Qua hai ngày lăn lộn vất vả này, Phó Nguyên Thanh lại trúng gió lạnh.
Cuối cùng thì đổ bệnh rồi.
Uống xong bát rượu kia, y bảo Phương Kính niêm phong cất phần còn lại đi, vừa xuống khỏi đình Lạc Tuyết thì bắt đầu lên cơn sốt, trên gò má nhợt nhạt hiện lên nét ửng hồng, đến cả đầu ngón tay cũng đỏ bừng.
"Chưởng ấn, ngài sốt rồi."
"Sốt sao?" Phó Nguyên Thanh vừa uống cả một bát rượu, đã say chếnh choáng, đẩy hắn ra, tự sờ lên trán mình: "Không nóng."
Trần Cảnh bất đắc dĩ: "Ngài tự sờ trán mình thì đương nhiên không cảm thấy bản thân đang sốt rồi."
Hắn giơ tay ra dìu Phó Nguyên Thanh.
Toàn thân Phó Nguyên Thanh nóng hổi.
Y ngẩn ngơ nhìn Trần Cảnh.
Vẻ mặt Trần Cảnh dịu dàng: "Lão tổ tông đang nhìn gì vậy?"
Phó Nguyên Thanh đột nhiên cười nói: "Là Tâm Nhàn ca ca."
Trần Cảnh cứng đờ.
Hốc mắt Phó Nguyên Thanh đỏ hoe, lại bi thương nói: "Triệu Cẩn, sao huynh dám đến gặp ta."
Ánh mắt của tử sĩ thoáng trở nên nguy hiểm, hắn nhìn chằm chằm Phó Nguyên Thanh, khẽ hỏi: "Ngươi hận ta sao?"
"Hận chứ, sao lại không hận." Phó Nguyên Thanh nói: "Những lúc đêm không thể ngủ, trằn trọc băn khoăn, luôn không hiểu vì sao huynh lại ép ta đến bước đường này, ép ta phải vướng bận, ép ta phải sống... mắc kẹt trong cái thể xác này không thể thoát ra. Có đôi khi, thật sự muốn rũ bỏ tất cả mà đi. Nhưng Húc nhi... một đứa trẻ chưa đến tuổi nhược quán làm sao có thể một mình đối mặt với bầy sói hổ rình rập."
"Ngài lo nghĩ cho người khác quá nhiều rồi." Bàn tay Trần Cảnh đang nắm tay y nới lỏng ra, vẻ hung ác trong ánh mắt cũng tan biến, hắn thở dài một tiếng: "Hoàng đế đã lớn rồi, thiên hạ của hắn cứ để hắn tự trị, ngài nên biết thương xót cho bản thân mình nhiều hơn."
Đây không phải là giọng điệu của Triệu Cẩn, thậm chí không phải là những lời mà Triệu Cẩn nên nói.
Phó Nguyên Thanh bối rối nhìn Trần Cảnh: "Ngươi, ngươi không phải Tâm Nhàn ca ca, ngươi là ai?"
"Ta là Trần Cảnh."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Trần... Cảnh..." Phó Nguyên Thanh khó nhọc lẩm nhẩm hai chữ này: "Trần Cảnh?"
"Phải."
Phó Nguyên Thanh lắc đầu: "Không đúng."
"Không đúng chỗ nào?" Website TruyenLau.com
"Húc, như nắng ban mai mùa xuân, làn gió nhẹ mùa hạ, giọt sương ngọt mùa thu, ánh nắng ấm mùa đông. Ôm trọn (承) lấy cảnh sắc (景) của đất trời, gội rửa đi phần u tối của vũ trụ." Phó Nguyên Thanh đang trong cơn say mơ màng nói: "Thừa Cảnh (承景) vi Húc... Thừa Cảnh vi Húc. Ngươi không phải là Trần Cảnh (陈景), ngươi là Triệu Húc, là Húc nhi..."
Y càng say dữ dội hơn.
TruyenLau
Bị Trần Cảnh ôm lấy.
Lão tổ tông ngã vào lòng hắn, chăm chú nhìn khuôn mặt hắn, nói lời trong lúc say: "Húc nhi, tên của con, là do ta đặt, a phụ trao cho con... kỳ vọng dường này, con có thể hiểu được không?"
"Người mệt rồi."
Hắn hôn lên trán lão tổ tông.
"Ngủ đi, a phụ." Thiếu đế nói.
Phó Nguyên Thanh nhìn hắn, từ từ nhắm nghiền hai mắt, cuối cùng cũng yên giấc trong vòng tay của Đế vương.
Phương Kính vừa dọn hai vò rượu cất xuống hầm xong, ngây ngốc đứng ở đầu hành lang bên kia, nhìn Trần Cảnh bế Phó Nguyên Thanh trong lòng, đi về phía mình. Mãi cho đến khi đến gần, ánh mắt Trần Cảnh như mũi tên sắc bén quét qua.
Phương Kính mới rùng mình một cái, quỳ rạp xuống đất, run giọng nói: "Nô tỳ đáng chết! Dám nhìn thẳng thiên nhan!"
Trần Cảnh không thèm đếm xỉa đến cậu ta, đi thẳng vào Thính Đào cư.
Phương Kính vẫn đang run rẩy sợ hãi, lại nghe thấy giọng nói của Trần Cảnh từ trong Thính Đào cư vọng ra: "Đi đến Mật Vân tìm Bách Lý Thời về đây khám bệnh cho lão tổ tông của các ngươi."
"Vâng!"
Thiếu đế xuân tâm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.