc trời đã tối đi quá nửa, phía bờ bên kia điểm xuyết lốm đốm những ngọn đèn lồng, trên đường ngựa xe như nước nối nhau không dứt, không khí phồn hoa đông đúc bay thẳng đến tận mây xanh.
"Nhiều năm rồi ta chưa tới đây." Phó Nguyên Thanh nói: "Lần gần như hình như là khoảng mười lăm mười sáu năm trước rồi... Ngày thi Đình, ta đỗ Thám hoa. Hiếu Đế chấm ta vào Hàn Lâm viện. Ăn xong tiệc Đăng Đệ ở Hàn Lâm viện, buổi tối lại bị mấy vị ca ca kéo tới đây uống rượu."
Y bóc gói gạo rang ra, bốc vài hạt bỏ vào miệng nhai.
*
Y đã từng dâng cả ngàn lạng bạc trắng làm tiền hương hỏa trước tượng Chân Võ Đại Đế, nhờ đạo sĩ thắp loại hương tốt nhất, lại nhờ người thắp một ngọn đèn trường minh, thay mặt người nhà tế bái thần Hỏa Đức, cầu cho con đường quan lộ thăng tiến, gia tộc hưng vượng.
Bốn người Tĩnh Nhàn, Ngữ Nhàn, Tâm Nhàn, Tiếu Nhàn cùng nhau uống rượu ngon trong thủy đình, lắng nghe tiếng hát văng vẳng của đào kép trên lầu cao phía đối diện, tay cầm sợi chỉ đỏ cầu được từ điện Nguyệt Lão mơ mộng xem bao giờ mới được giai nhân kề bên.
Ngày hôm đó trăng lên sớm.
Hằng Nga như thể đang nhảy múa trên cung trăng, hải âu cò trắng nương theo tiếng hát chiều của ngư phủ mà tìm về bến đỗ.
Thiên hạ rộng mênh mông, lại chẳng ôm trọn được tấm lòng vạn dặm của họ.
Bầu trời cao vời vợi, cũng phải ngước nhìn ý chí hiên ngang của họ.
Mấy người đều đã say.
Thế nhưng ngay lúc đó, trong miếu Hỏa thần vang lên một tiếng nổ lớn, lô đỉnh cúng tế Hỏa thần đổ sập, tro tàn dập tắt ngọn đèn trường minh kia.
Tiếp đó là một trận hỏa hoạn lớn, lầu Quỳnh Vũ phía bên kia hồ cũng cháy rụi.
*
Phó Nguyên Thanh thu lại dòng suy nghĩ, bốc thêm một nắm gạo rang.
"Gạo rang mua dọc đường, đều chẳng được làm tỉ mỉ, lão tổ tông không thích thì ăn ít thôi." Trần Cảnh nói.
Phó Nguyên Thanh lại đáp: "Ngon lắm."
"Lão tổ tông gạt người."
"Là thực sự xốp giòn, gạo tuy không ngon, nhưng lửa rang lại vừa vặn vô cùng." Phó Nguyên Thanh nói: "Ngày trước khi bệ hạ còn nhỏ rất hay thèm ăn vặt, thường xuyên bị đầy bụng. Ta bèn sai đầu bếp của Ty Lễ giám làm một ít, cho bệ hạ ăn."
"Đó là chuyện từ khi nào vậy?"
Phó Nguyên Thanh cẩn thận nhớ lại: "Lâu lắm rồi... Hồi bệ hạ vừa đăng cơ mới có bảy tuổi, trong triều sóng ngầm cuộn trào có lời đồn đại nói Tần vương muốn hồi triều nhiếp chính, mưu đồ thay thế. Thái y viện không có lấy một người đáng tin, bệ hạ mắc bệnh cũng không dám để lộ ra ngoài, ta chỉ đành lén lút lật giở y thư, tìm cách chữa trị."
"Chắc lúc đó gian nan lắm."
Phó Nguyên Thanh lại bốc một nắm gạo rang nhỏ, đặt trong lòng bàn tay, tỉ mỉ đếm lại, vừa đúng mười ba hạt.
Giống như mười ba năm thoắt cái đã trôi qua này.
"Quả thực rất gian nan." Phó Nguyên Thanh nói: "Trước kia bệ hạ còn nhỏ, nên đã sắp xếp nữ quan trong cung trực đêm hầu hạ. Ta cũng suy nghĩ đơn giản, không cắt cử người đáng tin cậy ở cạnh Thiếu đế. Đêm đông năm đó, có ba cung nữ thừa dịp Thiếu đế ngủ say, đè mười mấy tầng chăn gấm lên người Thiếu đế. Nếu không phải Tào Bán An đang nghỉ ngơi ở thiên điện nghe thấy tiếng động lạ... sợ là lúc đó Thiếu đế đã bỏ mạng rồi. Ba cung nữ kia cắn lưỡi tự sát, đến chết cũng không khai ra kẻ chủ mưu đứng sau là ai."
"Không còn người nào đáng tin cậy nữa sao?"
Y gói chỗ gạo rang còn thừa lại, nhét trở vào lòng Trần Cảnh: "Thái hậu không phải thân mẫu của bệ hạ, không thể nương tựa. Chư vị Các lão tiền triều lại đều mang theo lợi ích gia tộc của riêng mình, không thật lòng lo liệu cho bệ hạ. Tần vương... Tần vương vốn là tam ca của Tiên đế, được phong phiên vương ở đất Tần, ngay cả hiện tại, bệ hạ chưa có con nối dõi, Tần vương vẫn là ứng cử viên sáng giá cho ngôi vị Hoàng đế. Chỉ có những cung nhân không còn chốn dung thân mới đành phải sống dựa vào bệ hạ, ngược lại trở thành lựa chọn duy nhất đồng cam cộng khổ với bệ hạ."
"Ngày đó Hoàng thượng đối xử với lão tổ tông như vậy, lão tổ tông không giận, lại còn nói đỡ cho ngài ấy sao?" Trần Cảnh hỏi y.
Phó Nguyên Thanh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
"Nói ra, bệ hạ cũng rất cô đơn, ngồi tít trên cao nơi miếu đường, ngoại trừ đám nô tỳ ra thì chẳng còn ai gần gũi đáng tin cậy nữa. Tử Cấm Thành giam cầm hàng vạn cung nô, chẳng phải cũng giam cầm luôn cả Đế vương hay sao?" Phó Nguyên Thanh khẽ thở dài.
Vầng trăng sáng nhô lên.
Phần nào hô ứng với ánh tà dương.
Chỉ là cách nhau quá xa, đều có vẻ đơn độc lẻ loi.
"Vì sao lão tổ tông lại đưa ta đến Thập Sát Hải?"
"Khó có được lúc rảnh rỗi, nên đưa ngươi đi khuây khỏa chút thôi." Phó Nguyên Thanh nói.
Trần Cảnh cúi đầu ngồi ở một góc đình, xòe lòng bàn tay ra, không rõ đang nhìn thứ gì, qua hồi lâu mới nói: "Mấy ngày nay ta sa sút tinh thần, lão tổ tông đã nhìn ra rồi. Nên mới cố tình đưa ta tới đây, muốn cho ta vui vẻ hơn một chút."
"Trần Cảnh ta có tài đức gì, đáng để lão tổ tông phải bận lòng đến thế?" Trần Cảnh nói: "Nếu lão tổ tông không thật lòng thật dạ thích Trần Cảnh, xin đừng đối xử với ta như vậy. Ta... ta không chịu nổi."
"Sao ta lại không thật lòng thật dạ?"
Trần Cảnh ngoảnh mặt đi: "Lão tổ tông nói muốn cùng ta làm phu thê giả."
Hắn nói xong câu này.
Lại mang theo một chút hy vọng thấp thỏm lo âu.
Nhưng Phó Nguyên Thanh không đáp lời hắn.
Lòng Trần Cảnh thoáng lạnh lẽo, tựa như sắp chìm sâu xuống đáy hồ.
Ngay sau đó, hắn cảm nhận được Phó Nguyên Thanh ngồi xuống cạnh mình, lại nắm lấy tay hắn. Hắn khẽ giãy giụa một chút, không hẳn là thực sự muốn giằng ra, vì thế lại để mặc Phó Nguyên Thanh nắm chặt lấy.
Tiếp đó Phó Nguyên Thanh buộc sợi dây đỏ vừa xin được từ điện Nguyệt Lão vào cổ tay Trần Cảnh.
"Lão tổ tông?"
Phó Nguyên Thanh cụp mắt nhìn sợi chỉ đỏ kia, luyến tiếc vuốt ve nó, nói: "Người đọc sách không bàn chuyện yêu ma quỷ quái... Nhưng... ta lại có chút lòng riêng."
Y ngước lên nhìn Trần Cảnh, ôn hòa nói: "Nếu quả thực có kiếp sau, ta sẽ đi tìm ngươi. Chỉ là không biết lúc đó, ngươi có còn nhớ ta không."
Ánh mắt Phó Nguyên Thanh trong veo, phản chiếu ánh trăng dịu dàng.
Trần Cảnh không kìm lòng được, giữa sóng nước lấp lánh, ôm lấy y mà hôn.
*
Đêm cuối cùng cũng đã khuya.
Vòm trời chuyển sang màu xanh thẫm.
Lúc rời đi, Phó Nguyên Thanh cảm thán: "Mùa hè nơi đây một màu xanh ngắt nối liền với bầu trời, vô cùng tráng lệ rộng lớn. Chỉ là không biết, lúc đó còn có cơ hội đưa ngươi đến xem nữa hay không."
"Sẽ có cơ hội mà." Trần Cảnh nói: "Chắc chắn sẽ có."
Thiếu đế xuân tâm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.