Đưa mắt nhìn cỗ xe ngựa của Cố Thục Vọng theo sau Nguyên phu nhân ra khỏi cửa Huyền Vũ, lúc này đôi bàn tay vốn đang nắm chặt của Phó Nguyên Thanh mới buông lỏng. Y cúi đầu nhìn lòng bàn tay Tào Bán An đã bị mình nắm đến trắng bệch, khiến tay y cũng đỏ trắng đan xen.
"Hứa Thiệu Quân là người trọng danh tiếng, với Cố tiên sinh cũng coi như là lấy lễ đối đãi." Tào Bán An lên tiếng: "Bên phía thư viện Diệu Tùng, ta đã sai thái giám thủ bị ở dưới cẩn thận chăm sóc rồi, lão tổ tông không cần lo lắng."
Phó Nguyên Thanh biết Tào Bán An nói vậy là để mình yên tâm, nhưng y không đáp lại.
Đợi xe ngựa của các mệnh phụ đi gần hết, Canh Cầm mới dẫn theo nha hoàn chậm rãi bước ra từ trong đường hẻm. Nhìn thấy mấy người Phó Nguyên Thanh, nàng khẽ hành lễ: "Phó chưởng ấn."
Phó Nguyên Thanh cảm tạ nàng: "Phó Nguyên Thanh tạ ơn tiểu thư đã giải vây."
Canh Cầm nhún gối đáp lễ: "Chưởng ấn không cần tạ ơn ta, ta chẳng qua chỉ uống một bát nước mà thôi."
Phó Nguyên Thanh nói với nàng: "Trước mặt Thái hậu và chư vị ngoại mệnh phụ, tiểu thư gặp nguy không loạn, trí dũng song toàn, khiến Phó mỗ phải nhìn bằng con mắt khác."
"Vị tiểu thư nhà họ Quyền vốn định gây khó dễ cho ta, nhờ có Phó chưởng ấn lên tiếng thu hút sự chú ý của nàng ta, ta mới may mắn bảo toàn được bản thân. Ngài xem, ta ốc còn không mang nổi mình ốc, nói gì đến chuyện giải vây." Canh Cầm nhàn nhạt từ chối lời cảm tạ của Phó Nguyên Thanh, lại nhún mình cúi chào nói: "Tiểu nữ cần phải về nhà sớm, xin cáo biệt tại đây."
Nàng ấy không đợi Phó Nguyên Thanh nói thêm lời nào, đã được thị nữ dìu lên cỗ xe của nhà mình, lắc lư ra khỏi cửa Huyền Vũ.
So với sự phô trương của chư vị mệnh phụ, cỗ xe này đơn sơ hơn nhiều.
Phương Kính oán trách: "Đúng là không biết điều, cho dù có nhập cung làm Hoàng hậu, thì cũng phải lôi kéo quan hệ với nội quan chúng ta chứ. Cao ngạo xa cách, định coi thường ai đây?"
"Canh Hôn Hiểu làm ngôn quan ở Lục Khoa lang vốn nổi tiếng cương trực. Từng dâng lên không ít sổ con, bọn ta đều từng bị hắn chửi qua rồi." Tào Bán An cười nói: "Canh tiểu thư đây là được chân truyền từ huynh trưởng của nàng ấy."
Phó Nguyên Thanh thu hồi tầm mắt, chiếc ghế khiêng cũng đã được mang tới.
"Cha nuôi có về giám không?" Phương Kính hỏi y.
Phó Nguyên Thanh do dự một chút. TruyenLau
Tào Bán An đã vội vàng khuyên nhủ: "Vừa nãy lão tổ tông đã vất vả rồi, hay là về giám nghỉ ngơi, để Phương Kính xoa bóp chân cho ngài. Hôm nay điện Dưỡng Tâm là do tiểu nhân hầu hạ, nếu chủ tử gia có hỏi tới, tiểu nhân sẽ lựa lời đáp lại. Ngài cứ yên tâm nghỉ ngơi."
Nha môn Ty Lễ giám nằm bên ngoài cửa Huyền Vũ, phía đông núi Vạn Tuế, ở ngay sát bên cạnh Thượng Y cục. Còn trực phòng của Ty Lễ giám thì nằm trước cửa điện Dưỡng Tâm, trực phòng của Chưởng ấn Phó Nguyên Thanh cũng cách đó không xa. Ngày thường phần lớn thời gian, y đều nghỉ lại trong trực phòng Chưởng ấn.
Y đã mười mấy ngày không gặp Hoàng đế rồi. Website TruyenLau.com
Một người ở Đại nội.
Một người ở Hoàng thành.
Không cần lên triều, không cần phê hồng. Thậm chí có việc dính líu đến Ty Lễ giám, cũng đều do Tào Bán An đi xử lý -- chuyện này cũng chẳng có gì lạ, từ hơn một năm trước, Thiếu đế đã sinh lòng đề phòng với y, không còn triệu kiến kề cận nữa. Website TruyenLau.com
Những lời Thiếu đế nói mấy ngày trước, vẫn còn văng vẳng bên tai.
Bây giờ nghĩ lại vẫn thấy sợ hãi.
Phó Nguyên Thanh thoáng chốc không biết phải đối mặt với Hoàng đế như thế nào, nhưng... hôm nay Tào Bán An là phụng mệnh đến giải vây cho y, nếu y không đến điện Dưỡng Tâm, thì có vẻ quá bạc bẽo rồi.
"Đi thôi, nếu bệ hạ muốn gặp ta, ta sẽ đến điện Dưỡng Tâm tạ ơn." Phó Nguyên Thanh nói.
"Lão tổ tông..." Tào Bán An lại định khuyên can.
Phó Nguyên Thanh ngồi trên ghế vươn tay ấn nhẹ lên cánh tay hắn ta: "Bán An, Thiếu đế vốn không ưa ngươi, luôn tìm cách gây khó dễ, ta đều nhìn thấy cả. Chuyến sai sự giao cho ngươi hôm nay, nếu không có kết quả, e là ngươi lại bị phạt. Không cần khuyên nữa, chúng ta qua đó thôi."
Ánh mắt y trong veo, Tào Bán An nhìn thấy hình bóng chính mình phản chiếu trong đó, bèn khẽ cúi đầu, dời mắt đi nơi khác, nhỏ giọng đáp một tiếng "vâng". Hai người hộ tống Phó Nguyên Thanh quay đầu hướng về phía trực phòng Ty Lễ giám.
Nói là đi trực phòng Ty Lễ giám, nhưng đoàn người vừa mới rẽ qua cửa Nội Hữu, đã nhìn thấy tùy đường họ Liêu đang trực ở cửa Hội Cực mang sớ tấu tới. Liêu tùy đường thấy Phó Nguyên Thanh, vội khom người hành lễ: "Lão tổ tông, Tào bỉnh bút, Phương bỉnh bút, vạn an."
"Sao hôm nay sớ tấu cửa Hội Cực giờ này mới đưa tới?" Phó Nguyên Thanh hỏi.
Tào Bán An đáp: "Buổi sáng đã đưa một lần rồi. Đây là lần thứ hai."
"Xảy ra chuyện gì sao?" Phó Nguyên Thanh hỏi.
Liêu tùy đường thưa: "Cũng không rõ lắm, chiều nay trên dưới Lễ bộ đều dâng sớ tấu, còn có Đặng chưởng viện của Hàn Lâm viện đứng đầu dâng một tấu bản nữa, thế nên mới chất đống lại nhiều như vậy. Thấy chuyện này hiếm gặp, tiểu nhân không dám chậm trễ, đành phải chạy thêm một chuyến."
Phó Nguyên Thanh trầm ngâm một lát, rồi quay sang dặn Phương Kính: "Con về giám đợi đi, lỡ có việc gì sai bảo, trong giám không thể không có người."
"Nếu Trần Cảnh tan học, thì bảo hắn về Thính Đào cư sớm đi."
"Không cần hắn đợi người sao?"
"Nếu hôm nay có chuyện, chắc chắn sẽ không yên ổn, không cần đợi đâu." Dặn dò xong, Phó Nguyên Thanh nói với Tào Bán An: "Đưa ta tới điện Dưỡng Tâm."
Tào Bán An nhìn sắc mặt y, biết là có chuyện chẳng lành, bèn giục kiệu phu rảo bước nhanh hơn. Chỉ một lát sau đã tới điện Dưỡng Tâm, cất ghế khiêng xong, mấy người vừa bước vào trong đã thấy Chưởng viện học sĩ Hàn Lâm viện Đặng Huyên dẫn theo khoảng bốn năm người hầu, Thị giảng, đang đứng đợi dưới bậc thềm.
Liêu tùy đường còn hơi sững người: "Sao người lại đến nhanh hơn cả tấu bản thế này?"
Đặng Huyên trạc tuổi Phổ Dĩnh, Ô Duệ Thành, nhỉnh hơn Phó Nguyên Thanh vài tuổi, là đệ tử cuối cùng của Ô Lư Khâu. Hắn ta tính tình nghiêm khắc, quản lý mọi người trong Hàn Lâm viện đâu ra đấy. Nhờ vị thế đặc thù của Hàn Lâm viện, hắn ta vẫn luôn có quan hệ tốt với chư vị Thượng thư, trọng thần trong triều, môn đồ trải khắp tầng lớp quan lại trẻ tuổi.
Hắn ta dáng vẻ gầy gò, tinh thần quắc thước, Phó Nguyên Thanh vừa bước qua ngưỡng cửa, ánh mắt hắn ta đã không nể nang gì quét tới.
"Đặng chưởng viện." Phó Nguyên Thanh khom người chắp tay hành lễ.
Đặng Huyên đưa tay đáp lễ, vẻ mặt lạnh nhạt, vô cùng xa cách.
Đã có cung nhân trực ban dưới trướng Đức Bảo nhận tấu bản của Liêu tùy đường mang vào bên trong điện Dưỡng Tâm. Một lát sau Đức Bảo đi ra, nói với Đặng Huyên: "Đặng đại nhân, bệ hạ nói lúc này ngài ấy đang bận, không muốn gặp ngài."
"Ồ?" Đặng Huyên nhàn nhạt lên tiếng: "Bệ hạ không muốn gặp ta?"
"Xung quanh bệ hạ suốt ngày bị đám người xiểm nịnh lòng dạ khó lường các ngươi vây lấy. Tâm trí làm gì còn để ở triều chính nữa, không gặp ta cũng là điều dễ hiểu." Đặng Huyên cất cao giọng, như cố tình để vị Hoàng đế bên trong điện nghe thấy: "Vậy hôm nay chúng ta cứ đứng đợi ở đây!"
Mặt mày Đức Bảo nhăn rúm lại: "Chưởng viện, ngài xem ngài làm thế này..."
Đặng Huyên hừ lạnh một tiếng, chẳng thèm đoái hoài đến hắn ta.
Phó Nguyên Thanh khẽ thở dài, dặn Tào Bán An: "Hôm nay ngươi trực ban, vào trong bẩm báo với bệ hạ một tiếng đi. Nói là ta đến tạ ơn. Xem bệ hạ có chịu gặp ta không."
Tào Bán An đáp một tiếng, rồi bước vào trong đại điện.
Một đám người tiếp tục đứng đợi ngoài cửa.
Nhóm người Hàn Lâm viện đứng bên trái, Phó Nguyên Thanh đứng bên phải.
Ranh giới rõ ràng.
Đức Bảo mặt mày nhăn nhó đi tới hành lễ với Phó Nguyên Thanh: "Lão tổ tông."
"Xảy ra chuyện gì thế?"
"Là chuyện dâng huy hiệu cho Thái hậu mấy ngày trước, không phải cái tấu chương đó đã bị giữ lại trong cung không phát xuống sao?" Đức Bảo nhỏ giọng nói: "Sau đó mấy chủ sự Lễ bộ lại dâng tấu hối thúc. Tấu chương hối thúc cũng bị Lưu xưởng công giữ lại luôn, ngay cả phê hồng cũng không có. Sau đó Phổ đại nhân nhập các, người bên dưới có nhiều kẻ không phục, lại dâng thêm một loạt tấu chương. Nói Phổ đại nhân đánh mất khí tiết luân thường. Hôm qua mấy vị đại nhân Hàn Lâm viện dâng tấu bản, không biết sao lại gắn chuyện này với chuyện của Thái hậu. Trong tấu có vị đại nhân họ Lư chửi bới khó nghe lắm. Nói trong lòng bệ hạ không có Thái hậu, trong lòng Phổ đại nhân không có dòng họ. Đều là một giuộc cá mè một lứa, vừa vặn gom thành một đôi, làm trò quân thần cầm thú."
"Hàn Lâm Tu soạn Lư Học Trinh?" Phó Nguyên Thanh nói.
Chính là vị Lư Học Trinh từng giảng cuốn "Gian Hoạn Lục" ở Nội Thư viện.
"Đúng là vị Lư tu soạn này." Đức Bảo kể: "Tào gia vừa đi đón ngài, chủ tử gia chờ sốt ruột, cầm tấu bản lên xem, kết quả lật đúng vào cái này... Lập tức nổi trận lôi đình, sai Cẩm Y vệ tới thẳng Hàn Lâm viện bắt người, lôi ra đầu ngõ Đông Giao lột quần đánh ba mươi trượng, mông trần bị đánh cho thịt nát máu tươm. Nghe nói người của Lục bộ nha môn đều chạy ra xem đông lắm. Lư đại nhân xấu hổ đến mức đòi nhảy xuống sông Kim Thủy tự vẫn."
Đức Bảo kể chuyện sống động y như thật, chẳng khác nào chính mắt mình nhìn thấy. Trong đầu Phó Nguyên Thanh không kìm được hiện lên khung cảnh lúc đó.
Sĩ diện thanh cao của người đọc sách bị trận đòn này đánh cho không còn lại gì.
Quả thực mất mặt.
Thảo nào Đặng Huyên lại hùng hổ kéo đến điện Dưỡng Tâm như vậy.
"Sao thế, chuyện lớn nhường này, trên dưới triều dã ai ai cũng truyền tai nhau. Phó chưởng ấn không biết sao?" Đặng Huyên hỏi y: "Còn phải để Chưởng điện thái giám kể lại một lần trước mặt ta?"
"Hôm nay cung Nhân Thọ bày tiệc, ta vừa từ yến tiệc trở về. Quả thực không nắm rõ sự tình." Phó Nguyên Thanh đáp.
"Hừ... Đông xưởng giám thị quan lại khắp kinh kỳ, lời ăn tiếng nói từng câu từng chữ đều được ghi chép lại thành sách, thấy ai chướng mắt là sai Cẩm Y vệ tống vào chiếu ngục. Quan lại kinh thành ai nấy đều lo sợ cho an nguy của bản thân. Đến lúc này Phó chưởng ấn lại không biết gì rồi, thật nực cười." Đặng Huyên cười lạnh một tiếng.
Quyền hành Đề đốc Đông xưởng đã giao cho Phương Kính từ lâu, y đã nhiều ngày không ngó ngàng tới mật báo Đông xưởng nữa.
Thế nhưng nói ra, Đặng Huyên cũng chẳng tin.
Phó Nguyên Thanh coi như không nghe thấy mấy lời đó, giấu tay vào tay áo khom người nói: "Phó Nguyên Thanh quả thực không biết. Chỉ là muốn khuyên Chưởng viện một câu, lúc này bệ hạ đang giận, Chưởng viện vẫn nên tránh mũi nhọn thì hơn. Nếu có lời can gián gì, có thể từ từ khuyên can sau, chậm rãi tính toán."
"Chậm rãi tính toán?" Đặng Huyên châm biếm lặp lại: "Giống như Phó chưởng ấn mười ba năm nay đó hả?"
Phó Nguyên Thanh lập tức im lặng.
Nếu đã không hợp, thì không cần nói thêm lời nào nữa.
Một lát sau, Tào Bán An đi ra, nói với Phó Nguyên Thanh: "Bệ hạ cho ngài vào hầu, triệu ngài vào trong hầu hạ."
"Được." Phó Nguyên Thanh nói: "Ngươi về trực phòng đi. Nếu có việc ta sẽ sai người gọi ngươi."
"Vâng." Tào Bán An hơi lo lắng, nhưng vẫn nghe lệnh, lặng lẽ lui khỏi điện Dưỡng Tâm.
Phó Nguyên Thanh bước vào điện Dưỡng Tâm.
Lần này, cách lần trước y rời đi, đã là mười lăm ngày. Đây là khoảng thời gian dài nhất kể từ đầu xuân tới nay. Những chuyện xảy ra trong Đông Noãn các ngày hôm đó vẫn còn rõ mồn một trước mắt.
Lúc này mặt trời ngả bóng về tây, ánh sáng hắt tới từ phía sau y chiếu vào đại điện Trung Chính, lư hương bên trong đang tỏa khói nghi ngút. Các loại đồ gỗ toát ra mùi hương trầm trầm, quyện cùng những món bảo vật được cung nhân lau chùi sáng bóng đặt cạnh nhau.
Đây là nơi thờ phụng các đời Đế vương triều Đại Đoan.
Mỗi một người tìm đến đây, đều mang theo mục đích riêng của mình.
Dục vọng được che đậy kín mít dưới xiêm y rực rỡ, lại âm thầm thấm đẫm vào mọi ngóc ngách nơi này suốt hàng trăm năm qua. Thế nên, dù lời lẽ có đạo mạo trang nghiêm đến đâu cũng chẳng thể che giấu được những toan tính, mưu mô trong lòng; tất cả đều phơi bày không sót thứ gì giữa điện thờ nguy nga này.
Nơi đây vốn dĩ phải là nơi trang trọng và uy nghiêm nhất.
Thế nhưng, nó lại cứ thế để lộ ra những dấu vết của thời gian, vừa mang nét trẻ trung lại vừa nhuốm màu già cỗi.
Mang theo những ái dục và vặn vẹo sắp sửa không thể che đậy được nữa.
Ập thẳng về phía Phó Nguyên Thanh.
Thiếu đế cũng chẳng có gì khác biệt so với mười lăm ngày trước, vóc dáng có vẻ gầy gò tiều tụy hơn đôi chút, không rõ có phải là do ảo giác của bản thân y không. Hắn không ở Đông Noãn các, mà chuyển giá sang Tây Noãn các, sắc mặt âm trầm, đang lật xem mấy tấu bản mà Liêu tùy đường vừa đưa tới.
"Đứng lên đi." Thiếu đế lại lật giở một quyển tấu khác, giọng lạnh nhạt: "Ngươi đã gặp ứng cử viên Hoàng hậu mà ngươi tiến cử ở chỗ Thái hậu rồi à?"
"Vâng. Canh tiểu thư cũng có mặt."
"Thế nào? Hài lòng không?"
Phó Nguyên Thanh do dự một chốc, rồi đáp: "Canh tiểu thư tâm tính lương thiện ôn hòa, cử chỉ phóng khoáng, phong thái đĩnh đạc. Có phong cốt của huynh trưởng."
Thiếu đế "bốp" một tiếng gập mạnh quyển tấu trong tay, gằn giọng mỉa mai: "Xem ra Phó nhị công tử đã ưng ý Canh Cầm rồi. Đợi nàng ta nhập cung, trong chốn cung cấm quạnh hiu này, trẫm sắp xếp cho ngươi đối thực với Hoàng hậu, thế nào?"
Phó Nguyên Thanh quỳ sụp xuống: "Nô tỳ không dám. Bệ hạ cẩn ngôn."
"Hay là ngươi thích kiểu người như Trần Cảnh hơn." Thiếu đế lại hỏi. "Ngươi thích nam nhân, hơn là nữ nhân. Có phải không?"
Phó Nguyên Thanh cúi đầu: "Bệ hạ..."
Thiếu đế chẳng buồn nghe y đáp lời, lại tiếp tục lật giở tấu bản.
"Tấu biểu, sớ thỉnh an, tấu bản... xem cái này... 'Bản tấu tiến cử Các thần triều đình' do Đô Sát viện dâng lên." Hắn mở ra đọc: "Bọn thần nghe nói Nội các thiếu ghế Phụ thần, bèn tiến cử, rà soát từng quan viên trong kinh. Chỉ có Hình bộ Thị lang Nghiêm Cát Phàm thanh liêm chính trực, hướng tới việc chung, nên mới tiến cử. Cúi xin Thánh thượng định đoạt."
Đọc đến đây, Thiếu đế cười khẩy: "Thánh thượng định đoạt. Đô Sát viện Tổng Hiến Dụ Hoài Mộ vốn xuất thân từ Công bộ, là học trò của Ô các lão. Chuyện này rốt cuộc là xin trẫm định đoạt Nghiêm Cát Phàm, hay là đã ngầm định trước rồi nể mặt trẫm đưa cho xem qua loa thôi."
Hắn ném "Bản tấu tiến cử Các thần triều đình" vào góc xa, lúc này mới ngẩng đầu nhìn Phó Nguyên Thanh đang quỳ thỉnh an dưới đất.
Trong mắt chất chứa những cảm xúc phức tạp, chẳng nói rõ được là có ý gì.
Chỉ là Phó Nguyên Thanh không nhìn thấy.
"Bên ngoài có những ai?" Thiếu đế hỏi.
"Là Đặng chưởng viện Hàn Lâm viện, cùng vài người hầu, Thị lang trong Hàn Lâm viện." Phó Nguyên Thanh đáp lời.
"Hay lắm, Đặng Huyên cũng là đệ tử quan môn của Ô Lư Khâu phải không?" Thiếu đế bật cười: "Ô các lão phen này dốc hết vốn liếng ra rồi đây. Hai học trò tiên phong, một bên thì mắng chửi Hoàng đế bất trung bất hiếu, một bên thì tâng bốc Nghiêm Cát Phàm, nóng lòng muốn nhét Nghiêm Đại Tư Khấu [1] vào Nội các. Ngươi nói xem ông ta thế này có coi là ngông cuồng tự đắc không? Kém gì cái thói một tay che trời của Phó chưởng ấn ngươi?"
Phó Nguyên Thanh quyết định không chú ý đến những lời mỉa mai tức giận của Thiếu đế, đi thẳng vào vấn đề: "Chuyện tấu bản của Lư Học Trinh, nô tỳ đã nắm được. Đặng Huyên lại dâng tấu bản liên danh, chủ tử xem qua rồi hẵng định đoạt."
Thiếu đế lật vài cái, tìm thấy quyển tấu bản dày cộp kia: "Là cái này à?"
Phó Nguyên Thanh liếc nhìn, trên đó có ấn riêng của Đặng Huyên, bèn nói: "Chắc là nó."
Thiếu đế tiện tay xé làm mấy mảnh, mở nắp lư hương, ném thẳng vào trong đốt trụi.
Phó Nguyên Thanh: "..."
"Còn cần phải xem sao?" Thiếu đế nói: "Những lời ngu ngốc viết trên đó, trẫm đều đoán được cả. Nào là lục thân không nhận, không trọn đạo hiếu. Loài cầm thú còn biết ơn bú mớm, vậy mà Hoàng đế lại vứt bỏ luân thường, Thái hậu thêm cái huy hiệu thì có làm sao, chỉ vài chữ cái thôi, thế mà keo kiệt không cho. Lại còn bổ nhiệm một kẻ không màng Lễ tang như Phổ Dĩnh vào Nội các. Quả thực hôn quân sánh ngang Thương Trụ, xã tắc sụp đổ, Đại Đoan ta diệt vong đến nơi rồi!"
Thiếu đế buông lời mỉa mai, câu nào câu nấy đều chói tai.
Phó Nguyên Thanh không biết phải đáp lại thế nào, nhưng đứng trước Hoàng đế, không thể không đáp lời, y suy nghĩ một hồi lâu rồi cẩn thận nói: "Đặng chưởng viện tài hoa hơn người, có kiến giải sâu sắc về triều chính, lại có quan hệ rộng rãi với chư vị đại thần trong triều. Nay ngài ấy buông lời oán thán, e là sẽ gây ra sóng gió không nhỏ. Chủ tử triệu ngài ấy vào điện Dưỡng Tâm, giải đáp những thắc mắc của ngài ấy, lấy Lễ đối đãi hiền thần, quân thần hòa thuận, chuyện này ắt sẽ việc lớn hóa nhỏ, dần giải quyết được hết thôi."
"Trẫm nghe nói, năm xưa Đặng Huyên cùng nổi danh ngang với Kinh Thành Tứ Nhàn." Thiếu đế nói: "Nhưng tài năng lại kém Tiếu Nhàn ngươi vài phần. Hai người cùng vào Hàn Lâm viện, lúc ngươi làm Hàn Lâm biên tu, hắn ta mới chỉ là một tên Thứ Cát Sĩ. Nếu không phải nhà ngươi gặp nạn, thì cái ghế Chưởng viện học sĩ Hàn Lâm viện này còn đến lượt hắn ta ngồi sao? Hắn ta hay đố kỵ, lại hay nói ra nói vào chê bôi ngươi, ngươi bị tịch thu tài sản đày vào cung, hắn ta chẳng ít lần đặt điều bôi nhọ ngươi. Vậy mà ngươi vẫn còn bảo vệ hắn ta?"
"Chủ tử, điều nô tỳ bảo vệ không phải Đặng Huyên." Phó Nguyên Thanh nói: "Điều nô tỳ bảo vệ chính là giang sơn xã tắc."
Bốn chữ "giang sơn xã tắc", lúc này nghe vào, lại chói tai chưa từng thấy.
Thiếu đế chua xót trong lòng, mãi một lúc sau mới gắng gượng nghiến răng nói: "Không gặp!"
"Chủ tử..." Phó Nguyên Thanh còn định khuyên can thêm.
Đúng lúc này, ngoài điện lại vang lên tiếng Đặng Huyên cao giọng nói: "Bệ hạ quả thực không muốn gặp thần sao? Bệ hạ không gặp một khắc, thần sẽ đợi một khắc, bệ hạ không gặp một ngày, thần sẽ đợi một ngày. Nếu bệ hạ nhất quyết trốn tránh lời tấu thỉnh của thần, thần xin nguyện ngồi đây cho đến chết, lấy cái danh quan thần chính trực lưu danh thiên cổ!"
Đổ thêm dầu vào lửa khiến ngọn lửa càng cháy dữ dội.
Phó Nguyên Thanh lập tức thấy đầu đau như búa bổ.
Quả nhiên, Thiếu đế nổi trận lôi đình ngay tại chỗ.
"Lớn tiếng ồn ào ngoài cửa điện Dưỡng Tâm, ai cho Đặng Huyên cái gan lớn đến thế!" Thiếu đế quát: "Gọi Lại Lập Quần tới đây! Kéo đám mọt sách ăn bám bổng lộc triều đình trong Hàn Lâm viện ra cửa Ngọ Môn đánh đình trượng cho trẫm."
Phó Nguyên Thanh quỳ im bất động.
"Ngươi thương xót chúng đúng không?" Thiếu đế càng giận dữ hơn: "Đức Bảo, đi gọi Lại Lập Quần!"
Đức Bảo run rẩy bước vào, lắp bắp hỏi: "Xin, xin chỉ thị của chủ tử, đánh, đánh bao nhiêu trượng ạ?"
"Đánh đến khi nào trẫm hả giận thì thôi!"
Đình trượng có gai ngược, đánh hai mươi cái là đủ lấy mạng một thư sinh trói gà không chặt.
Nay lại không định rõ số lượng, sắc mặt những người ở đó đều tái nhợt.
"Chủ tử! Học sĩ Hàn Lâm viện đều là những người đọc sách, không chịu nổi đình trượng đâu. Xin chủ tử bớt giận, chủ tử khai ân!" Phó Nguyên Thanh đành phải lên tiếng cầu xin thay cho họ.
"Ngươi đau lòng thay cho bọn chúng sao?" Thiếu đế nói: "Ngươi thị tẩm cho trẫm, trẫm sẽ tha cho bọn chúng."
Phó Nguyên Thanh tưởng mình đã quen đối mặt với những lời nhục mạ, nhưng khoảnh khắc này, lời của Hoàng đế vẫn khiến y đỏ bừng mặt mũi, toàn thân khẽ run rẩy.
"Chủ tử, loại lời lẽ này, xin đừng nói nữa." Y van nài Thiếu đế: "Nô tỳ lưu lạc chốn cung cấm, hầu hạ Đế vương, dốc sức mười ba năm, bất kể công hay tội, cái tâm vẫn còn đó. Xin chủ tử thương xót."
Thiếu đế lạnh lùng nhìn y chằm chằm, hỏi: "Phó Nguyên Thanh, trong lòng ngươi có Đế vương, có xã tắc, có thiên hạ, còn có sĩ lâm triều thần. Ngươi nói ngươi hầu hạ Đế vương, dốc hết tất thảy vì trẫm. Vậy còn trái tim ngươi, sâu thẳm trong tim ngươi có người tên Triệu Húc không?"
Phó Nguyên Thanh sững sờ.
"Trẫm thương xót ngươi, a phụ đã bao giờ thương xót trẫm chưa?" Thiếu đế hỏi y.
Cuối cùng, vài người bên ngoài điện Dưỡng Tâm bị Cẩm Y vệ lôi đi.
Tiếng gào thét thê thảm phẫn uất của Đặng Huyên vẫn văng vẳng bên tai: "Họ Tịch đoạn tuyệt hậu duệ! Quên hết gốc gác tổ tiên [2]!"
Phó Nguyên Thanh quỳ dưới đất, thẫn thờ lắng nghe, có hơi mờ mịt.
"Phó Nguyên Thanh, ngươi cũng thấy trẫm là kẻ như vậy sao?" Thiếu đế hỏi y: "Trẫm là một kẻ quên hết gốc gác tổ tiên, không cha không vua sao?"
"Chủ tử là quân phụ của thiên hạ. Mười ba năm qua cần mẫn, chắc chắn không phải là kẻ như vậy." Phó Nguyên Thanh đáp.
Thiếu đế cười một tiếng: "Ngươi sai rồi. Trẫm chính là kẻ như vậy."
Phó Nguyên Thanh lại sững sờ.
"Trẫm chán ghét Triệu Cẩn." Thiếu đế nói: "Ông ta là kẻ không biết xấu hổ, chỉ biết lo luồn cúi. Trẫm chỉ ước gì có thể cắt mạch đổi máu, sống lại thành người khác."
"Chủ tử." Phó Nguyên Thanh ngẩng đầu nhìn hắn: "Tiên đế đã băng hà nhiều năm. Người không thể dùng lời lẽ đó để nói về phụ thân mình."
"Ngươi thích Tiên đế." Thiếu đế lại nói: "Ngươi thích Triệu Cẩn, đúng không?"
Toàn thân Phó Nguyên Thanh cứng đờ, cúi rạp đầu, giọng run rẩy: "Nô tỳ muôn lần không dám có suy nghĩ báng bổ đó, cầu xin bệ hạ thu hồi lời này!"
Thiếu đế bật cười vài tiếng.
"Tổ phụ Hiếu Đế của ta giết cả nhà ngươi. Phụ hoàng Thành Đế của ta ép ngươi vào cung. Bọn họ mở miệng là nhân nghĩa đạo đức, giang sơn xã tắc. Toàn là những lời dối trá, toàn là những lời kiếm cớ phù phiếm lừa gạt người đời, bọn họ chẳng qua chỉ muốn tìm một người làm trâu làm ngựa, giữ vững giang sơn nhà họ Triệu..." Thiếu đế đứng lên đi vòng qua mặt y, bước tới bên cửa sổ Tây Noãn các, nhìn những bức tường cung đình sừng sững bên ngoài: "Cái trò dối trá làm trò cười cho thiên hạ này, chẳng ai tin, chỉ có a phụ tin. Trẫm thấy không đáng thay cho ngươi, hận thay cho ngươi."
"Không cần hận." Phó Nguyên Thanh nói.
"Sao a phụ có thể không hận?"
"Nô tỳ cũng từng chìm sâu trong oán hận." Phó Nguyên Thanh nói: "Nhưng sau đó thì đã nghĩ thông suốt rồi. Quân tử giữ lấy tâm mình, quân tử đi theo con đường đạo nghĩa. Nô tỳ hèn mọn, không xứng đứng ngang hàng cùng quân tử, nhưng vẫn phải giữ gìn văn tâm, theo đạo nghĩa."
Thiếu đế bật cười: "Những lời dối trá này, sao có thể gọi là đạo nghĩa? Ngươi nhìn xem Ô các lão có giữ được không? Nghiêm Cát Phàm có giữ được không? Cả Đặng Huyên hôm nay, còn có kẻ tham ô như Hầu Hưng Hải, Hành Chí Nghiệp, có ai từng giữ gìn văn tâm đạo nghĩa?"
"Nô tỳ giữ."
Phó Nguyên Thanh nhìn hắn, kiên định đáp: "Thiên hạ hữu đạo, dĩ đạo tuẫn thân. Thiên hạ vô đạo, dĩ thân tuẫn đạo." [3]
(Thiên hạ có đạo thì lấy đạo mà cứu xét bản thân. Thiên hạ vô đạo thì lấy thân mà cứu xét đạo) --
Chú thích:
[1] Hình bộ Thượng thư, nhã xưng là Đại Tư Khấu. Các bộ Thượng thư khác cũng có nhã xưng. Lại bộ Thượng thư: Đại Trủng Tể. Lễ bộ Thượng thư: Đại Tông Bá. Hộ bộ Thượng thư: Đại Tư Nông. Binh bộ Thượng thư: Đại Tư Mã. Công bộ Thượng thư: Đại Tư Không.
[2] Trích từ điển cố thời Xuân Thu, đại phu nước Tấn là Tịch Đàm đi sứ sang nước Chu. Trong buổi tiệc, Chu Cảnh Vương hỏi Tịch Đàm rằng nước Tấn (vốn là con cháu nhà Chu) tại sao không mang lễ vật cống nạp theo đúng điển chế. Tịch Đàm trả lời rằng nước Tấn từ xưa không nhận được ban thưởng gì từ nhà Chu nên không có gì để mang theo. Sau đó Chu Cảnh Vương đã liệt kê rành rọt các món đồ mà tổ tiên Tịch Đàm từng được ban tặng và ghi chép lại. Sau khi Tịch Đàm lui ra, Chu Cảnh Vương đã cảm thán: "Tịch Phụ kỳ vô hậu hồ! Số điển nhi vong kỳ tổ."
(Họ Tịch chắc là không có hậu duệ đâu nhỉ! Kể điển tịch cũ mà lại quên mất nguồn gốc tổ tiên mình).
[3] Mạnh Tử. Tận tâm. Thượng
Thiếu đế xuân tâm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.