Qua thêm vài ngày, đã đến ngày phát tang Phổ Bác Minh.
Bầu trời lại bắt đầu lất phất mưa nhỏ.
Phương Kính đã cho người mang tang phục tới từ sớm, chưa đến giờ Dần, Phó Nguyên Thanh đã thức dậy, dùng nước lạnh rửa sạch mặt và tay, lại dùng muối tinh đánh răng.
Mọi việc xong xuôi, lúc này mới bắt đầu mặc tang phục.
Khi đang mặc áo trực thân [1], Trần Cảnh đi từ ngoài vào, xách vạt áo giúp y thay đồ.
"Hôm nay Nội Thư đường cũng không có lớp. Ta đi cùng lão tổ tông." Trần Cảnh nói: "Nghe nói bên ngoài phủ họ Phổ tụ tập rất nhiều người, vàng thau lẫn lộn, không yên tâm để lão tổ tông đi một mình."
"Ta có hoàng mệnh trên người, không ai dám làm gì ta đâu." Phó Nguyên Thanh nói với hắn: "Chưa kể hôm nay đã sắp xếp Ngụy Phi Long của Bắc Trấn Phủ ty dẫn Cẩm Y vệ hộ tống ta qua đó."
"Ta đi cùng lão tổ tông." Trần Cảnh nói.
"Trần Cảnh..."
Trần Cảnh chỉnh lại ống tay áo cho y: "Lão tổ tông không cần khuyên nữa, ý ta đã quyết rồi."
Giọng điệu hắn bình thản, nhưng lại mang theo mười phần kiên định, Phó Nguyên Thanh thở dài, không khuyên thêm nữa.
Ngồi ghế khiêng đi lối giữa, từ cửa Thừa Thiên ra khỏi hoàng thành, đổi sang xe ngựa hướng về phía phủ họ Phổ, trong lúc mơ màng bỗng thấy như có người trên lầu, Phó Nguyên Thanh ngoái đầu nhìn lại hoàng thành nguy nga phía sau, trên cửa thành chỉ có binh lính, không hề có bóng dáng người mà y ngỡ sẽ xuất hiện.
"Lão tổ tông đang nhìn gì vậy?" Trần Cảnh hỏi y.
"Ta cứ tưởng bệ hạ sẽ đến tiễn." Phó Nguyên Thanh đáp.
Nhưng bệ hạ không đến.
Một lát sau Trần Cảnh hỏi: "Lão tổ tông cảm thấy Hoàng đế là người như thế nào?"
"Sao lại hỏi vậy..."
"Ta chỉ tò mò thôi." Trần Cảnh nói: "Ta nhập cung chính là vì có dung mạo giống hệt Hoàng đế. Mọi sinh hoạt đi đứng đều phải giống Hoàng đế như đúc, khiến người ta không nhận ra thật giả. Những năm đầu, đủ để lấy giả đánh tráo thật. Nhưng... Hoàng đế thực sự là người như vậy sao? Là quân phụ của thiên hạ, là tấm gương sáng sao? Ngài ấy nghĩ gì khi trả lời thần tử? Nghĩ gì lúc ăn cơm? Rồi nghĩ gì lúc đi ngủ? Ngài ấy giống như đang đứng trên đỉnh núi cô độc lạnh lẽo. Người ta đều bảo Hoàng đế phải yêu thương thần dân thiên hạ... Vậy có ai yêu quý Hoàng đế không? Nội tâm của Hoàng đế có cần tình yêu thương của người khác không?" TruyenLau
Những lời của Trần Cảnh, bỗng khiến Phó Nguyên Thanh hơi khựng lại.
Y cẩn thận suy nghĩ về những năm tháng bên cạnh Thiếu đế.
"Lúc bệ hạ đăng cơ, khi nhận lễ bái của bách quan vẫn còn có chút hoang mang, người ngó nghiêng khắp nơi đến khi nhìn thấy ta mới yên tâm hơn đôi chút." Phó Nguyên Thanh kể: "Về sau mời Đế sư giảng học, lúc tập viết, phải kê thêm ghế đẩu mới với tới bàn. Không ai dám bế Đế vương tập viết, Thiếu đế lại có tính hiếu thắng, cũng không nhờ ai bế, người cứ thế kiễng chân trên ghế đẩu viết từng chữ từng chữ một. Đến khi ta đi thăm, bế người vào lòng cho người tập viết, mới nhìn thấy cổ tay người đã sưng đỏ lên rồi."
"Lúc tế tự cũng cẩn thận tỉ mỉ, chưa từng có lúc nào thất lễ. Thế nhưng tuổi còn quá nhỏ, từ Thái Miếu trở về, đều sẽ ngủ gật. Nếu ta ôm người, Thiếu đế sẽ vô thức rúc vào lòng ta..." Phó Nguyên Thanh vừa nói, những ký ức ấy cũng chầm chậm ùa về: "Sau này bệ hạ lớn hơn, đọc nhiều sử sách, biết được thế nào là loạn thần tặc tử, cũng biết thế nào là khống chế Đế vương ra lệnh cho chư hầu. Hiểu được đạo Đế vương, hiểu được thuật trị người. Từ đó dần dần xa cách ta..."
Website TruyenLau.com
"Lão tổ tông có quý trọng bệ hạ không?" Trần Cảnh hỏi y.
Trong xe ngựa chìm vào tĩnh lặng, Phó Nguyên Thanh khoanh tay trong ống tay áo ngồi đó, không hề nói gì.
Kinh thành không tính là nhỏ, nhưng phủ họ Phổ cũng không quá xa. Vừa đến ngã tư, xe ngựa đã không nhúc nhích được nữa. Qua lớp rèm sa, Phó Nguyên Thanh nhìn thấy dọc đường có vô số thanh niên tự phát mặc tang phục đứng chờ. TruyenLau.com
Bên cạnh những bức tường cao san sát xung quanh là tầng tầng lớp lớp hoa cúc trắng, nhiều đến mức vô số bông đã bị giẫm nát nhừ trên mặt đất.
"Nha môn Phủ Thuận Thiên đã cử người đến chưa?" Phó Nguyên Thanh hỏi Ngụy Phi Long đang theo sát bên xe: "Không đủ người thì điều thêm Cẩm Y vệ tới. Ở đây đông người quá, e là dễ xảy ra chuyện."
"Mấy ngày trước bắt đầu đã như vậy rồi." Ngụy Phi Long đáp: "Phủ doãn đã rút vài trăm huynh đệ từ Bắc Trấn Phủ ty ra, đều túc trực ở mấy con phố quanh đây. Chỉ là học sinh nghe tin kéo đến viếng quá đông, đuổi cũng không đi, lại không tiện xuống tay với sĩ lâm học sinh. Nên đành chịu cảnh này thôi."
Trong lúc hai người nói chuyện, đoàn xe cuối cùng cũng nhích từng chút một tiến lại gần.
Cổng phủ họ Phổ mấy ngày trước còn vắng tanh nay đã chen chúc đông đúc.
"Không đi được nữa rồi." Ngụy Phi Long nói: "Phía trước toàn là người, còn có cả chi thứ nhà họ Phổ vội vã chạy đến đưa tang nữa."
Phó Nguyên Thanh định vén rèm xuống xe, lại bị Trần Cảnh nắm chặt lấy tay: "Lão tổ tông định làm gì?"
"Xe không qua được, chúng ta đi bộ qua đó."
"Lúc này mà xuống xe, lỡ đám đông xúm lại công kích thì tính sao? Quá nguy hiểm." Trần Cảnh nói.
"Đúng đó lão tổ tông, ngài đợi thêm chút nữa đi." Ngụy Phi Long tiếp lời: "Để ta sai người bên dưới dẹp đường thêm."
"Đừng làm học sinh bị thương." Phó Nguyên Thanh dặn dò.
Trong lúc nói chuyện, cửa chính phủ Đại đô đốc vốn đang đóng chặt ở phía đối diện bỗng rầm rầm mở ra. Hơn hai mươi gia đinh tay lăm lăm trường côn xông đến, giăng ngang gậy chặn lại, kiên quyết mở một lối đi giữa đám đông, dọn đường sạch sẽ từ xe ngựa thẳng đến cửa phủ họ Phổ.
Đám đông chen lấn xô đẩy xôn xao một hồi, tiếng ồn ào vang lên không ngớt.
Dương Lăng Tuyết bước đến bên xe nói: "Chưởng ấn, xuống xe đi. Bản đô đốc đích thân hộ tống huynh qua đó."
Đám sinh viên vốn đã xôn xao.
Nghe thấy hai chữ "Chưởng ấn" lập tức dâng lên ngàn lớp sóng, tiếng ồn ào huyên náo trên con phố vốn đã ầm ĩ bỗng dần dần lắng xuống. Trong bầu không khí tĩnh lặng đó, ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào chiếc xe ngựa chạm trổ hoa văn rồng cuộn này.
Một lúc lâu sau, Trần Cảnh bước xuống xe trước, rồi từ cánh cửa xe đã được mở rộng, một người chậm rãi bước ra.
Dương Lăng Tuyết định đưa tay ra đỡ, nửa đường đã bị Trần Cảnh tranh trước, đỡ lấy cổ tay y, dìu y bước xuống xe.
Y mặc tang phục áo trực thân, đầu đội khăn trắng, nét mặt bình thản, dáng người dong dỏng cao thẳng tắp như cây tùng xanh, khí chất khiêm nhường như ngọc ấm, hệt như một vị ẩn sĩ nào đó.
Thế nhưng rất nhanh đã có người nhận ra.
Đám sinh viên bắt đầu rục rịch xôn xao, như một làn sóng bắt đầu xô đẩy về phía chiếc xe ngựa.
Là gian hoạn Phó Nguyên Thanh!
Có người nhỏ giọng rỉ tai nhau trong đám đông.
Thế nhưng chẳng ai dám lên tiếng chửi mắng.
Phó Nguyên Thanh ngồi xe ngựa tượng trưng cho Đế vương đến, tức là đang mang hoàng mệnh trên người, lúc này mà mở miệng nhục mạ thì chẳng khác nào nhục mạ quân phụ. Chưa kể, đội Cẩm Y vệ cả trăm người do Ngụy Phi Long dẫn đầu đã tay giữ chuôi đao, mắt tóe hàn quang, hễ ai dám hành động hấp tấp là sẽ chém gục ngay tại chỗ.
Gia đinh phủ Đại đô đốc giương vững trường côn, chặn đứng dòng người đang rục rịch lao tới.
Thế nhưng vô số ánh mắt khinh bỉ và phẫn nộ thì không ai cản nổi.
Giữa những ánh nhìn tựa chim ưng chim ngạc, Phó Nguyên Thanh bước hết đoạn đường mười trượng. Y đã chịu đựng quá nhiều rồi, ngòi bút văn nhân sắc như đao, so ra, những thứ này chẳng tính là bao.
Dưới sự dìu đỡ của Trần Cảnh, y bước qua cửa phủ họ Phổ. Phổ trụ quốc đang khoác tang phục đã túc trực sẵn ở cửa cùng mấy người Phổ Dĩnh, thấy y bước vào thì định hành đại lễ bái tạ hoàng ân. Ngay khoảnh khắc khuỵu gối, cổ tay đã được Phó Nguyên Thanh đỡ lấy.
"Trụ quốc đại nhân đang mặc áo tang trảm thôi, miễn lễ." Phó Nguyên Thanh nói: "Phó Nguyên Thanh thay mặt bệ hạ đến viếng, tâm ý của Trụ quốc đại nhân, ta chắc chắn sẽ chuyển đạt lại cho Thánh thượng."
Phổ trụ quốc đứng lên, cung kính khách sáo nói: "Đa tạ Phó chưởng ấn."
"Mong Trụ quốc đại nhân dẫn đường." Phó Nguyên Thanh lại nói: "Đến linh đường của Phổ tiên sinh, để gửi gắm niềm xót thương của bệ hạ."
"Vâng, xin mời lối này." Phổ trụ quốc nói.
Cách bài trí trong phủ họ Phổ dường như không thay đổi quá nhiều so với mười ba năm trước, chỉ là đã nhuốm thêm dấu vết của thời gian. Cùng mang trên mình những dấu vết năm tháng ấy, còn có Phổ trụ quốc và gia quyến.
Lúc y còn nhỏ tính tình bướng bỉnh, phụ thân Phó Vĩ nghe nói Phổ phu tử giỏi dạy người, bèn nhờ mối quan hệ của Dương Kế Thịnh - phụ thân Dương Lăng Tuyết, mang lễ vật đến bái kiến, là Phổ trụ quốc ra tiếp đón.
Lúc đó Phổ trụ quốc vẫn còn trẻ, chưa cáo quan về quê, tươi cười ra đón họ vào.
Phụ thân nói: "Trẻ con tính tình bướng bỉnh, chỉ sợ Phổ phu tử không nhận."
Phổ trụ quốc cười đáp: "Lúc nhỏ đứa trẻ nhà ta cũng thế, sau này đi học rồi, mới khá hơn. Thấy tiểu công tử nhà ngài lanh lợi đáng yêu, chắc chắn gia phụ sẽ thích. Nếu Phó đại nhân không chê, cứ để nó ở chỗ gia phụ."
Sau đó Phổ trụ quốc ngồi xổm xuống xoa đầu y, hỏi: "Giới thiệu một ca ca lớn hơn cho cháu làm quen nhé? Có người chơi cùng cũng vui."
Y nhớ mình đã gật đầu.
Phổ trụ quốc bèn gọi về phía sau: "Phổ Dĩnh, ra đây mau, ta nhận cho con một đệ đệ này."
Y quay đầu nhìn, Phổ Dĩnh vừa đi săn chim sẻ về, tay xách mấy con, cười hỏi y: "Có muốn cùng nướng chim sẻ ăn không."
Linh đường của Phổ phu tử đặt ở chính đường, quan tài phủ lớp lớp màn trướng, bên trên lại có đủ loại dây quấn, y hoàn toàn không nhìn thấy khuôn mặt của ân sư.
Phó Nguyên Thanh đứng trước quan tài, nhận ba nén nhang từ tay Phổ trụ quốc, khẽ khom người hành lễ dâng hương.
Tuy nhiên cũng chỉ dừng lại ở đó.
Y là người trong cung, thay Hoàng đế đến điếu tang, khom người dâng hương đã là đại lễ trọng vọng nhất rồi.
Sau khi hành lễ, chủ nhân di chuyển, người nhà họ Phổ đều quỳ xuống dập đầu tạ long ân. Quỳ rạp từ chính đường ra tận gian ngoài.
Trong lòng Phó Nguyên Thanh hơi mờ mịt, ngẩng đầu nhìn lên giếng trời, những hạt mưa lất phất bay dường như cũng toát ra một vẻ mơ màng.
Nghi thức rườm rà rốt cuộc cũng kết thúc, Phó Nguyên Thanh được mời vào một gian nhã các, ngồi thẫn thờ.
Trần Cảnh túc trực bên cạnh y, một lúc sau, có người hầu dâng trà, Trần Cảnh nhận lấy thử độ nóng, đưa đến tận tay y: "Lão tổ tông, nén đau buồn."
Lúc này Phó Nguyên Thanh mới hoàn hồn, cười một tiếng: "Ta là người trong cung, hôm nay đến viếng là để gửi gắm niềm xót thương của Hoàng đế..."
Cũng không phải của Phó Nguyên Thanh.
Nửa câu sau y chưa nói ra, nhưng Trần Cảnh dường như đã hiểu, lên tiếng nói: "Phổ phu tử trên trời có linh thiêng, sẽ hiểu được nỗi khổ tâm của người."
Trời cuối cùng cũng sắp sáng.
Tiếng kèn cất lên, đã đến giờ đưa tang.
Bên ngoài lập tức vang lên tiếng gào khóc thảm thiết, nam thanh nữ tú, già trẻ lớn bé, không ai không xót xa. Theo đúng quy củ tang lễ, khóc tang trong nhà xong là phải nâng quan tài lên đường. Nếu qua giờ lành sẽ bị coi là bất kính với người đã khuất.
Thế nhưng tiếng khóc tang nổi lên rồi lại lịm đi.
Liên tiếp hai lần, quan tài vẫn chưa được nâng lên.
Phó Nguyên Thanh đã lờ mờ nhận ra có chuyện chẳng lành, bèn đứng dậy đẩy cửa bước ra ngoài, vừa vặn lúc Phổ Dĩnh đang định đi vào.
"Sao thế?" Phó Nguyên Thanh hỏi.
Phổ Dĩnh khóc đến mức hai mắt sưng đỏ, nghẹn ngào nói: "Trước lúc nâng quan tài phải đập chậu để đưa tiễn. Phụ thân ta đập chậu, chậu không vỡ. Ta đập lại lần nữa, chậu vẫn không vỡ."
Hiếu tử đập chậu, đập ba lần mà đưa tiễn.
Lúc đưa tang, trưởng nam phải đập vỡ chậu để bày tỏ lòng tiếc thương.
Chậu vỡ, quan tài mới được nhấc lên.
Trưởng nam đập mà không vỡ, thì đích tôn phải đập.
Đập hai lần mà chậu vẫn không vỡ, thì chắc chắn còn có việc chưa thành, người chết không thể nhắm mắt.
Lúc này, để tránh điều kiêng kỵ, người ta sẽ tìm một nô bộc đập vỡ chậu để cưỡng chế nâng quan tài, nhỡ sau này có tai ương gì giáng xuống, cũng chỉ giáng lên đầu nô bộc đó, không rước họa cho con cháu.
Phổ Dĩnh nước mắt tuôn rơi, giọng khàn đặc: "Lan Chi, gia ông không chịu đi! Gia ông không chịu đi! Giờ lành đã đến, chỉ đành đập lần thứ ba để đưa tiễn. Lòng ta hổ thẹn lắm!"
Một tiếng "Lan Chi" gọi ra khiến cả người Phó Nguyên Thanh run lên.
Y chậm rãi lên tiếng: "Để ta."
"Ngươi, ngươi nói gì cơ?" Phổ Dĩnh khóc đến tối tăm mặt mũi, vẫn chưa hiểu ý y, một lúc lâu sau mới giật mình từ chối.
"Ngươi, ngươi mang hoàng mệnh trên người, không thể làm thế được." Phổ Dĩnh nói: "Không được không được. Ta đã phái người đi tìm nô bộc trong phủ bằng lòng làm việc này rồi."
"Lễ điếu tang của bệ hạ ta đã lo liệu xong, nhà họ Phổ cũng đã đáp lễ. Hiện tại không mang hoàng mệnh trên người nữa."
Trần Cảnh cau mày: "Lão tổ tông, không được! Đập chậu tang ba lần vốn là việc cực kỳ xui xẻo. Dù là nô bộc cũng phải trả hậu hĩnh mới bù đắp được. Người thân thể ngàn vàng, sao có thể làm người đập chậu!"
Phó Nguyên Thanh nắm lấy tay hắn: "Ta biết ngươi lo cho ta. Không sao đâu. Nếu có thể làm chút việc gì đó cho phu tử, trong lòng ta cũng thấy an ủi phần nào."
Trần Cảnh còn định nói thêm, nhưng Phó Nguyên Thanh đã hạ quyết tâm.
Y tháo chiếc khăn trùm đầu xuống, cởi bỏ chiếc áo trực thân, chỉ mặc một bộ y phục bên trong màu trắng trơn, quỳ gối trước mặt Phổ Dĩnh nói: "Phổ đại nhân, Phó Nguyên Thanh bị tịch thu gia sản sung quân vào cung, đã là phận nô tỳ. Tấm thân này tuy hèn mọn, cũng xin được thay mặt Trụ quốc đại nhân và Phổ đại nhân đập vỡ chậu tang lần thứ ba. Nếu mai sau có tai họa chẳng lành gì giáng xuống, ta xin một mình gánh chịu. Kính mong đại nhân thành toàn!"
Phổ Dĩnh nhìn người đang quỳ dưới đất.
Nước mắt càng tuôn rơi lã chã.
Thế mà chẳng thốt nổi một lời nào nữa.
Áo tang trảm thôi được đem tới.
Trần Cảnh thay đồ cho y.
Đội mũ gai, dải khăn rủ xuống hai bên tai, mặc áo tang bằng vải gai cài khuy giữa, mặc quần vải gai, lại thắt thêm dây lưng bằng gai, lúc thắt lưng, Trần Cảnh nói nhỏ: "Lão tổ tông gầy quá."
Phó Nguyên Thanh mỉm cười: "Ừ."
"Sau này ta sẽ ở cạnh lão tổ tông dùng bữa. Phải ép người ăn nhiều một chút."
Phó Nguyên Thanh lại nói: "Được."
Trần Cảnh lấy đôi giày tết bằng cỏ gianh ra, quỳ một chân xuống: "Ta đi giày cho lão tổ tông."
Phó Nguyên Thanh sững sờ, không từ chối, khẽ đặt chân lên đầu gối Trần Cảnh, tựa tay lên vai hắn, để Trần Cảnh buộc dây giày cỏ quanh cổ chân y.
Động tác của Trần Cảnh rất nhẹ nhàng, nâng niu đôi bàn chân y như bảo vật, mang theo một vẻ dịu dàng đến lạ.
Cuối cùng cũng mặc xong bộ tang phục trảm thôi.
Trần Cảnh nhìn y, không chớp mắt.
Một lát sau, hắn đưa cây gậy tang cho Phó Nguyên Thanh.
"Ta đi đây." Phó Nguyên Thanh nói.
"Được, ta đợi người."
Phó Nguyên Thanh đẩy cửa bước ra, mọi người trong sảnh đều kinh ngạc, Phổ trụ quốc đã đứng sững sờ tại chỗ.
Phó Nguyên Thanh không nói lời nào, xốc vạt áo quỳ xuống trước linh đường, nén nhang trong chậu âm dương trước mặt đã tàn.
"Thầy." Y cất tiếng gọi danh xưng đã không dám gọi suốt mười ba năm: "Học sinh Phó Nguyên Thanh đến rồi."
Y hành lễ ba vái, hai tay nâng chiếc chậu, không chút do dự đập mạnh xuống đất.
Chiếc chậu vỡ nát tan tành trên mặt đất, tiếng vỡ giòn giã như tiếng sấm rền, vang vọng khắp không gian.
Phổ Dĩnh nghẹn ngào ra lệnh: "Nổi nhạc ai điệu."
Nhạc ai điệu cất lên như tiếng gào khóc thê lương nhất, lượn lờ trong chính đường, mọi người gào khóc nức nở.
Phó Nguyên Thanh quỳ rạp giữa những mảnh vỡ, cho đến tận lúc nhấc quan tài, cho đến lúc tất cả mọi người rời đi, lòng bàn tay y bị mảnh vỡ đâm trúng, máu nhỏ xuống tí tách.
"Lão tổ tông, xong rồi." Trần Cảnh dìu y đứng dậy, Phó Nguyên Thanh đứng lên, dưới sự nâng đỡ của hắn, phóng tầm mắt nhìn về phía xa xa.
Phủ họ Phổ vô cùng bừa bộn, giấy tiền rải rác khắp nơi, những học sinh bên ngoài có lẽ đã đi theo đoàn đưa tang. Con phố trở nên trống trải vắng lặng.
Chỉ còn Dương Lăng Tuyết và Ngụy Phi Long đang sải bước tiến vào, đi thẳng về phía y.
Đám gia nhân đang quét dọn tàn cuộc.
Phía chân trời đằng Tây vẫn còn tiếng sấm rền vọng lại, nhưng cơn mưa nhỏ đã tạnh từ lúc nào chẳng hay.
Thế giới sau cơn mưa trở nên trong trẻo mát lành.
Ánh bình minh từ đằng Đông đã hửng sáng.
Trên đường trở về, vẫn là buổi sáng sớm, các sạp ăn sáng trong kinh thành vừa mới dọn ra, những người bán hàng rong tấp nập đi chợ sớm.
"Lão tổ tông có muốn dùng chút gì đó rồi hẵng về không?" Trần Cảnh hỏi y.
Phó Nguyên Thanh thu lại dòng suy nghĩ, đáp: "Được, cũng sắp xếp cho mọi người bên Bắc Trấn Phủ ty luôn."
Sạp bán đồ ăn sáng chưa từng đón tiếp cả đoàn người đông đảo thế này bao giờ, chủ quán bị dọa sợ vội vàng kê thêm bàn ghế. Cả đoàn mấy chục người ngồi xúm vào nhau mới vừa đủ chỗ ngồi.
Mỗi người một bát mì thịt cừu, thêm cả bánh hấp.
Ông chủ suýt nữa thì không chuẩn bị đủ nguyên liệu.
Phó Nguyên Thanh xưa nay vốn ăn uống thanh đạm, chỉ gọi một bát sữa đậu nành. Lúc này lại thấy Trần Cảnh gọi thêm một miếng bánh nướng táo đỏ mang qua đặt trước mặt y.
"Lúc nãy lão tổ tông đã hao tâm tổn trí rồi, ăn nhiều thêm chút đi." Trần Cảnh nói với y.
"Ta không sao." Phó Nguyên Thanh nhân lúc còn nóng uống một ngụm sữa đậu: "Ngươi không cần lo lắng cho ta."
"Lão tổ tông không sợ tai họa giáng xuống sao?"
"Ta chỉ còn sống được ngần ấy ngày, tai họa giáng xuống thì đã sao?"
Phó Nguyên Thanh thậm chí còn khẽ mỉm cười, y ngửa đầu nhìn mái hiên đối diện, những giọt mưa còn đọng lại đang tí tách rơi: "Năm xưa lúc Tiên đế còn tại vị, có một vị đại nho đã mắng chửi ngài. Hiếu Đế nổi trận lôi đình, chém đầu mười họ nhà vị đại nho ấy. Còn khép sách vở của ông ấy vào tội ngôn luận phản nghịch. Phụ thân ta vì tàng trữ thơ phản nghịch, liên lụy cả nhà. Nhà họ Phó vốn cũng chẳng phải là thế gia quá lớn, cứ thế sụp đổ."
"Lúc mẫu thân và tỷ tỷ ta mất, ta bị Cẩm Y vệ bắt giữ, chỉ kịp thoáng nhìn qua bóng người lơ lửng giữa không trung của họ, đã bị kéo lê vào ngục. Về sau, bản án của phụ thân và mấy huynh đệ ta cũng được định đoạt. Phụ thân bị tước chức chém ngang lưng, đại ca và ta bị phán chém đầu vào mùa thu. Phụ thân chịu xử trảm ngay lập tức, nghe nói ngày phụ thân chết, phải vật vã đau đớn một lúc lâu mới trút hơi thở cuối cùng, ta lại không thể nhặt xác cho phụ thân. Sau đó nữa, đại ca bệnh chết trong ngục, ta cũng chỉ có thể đắp cho huynh ấy manh chiếu rách, cuối cùng bị cai ngục lôi đi, đến tận giờ cũng không biết thi thể bị vứt đi đâu." Phó Nguyên Thanh chậm rãi kể, thái độ của y lúc này rất bình thản, như thể những chuyện này đều là xảy ra trên người kẻ khác vậy.
"Ta từng nghĩ, một kẻ như ta, kiếp này không còn tư cách làm mấy việc đó nữa. Không ngờ cuối cùng..." Phó Nguyên Thanh nói: "Thực ra ta không hề buồn bã, ngược lại còn thấy mừng thầm. Nếu ta không mang thân phận cung nhân, thì không thể mặc tang phục trảm thôi, cũng không thể thay thầy đập chậu... Tái ông thất mã, biết đâu là phúc."
"Cái phúc này đến hơi muộn quá rồi." Trần Cảnh tỏ ý không đồng tình.
Đâu chỉ là đến muộn.
Mà nó còn quá nhỏ bé, quá tầm thường... khiến người ta dù đang ở chốn tầm thường ấy vẫn cảm thấy may mắn.
Thế nhưng tất cả những điều này, lại chẳng hề tương xứng với những gì y đã mất đi.
Phó Nguyên Thanh lắc đầu: "Không, không phải vậy. Linh hồn thầy trên trời thương xót ta, đã tác thành đạo hiếu luân thường cho ta. Sự tiếc nuối chất chứa mười mấy năm trong lòng cuối cùng cũng được giải tỏa. Dù ta có đau thương, nhưng ta không hề buồn bã."
Những giọt mưa sót lại rơi vào bát của y, sau đó là vài tiếng "lích chích", một con chim sẻ đậu xuống bàn, ngoạm miếng bánh táo rồi khó nhọc vỗ cánh bay đi.
Phó Nguyên Thanh sững sờ, khẽ bật cười.
Y chắp tay sau lưng đứng dưới mái hiên, nói: "Trần Cảnh, ngươi xem, sau cơn mưa mới này, xuân sắc ngập tràn, vương tôn ở lại. Quá khứ coi như đã được gột rửa, còn điều gì không thể buông bỏ?"
Lúc quay trở về, họ lại đi ngang qua cửa Ngọ Môn.
Cửa Ngọ Môn sừng sững uy nghi, vòng tay rộng lớn hai bên như đang dang ra bao trọn họ vào lòng.
Trên xe ngựa, Phó Nguyên Thanh nhớ lại câu hỏi của Trần Cảnh lúc rời cung, y lên tiếng: "Ngươi hỏi ta có quý trọng bệ hạ không?"
"Lúc sáng có hoàng mệnh trên người, không tiện nói."
"Giờ nói được rồi sao?"
Phó Nguyên Thanh gật đầu.
"Còn vài tháng nữa là Thiếu đế đến tuổi nhược quán, khi đó ta có thể giao lại bảo tỷ, cũng có thể lui thân trao trả triều chính. Đến lúc ấy, chắc chắn Thiếu đế sẽ thanh trừng triều dã, trừ khử phe đối lập. Ta có thể vươn cổ chịu chết, dẫn đầu xông pha, ngoan ngoãn nộp mạng. Đó là lý do vì sao ta phải cố sống thêm vài tháng nữa." Phó Nguyên Thanh nói: "Ngươi hỏi ta có quý trọng Thiếu đế không. Ta tuy thân phận thấp hèn, nhưng đối với Thiếu đế đã dốc cạn hết thảy."
Trần Cảnh vốn đang đánh xe, lập tức ngẩn người quay lại nhìn Phó Nguyên Thanh.
"Ta trân quý [2] Thiếu đế." Phó Nguyên Thanh nói: "Có thể hiến thân vì người."
--
Chú thích:
[1] Áo trực thân:
[2] Kiến giải của editor:
Ở trên, Thiếu đế hỏi lão tổ tông có "quý trọng" mình không, ở đây tác giả dùng từ "ái tích" (爱惜) nhấn mạnh thái độ trân trọng vì xót xa, không muốn lãng phí thứ gì đó, có thể hiểu là muốn che chở và giữ gìn để đối phương không phải chịu vất vả, tổn thương.
Ví dụ như: trọng dụng nhân tài, quý trọng thời gian.
Ở dưới, lão tổ tổng trả lời là "trân quý", từ gốc là "trân ái" (珍爱), nhấn mạnh việc coi đối tượng là một thứ cực kỳ quý giá, hiếm có, thể hiện tình yêu mãnh liệt, nâng niu với đối tượng.
Ví dụ: trân trọng, nâng niu sinh mạng.
Từ "ái tích" mang đậm tính lí trí, còn "trân ái" mang sắc thái tình cảm hơn.
Thiếu đế xuân tâm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.