Cách một lớp ván xe là Phương Kính và những tùy tùng khác, ở đằng xa thậm chí còn có vài đứa trẻ đang đùa nghịch trong tuyết.
Y cố nhịn tiếng rên rỉ, thở dốc dồn dập, nhưng vẫn cảm thấy chuyện vụng trộm này như đang phơi bày trước mắt của bao người.
Trong một phút thẫn thờ... dường như y đã trở về những ngày mới bị sung vào Hoán Y cục.
Trong Hoán Y cục vốn toàn là tội nô, lại không nằm trong hoàng thành, những thái giám bị đày đến đây về cơ bản là đã hết hy vọng thăng tiến, nên đám thính sự [1] trong cục rất thích gây sự. Thấy ai không vừa mắt, chúng sẽ thường xuyên đánh đập chửi mắng, hơi tí là đe dọa nếu không tận tâm, sẽ bị đày ra Nam Hải Tử [2] làm phu canh gác suốt đời -- đó càng là con đường một đi không trở về.
Khi mới làm nô tài, y thường xuyên mắc lỗi.
Vì thế, từng bị tống đi làm tịnh quân [3] thấp kém nhất, ăn ngủ chỉ được ở trong lán giặt giũ, giữa tiết trời giá rét tháng Chạp, băng đóng dày ba thước, y cũng chỉ có một bộ áo lót mỏng manh quấn thân.
Quên mất vì lý do gì, mà bị phạt kẹp ngón tay.
Kẹp đến mức mười ngón tay nát bét, máu me đầm đìa.
Thính sự nói: "Phó Nguyên Thanh, ngươi đã biết tội chưa."
Y hỏi: "Ta có tội tình gì?"
"Vào chốn cung cấm rồi, thì phải biết chủ tử là chủ tử, nô tài là nô tài, tôn ti khác biệt không được phép vượt quyền." Thính sự đút tay vào ống tay áo, sai hai tên hỏa giả [4] hai bên kéo mạnh hơn nữa, thấy sắc mặt Phó Nguyên Thanh lại trắng bệch thêm vài phần, mới hài lòng cười khẩy: "Kẻ làm chủ tử là trời là thánh minh, kẻ làm nô tài là đất là hèn mọn. Đạo lý này, ngươi phải nhớ cho kỹ. Gặp Vạn tuế gia phải quỳ thỉnh an, gặp triều thần phải nửa quỳ thỉnh an, gặp chư vị hoàng tử, công chúa cũng phải quỳ thỉnh an, tiểu chủ trong cung, thân quyến hoàng tộc đều là chủ tử, gặp mặt phải quỳ lạy dập đầu, mới là đúng đắn. Thân phận không được vượt quyền, nói năng phải dùng kính ngữ, đứng thế nào, đi ra sao, thưa gửi thế nào đều phải giữ đúng quy củ." [5]
Thính sự cười: "Thế mà nay, kẻ làm nô tài, ngay cả cái lễ quỳ lạy cũng học không xong, có phải là lỗi của ngươi không."
Phó Nguyên Thanh không nói.
Thính sự nói: "Ngươi vẫn tưởng mình là quý công tử thế gia nào mà đứng đây coi thường bọn ta sao? Ngươi đã mất căn cơ rồi, chẳng còn gì nữa đâu. Phó tiểu công tử, bây giờ ngươi chỉ là một tên thái giám không ra nam không ra nữ, là cái thứ mà bọn quý nhân các ngươi ngày trước khinh rẻ nhất. Người đâu... Lột quần y ra cho ta, dùng gậy đánh! Để xem cái vẻ nho nhã xót xa của y còn chịu đựng được bao lâu?"
Xe ngựa chầm chậm lăn bánh.
Lão tổ tông nhắm mắt lại, khóe mắt ửng đỏ, dường như sắp khóc, nhưng nước mắt vẫn không rơi.
Dưới con mắt của bao nhiêu người, thiếu niên năm ấy bị người ta đè xuống nền đất đông cứng lạnh lẽo, đánh cho nát nhừ.
Y bị người ta vứt giữa sân, giống như một miếng giẻ rách, thính sự kề sát tai y nói: "Bây giờ thế này mới hơi ra dáng nô tài. Ngươi nhớ kỹ cho ta, kẻ làm nô tài, heo chó cũng không bằng."
Kể từ đó, trên đời này không còn Lan Chi công tử nữa, chỉ còn lại Phó Nguyên Thanh. Cũng từ đó trở đi, y chưa từng rơi lấy một giọt lệ. TruyenLau
Tâm trí y vốn đã trôi dạt đi thật xa, lại bị cơn nhói đau trước ngực gọi về.
...
Trần Cảnh vùi đầu gặm cắn lồng ngực y, mút mát phần đầu vú khô cằn của y tựa như đang bú dòng sữa mẹ. Y vòng tay ôm lấy gáy Trần Cảnh, những ngọn tóc cứng cáp đâm vào lòng bàn tay y ngưa ngứa tê dại.
"Ngươi, ngươi đang làm gì vậy?" Lão tổ tông đi trên đường cái không dám phóng túng, hạ thấp giọng căng thẳng hỏi. TruyenLau.com
Tiếng vó ngựa, tiếng bánh xe nghiến trên đường, tiếng rao hàng và tiếng người đi lại thưa thớt trên phố, tất cả dường như đều đang vọng lại từ một nơi xa xăm nào đó. Bản thân y thì như đã bay lên chín tầng mây, ở trên không trung lắng nghe vạn vật.
Dòng suy nghĩ đã ngừng chảy.
Nhưng dường như lại có trăm ngàn mối tơ vò.
Mà giữa sự hỗn loạn ấy, những dục niệm trần tục của cõi người là ồn ào xôn xao nhất, lại kéo y từ lưng chừng không trung trở về, kéo y về chiếc giường nằm trong không gian xe ngựa chẳng lấy gì làm rộng rãi này. Bên ngoài gió rét cắt da, bên trong xe lò sưởi đã sớm được đốt rực lên.
Tử sĩ trẻ tuổi không đáp lời, giam chặt y dưới thân, trực tiếp đưa chính mình tiến sâu vào nơi tận cùng trong cơ thể y. Xe ngựa xóc nảy, khiến cho tất thảy càng thêm phần xấu hổ và căng thẳng, nhưng đồng thời lại mang đến sự kích thích điên cuồng làm người ta càng thêm chìm đắm trong bể tình. TruyenLau.com
Phó Nguyên Thanh ngửa đầu thở dốc dồn dập, những quá khứ tủi nhục không thể chịu đựng nổi, những mảng ký ức loang lổ kia, đều được sự dịu dàng mà điên cuồng này phủ lên một màu sắc, dần dần bị che lấp dưới sắc xuân tràn ngập nơi đáy lòng.
Phó Nguyên Thanh sống đến bây giờ chưa từng làm chuyện đi ngược đạo lý đến mức như vậy.
Ngay cả giờ phút này, y cũng chẳng dám nghĩ xem bản thân mình đang làm cái gì.
Thứ nhầy nhụa dính dớp không chỉ là mồ hôi. Hai người quấn lấy nhau, tựa như loan phượng quấn quýt.
Sau đó, trong xe chẳng còn âm thanh nào khác.
Chỉ còn lại những tiếng thở dốc dồn dập, tiếng da thịt va chạm nhịp nhàng.
Khiến người ta mặt đỏ tai hồng, mê loạn đắm say.
Đoạn đường về phủ, đột nhiên trở nên dài dằng dặc, đã làm đến như vậy rồi, không hiểu sao mãi vẫn chưa về tới nơi.
Mấy người đứng bên ngoài xe, ánh mắt cứ đảo đi đảo lại, nhìn quanh bốn phía, thi thoảng vô tình bắt gặp ánh mắt nhau lại gượng gạo mỉm cười rồi vội vàng né tránh, ở chỗ không ai thấy bèn lén lút, xấu hổ mà trợn tròn mắt.
Lý Nhị cuối cùng không nhịn được nữa hỏi Phương Kính: "Xưởng công, chúng ta lại lượn quanh đường Tây một vòng nữa rồi, có về không?"
Phương Kính lườm gã một cái: "Gấp gì mà gấp?"
"Lạnh quá..."
"Ngươi muốn làm cụt hứng của lão tổ tông sao?"
Lý Nhị rụt cổ lại: "Không dám."
"Tiếp tục lượn đi. Lượn thêm mười vòng nữa." Phương Kính nói xong tự mình nhảy xuống xe ngựa, rụt cổ lại, đi bộ về hướng Thính Đào cư.
Lý Nhị uất ức mà không dám lên tiếng, đành tủi thân đánh xe ngựa lượn lờ mãi hết vòng này đến vòng khác.
Trận chiến trong xe vẫn chưa chịu dừng.
Trần Cảnh lại đổi tư thế cho lão tổ tông, để y chống tay lên khung cửa sổ, từ phía sau chầm chậm tiến vào.
Vật nóng rẫy hừng hực kia khiến Phó Nguyên Thanh choáng váng một hồi, khóe mắt đã thỏa mãn ướt át, y vội vã nói: "Ngươi, ngươi chậm một chút."
Trần Cảnh đáp: "Vâng."
Quả nhiên là chậm lại thật.
Chậm đến không thể tin nổi, chậm đến mức tưởng như đã ngừng lại.
Từng chút một, từng tấc một, từng phân một mà tiến tới... mài mòn tâm trí người ta đến cùng cực. Tốc độ cực chậm, chậm tới nỗi mỗi một phân đều đủ thời gian để Phó Nguyên Thanh phác họa ra được vật nam tính đang tiến vào cơ thể y lớn đến nhường nào, thô đến mức nào, dữ tợn đến bao nhiêu.
Cái miệng nhỏ bị nong đến đỏ bừng bên dưới lão tổ tông không kìm được mà co rút, mút lấy, khả năng kiềm chế của Trần Cảnh quả thực kinh người, thế mà chẳng mảy may dao động.
Y đành phải lên tiếng: "Chậm quá rồi."
"Nhanh hơn một chút sao?"
Hắn vừa dứt lời, tử sĩ phía sau lập tức tiến tới như cuồng phong bão táp.
Mưa đập lá chuối, kêu lách tách, cành lá ngả nghiêng... trong sự gấp gáp dồn dập tự có dư vị cực lạc khó cất thành lời, mang theo một khoái cảm dâng trào kì lạ, khiến người ta đắm say mê loạn, kìm lòng không đậu. Lại qua không biết bao lâu, lão tổ tông rốt cuộc cũng thấy mệt mỏi rã rời, người phía sau bèn dùng lực thúc mạnh, tiến vào cực sâu, hai túi bìu đập vào mông, lại nâng cằm y quay nghiêng sang, trao cho y một nụ hôn mãnh liệt.
Cho đến khi bắn thẳng vào nơi sâu thẳm trong cơ thể y, mới chầm chậm rút ra.
Thứ dịch thể đặc quánh trong cơ thể chực trào muốn trượt ra ngoài, Trần Cảnh đã kịp lấy từ trong ngăn kéo nhỏ bên cạnh giường ra một viên trân châu cỡ lớn, nhét vào lỗ sau của y.
...
Vật thể lạnh buốt tiến vào, toàn thân lão tổ tông cứng đờ.
"Đây là làm gì?" Phó Nguyên Thanh nhũn người hỏi.
"Củng cố nền tảng, giữ gìn nguyên khí." Trần Cảnh nói: "Về đến nơi sẽ rửa sạch cho lão tổ tông."
Phó Nguyên Thanh không muốn nói hắn hành động quá mức phóng túng, hai ngày ba lần, hiện tại cả người y đã không còn lấy một chút sức lực, đến một ngón tay cũng chẳng buồn động đậy, mặc cho Trần Cảnh muốn làm gì thì làm. Trần Cảnh lấy áo choàng bọc y lại, lại cởi nốt áo khoác ngoài của mình khoác lên người y, lúc này mới đẩy cửa xe, bế y xuống.
Xe ngựa không biết từ lúc nào đã đi vào ngoại viện của Thính Đào cư, đang im lìm đỗ trong sân.
Phương Kính và Lý Nhị đều không có mặt.
Cũng chẳng có ai khác.
Vậy là bao con mắt soi mói cũng không còn tồn tại nữa.
Trận tuyết lớn rơi xuống giống như luồng sáng chiếu rọi giữa đất trời, trắng xóa tung bay, dày dặn và ôn hòa ôm ấp lấy nhân gian.
Thế giới tĩnh lặng vô cùng.
Tiếng ồn ào ngoài phố đều đã lùi lại phía xa.
Trần Cảnh bế y đi dọc theo hành lang.
"Trần Cảnh."
"Hửm?"
"Ngươi muốn thứ gì?"
"Lão tổ tông đã ban cho ta bức tranh rồi."
"Còn muốn gì không?" Phó Nguyên Thanh hỏi.
Trần Cảnh ngẫm nghĩ một chốc, đáp: "Nếu ta chết đi, lão tổ tông có thể lo liệu tang ma cho ta không."
Phó Nguyên Thanh ôm cổ hắn, áp tai lên lồng ngực nóng rẫy của hắn, có thể nghe rõ từng nhịp tim đập bình ổn.
*
Trong gió tuyết, vòm trời đã thu lại ánh nắng cuối cùng của hoàng hôn, sắc trời hoàn toàn chìm vào bóng tối.
"Được."
"Khanh [6] đã vì ta mà chết, hứa cho khanh quan tài cùng huyệt mộ." Y nói.
--
Chú thích:
[1] Thính sự: Chức vị tạp vụ cấp thấp trong cung.
[2] Nam Hải Tử: Một khu vườn ngự uyển ở phía nam Bắc Kinh vào thời Minh - Thanh. Nơi đây thường được dùng làm chốn đày ải các thái giám, cung nữ hoặc người phạm lỗi đến làm những công việc cực nhọc, hèn mọn.
[3] Tịnh quân: Thái giám làm công việc dọn dẹp nhà xí, phân tiểu trong cung.
[4] Hỏa giả: Thái giám lo việc củi lửa, tạp dịch.
[5] Mượn ý từ cuốn sách "Nịnh Hạnh: Hoạn quan Trung Quốc và nền chính trị Trung Quốc".
[6] Khanh (卿): Ở đây tác giả đổi cách xưng hô, đây là cách xưng hô tôn trọng (giữa vua - tôi) hoặc thân mật giữa vợ chồng, người yêu.
Thiếu đế xuân tâm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.