Thiếu đế xuân tâm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thiếu đế xuân tâm

Tác giả : Hàn Nha

Chương 8: Bài tập buổi sáng

Phương Kính vừa bước vào, nhìn thấy cảnh tượng này, kinh ngạc thốt lên một tiếng, vội vàng che mắt: "Ta ta ta, ta không nhìn thấy gì hết!"
Trần Cảnh là một thanh niên thẳng thắn hơn so với tưởng tượng của cậu ta.
Phó Nguyên Thanh còn chưa kịp đáp lời, Trần Cảnh đã ôm lấy y đứng dậy, lúc xoay người bước vào bên trong, đi ngang qua bức tường treo bức cảnh tuyết Thính Đào, Trần Cảnh đứng khựng lại, liếc nhìn bức tranh sơn thủy đó mấy cái.
Từ đêm qua đến giờ, bức thư họa ấy vẫn treo nguyên tại chỗ không xê dịch.
Bình an vô sự.
"Đây là bức chữ mà Tiên đế đắc ý nhất." Phó Nguyên Thanh nói với hắn: "Nét chữ mượt mà tự nhiên, tự có phong cốt. Ngươi cũng thích sao?"
"Thuộc hạ không biết chữ." Trần Cảnh nói: "Xem không hiểu. Chỉ thấy là rất xấu."
"Không biết chữ làm sao đọc được Đại Hoang Ngọc Kinh?" Phó Nguyên Thanh hơi nghi hoặc.
Trần Cảnh liếc nhìn Phương Kính đang bận rộn lau bàn một cái: "Là Phương thiếu giám chỉ dạy cho thuộc hạ."
Phương Kính lập tức ho sặc sụa.
Trong tiếng ho khan đầy lúng túng của cậu ta, Trần Cảnh đã ôm lão tổ tông đi vào noãn các, tấm rèm dày cộp được Phương Kính chạy tới thả xuống, noãn các lập tức trở nên yên tĩnh.
Lão tổ tông vẫn chưa nhận ra sự thay đổi trong bầu không khí, còn lo lắng nói: "Vậy quả thật làm khó ngươi rồi. Lát nữa bảo Phương Kính dẫn ngươi đến Nội Thư đường học chữ. Hiện nay người trẻ tuổi trong cung ít, chỉ có mấy đứa trẻ mười mấy tuổi đang học, ngươi đừng bận tâm."
"Ta không bận tâm."
Nói xong câu này, Trần Cảnh đã ngồi xuống chiếc sập La Hán dưới cửa sổ.
Lão tổ tông cũng tự nhiên được hắn ôm vào lòng, đặt ngồi trên đùi.
Biểu cảm lạnh nhạt của Phó Nguyên Thanh cuối cùng cũng có đôi chút biến đổi: "Trần Cảnh, ngươi --"
Y còn chưa dứt lời, Trần Cảnh đã hôn xuống.
So với sự dè dặt đêm qua, nụ hôn này càng có vẻ dồn dập trực tiếp hơn, đã mang theo nhiều sự thân mật hơn trong đó.
Thanh niên hơi thở dài, lúc hôn không nhường lại một lối thoát, đợi đến khi hắn rốt cuộc cũng thỏa mãn cơn thèm khát mà buông tay ra, khóe mắt lão tổ tông đã ửng hồng, thở dốc dồn dập, vẻ lạnh lùng trên mặt đã bị vò nát tan trong sắc xuân.
"Sao lại vội vã thế?" Phó Nguyên Thanh hỏi.
Đọc truyện tại TruyenLau.com "Sắp qua giờ Mão rồi. Sợ lỡ mất canh giờ của thức thứ hai." Trần Cảnh nói.
Đại Hoang Ngọc Kinh, Phó Nguyên Thanh chưa từng xem kỹ, rốt cuộc thức thứ hai trong đó thế nào, có liên quan đến canh giờ hay không, lão tổ tông cũng không rõ, nghĩ bụng nếu Phương Kính đã xem qua, chắc hẳn là không sai.
Ánh mắt Trần Cảnh nóng rực, nhìn chằm chằm vào y, sự gấp gáp và chăm chú khó nói thành lời ấy không làm người ta ghét bỏ, ngược lại còn tăng thêm vài phần thiện cảm. TruyenLau
Những tháng ngày hiện tại, sống thêm được ngày nào hay ngày nấy, cũng chẳng cần phải ra vẻ thẹn thùng làm gì nữa.
Thế là lão tổ tông không nói thêm lời nào, mặc cho Trần Cảnh hôn y.
Trần Cảnh bèn hôn y, lại cắn môi y.
Khiến đôi môi màu hồng nhạt dần toát ra sắc đỏ diễm lệ. Website TruyenLau.com
Tranh sắc cùng mai đỏ.
Trần Cảnh hôn dần từ cổ y lan xuống dưới, lưu lại trên người y những nụ mai đỏ lấm tấm, vò rối búi tóc của y.
Lúc hắn vươn tay vuốt ve, Phó Nguyên Thanh thoáng hơi cứng ngắc, Trần Cảnh đã nhận ra, nói: "Chỗ nào lão tổ tông không cho thuộc hạ nhìn, thuộc hạ chắc chắn không nhìn."
Vì thế chỉ cởi quần của y ra, nửa thân dưới của lão tổ tông được che giấu dưới lớp áo lót của đạo bào.
Ban đầu, Trần Cảnh chầm chậm tiến vào, nhịp nhàng chuyển động. Đợi đến khi lão tổ tông động tình, mới xoay người, sắp xếp Phó Nguyên Thanh nằm úp sấp trên chiếc sập La Hán dưới cửa sổ, bản thân hắn thì đứng đằng sau y ra vào.
Dường như vì là "bài tập buổi sáng", tử sĩ cư xử cực kỳ lễ độ.
Lúc chuyển động còn hỏi: "Lão tổ tông, thế này được không?"
"Lão tổ tông, cần nhanh hơn chút nữa không?"
Lại hỏi: "Lão tổ tông, là chỗ này sao? Có cần vào sâu hơn chút nữa không."
Cuối cùng, lão tổ tông đang nhắm nghiền mắt không nhịn được nói: "Đạo giao hợp nên thuận theo bản tính con người. Đêm qua ngươi làm rất tốt, cứ tùy tâm đi..."
Y còn chưa dứt lời, tử sĩ phía sau như thể nhận được chỉ lệnh, lập tức đi vào như cuồng phong bão táp.
Trên mặt y ửng đỏ, hai tay bám chặt bậu cửa sổ, ngẩn ngơ nhìn ra khoảng sân của Thính Đào cư.
Cách đây không lâu, thanh niên này còn đang luyện kiếm ở đó.
Mà lúc này, y lại đang hoan ái cùng người ngay tại cùng một chỗ.
Gia giáo nhà họ Phó cực kỳ nghiêm khắc, từ nhỏ y đã coi chuyện này là ranh giới đạo đức cốt yếu của con người. Quân tử nên khắc kỷ thủ lễ, không nên chìm đắm trong những chuyện tình ái mê loạn.
Chỉ là nay đã không còn nhà họ Phó, y cũng chẳng được coi là "quân tử", cho nên cũng không cần khắc kỷ, càng không cần thủ lễ nữa.
"Dùng sức chút nữa." Hốc mắt y đỏ hoe ngoái lại nhìn Trần Cảnh, giọng khàn khàn ra lệnh: "Sâu chút nữa."
Tiếng túi bìu dâm mỹ va chạm bên dưới cũng lớn dần.
Mang theo tiếng lép nhép của từng nhịp ra vào.
Chỉ cần tưởng tượng thôi, cũng có thể hình dung được bên dưới đang là khung cảnh như thế nào, mặt lão tổ tông đã đỏ bừng, song khoái cảm bốc lên ngùn ngụt, hệt như linh xà chạy loạn khắp nơi trong cơ thể, lại không có lối thoát, mờ mịt luống cuống.
Đúng lúc này, bàn tay của tử sĩ luồn vào nơi tư mật dưới lớp váy của y.
Toàn thân Phó Nguyên Thanh run lên.
Bàn tay với những ngón thon dài, mang theo cảm giác thô ráp của những vết chai sạn, nhưng ấm áp khô ráo, cứ thế vuốt ve vết sẹo dữ tợn đó của y.
Vết sẹo này, không thể để ai nhìn thấy, nhưng lại là vết thương rành rành chiêu cáo với thiên hạ, còn đau đớn hơn cả hình phạt xăm mặt, giống như khắc sâu vào tận xương tủy, mãi mãi không bao giờ lành.
Nơi đó mềm mại và im lìm.
Vết sẹo xấu xí, ngay cả bản thân y nhìn thấy cũng phải kinh hãi.
Nhưng Trần Cảnh không hề ghét bỏ, hắn lặng lẽ vuốt ve, khơi thông.
Những dục vọng chạy loạn trong cơ thể ấy, đã tìm được lối thoát, không thể chờ đợi thêm mà phá vỏ chui ra, trút xuống như mưa.
Trong khoảnh khắc đó, khoái cảm chưa từng có đã đưa Phó Nguyên Thanh lên đến đỉnh.
Lão tổ tông căng cứng người không ngừng thở dốc.
Sau đó y nhìn thấy, chất lỏng tí tách dính dấp trên tay tử sĩ.
Phó Nguyên Thanh khàn giọng nói: "Đi rửa tay đi."
...
"Vâng." Trần Cảnh xếp cho y nằm lại trên sập La Hán, một tay đắp cho y tấm chăn mỏng, rồi xoay người đi ra ngoài, rất nhanh đã rửa sạch tay, bưng nước ấm tới, giúp Phó Nguyên Thanh dọn dẹp đống bừa bộn.
"Làm bẩn ngươi rồi." Phó Nguyên Thanh nói: "Ngươi không cần phải làm thế này. Ta đã tịnh thân, không có nhu cầu xả dục."
"Không còn vật dưới thân, không có nghĩa là không có dục vọng." Trần Cảnh vừa lau chùi cơ thể cho y, vừa nói: "Thuộc hạ không thấy bẩn. Thuộc hạ tình nguyện."
Trần Cảnh nói ra rất bình thản, thái độ cũng bình thản.
Nhưng chính sự bình thản như thế này, mới lại càng trở nên trân quý.
Phó Nguyên Thanh bỗng chốc không biết nên nói gì thêm, đành quay mặt đi nhìn những bông hoa mai trên cành cây. Những nụ hoa sáng sớm còn đang e ấp chớm nở nay đã nhú nhụy, càng nở rộ mãnh liệt hơn.
*
Đêm qua lão tổ tông còn chưa thấy vấn đề gì, sáng nay sau khi kết thúc lần này, chỉ thấy eo mỏi lưng đau.
Y nhìn Trần Cảnh.
Trần Cảnh kịch chiến hai trận, sắc mặt vẫn như thường.
Lão tổ tông chỉ biết cảm thán năm tháng không buông tha một ai, quả nhiên người trẻ tuổi vẫn là khác biệt.
"Ngươi vất vả rồi." Y nói: "Thái dương bổ khuyết có khiến ngươi cảm thấy khó chịu ở đâu không? Nếu thấy không ổn, bảo Phương Kính dẫn ngươi đến Thái Y viện khám bệnh."
"Lão tổ tông đây là đang xót cho thuộc hạ sao?"
Phó Nguyên Thanh nói: "Nói nhiều lại thành ra giả tạo. Ngươi đã lấy mạng đổi mạng, nếu có yêu cầu gì thì cứ nói."
"Thuộc hạ quả thật có yêu cầu, chỉ sợ Chưởng ấn không bằng lòng."
"Chỉ cần là thứ ta có, chỉ cần là việc ta làm được, hễ ngươi nhắc đến, ta chắc chắn sẽ tìm về cho ngươi." Phó Nguyên Thanh nói.
"Chỉ là một cái nhấc tay của Chưởng ấn mà thôi."
"Ngươi nói đi."
"Được." Trần Cảnh đứng dậy, cung kính cụp mắt, chắp tay khom người nói: "Ta muốn bức tranh cảnh tuyết Thính Đào đang treo ngoài chính đường kia."
*
Phương Kính nhận được tin cấp báo do Ngụy Phi Long mang tới, vội vã đẩy cửa bước vào Thính Đào cư, đúng lúc nhìn thấy Trần Cảnh từ trong noãn các đi ra.
"Chuyện gì?" Trần Cảnh hỏi.
Phương Kính nói: "Chiếu ngục xảy ra chuyện rồi, Nội các xúi giục Lưu Cửu của Tây xưởng, lúc này gã đang dẫn người tới chiếu ngục đòi thẩm vấn Hầu Hưng Hải, Cẩm Y vệ sắp không trụ nổi nữa rồi."
Cậu ta nói xong câu này, khóe mắt liếc thấy cuộn tranh Trần Cảnh đang nắm trong tay.
Độ rộng hẹp, kích thước, độ ố vàng kia, Phương Kính vừa nhìn một cái tim đã giật thót.
"Đây là..." Cậu ta ngẩn ngơ hỏi.
"Thứ tác phẩm kiểu cách cố ra vẻ thanh nhã."
Trần Cảnh ném bức cảnh tuyết Thính Đào qua, Phương Kính luống cuống tay chân đón lấy, còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, đã nghe thấy Trần Cảnh nói: "Đi nhóm lửa."
Phương Kính khó xử: "Thứ này thật sự không thể đốt được đâu."
Trần Cảnh mỉm cười: "Không liên lụy đến Phương thiếu giám, ta tự đốt."
--
Lời tác giả:
Phương thiếu giám: Chết tiệt.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu