"Nhật nguyệt chi hành, nhược xuất kỳ trung; tinh hán xán lạn, nhược xuất kỳ lý. Hạnh thậm chí tai, ca dĩ vịnh chí."
(Sự vận hành của mặt trời mặt trăng, dường như đều xuất phát từ trong đó (lòng biển); Dải ngân hà rực rỡ, dường như cũng nảy sinh từ trong đó (lòng biển). May mắn biết bao, cất cao tiếng hát để tỏ nỗi lòng [1]).
Phó Nguyên Thanh bước lên những bậc thềm đá nhỏ hẹp và dốc đứng, còn chưa lên tới nơi, đã nghe thấy tiếng ngâm tụng của Thiếu đế, đợi đến khi y vịn lan can bước hẳn lên đài Quan tinh, một vòm trời bao la bát ngát hiện ra trước mắt y.
Bầu trời cao vời vợi.
Dải ngân hà mờ ảo.
Đài Quan tinh tựa như một chiếc thuyền con lặng lẽ trôi dạt giữa biển sao trời này.
Thiếu đế ngồi bệt trên nền đài Quan tinh, tay xách một vò rượu gạo nhỏ, ngửa cổ uống.
Hôm nay hắn vi hành, mặc bộ y phục màu xanh đen, đội bức cân [2] màu xám nhạt, ngoại trừ một bông hoa nhung màu xám xanh tinh xảo cài bên tai ra, thì không còn bất kỳ đồ trang sức nào khác. Nhưng người trẻ tuổi vốn là thế, chẳng cần trang điểm cầu kỳ, đã vô cùng tuấn tú rồi.
Tuổi trẻ chính là món đồ trang sức xa xỉ nhất.
Hắn lau rượu vương bên khóe miệng, ngoái đầu nhìn Phó Nguyên Thanh, hơi chuếnh choáng, hỏi: "A phụ, ngươi từng đến Kiệt Thạch chưa? Từng thấy biển xanh chưa?"
Cuộc đối thoại như thế này dường như đã từng xuất hiện.
Phó Nguyên Thanh lờ mờ nhớ lại, trong một đêm hè nào đó ở Tây Uyển, trên đài câu cá bên ngoài điện Sùng Trí, Triệu Húc khi ấy độ mười tuổi, tay xách cần câu, định bụng câu tôm. Nhưng trăng sáng treo cao, đêm đã khuya khoắt, chẳng có con tôm nhỏ nào cắn câu cả.
Thiếu niên hơi chán nản, nằm bò trên bờ lan can bằng đá cẩm thạch trắng, ngước nhìn trời.
Dải ngân hà nhô lên từ một góc Thái Dịch trì, hàng vạn ánh sao lấp lánh, vắt ngang bầu trời, buông xuống phương Đông.
"A phụ, người từng đến núi Kiệt Thạch ở phía Đông chưa?" Triệu Húc hỏi y.
"Từng đến rồi." Y đứng bên cạnh Triệu Húc đáp lại: "Núi Kiệt Thạch nằm ở Quảng Ninh Vệ, cách Sơn Hải Quan không xa, nếu cưỡi ngựa đi nhanh dọc theo đường núi, chẳng mấy chốc là tới. Thân núi đen thẫm, vô cùng hiểm trở."
Triệu Húc có vẻ khát khao: "Vậy còn biển xanh thì sao? Biển xanh trông như thế nào?"
"Biển xanh..." Phó Nguyên Thanh cẩn thận nhớ lại: "Nếu leo lên núi Kiệt Thạch, là có thể phóng tầm mắt ngắm nhìn biển xanh, nước biển vô tận, trải từ trước mắt đến tận chân trời... Vùng biển phía xa cực kỳ ôn hòa, sóng nước mênh mang, an bình tĩnh lặng. Đến buổi chiều, sẽ có những chiếc thuyền cá chậm rãi hiện ra từ nơi giao thoa giữa trời và biển, mang theo hải sản đầy ắp trở về. Cột buồm san sát, nhiều không đếm xuể. Thế nhưng khi vào đến bờ, chúng lại chen lấn xô đẩy nhau như thể đang vội vã muốn cập bến, sóng biếc cuộn lên tung bọt trắng xóa, lớp sóng này xô lớp sóng khác, khi tới chân núi Kiệt Thạch đã hóa thành những con sóng khổng lồ cuồn cuộn bọt trắng, chẳng biết lấy cơn thịnh nộ từ đâu, dâng cao vài thước, vỗ lên những rạn đá ngầm, sau đó nhanh chóng tan ra và rút về. Ngày qua ngày, năm qua năm, không bao giờ ngừng nghỉ." TruyenLau.com
Y nói đến đây, thiếu niên bên cạnh bỗng im bặt, cúi đầu nhìn xuống, Triệu Húc nằm bò trên lan can đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, gấu quần xắn lên, ướt sũng dính chặt vào đầu gối, hai bàn chân ngâm trong Thái Dịch trì, dập dềnh theo từng con sóng.
Phó Nguyên Thanh bật cười, ngồi xổm xuống, chuyển Triệu Húc vào lòng mình.
Đầu gối y có tật, không thể bế được vị thiên tử mười tuổi, bên cạnh tự có cung nhân chạy tới hầu hạ.
Thế nhưng Triệu Húc lại ôm chặt lấy cổ y không buông, trong cơn ngái ngủ, mơ màng gọi y: "A phụ..."
"Bệ hạ?" Website TruyenLau.com
"A phụ, thật muốn, thật muốn cùng người đi ngắm biển xanh..."
"Quảng Ninh Vệ không tính là xa. Sẽ có cơ hội thôi." Y nửa là an ủi nửa là qua loa cho qua chuyện.
*
"Quảng Ninh Vệ cách Tử Cấm Thành không tính là xa, nhưng thoáng cái đã gần mười năm trôi qua, ta vẫn chưa đợi được cái cơ hội mà a phụ nói." Thiếu đế ngước nhìn bầu trời, nhàn nhạt nói.
Phó Nguyên Thanh quỳ rạp người phía sau hắn, cúi đầu nói: "Nô tỳ có hiềm nghi khi quân." TruyenLau.com
"Ngươi đứng lên đi. Ta không trách ngươi." Thiếu đế nói: "Đã ở ngoài hoàng thành rồi, thì cứ tự nhiên đi."
Phó Nguyên Thanh đáp một tiếng, đứng lên, quỳ ngồi trên tấm nệm, nói: "Nô tỳ rót rượu cho người."
Trước mặt chỉ có một chiếc bát vàng, y mở nắp một vò rượu gạo mới, rót cho Thiếu đế một bát. Thiếu đế nhận lấy, hỏi: "A phụ có uống rượu không?"
Phó Nguyên Thanh vừa định từ chối, đã nghe Thiếu đế thở dài một tiếng: "Thôi bỏ đi, ngươi trước nay không uống chung với ai, càng không đời nào uống chung với ta."
Nói xong câu này, Thiếu đế uống cạn bát rượu gạo, vứt chiếc bát vàng lên đệm, lại ngửa đầu nhìn trời, nói: "Thực ra ngày Phổ phu tử đưa tang... ta cũng muốn đi."
"Nô tỳ đã thay mặt chủ tử đến điếu tang, chắc hẳn linh hồn thầy trên trời cũng có thể hiểu thấu tấm lòng bi ai của chủ tử." Phó Nguyên Thanh nói.
"Nói ra thì, ta với những cung nhân trong Tử Cấm Thành kia cũng chẳng có gì khác biệt." Thiếu đế nói: "Một sợi xích, một đầu khóa vào ngai vàng trong Tử Cấm Thành, đầu còn lại, khóa chặt lên người ta."
"Xin chủ tử đừng tự khinh rẻ bản thân." Phó Nguyên Thanh khuyên can hắn: "Ngài nắm trong tay cả thiên hạ."
"Ai cũng bảo ta là quân chủ của thiên hạ." Thiếu đế có phần tự giễu: "Thế nhưng ta đến việc bước ra khỏi hoàng thành còn khó. Từ nhỏ các ngươi đã bắt ta đọc sách thánh hiền, dạy ta rằng dân là gốc, giang sơn xã tắc xếp sau. Nhưng thần dân của ta là ai? Là bọn nô tỳ trong cung đình, hay là đám đại thần ngày ngày chầu chực trước Ngự môn? Càng đừng nói đến giang sơn, ta ngay cả nhìn còn chưa từng được nhìn thấy."
"Chủ tử..."
"A phụ chắc hẳn thất vọng về ta lắm." Thiếu đế nói.
"Sao chủ tử lại nói lời này?"
"Ta không phải một Hoàng đế tốt." Thiếu đế nói: "Mười ba năm đăng cơ, chẳng hề có chút cách tân nào cho xã tắc. Thát Đát vẫn ngang tàng cướp phá, giặc Oa liên tục quấy nhiễu vùng dọc bờ biển nước ta. Ở mười ba tỉnh, Phiên vương và quý tộc vơ vét ruộng đất, bách tính khổ không tả xiết. Kẻ trong triều ngoài dã ai nấy đều ấp ủ mưu đồ, lòng mang mục đích. Đám thần tử ngày nào cũng dâng sớ chửi rủa ta, ban đầu thì chửi ta ngu ngốc, sau lại chửi ta bất hiếu. Tham quan ô lại giết hết lớp này đến lớp khác, nhưng vẫn không sao nhổ tận gốc được."
"Thuở thiếu thời ta nghe Đế sư giảng bài, cùng người luận đạo, tâm trí luôn hướng về thời thịnh trị của Nghiêu Thuấn. Giờ mới phát hiện ra, bản thân đừng nói là Nghiêu Thuấn, ngay cả Chu U Vương, Hán Cảnh Đế cũng chẳng sánh bằng." Thiếu đế nhìn về phía ngôi sao đỏ rực kia: "Trong tấu chương ngày mai, kiểu gì cũng lại mắng chửi ta không còn manh giáp, nói rằng ông trời sắp giáng tai họa xuống đầu ta."
"Trong thiên hạ này, thứ phức tạp nhất chính là lòng người." Phó Nguyên Thanh nói: "Lòng người vì công, thì thiên hạ thái bình. Lòng người vì tư, thì công đạo khuyết thiếu. Cho dù bệ hạ có muốn học theo tiên hiền, thì người người chỉ huy cũng phải là thánh hiền mới được. Tiếc thay con người không ai hoàn hảo, chỉ cần đặt lên chữ lợi hàng đầu, thì sẽ nảy sinh lòng riêng, sẽ xảy ra phân tranh. So với việc làm Nghiêu Thuấn, chủ tử càng phải hiểu rõ thuật trị người, phát huy điểm mạnh tránh né điểm yếu, khiến bề tôi phải dốc sức vì chủ tử."
"Kẻ dùng được thì dùng, kẻ không dùng được thì bỏ. Ta hiểu rồi." Thiếu đế gật đầu, lại đột ngột hỏi: "Cho dù là Phó Nguyên Thanh ngươi... ta cũng nên làm vậy sao?"
Phó Nguyên Thanh sững người, nhìn Thiếu đế.
Ánh mắt hắn trong trẻo, đâu có chút chán nản nào.
Dường như những lời vừa thốt ra lúc nãy, đều chỉ là ảo giác của y... Hoặc cũng có thể là những lời Thiếu đế cố tình buột miệng nói ra.
Trong lòng Phó Nguyên Thanh hơi run rẩy, rũ mi dập đầu đáp: "Phó Nguyên Thanh xin chịu trận đầu tiên."
Thiếu đế cười một tiếng đầy ẩn ý, bảo y: "Rót rượu."
Phó Nguyên Thanh tuân mệnh lại rót cho Thiếu đế một bát rượu, Thiếu đế nhận lấy ngửa cổ uống, nhìn ngôi sao đỏ kia nói: "Biên Cảnh Thiên của Khâm Thiên giám vừa từ đài quan tinh rời đi, ông ta nói thiên tượng Huỳnh Hoặc nhập Đẩu đã hình thành, yêu tinh ở trong triều, đại hung cho Đại Đoan ta. Có điềm báo thiên tử băng hà, quốc tự đoạn tuyệt. Sáng sớm ngày mai, lời luận về thiên tượng này sẽ được Lục Khoa lang sao chép lại, phân phát đến các nha môn. Phó Nguyên Thanh, không cần ta nói, ngươi cũng tự hiểu, hiện tại chỉ có ngươi là sẽ trở thành bia đỡ đạn cho mọi chỉ trích."
Phó Nguyên Thanh gật đầu: "Nô tỳ hiểu. Hôm nay Đặng chưởng viện đã nói rồi, Phó Nguyên Thanh chính là Huỳnh Hoặc tinh giáng trần."
"Ngươi không sợ sao?" Thiếu đế hỏi y: "Đám thần tử hung hãn trong triều đang chờ để giết người, cuối cùng bọn chúng cũng vớ được cơ hội này rồi, một cơ hội mà ngay cả thiên tử cũng không thể phản bác. Chắc chắn sẽ truy đuổi cắn xé đến cùng, cho đến khi xé xác người ra, đến chút máu thịt cũng không chừa lại."
"Mười ba năm trước trên pháp trường, Phó Nguyên Thanh đã chết rồi. Là Tiên đế phó thác ấu đế, mới để nô tỳ sống thêm ít năm nữa. Nô tỳ đã sớm có giác ngộ tự mang cái chết... Chỉ là không ngờ... lại bằng phương thức này..." Y thở dài một tiếng: "Sợ thì không sợ. Chẳng qua là có hơi không cam lòng."
Y muốn chết vào cuối hạ.
Chết sau khi Thiếu đế nhược quán.
Có lẽ y sẽ đón nhận một đạo thánh chỉ, hoặc là một ly rượu độc.
Rời đi như vậy, mới được coi là chết có ý nghĩa.
Thiếu đế đặt chiếc bát không xuống, nhíu mày đứng dậy. Hắn đi vòng qua Hồn Thiên Nghi, bước đến rìa đài Quan tinh, bên dưới đài, trong hoàng thành cửu môn chìm vào tĩnh lặng, ánh đèn hắt ra từ cửa sổ của các hộ gia đình, lấp lánh như những vì sao.
"Phó Nguyên Thanh, ngươi chưa từng nghĩ đến việc nếu ngươi cáo lão về quê, tương lai sẽ làm gì sao?" Thiếu đế cuối cùng hỏi y.
"Cáo lão?"
Y làm gì có cái chết yên lành, sao có thể cáo lão?
Nhưng y không thể trả lời câu hỏi của Đế vương như vậy được, thế nên Phó Nguyên Thanh cố gắng suy nghĩ một lát.
Lúc bắt đầu, trong đầu y trống rỗng chẳng có gì cả.
Rồi y nghe thấy một âm thanh...
Y nhìn thấy vòm trời và biển sao, còn có tiếng sóng vỗ không ngừng nghỉ vào rặng đá ngầm, giống hệt với vùng biển xanh mà y từng đặt chân đến.
Những cánh buồm trắng lác đác trong bóng tà dương từ nơi giao thoa giữa trời và biển thấp thoáng hiện ra mang theo đầy ắp tôm cá trở về.
"Nếu thực sự có một ngày như vậy..." Phó Nguyên Thanh nói: "Nô tỳ nguyện noi gương tiên hiền, giết giặc Oa bình định Đông Hải. Nếu việc này thành công, có thể lái thuyền biển xuôi xuống Nam Dương, khơi thông đường biển Đông Nam, sắc phong cho các nước chư hầu, khiến các nước hải ngoại biết đến thiên quốc Đại Đoan ta, tiến cống triều bái [3]."
Y vẫn đang đắm chìm trong khao khát xa vời chẳng thể thành hiện thực ấy, lại nghe thấy giọng nói của Thiếu đế văng vẳng bên tai.
"Giết giặc Oa... bình định Đông Hải... lái thuyền biển... xuôi Nam Dương..." Giọng Thiếu đế hơi mờ mịt thất thần: "Ngươi muốn học theo Tam Bảo Thái giám."
"Vâng." Phó Nguyên Thanh sực tỉnh, có phần bối rối vì sự mơ mộng của chính mình: "Chỉ là thuận miệng nói vậy thôi, chủ tử không cần --"
"Có phải còn muốn dẫn theo cả Trần Cảnh nữa không?" Thiếu đế hỏi y: "Hai người từ nay cưỡi lên bảo thuyền của triều Đại Đoan, du ngoạn khắp thiên hạ."
"Bệ hạ, chỉ là mơ tưởng viển vông mà thôi." Phó Nguyên Thanh giải thích.
"A phụ, sợi xích kéo ra từ Tử Cấm Thành kia, không chỉ trói buộc ta, mà còn trói buộc cả ngươi nữa. Có điều khác biệt là, chỉ cần ngươi cầu xin ta, dù ta có mang tiếng xấu chọc giận cả thiên hạ để chặt đứt xiềng xích cho ngươi thì cũng chẳng hề hấn gì. Thế nhưng trong lòng a phụ... Trong tương lai của a phụ, không có ta." Tiếng cười của Thiếu đế nghe như tiếng khóc: "Trong mơ tưởng viển vông của a phụ, có từng nghĩ đến ta chưa? Ngươi thừa biết ta bị khóa chặt trong Tử Cấm Thành này rồi, vậy mà ngươi lại muốn đi viễn dương. Phó Nguyên Thanh, đối diện với ta khiến người chán ghét đến vậy sao?"
Phó Nguyên Thanh khẽ sững người, đứng bật dậy: "Bệ hạ, nô tỳ chưa từng có suy nghĩ như vậy."
"A phụ bảo ta tha thứ cho Trần Cảnh, tha thứ cho đám người Đặng Huyên, ta nương tay. Ta không chịu thêm huy hiệu cho Thái hậu, là vì bà ta bắt nạt ngươi phạt ngươi, ta cố tình không để bà ta được như ý. Tại sao Canh Cầm có thể làm Hoàng hậu, đó là vì a phụ bổ nhiệm." Thiếu đế nói: "Không chỉ có thế, a phụ bao nhiêu năm nay, nói cái gì mà ta không nghe theo. Đối với ngươi, ta gần như là bảo sao nghe vậy... Vậy mà trong lòng a phụ lại đề phòng ta, nói ta 'nâng lên để giết' ngươi, nói ta chắc chắn sẽ giết ngươi để nâng cao thánh uy."
Phó Nguyên Thanh sững sờ nhìn hắn: "Bệ hạ người..."
"Ta chưa bao giờ muốn làm Nghiêu Thuấn, ta không làm nổi minh quân!" Thiếu đế nói: "Ta ngày ngày ra Ngự môn thiết triều, ngươi bèn khen ta chăm chỉ. Ta chịu khó học hỏi, ngươi bèn khen ta cần mẫn. Ta không thiên vị nghe lời gièm pha, a phụ bảo ta tương lai sẽ thành thánh hiền. A phụ muốn giữ đạo nghĩa, ta cũng có thể làm một vị minh quân hiền đức. Ngươi thực sự cho rằng ta muốn trở thành Nghiêu Thuấn sao? Từ nhỏ đến lớn, ta giả vờ tuân thủ lễ nghĩa, giả vờ trầm ổn, chỉ là muốn đổi lấy sự vui vẻ của a phụ mà thôi!"
"Bệ hạ!" Sắc mặt Phó Nguyên Thanh biến đổi: "Bệ hạ cẩn trọng lời nói, bệ hạ không được thốt ra những lời lẽ vô trật tự như thế này!"
Đôi mắt Thiếu đế đỏ rực, chằng chịt tia máu, vị Đế vương lúc này trông có vẻ cô đơn lẻ bóng... Dưới vòm trời, đến cả bờ vai cũng đang run rẩy.
Trong nỗi bi thương, hắn lại vui vẻ cười phá lên, càng lộ rõ vẻ điên cuồng thê lương: "Ta còn có những lời khó nghe hơn muốn nói đây... Mười sáu bảo tỷ ta chưa từng bận tâm, cứ để mãi ở Ty Lễ giám cũng chẳng phải chuyện gì to tát."
"Không chỉ có vậy, cho dù là ngai vàng, cho dù là giang sơn của nhà họ Triệu, chỉ cần là một lời của a phụ, ta chắp tay dâng nhường thì có sao." Thiếu đế nói.
--
Chú thích:
[1] Trích bài Quan Thương Hải - Tào Tháo
[2] Bức cân:
[3] Câu nói này của Phó Nguyên Thanh được mượn từ một câu trong tài liệu bách khoa về Trịnh Hòa.
Trịnh Hòa (1371–1433), còn được gọi là Tam Bảo Thái giám, là nhà hàng hải và nhà ngoại giao lỗi lạc thời nhà Minh, nổi tiếng với việc thống lĩnh hạm đội viễn dương quy mô lớn xuống Tây Dương, nhằm mục đích khơi thông các tuyến giao thương đường biển, thiết lập mối quan hệ ngoại giao và khuếch trương thanh thế uy quyền của nhà Minh tại các vùng hải ngoại thời bấy giờ.
Thiếu đế xuân tâm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.