Đám thị nhân bên dưới đều đã lui xuống hết, ánh đèn trong cung xung quanh cũng chỉ còn lại hai ngọn ở đằng xa.
Không ai dám để lão tổ tông phải đứng trực đêm, ở sương phòng đã sắp xếp sẵn một chiếc giường nhỏ để y chợp mắt, Phó Nguyên Thanh lại sai người thắp đèn, bê một chiếc ghế đẩu đến trước long án. Trên long án chất đống những bản phiếu nghĩ, ngoại trừ một số bản mà Lưu Cửu vừa xử lý gần đây, vẫn còn rất nhiều công văn khẩn cấp mới chỉ có phiếu nghĩ mà chưa được phê hồng.
Trong số đó có vài bản chẳng cần mở ra, chỉ nhìn ký hiệu bên ngoài cũng biết là khẩn cấp đến mức nào.
Hoa đào nở rộ, trung lưu sông Hoàng Hà sẽ dâng lũ, lúc này Hộ bộ đang nóng lòng chờ cấp phát ngân lượng cứu trợ thiên tai.
Kỳ ân tuyển sắp đến, đông đảo sĩ tử tay cầm thư tiến cử, đang chầu chực ở cửa Lại bộ chờ nộp, nhưng vụ việc của Lang trung Văn Tuyển ty Hầu Hưng Hải vẫn chưa có kết luận.
Cỏ trên thảo nguyên cuối cùng cũng mọc, cuộc tàn phá của các bộ lạc du mục Thát Đát trên biên giới suốt cả mùa đông rốt cuộc cũng sắp trì hoãn lại đôi chút, đã đến lúc phải chỉnh đốn quân đội, dưỡng sức nghỉ ngơi...
Tuy tin tức từ Đông xưởng vẫn nườm nượp đưa đến trước mặt y như thường lệ, nhưng y đã mất đi quyền phê hồng.
Những thứ này đã không thể lật ra xem nữa.
Không... mất đi cây bút chu sa trong tay, giống như là đã bịt miệng y lại, vị Thiếu đế của triều Đại Đoan không cho phép y có thêm bất kỳ lời can gián nào đối với những chuyện này nữa.
Y thở dài một tiếng, bắt đầu thu dọn đống tấu chương kia.
Động tác cực kỳ nhẹ nhàng, sợ làm phiền giấc ngủ của thiên tử.
Nhưng chẳng bao lâu sau, thiên tử bắt đầu lên tiếng: "A phụ..."
Phó Nguyên Thanh dừng tay: "Có thần."
"Khó chịu."
Thiên tử thở dốc dồn dập hai tiếng, Phó Nguyên Thanh vội vàng dừng tay, vén rèm bước vào, thiên tử đang ôm bụng dưới cuộn tròn trên giường.
"Thần đi mời Mục Tân Lập!"
Thiên tử một tay chộp lấy cổ tay y: "Không cần, không khó chịu đến mức đó, a phụ xoa cho trẫm... xoa chút là khỏi..."
Ánh mắt Phó Nguyên Thanh từ bàn tay Triệu Húc đang nắm chặt tay mình từ từ di chuyển lên, nhìn Đế vương trước mặt, trong lòng y hiểu rõ hơn ai hết, chính tiểu Hoàng đế thoạt nhìn vô hại này, sau lưng lại đã tước đi cây bút của y, muốn che kín miệng y.
Website TruyenLau.com
Nay, người ấy lại mang sắc mặt nhợt nhạt, kêu đau giữ y lại không cho đi.
Có lẽ là, chẳng ai có thể lòng dạ sắt đá với đứa trẻ do chính tay mình nuôi nấng.
Phó Nguyên Thanh ngồi xuống bên mép giường, hỏi: "Đau ở đâu? Thần sai Đức Bảo lấy chút đá chườm ấm tới."
"Không cần, chỉ cần a phụ xoa." Thiếu đế nghiến răng nhắm mắt nói, dáng vẻ như đang cố nhịn đau: "Giống y như hồi nhỏ... Trẫm ăn nhiều đầy bụng, đau bụng, a phụ lấy đá chườm ấm xoa cho trẫm. Trẫm đau đến phát khóc, a phụ lại vừa xoa vừa hát cho trẫm nghe. Nhưng sau này..."
Thiếu đế ốm yếu ngước mắt lên nhìn y, đáy mắt chất chứa sự tủi thân.
TruyenLau
"A phụ lại dọn ra ngoài, cũng chẳng thèm để ý đến trẫm nữa. Đứng xa tít tắp, lạnh như băng."
Rốt cuộc là ai đứng xa tít tắp trước?
Cất nhắc Lưu Cửu chẳng phải là Thiếu đế người sao?
Lôi kéo phe thanh lưu dung túng cho cả triều phỉ báng, chẳng phải là Thiếu đế người sao?
Tước đoạt quyền phê hồng, lẽ nào không phải là Thiếu đế người sao? Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trong khoảnh khắc ấy, mọi sự tiết chế của Lão tổ tông suýt chút nữa đã bay sạch.
"Thần đi lấy đá chườm ấm." Y đứng dậy nói, diễn giải trọn vẹn sự tinh tế của bốn chữ "biết tiến biết lùi".
*
Đá chườm ấm được bọc trong một chiếc túi gấm bằng vải bông, Phó Nguyên Thanh cầm lấy luồn vào trong lớp áo lót của Thiếu đế, xoa bóp trên bụng hắn: "Ở đây sao?"
"Không phải, xích xuống dưới một chút."
"Chỗ này?"
"Cũng không phải..."
Thiếu đế nắm lấy tay y, di chuyển xuống dưới, dán sát vào bụng dưới của mình, cổ tay Phó Nguyên Thanh sượt qua long căn đang cương cứng của Thiếu đế, giật mình, y lập tức đứng bật dậy lùi lại hai bước.
"Bệ hạ!"
Thiếu đế hơi run rẩy, thở dốc hai tiếng, đỏ hoe mắt nhìn y nói: "Chính là chỗ này."
"Thần đi gọi tư tẩm tới --"
Thiếu đế níu lấy vạt áo y nói: "Chỉ là dục vọng nổi lên chốc lát, tư tẩm đến thì muộn mất rồi."
Phó Nguyên Thanh sững sờ: "Bệ hạ có ý gì?"
Thiếu đế kéo y lại gần, ôm ngang eo y, gối đầu vào ngực y, ngửa mặt nhìn y: "Không cần tư tẩm, a phụ giúp trẫm."
Giờ phút này, dục vọng trong mắt Triệu Húc không hề che giấu, thậm chí còn bùng cháy nóng rực, Phó Nguyên Thanh có cảm giác mình như đang bị một con thú non bám lấy, con thú non ấy nằm trong ngực y, đói ngấu nghiến, muốn ăn thịt.
Gần vua như gần cọp, kẻ nuôi cọp, nay chỉ có thế lấy thân mình làm mồi cho cọp.
Ý nghĩ này giống như một cơn sóng thần ngập trời, gầm thét lao vào đại não y, Phó Nguyên Thanh bỗng chốc đứng đờ tại đó, mặc cho Thiếu đế bám lấy, hai tay vòng qua sau lưng ôm riết lấy y.
"A phụ, giúp trẫm." Thiếu đế vẫn đang nói...
Y cảm nhận được thứ cương cứng nóng bỏng của nam nhân trẻ tuổi đang tỳ vào đầu gối mình, tỏa ra nhiệt lượng đầy nguy hiểm.
Phó Nguyên Thanh lẩm bẩm: "Bệ hạ..."
Y mờ mịt ngẩng đầu, nhìn về phía long sàng sau lưng Thiếu đế, sau đó y nhìn thấy --
"Mặt nạ Thiên tướng quân." Phó Nguyên Thanh nói.
Thiếu đế sững người.
Ngoái đầu lại nhìn, dưới gối lộ ra một chiếc mặt nạ Thiên tướng quân dùng trong tế tự.
Hắn còn chưa kịp mở lời giải thích gì, đã thấy sắc mặt Phó Nguyên Thanh lạnh lùng trầm xuống, đẩy hắn ra, lùi lại vài bước, chắp tay chất vấn.
"Bệ hạ, dũng sĩ trong tư trạch của thần đoạt ngôi vị đầu bảng trong cuộc đua ngựa cự li dài ở trường đua mùa xuân, mãi vẫn không thấy hồi phủ, hắn mang theo một chiếc mặt nạ Thiên tướng quân. Thần muốn hỏi bệ hạ, vì sao ở chỗ bệ hạ cũng có một chiếc mặt nạ Thiên tướng quân?!"
Trong điện chìm vào tĩnh lặng.
Bên ngoài gió tuyết không biết đã nổi lên từ lúc nào.
Thiếu đế cầm chiếc mặt nạ Thiên tướng quân dưới gối lên, mân mê trong tay một chút, không mấy để tâm nói: "Ngươi nói cái này... cái này, là trẫm gỡ xuống từ trên mặt một tên hạ nhân đến cửa Tân Hoa nhận thưởng. Mặt nạ làm rất tinh xảo, trẫm thấy thích, bèn lấy."
Hắn làm như đang cố gắng nhớ lại: "Kẻ đó tên là gì nhỉ... Trần Cảnh..."
Thiếu đế đứng thẳng dậy, vóc dáng cao lớn uy vũ, giương mắt nhướn mày đâu còn lấy nửa phần yếu đuối lúc nãy.
Hắn khoác trên người bộ áo ngủ màu vàng rực rỡ dài chấm đất, từ từ bước đến trước mặt Phó Nguyên Thanh, thậm chí còn cao hơn Phó Nguyên Thanh nửa cái đầu, vô hình trung tạo cho Phó Nguyên Thanh một cảm giác uy áp.
"Trần Cảnh." Thiếu đế chậm rãi nhả ra hai chữ này, chiếc mặt nạ Thiên tướng quân trong tay xoay một vòng: "Ngươi đoán xem điều thú vị là gì? Thật kỳ lạ, dũng sĩ được nuôi nhốt trong nhà của Ty Lễ giám Chưởng ấn, sao lại có dung mạo giống trẫm đến như vậy?"
Lòng Phó Nguyên Thanh run lên.
Thiếu đế chắp tay sau lưng cúi đầu, ghé sát vào tai lão tổ tông hỏi: "Trẫm ngược lại muốn hỏi ngươi Phó Nguyên Thanh, vì sao tử sĩ của trẫm, lại biến thành con chó nuôi trong tư trạch của ngươi. Ồ... hoặc nói là, nam sủng của 'lão tổ tông'. Có vẻ đúng hơn chăng? ... Chuyện ngươi và tên Trần Cảnh này cấu kết với nhau, đã lan truyền khắp triều dã rồi."
"Bệ hạ đã làm gì Trần Cảnh rồi?" Phó Nguyên Thanh ngước mắt hỏi hắn.
Ánh mắt y sắc bén.
Thiếu đế sững sờ, bật cười: "A phụ, trẫm chưa từng thấy ngươi tức giận thế này bao giờ."
"Thần không dám."
"E là chưa chắc."
"Chỉ xin bệ hạ buông tha cho Trần Cảnh, hắn tuổi tác ngày một lớn, dung mạo đã có sự khác biệt so với bệ hạ, là kẻ mồ côi phiêu bạt, vô cùng đáng thương." Phó Nguyên Thanh nói.
"Tử sĩ của trẫm, tất nhiên phải vì trẫm mà chết." Thiếu đế nói với vẻ hờ hững: "Đáng sợ nhất chính là, tên tử sĩ này, tuy là của trẫm, nhưng lại đi chết vì kẻ khác."
"Bệ hạ đang nghi ngờ lòng trung thành của thần sao?" Phó Nguyên Thanh hỏi.
Thiếu đế bật cười, nhìn y: "A phụ là a phụ của trẫm. Lòng trung thành của ngươi, có ai dám nghi ngờ."
Phó Nguyên Thanh im lặng một lát, lùi lại hai bước, vén vạt áo quỳ xuống, phủ phục trên mặt đất nói: "Thần chịu lời phó thác của Tiên đế, hầu hạ bệ hạ mười ba năm, ngày đêm cần mẫn, không dám trễ nải, thần chưa từng có hai lòng. Thế nhưng quyền khuynh triều dã, đã trở thành nịnh thần, thần nguyện giao nộp quyền quản lý Đông xưởng, để tỏ rõ lòng trung thành của thần."
"Phó Nguyên Thanh ngươi --!" Thiếu đế nổi giận.
Phó Nguyên Thanh ngẩng nửa người lên, hốc mắt đã đỏ hoe: "Bệ hạ, kẻ vô tội, không nên chịu sự đối xử bất công. Trần Cảnh chẳng qua chỉ là một con tốt ngay cả số phận của chính mình cũng không thể nắm trong tay, dưới ngòi bút của sử quan triều Đại Đoan này, đến một chữ cũng chẳng được lưu lại. Ngàn sai vạn sai, lỗi là ở một mình Phó Nguyên Thanh. Xin bệ hạ... đừng giận cá chém thớt..."
Y lần nữa dập đầu sát đất.
"Nô tỳ... Phó Nguyên Thanh, cầu xin chủ tử, khai ân."
Thiếu đế xuân tâm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.