Khi cỗ xe của Phó Nguyên Thanh đến trước cửa phủ Tướng quân, Dương Lăng Tuyết đã đứng đợi sẵn ở cửa, ghế bục dậm chân để xuống xe còn chưa kịp bày ra, Dương tổng binh đã bước lên nắm lấy cánh tay Phó Nguyên Thanh, hốc mắt đỏ hoe, nghẹn ngào nhìn y.
Mười ba năm không gặp.
Tên quỷ sứ hay ngủ gật trong giờ học, bầy trò gấp người giấy quậy phá năm xưa nay đã vóc dáng vạm vỡ, cao hơn lão tổ tông cả một cái đầu.
Chỉ là trong ánh mắt vẫn còn thấp thoáng bóng dáng ngây ngô thuở nào.
Lão tổ tông không hiểu sao lại mỉm cười.
"Ca..." Dương Lăng Tuyết cất giọng khàn khàn nói: "Cuối cùng cũng ngóng được huynh đến rồi."
Lão tổ tông không dám nhìn vào đôi mắt ngấn lệ lấp lánh của hắn, hơi cúi đầu, kết quả không nhịn được bật cười thành tiếng.
"Dương tổng binh đi chân trần ra đón, là coi Phó Nguyên Thanh thành Hứa Du rồi sao?" [1]
Dương Lăng Tuyết không hiểu, cúi đầu nhìn xuống, mới thấy mình đang đi chân trần, ống quần xắn cao đứng trên mặt đường lát đá.
Hắn gãi gãi đầu, bắt đầu thấy hơi ngượng ngùng: "Vốn đang ngủ nướng trên giường, vừa nghe nói ca đến truyền thánh chỉ là không nhịn được bật dậy chạy ra ngay."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Không giấu gì Dương tổng binh, hôm nay là thay bệ hạ tuyên đọc thánh chỉ."
"Được, ca ca đi theo ta!" Dương Lăng Tuyết nói xong định bá vai y, nhưng từ góc chéo có người túm lấy cổ tay hắn, Dương Lăng Tuyết khựng lại, ngoái đầu nhìn, một thanh niên mặc Phi Ngư phục màu đen đeo mặt nạ Thiên tướng quân đang đứng phía sau Phó Nguyên Thanh.
"Đây là?"
"Tử sĩ của Đông xưởng, Trần Cảnh." lão tổ tông nói: "Trần Cảnh, buông tay đi. Vị này là Tổng binh Cam Túc, Dương Lăng Tuyết đại nhân." Nguồn copy từ TruyenLau.com
Trần Cảnh vẫn nhìn chằm chằm Dương Lăng Tuyết, sau đó từ từ buông tay, lên tiếng: "Cho dù là Tổng binh Cam Túc, cũng không được vô lễ với Chưởng ấn."
Hắn trước nay vẫn tĩnh lặng trầm ổn, khiến người ta không mấy để ý tới.
Nay bước lên một bước, thế mà dám túm cổ tay của Tổng binh Cam Túc, không tỏ ra chút sợ hãi nào, lập tức lọt vào mắt xanh của Dương Lăng Tuyết.
Dương Lăng Tuyết cười ha hả: "Quả là một đứa trẻ tài giỏi, dám chống đối ta thế này. Chuyện này mà ở trong quân đội của ta thì chắc chắn sẽ cho ngươi làm tiên phong giết địch. Không tồi không tồi, ngươi phải như vậy, bảo vệ Chưởng ấn nhà ngươi cho tốt, đừng để huynh ấy bị người ta bắt nạt mất."
"Vào phủ thôi, đợi sắp xếp hương án xong xuôi, tuyên đọc thánh chỉ, chớ trễ nải lệnh vua." Phó Nguyên Thanh nói. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nhà họ Dương cũng là thế gia, có một vài tin tức có thể biết trước được đôi chút.
Tuy lúc tuyên đọc thánh chỉ vẫn bị chấn động vì mấy chữ "Đại đô đốc Binh mã thiên hạ", nhưng cũng không đến mức quá cường điệu.
Dương Lăng Tuyết tạ ân đứng dậy, nhận lấy thánh chỉ, cung kính đặt lên hương án thờ phụng.
Phó Nguyên Thanh lại đón lấy chiếc hộp từ tay Trần Cảnh mở ra, bên trong là một nửa miếng binh phù: "Mời Đại đô đốc nắm giữ binh phù."
Dương Lăng Tuyết nhận lấy, đánh giá Phó Nguyên Thanh: "Ca ca mấy năm nay chẳng thay đổi gì mấy, không giống như ta, ở nơi biên cương đã già đi rồi."
"Tử Cấm Thành phong thủy tốt, cơm ngon áo đẹp, kê cao gối ngủ, đều là nhờ các tướng sĩ trấn thủ biên cương giữ cho vương triều Đại Đoan được yên bình... Cảnh an nhàn này thèm khát cũng không được, mà cũng không cần phải thèm khát." Phó Nguyên Thanh nói.
Nói đến đây, Phó Nguyên Thanh lại tiếp lời: "Đại đô đốc nay đã thống lĩnh binh mã thiên hạ, sau này càng nên cúc cung tận tụy với chức vụ. Phó Nguyên Thanh là người trong cung, ngài cũng nên giữ chút khoảng cách, đừng để kẻ khác nắm thóp gièm pha."
"Gièm pha cái gì?" Dương Lăng Tuyết hỏi y: "Thân cận yêm đảng, hùa theo kẻ xấu sao?"
Phó Nguyên Thanh đáp: "Đúng vậy."
Dương Lăng Tuyết cười tỏ vẻ hoàn toàn không bận tâm: "Thì cứ để người ta nói đi. Ta chỉ là một tên Tổng binh Cam Túc, trấn thủ biên cương mười ba năm, nhà họ Dương cũng chưa từng được phong tước Hầu truyền đời, mấy huynh đệ không ai là kẻ giỏi luồn lách đưa đẩy, quan hệ ở kinh thành cũng nghèo nàn, chẳng thể so được với cơ ngơi đồ sộ, quyền uy lừng lẫy suốt năm đời của Hàm Ninh Hầu. Bệ hạ đột nhiên cho ta làm Đại đô đốc, là vì cái gì? Dương Lăng Tuyết ta tự biết mình, không phải do ca ca đứng giữa chu toàn, liệu có được cục diện này sao? Nay ta và ca ca đã bị trói chung một chỗ rồi, dù có cố đi xa ra cũng vô dụng. Lại để người ta mắng ta là kẻ vô ơn, chẳng ra gì."
Phó Nguyên Thanh im lặng.
Dương Lăng Tuyết còn nói: "Sau này ta ngày nào cũng đến tư trạch của ca ca uống rượu, cùng ca ca múa đao đấu kiếm, ta xem bọn họ làm sao --"
"Được rồi." Phó Nguyên Thanh bất đắc dĩ: "Đã làm Đại đô đốc cả rồi, sao vẫn không chững chạc như vậy."
Dương Lăng Tuyết cười vài tiếng, cuối cùng lại ỉu xìu xuống.
"Những lúc một mình ở biên ải, nhớ huynh, nhớ đại ca nhà họ Phó... Về sau, lại nghe tin người nhà họ Phó bị hạ ngục. Ta mang quân lệnh trên lưng, không thể về kinh, sốt ruột tới mức xông ra giết một đám lính Thát Đát... Ba năm về một lần, ta đã về kinh thành bốn bận... Huynh không chịu gặp ta. Không ai muốn nói chuyện với ta cả, ta đi tìm Ô Duệ Thành hắn không nói, đi tìm Phổ Dĩnh cầu kiến phu tử, thì bị Phổ Dĩnh mắng chửi đuổi ra... Họ nói huynh đã lún sâu vào vũng bùn, không đáng để cứu, mà cũng chẳng cứu được... Nhoáng cái đã mười ba năm trôi qua." Dương Lăng Tuyết nghẹn ngào nói: "Ca, ta không cứu được huynh, không cứu được Phó thúc thúc, cũng không cứu được Phó đại ca. Hoàng thượng để ta làm cái Đại đô đốc này, nhưng ta biết, ta vẫn là Dương Lăng Tuyết vô dụng, chỉ biết dựa dẫm vào huynh dọn dẹp tàn cuộc, chỉ rước thêm phiền phức cho huynh."
Đại đô đốc binh mã thiên hạ, tay nắm nửa miếng binh phù, nước mắt nước mũi tèm lem, khóc lóc thảm hại như một đứa trẻ.
Phó Nguyên Thanh đứng một bên, không nhìn hắn, giữ lại cho hắn chút thể diện, để mặc hắn thỏa sức khóc lóc. Một hồi lâu sau, nghe thấy tiếng Đại đô đốc sụt sịt lau mũi, lão tổ tông mới hỏi: "Đại đô đốc ở nhà vẫn chăm chỉ luyện võ chứ."
Dương Lăng Tuyết khóc đến hơi mờ mịt ngoái đầu nhìn, giá binh khí ngoài sân được lau chùi sáng bóng, phần chuôi cán của đao kiếm đều đã bóng loáng, là do dùng thường xuyên quanh năm.
Phó Nguyên Thanh bước tới dưới giá binh khí, rút thanh Cốt Sương kiếm ra, thanh kiếm này là vật yêu thích của phụ thân Dương Lăng Tuyết.
Phó Nguyên Thanh cẩn thận đánh giá ánh hàn quang mười mấy năm không đổi của nó, khẽ ngâm: "Tạc dạ ba thanh, tẩy ngạn cốt như sương." (Đêm qua tiếng sóng dạt, rửa bờ xương như sương.) Đại đô đốc mang theo giọng mũi hỏi: "Ca, hay là huynh múa kiếm với ta một bài?"
Trong ánh mắt lão tổ tông từng in dấu khí phách hào hiệp của thiếu niên năm xưa, mà nay đã dần phai nhạt, y đáp: "Lúc ở trong ngục từng chịu hình phạt kẹp tay mấy bận... Ngón tay yếu ớt, không vung nổi kiếm."
Yết hầu Dương Lăng Tuyết trượt lên trượt xuống, không thốt nên được một chữ nào.
Lão tổ tông đưa thanh kiếm cho Trần Cảnh đứng bên cạnh, cười nói: "Nhưng không sao, để Trần Cảnh tỷ thí với Đại đô đốc đôi chút thì thế nào?"
Trần Cảnh nghe vậy, bèn bước lên ôm quyền cúi người nói: "Thuộc hạ xin Đại đô đốc chỉ giáo."
Dương Lăng Tuyết cười ha hả: "Tốt! Vậy để ta xem ngươi có bản lĩnh bảo vệ Phó chưởng ấn hay không!"
Gia nhân họ Dương bày sẵn bàn trà và ghế gấp bên ngoài sân diễn võ, lão tổ tông dựa lưng ngồi đó, ánh mặt trời trên cao ấm áp chiếu rọi xuống, phủ lên người y.
Trong sân diễn võ, hai người đã cởi bỏ áo ngoài chỉ mặc áo ngắn tay để đối kháng.
Cả hai thân thủ nhanh nhẹn, ra chiêu hóa chiêu cực nhanh, lại mang phong thái quân tử, chạm tới là dừng, trận tỷ thí quả thực mãn nhãn, khiến tâm trạng lão tổ tông tự nhiên tốt hơn đôi chút.
Thời trẻ tuổi tràn đầy nhiệt huyết, Phó Nguyên Thanh luôn tìm phụ thân của Dương Lăng Tuyết là Dương Kế Thịnh để so kiếm, phần lớn thời gian đều bị Dương lão tướng quân đánh cho mặt mũi xám xịt.
Lúc đó còn chẳng thấy thua là mất mặt.
Chỉ thầm hạ quyết tâm kiểu gì cũng có ngày thắng được.
Tuổi trẻ thật tốt...
Những tháng ngày thiếu niên, không có gò bó, chỉ có niềm vui.
Cho dù có thua, thì cùng lắm ngày hôm sau lại bắt đầu lại từ đầu thôi.
*
Tạc dạ ba thanh, tẩy ngạn cốt như sương.
Thiếu niên hữu ý phục trung hành, quắc danh vương, tảo sa trường. [2]
(Đêm qua tiếng sóng dạt, rửa bờ xương như sương.
Thiếu niên nuôi chí bắt tướng giặc, lấy đầu vương, quét chiến trường.) Thế nhưng cuối cùng, anh hùng thiên cổ có làm nên cơ sự gì... Cũng đều cuốn theo chiều gió mất rồi.
*
Đợi đến lúc lão tổ tông tỉnh lại khỏi hồi ức, trên sân diễn võ đã phân thắng bại.
Thanh Cốt Sương kiếm trong tay Trần Cảnh đã bẻ gãy thanh mộc côn trong tay Dương Lăng.
"Tiểu tử ngươi, khá lắm, bộ tấn cực vững, chiêu thức dạt dào khí thế, mang phong thái bậc thầy." Dương Lăng Tuyết không bận tâm chuyện mình thua, chỉ liên tục khen ngợi Trần Cảnh: "Có điều sao ngươi cứ nhắm vào cổ tay trái của ta thế hả? Chẳng qua vừa nãy ta cũng mới đỡ Phó chưởng ấn một chút thôi mà? Ngươi cũng thù dai quá đi mất."
Trần Cảnh thu kiếm lại, nói: "Mạo phạm Đại đô đốc rồi."
"Mạo phạm gì chứ." Dương Lăng Tuyết nói: "Phải như vậy, sau này cũng cứ như vậy. Kẻ nào bắt nạt Phó chưởng ấn, ngươi cứ một kiếm đâm chết hắn. Nghe rõ chưa?"
Hắn ăn nói ngông cuồng, chẳng chút kiêng dè, khuôn mặt Trần Cảnh giấu sau lớp mặt nạ không nhìn rõ, nhưng ý cười trong ánh mắt lại lướt qua cực nhanh.
"Thuộc hạ hiểu rồi."
Dương Lăng Tuyết vô cùng hài lòng: "Không tồi, đứa trẻ ngoan. Có muốn gia nhập quân đội..."
"... Đại đô đốc ngài vừa mới dặn ta phải bảo vệ lão tổ tông cho tốt mà."
"À ừ ừ ừ, ngươi xem cái đầu óc của ta này."
Dương Lăng Tuyết vẫn còn đang lải nhải, Phó Nguyên Thanh đã đứng dậy đi tới: "Trời không còn sớm nữa, Phó Nguyên Thanh còn một việc muốn nhờ vả Đại đô đốc."
"Huynh nói đi."
"Hoàng thượng bảo ta mang hai củ nhân sâm rừng ban cho Phổ phu tử." Phó Nguyên Thanh nói: "Phiền Đại đô đốc thay Phó Nguyên Thanh đi một chuyến."
"Huynh tự đi đi chứ." Dương Lăng Tuyết thấy khó hiểu: "Chẳng phải phủ họ Phổ nằm ngay đối diện nhà ta sao?"
Phó Nguyên Thanh mỉm cười: "Không dám giấu gì, đợt trước tết khi phu tử nhiễm bệnh, ta đã từng sai người đưa thuốc tới, cũng muốn mời Bách Lý Thời thần y đến khám bệnh cho phu tử. Nhưng bị đuổi ra ngoài."
"Vì sao?"
"... Nói là không dám dùng đồ của người trong cung. Cũng không dám mời đại phu mà người trong cung từng mời."
"Phổ Dĩnh cũng quá đáng quá rồi?" Dương Lăng Tuyết vứt nửa đoạn mộc côn xuống định lao ra ngoài: "Ta đi mắng hắn."
"Đại đô đốc." Phó Nguyên Thanh gọi lại: "Thôi bỏ đi. Ngài cứ chờ lát nữa hẵng đi thay ta một chuyến vậy."
Dương Lăng Tuyết còn muốn chửi bới thêm, nhưng nhìn thấy ánh mắt của Phó Nguyên Thanh, cuối cùng buồn bực nói: "Biết rồi."
Phó Nguyên Thanh nhìn sắc trời: "Đã quá giờ rồi, ta đi trước đây."
"Không ăn bữa cơm rồi hẵng đi?"
"Phó Nguyên Thanh còn phải về cung phục mệnh [3]."
Dương Lăng Tuyết gật đầu.
Đến khi ra đến cửa, nhìn thấy phủ họ Phổ đối diện, Phó Nguyên Thanh lại không nhịn được hỏi Dương Lăng Tuyết: "Phổ phu tử đã ốm đau suốt cả một mùa đông, thân thể phu tử nay thế nào rồi?"
"Không tính là tốt." Dương Lăng Tuyết nói: "Lúc mê man cũng từng nhắc tới huynh, hỏi huynh khi nào về thăm người."
Phó Nguyên Thanh im lặng.
"Ca, huynh thật sự không đi thăm thầy sao? Huynh chính là học trò đắc ý nhất của người, là học trò người yêu thương nhất đấy." Dương Lăng Tuyết nói.
Lão tổ tông lại im lặng một hồi mới lên tiếng: "Mấy năm nay ta từng gửi bái thiếp, ôm hy vọng hão huyền được gặp phu tử một lần. Nhưng nhà họ Phó không đồng ý... Sau này... Phổ Trụ Quốc đại nhân cũng từng nói, phu tử muốn nhận học trò của người, nhưng Phó Nguyên Thanh nên tự biết thân biết phận."
Dương Lăng Tuyết sốt sắng hỏi: "Phổ thúc thúc nói gì?"
"Nhị công tử Phó gia Phó Lan Chi năm xưa mới là học trò yêu của Phổ phu tử. Còn Phó Nguyên Thanh thì chỉ làm vấy bẩn gia phong của phu tử, làm vấy bẩn thanh danh cả đời của người... Nói thầy vì chuyện nhà họ Phó mà đổ bệnh suốt ngần ấy năm, bảo ta đừng làm phiền người nữa, bảo ta... buông tha cho người."
Y bình thản nói xong mấy chữ cuối cùng.
Dương Lăng Tuyết không thể tiếp lời được lấy một câu.
Nhưng Phó Nguyên Thanh dường như đã quen với việc này, được Trần Cảnh dìu lên xe ngựa, y nói với Dương Lăng Tuyết: "Đại đô đốc, ngày mai vẫn cần phải tiến cung tạ ơn, chớ để thất lễ."
Dương Lăng Tuyết ngây người nhìn y: "Ta biết rồi."
"Vậy Đại đô đốc bảo trọng."
Nói xong câu này, xe ngựa của Phó chưởng ấn cũng rời khỏi phủ Tướng quân.
Khuất dần vào trong mảng ánh sáng chạng vạng phía tây.
*
Khi xe vào đến hoàng thành, tâm trạng Phó Nguyên Thanh vẫn không được tốt cho lắm, y uể oải tựa vào sập, ngẩn ngơ xuất thần.
Trần Cảnh vén rèm bước vào trong cỗ xe đang chao đảo, quỳ gối ngồi xuống phía dưới, tháo mặt nạ ra, để lộ dung nhan giống Tiên đế như đúc.
Lão tổ tông cuối cùng cũng có chút tinh thần, hỏi: "Trưa đã dùng bữa chưa?"
Trần Cảnh đáp: "Dùng rồi. Là Phương thiếu giám sai người mang tới."
"Trực phòng của Nội giám không được đốt lửa, nếu ngươi muốn ăn cơm, có thể tự ra bờ sông nấu nướng rồi bưng về ăn. Chỗ đó có nhiều nội quan nhóm lửa nấu ăn, không cần lo." Phó Nguyên Thanh dặn dò.
"Vâng, thuộc hạ nhớ rồi." Trần Cảnh nói.
"Đã đến Nội Thư phòng nghe giảng chưa?" Lão tổ tông lại hỏi.
"Chuyện ngài phải xuất cung tuyên chỉ khiến mọi người rất gấp gáp, thuộc hạ vừa mới nhận bút mực giấy nghiên xong, lập tức thay y phục đi theo ra ngoài. Chưa kịp đến Nội Thư phòng."
Phó Nguyên Thanh gật đầu: "Nhớ nhắc ta tối nay viết một bức thư tay gửi cho bên Nội Thư phòng, ngày mai ngươi có thể đi nghe giảng rồi."
"Lão tổ tông có đến giảng bài không?"
"Năm ngày một lần. Ta sẽ đến giảng vài bài vỡ lòng." Phó Nguyên Thanh đáp.
Trần Cảnh bèn gật đầu: "Vậy ta đi."
Phó Nguyên Thanh bị hắn chọc cười: "Sao thế, không phải ta dạy thì không muốn đi học à?"
"Không thích qua lại với người ngoài." Trần Cảnh trả lời, sau đó hắn ngước mắt lên nhìn Phó Nguyên Thanh: "Chỉ thích một mình lão tổ tông thôi."
Giọng điệu hắn nhàn nhạt, che giấu đi phần nào cảm xúc mãnh liệt, thế nhưng vẫn vương lại chút cố chấp trong đó.
Xe ngựa đi vào cửa Bắc Hoa, cánh cửa lớn của hoàng thành đóng sầm lại phía sau, chắn đứng mọi tia nắng chiều tà phía tây.
Phó Nguyên Thanh vốn đang mang tâm trạng hơi đa sầu đa cảm, lại được câu nói này xua tan hết. Lần này y thực sự vui vẻ bật cười, cười vài tiếng, lão tổ tông ngồi ngay ngắn, hành lễ với Trần Cảnh.
Trần Cảnh né sang một bên, hỏi: "Lão tổ tông, người làm gì vậy?"
"Trần Cảnh, cảm ơn ngươi."
Trần Cảnh không hiểu: "Cảm ơn ta chuyện gì?"
Cảm ơn ngươi vì ta mà chết.
Cảm ơn ngươi đã thích ta.
Cảm ơn ngươi, trong những tia sáng le lói cuối cùng, đã sẵn lòng cùng ta dệt nên giấc mộng đẹp đẽ như thật như ảo này.
--
Chú thích:
[1] Tào Tháo nửa đêm đi chân trần ra khỏi trướng đón Hứa Du.
[2] Bài thơ Giang Thành Tử (Lý Hảo Cổ):
Bình sa thiển thảo tiếp thiên trường.
Lộ mang mang, kỷ hưng vong.
Tạc dạ ba thanh, tẩy ngạn cốt như sương.
Thiên cổ anh hùng thành để sự, đồ cảm khái, mạn bi lương.
Thiếu niên hữu ý phục Trung Hành.
Quắc danh vương, tảo sa trường.
Kích tập trung lưu, tằng ký lệ triêm thường.
Dục thượng trị an song khuyết viễn, không trữ lập, tận đê ngang.
Dịch nghĩa:
Bãi cát bằng, cỏ thấp nối tận chân trời.
Đường xa mịt mù, trải bao cuộc hưng vong.
Tiếng sóng đêm qua vỗ bờ, rửa những khúc xương trắng như sương.
Anh hùng ngàn xưa rốt cuộc làm nên việc gì? Chỉ để lại nỗi cảm khái và bi lương vô ích.
Thuở trẻ có ý muốn bắt sống tướng giặc (Trùng Hành).
Chém đầu danh vương, quét sạch chiến trường.
Giữa dòng gõ mái chèo thề nguyền, từng nhớ lệ thấm đẫm áo.
Muốn dâng kế sách lên triều đình nhưng cung điện quá xa xôi. Đành đứng lặng vô vọng, nhìn đời thăng trầm.
Bản dịch trong truyện là của editor.
[3] Phục mệnh là hành vi quan lại báo cáo lại kết quả thực hiện mệnh lệnh vua đã giao phó trước đó.
Thiếu đế xuân tâm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.