Một đám thần tử dáng vẻ như ác điểu trong điện Dưỡng Tâm tuy chưa đạt được kết quả cuối cùng, nhưng cũng đành phải áp giải Tào Bán An lui xuống.
Trong phút chốc, có hơi tĩnh mịch lạnh lẽo.
Tiếng khóc lóc than gào của bá quan từ đằng xa vẫn đang văng vẳng vọng lại.
Phổ Dĩnh bước lên khom người tức giận nói: "Bệ hạ, bọn đảng Đông Hương lấy Ô Lư Khâu làm kẻ cầm đầu, cùng với Ô Duệ Thành, Nghiêm Cát Phàm, Dụ Hoài Mộ tùy ý ngông cuồng, kích động phong trào học sinh, xúi giục bá quan quỳ lạy trước cửa cung kêu oan, lấy đó làm cớ uy hiếp, mục đích chính là muốn giết Phó Nguyên Thanh! Ngài xem cái điệu bộ ban nãy của bọn chúng, rõ ràng là vu oan giá họa, ngay cả ứng phó lấy lệ với bệ hạ cũng lười làm. Dáng vẻ kiêu ngạo đến thế, nếu bệ hạ chịu cúi đầu khuất phục, tạm thời nhân nhượng, Phó Nguyên Thanh chết rồi thì bệ hạ ắt sẽ bị bọn chúng uy hiếp, căn cơ của vương triều Đại Đoan sẽ không còn vững chắc!"
"Ngươi muốn bảo vệ Phó Nguyên Thanh?" Triệu Húc hỏi hắn ta: "Ngươi đừng quên... bá quan quỳ trước cửa cung kháng nghị, hiện giờ việc trong triều gần như đình trệ, sử sách cũng sẽ ghi lại một nét. Trẫm nay đã là một vị Hoàng đế không tuân thủ lễ pháp rồi."
Phổ Dĩnh không chút nghi ngờ, tính tình cương trực nói: "Lẽ nào không đáng sao? Ý đồ của bọn Ô Lư Khâu, người đi đường đều tỏ, nay Lưu Cửu bị bắt bọn chúng đã chó cùng rứt giậu, sẵn sàng bỏ ra hàng triệu lạng bạc trắng cùng mười lăm vạn mẫu ruộng tốt để hãm hại Phó Nguyên Thanh, điều này chứng tỏ lợi ích phía sau lưng cực kỳ to lớn, chắc chắn không chỉ dừng lại ở con số hàng triệu lạng bạc. Hơn chục năm nay là Phó Nguyên Thanh đã ngáng đường tài lộc của bọn chúng, trở thành cái gai trong mắt, cái đinh trong lòng bọn chúng. Nay Tào bỉnh bút vào Hình bộ, tương lai khó mà đảm bảo Phó Nguyên Thanh không phải vào Hình bộ. Đến lúc đó ai dám đứng ra trấn giữ miếu đường Đại Đoan này, ai còn nguyện làm bề tôi trung thành khảng khái nữa?!"
"Ngươi định làm thế nào?"
"Trong triều đâu chỉ có phe đảng Đông Hương của chúng mới biết xúi giục. Cũng có người chướng mắt với những việc làm của bọn chúng, nếu chúng đã có thể xúi giục bá quan quỳ cửa cung kêu oan, thần sẽ cùng những người chung chí hướng dâng tấu sớ tố tội bọn chúng!" Phổ Dĩnh nói: "Đã muốn đấu, thần và những người khác cũng có thể đấu!"
"Phổ ái khanh nhầm rồi..." Triệu Húc chậm rãi lên tiếng: "Ngươi không cần nêu ý kiến với trẫm. Kẻ không nhìn thấu được mọi chuyện, nuôi ý đồ lấy thân tuẫn đạo, chính là Phó chưởng ấn."
Phổ Dĩnh sững sờ, ngoái đầu nhìn Phó Nguyên Thanh.
"Ngay lúc nãy, vị Phó chưởng ấn không cầu lợi danh này, vẫn còn đang nghĩ đến chuyện nhận tội, nghĩ đến chuyện hy sinh thân mình để bảo toàn thiên hạ đấy. Có phải không?" Ánh mắt Triệu Húc đen kịt, mang theo chút châm biếm lạnh nhạt hỏi y.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Phó Nguyên Thanh nín thở, cụp mắt xuống.
"Bệ hạ nói không sai, nô tỳ đã nếm trải đại nạn của đời người, trong lòng nô tỳ, cái mạng này chẳng đáng là bao. Mang thân thể tàn khuyết này lay lắt sống qua ngày suốt mười mấy năm nay, nô tỳ quả thực vẫn luôn mang theo quyết tâm quyết chết để hầu hạ bên cạnh bệ hạ. Cũng chính vì vậy, nô tỳ mới có thể không cầu lợi danh mà mưu tính vì bệ hạ, mà mưu tính cho thiên hạ. Càng vì thế mà cản đường kiếm tiền của vô số kẻ, chuốc lấy tiếng nhơ vu khống, khiến người ta muốn trừ khử cho khuất mắt. Những năm qua Ty Lễ giám và Nội các thay phiên kiềm chế lẫn nhau, đi đến bước đường ngày hôm nay, đã bám rễ sâu xa, hình thành thế cục hai phe tranh phong. Trước ngày hôm qua, nô tỳ quả thực đã từng nghĩ đến chuyện lấy cái chết để bảo vệ đại đạo. Có "Sớ tố tội Phó Nguyên Thanh" do Dụ Hoài Mộ dâng lên, cho dù bệ hạ có vì cục diện nguy ngập của triều đình mà giết nô tỳ, cũng chỉ chứng minh được sự cương trực hiền minh của bệ hạ, không cần phải chịu gánh nặng gì. Huống hồ bệ hạ còn có thể nhân cơ hội đó thu hồi lại quyền lực trong tay nô tỳ, cái chết của nô tỳ như vậy cũng coi như không vô nghĩa."
Triệu Húc bật cười, thoáng thất vọng: "Nói đi nói lại, người vẫn chỉ muốn chết."
"Thực ra bệ hạ cũng nên hiểu, nô tỳ chết đi chắc chắn sẽ để lại chuẩn bị, không thể nào để bọn đảng Đông Hương thực sự nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật. Kế hoạch ban đầu là để Tào Bán An tiếp nhận vị trí Chưởng ấn, đích thân dâng những bằng chứng chủ chốt của bọn đảng Đông Hương lên bệ hạ, bệ hạ có thể nhân cơ hội đó mà xử lý. Nhà họ Ô cực thịnh tất suy, cũng là tử cục tất yếu. Hai đảng tiêu vong, bệ hạ tự mình chấp chính, có thể mang lại một bầu trời quang đãng, một triều đại với những trung thần. Thần dân trong thiên hạ không ai không thành tâm cúi đầu xưng thần trước bệ hạ, từ đó bệ hạ có thể thỏa sức văn chương, xây dựng lại một thời thái bình thịnh trị." Phó Nguyên Thanh nói với hắn: "Đó, chính là suy nghĩ của nô tỳ trong suốt những năm qua, là lý do những ngày đầu năm, nô tỳ dung túng cho thế cục trong triều đi đến bước đường ngày hôm nay." Nguồn copy từ TruyenLau.com
"A phụ tính toán hay thật."
"Nô tỳ --"
Phó Nguyên Thanh vừa định lên tiếng, đã bị Phổ Dĩnh ngắt lời.
"Ngu muội!" Phổ Dĩnh nói: "Đệ quá ngu muội rồi, Phó Nguyên Thanh, đệ uổng công được Phổ tiên sinh dạy dỗ, uổng công đọc sách thánh hiền ba mươi mấy năm qua! Đệ coi mình là anh hùng hào kiệt phương nào?! Phải, đệ đã sớm muốn chết, Tiên đế để lại cái cục diện này, chính là muốn hai đảng tranh đấu ép đệ và Ô Lư Khâu phải chết để giao quyền lực ra. Nhưng cái chết của đệ là chuyện của một người, đệ sống mới có thể cứu được muôn dân!"
Câu nói cuối cùng của hắn ta gần như là gầm lên, dư âm vang vọng khắp điện Dưỡng Tâm. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Phó Nguyên Thanh ngẩn người nhìn hắn ta, mãi một lúc sau mới khàn giọng nói: "Tĩnh Nhàn... huynh nghe ta --"
"Đệ xem xem những kẻ đứng trong đại điện ngày hôm nay đều là phường gian nịnh tiểu nhân nào. Đổi trắng thay đen, đảo lộn phải trái, gần như sắp bức vua thoái vị rồi. Phó Nguyên Thanh, đệ định vì những kẻ này mà nhận tội đền tội, vì tên tiểu nhân ngoài mặt một đằng trong lòng một nẻo như Ô Duệ Thành mà đền tội sao?" Phổ Dĩnh nghẹn ngào hỏi y: "Trong mắt đệ còn có bệ hạ không? Còn có thiên hạ không? Còn có, còn có những người luôn quan tâm yêu thương đệ không?! Đệ làm vậy, đệ làm vậy chẳng phải quá khiến những người đồng đạo phải nguội lòng sao."
Hắn ta nói đến đoạn cuối, nước mắt đã tuôn rơi, không thốt nên lời nữa.
Phương Kính nãy giờ vẫn đứng nghe họ cãi vã bèn quỳ xuống dập đầu, sụt sùi nói: "Cha nuôi, nhi tử cầu xin người. Tào ca đã đến Hình bộ rồi, người bằng mọi giá không thể xảy ra chuyện gì được."
"Đúng vậy, lão tổ tông. Ngài bằng mọi giá không thể xảy ra chuyện gì được." Đức Bảo chân bủn rủn cũng quỳ sụp xuống bên cạnh Phương Kính khóc lóc: "Nô tỳ còn đợi lúc ngài trở về tiên cung mang nô tỳ theo để đắc đạo thành tiên nữa cơ mà!"
Lại Lập Quần nước mắt rưng rưng chắp tay khuyên nhủ: "Lão tổ tông, từ khi thuộc hạ cai quản Bắc Trấn Phủ ty, đã luôn theo hầu sau lưng ngài. Thuộc hạ khâm phục nhân phẩm của lão tổ tông, chỉ cần lão tổ tông nói một lời, Lại Lập Quần có thể xông pha khói lửa, chết cũng không oán thán. Chỉ mong lão tổ tông suy nghĩ lại nhiều lần, vì bệ hạ vì tắc xã trân trọng tính mạng."
Làm sao Phó Nguyên Thanh còn kìm nén được nước mắt nữa.
Chỉ đành mặc cho nước mắt trào ra từ khóe mi.
Y đưa đôi mắt ướt nhòa đảo quanh mấy người trong điện.
Cuối cùng nhìn về phía vị Đế vương đang ngồi đoan chính trên ngai vàng.
"Ngẫm lại tỉ mỉ, bao năm qua, người giúp ta bảo vệ ta không hề ít, thầy, Tĩnh Nhàn, Dương Lăng Tuyết, Phương Kính, Tào Bán An, Lại Lập Quần, Cố Thục Vọng... Hôm nay trên triều đường, mọi người vì ta mà lên tiếng, bảo vệ ta, thà hy sinh tính mạng cũng muốn giữ cho ta được bình an. Tĩnh Nhàn tức giận vì ta, Phương Kính có thể chịu tám mươi mốt loại cực hình vì ta, nay Bán An phải chịu cảnh lao tù cũng là để bảo vệ ta... Trong triều cũng có những người chung chí hướng như Canh Hôn Hiểu và chư vị. Người ta nói tình bạn của quân tử nhạt như nước, thế nhưng mọi người đều nguyện ý lấy mạng đổi mạng, cứu lấy cái thân thể ắt phải chết này của ta." Y rơi lệ mỉm cười: "Ta mới biết, Phó Nguyên Thanh ta cũng không phải thấp hèn đến mức vô dụng, hóa ra ta không phải chỉ có một thân một mình giữ vững đạo lý."
"Phó Nguyên Thanh ta nửa đời lưu lạc, đi đến bước đường này, cũng coi như sống một đời không uổng phí!" Y chỉnh lại y quan, nắm tay chắp lại, khom người hành lễ sát đất, rơi lệ cười nói: "Đường xa vạn dặm, có chư quân đồng hành, dẫu gian nan đến mấy cũng không chùn bước!"
"Bớt nói, bớt nói mấy lời đường mật này đi." Phổ Dĩnh đưa bàn tay thô ráp lau nước mắt, không khách khí chất vấn y: "Còn định nhận tội nữa không?"
"Ta không nhận tội." Phó Nguyên Thanh bất đắc dĩ trả lời: "Câu mà ta vừa mới định nói, đã bị Tĩnh Nhàn huynh cắt ngang mấy lần rồi."
Triệu Húc không tin, cười nhạo một tiếng: "A phụ lại đang gạt người rồi."
"Không." Phó Nguyên Thanh nhìn hắn, vô cùng kiên định trả lời: "Thực ra ta đã hạ quyết tâm rồi, nếu thật sự phải vào đại ngục của Hình bộ, cho dù phải chịu muôn vàn cực hình cũng sẽ không nhận tội. Phó Nguyên Thanh ta vô tội."
"Còn chưa kể..." Phó Nguyên Thanh dừng lại một chút, ngước mắt nhìn Triệu Húc, trong mắt ngập tràn tình ý: "Còn chưa kể ngay ngày hôm qua ta đã nghĩ thông suốt các khớp nối, đã hứa hẹn kiếp này với Triệu Húc, lại hứa hẹn cả kiếp sau, còn hứa hẹn đến chết cũng không thay lòng..."
Đôi mắt Triệu Húc sáng rực lên, hắn nhìn lướt qua mọi người: "Các ngươi lui xuống đi."
"Nhưng..." Phổ Dĩnh còn định nói thêm điều gì, đã bị Phương Kính lanh lẹ kéo ra ngoài.
Đợi trong Đông Noãn các rốt cuộc chỉ còn lại hai người, Triệu Húc đưa tay ra: "Lại đây."
Phó Nguyên Thanh bước tới bên cạnh hắn, nắm lấy tay hắn, lập tức bị hắn kéo gọn vào lòng.
"A phụ không nỡ xa ta sao?" Triệu Húc thì thầm bên tai y.
"Ta không biết đêm qua có được coi là hô ứng hòa hợp hay không, nhưng nếu quả thực có một phần vạn khả năng chúng ta đã cùng chung thiên thọ, làm sao ta có thể để người chết cùng ta được?" Phó Nguyên Thanh đáp: "Ta đã sinh lòng tham, nên không nỡ rời xa người."
Triệu Húc hôn y, gắn bó chẳng rời.
Đến khi tách nhau ra, hai má Phó Nguyên Thanh đã ửng hồng.
"Mấu chốt mà a phụ nhẫn nhịn che giấu suốt bao năm qua, bằng chứng có thể giáng đòn chí mạng cho Ô Lư Khâu và bè đảng của lão, xem ra ngoài Tiền Tông Phủ ra còn có thứ khác nhỉ?"
"Phải." Phó Nguyên Thanh đáp lại.
"Không ở hoàng thành à?"
"Phải, ở ngoại thành, tại đạo quán Triều Thiên." Phó Nguyên Thanh nói: "Cần ta đích thân đi lấy."
Triệu Húc nới lỏng tay y: "Người muốn rời thành?"
"Phải." Phó Nguyên Thanh nói: "Bán An ở trong đại ngục của Hình bộ chắc chắn sẽ phải chịu những tra tấn không phải dành cho con người, cúi xin bệ hạ ban thánh chỉ cho phép ta rời thành lấy đồ để cứu hắn một mạng."
Triệu Húc trầm ngâm thở dài: "Ta có thể ban thánh chỉ cho người, bảo Phương Kính đến Ty Lễ giám lấy bảo tỷ đi. Chỉ là tình hình trong hoàng thành chưa ổn định, ta không thể cùng đi với người được. Để Ngụy Phi Long đi theo người."
"Tạ ơn bệ hạ."
*
Trong thư phòng nhà họ Ô vang lên những tiếng đập phá loảng xoảng.
Ô Lư Khâu đẩy cửa bước vào, đã thấy sách vở, đồ sứ, bàn ghế nằm lăn lóc khắp sàn nhà, tất thảy đều bị lật tung đập vỡ. Ô Duệ Thành tức giận đến mức thở dốc dồn dập, buông lời nguyền rủa: "Cái đồ ngu xuẩn Nghiêm Cát Phàm! Cả Dụ Hoài Mộ nữa, cái thứ vô dụng làm việc chẳng ra hồn! Bày bố ta khổ tâm gầy dựngbao lâu nay, thế mà lại bị bọn chúng lãng phí sạch!"
Ô Lư Khâu chậm rãi đưa mắt quét qua đống đồ đạc trong phòng, nói với hắn ta: "Con ta chớ vội. Nay Lưu Cửu vẫn chưa hoàn toàn khai nhận, Nghiêm Cát Phàm vẫn còn cơ hội, hắn đang ngày đêm thẩm vấn Tào Bán An nghiêm ngặt, chỉ cần cạy được miệng Tào Bán An, khai ra chuyện này có liên quan đến Phó Nguyên Thanh, Dụ Hoài Mộ và Đặng Huyên sẽ lại khuấy đảo sóng gió ở cửa Hội Cực, dẫu có là Hoàng đế, cũng không thể không khuất phục trước sức ép của triều thần mà giết chết Phó Nguyên Thanh."
Sắc mặt Ô Duệ Thành trắng bệch, hắn ta dùng sức ấn mạnh vào thái dương, một lúc sau mới cất tiếng: "Không thể nào, Nghiêm Cát Phàm chắc chắn không cạy được miệng Tào Bán An. Phụ thân không biết Tào Bán An trung thành với Phó Nguyên Thanh đến mức nào đâu. Từ lâu bọn chúng đã bị Phó Nguyên Thanh mê hoặc, đi theo con đường thiên hạ của chung, trong lòng không màng sống chết, càng không có chuyện khai ra đồng đảng."
"Tám mươi mốt loại cực hình của Hình bộ cũng không làm được sao?"
Nụ cười của Ô Duệ Thành có phần nham hiểm: "Bọn chúng kết minh bằng đạo nghĩa, nên chẳng có gì phải sợ hãi. Đâu giống những kẻ kết bè kết phái vì lợi ích, một khi lợi ích biến mất, sẽ gió chiều nào che chiều nấy, quay ngoắt sang ngả khác."
"Ý của con là sao?"
"Hiện giờ Nghiêm Cát Phàm và Dụ Hoài Mộ đều không thể trông cậy được. Nhất là Nghiêm Cát Phàm, một khi bị bắt, chắc chắn sẽ khai ra vô số các mối quan hệ. Ô Duệ Thành nghĩ ngợi, lắc đầu: "Không, không phải Nghiêm Cát Phàm. Mấu chốt không nằm ở Nghiêm Cát Phàm! Dù hắn có khai ra, chỉ dựa vào lời nói của một mình hắn cũng không thực sự gây sát thương lớn. Vẫn cần một người nữa... Có một người mới là --"
Hắn ta đi đi lại lại trong phòng: "Người này đã sớm cáo lão về quê, xuất gia tu hành nhưng vẫn để tóc, lại bị giám sát nghiêm ngặt, mười mấy năm qua chưa từng hé răng. Chúng ta đều đã buông lỏng cảnh giác, đều đã quên đề phòng rồi."
"Phụ thân, mau phái tư binh đến đạo quán Triều Thiên! Phải nhanh hơn Phó Nguyên Thanh một bước --" Hắn ta tiến lên hai bước, nắm lấy tay Ô Lư Khâu, giọng lạnh lẽo âm u: "Giết Lý Tài Lương để diệt khẩu, tiêu hủy bất kỳ vật chứng khả nghi nào!"
*
Triệu Húc tiễn Phó Nguyên Thanh rời thành dưới cửa Huyền Vũ.
"Chuyến đi đến đạo quán Triều Thiên lần này, phi ngựa nước đại cũng mất hai ba canh giờ, đêm nay mới có thể tới nơi. Ta đã hạ thánh chỉ, bảo Dương Lăng Tuyết sắp xếp hai trăm tướng sĩ Ngũ Quân doanh đi cùng người và Ngụy Phi Long." Triệu Húc nói: "A phụ nhớ phải cẩn trọng giữ gìn an toàn, có việc gì cứ dựa vào Ngụy Phi Long."
Phó Nguyên Thanh nói: "Bệ hạ yên tâm, ta và Ngụy Phi Long sẽ về ngay trong ngày."
Y nhìn sắc trời: "Chúng ta đi đây, không thể chậm trễ thêm."
"Được."
Triệu Húc thấy y lên ngựa, lùi lại hai bước ngẩng đầu nhìn y, cất lời: "Phó Nguyên Thanh, người đã hứa với ta rồi, bằng mọi giá không được tìm cái chết nữa."
Phó Nguyên Thanh hứa hẹn với thiên tử: "Ta hứa với người, sống cùng chung chăn, chết cùng chung huyệt, đời đời kiếp kiếp quyết không xa rời."
Nói xong câu này y bật cười.
Giờ phút này, hông y đeo thanh kiếm Xuy Mai, cưỡi trên con ngựa trắng, giữa năm tháng trôi qua, bỗng hiện toát lên vài phần dáng vẻ Phó nhị công tử năm nào.
*
Y giật mạnh dây cương, ngựa hí vang, đội ngựa phía sau cũng đồng thanh hưởng ứng, sau đó như một mũi tên lao ra khỏi cửa Huyền Vũ, hướng thẳng tới đạo quán Triều Thiên trên núi Hương Sơn.
Dương Lăng Tuyết mặc áo giáp, không biết từ lúc nào đã đi xuống từ trên cửa thành Huyền Vũ, báo cáo: "Bệ hạ, Phó chưởng ấn bọn họ đã đi xa rồi."
"Ừ." Sắc mặt Triệu Húc tối sầm lại, hắn cầm lấy một cuộn thánh chỉ từ tay Phương Kính đứng phía sau, ném cho Dương Lăng Tuyết: "Dương Lăng Tuyết, điều động Ngũ quân đóng toàn bộ các cửa đại môn của nội thành lại cho trẫm, từ giờ phút này, Tứ Vệ doanh và Cấm quân trong hoàng thành cũng do ngươi thống lĩnh."
"Rõ! Thần tuân chỉ!" Dương Lăng Tuyết chắp tay cúi người, hỏi: "Bệ hạ định chuẩn bị xử lý bọn chúng rồi sao?"
"Phó Nguyên Thanh còn ở đây, trẫm đành phải làm ra vẻ hiền lương. Phó Nguyên Thanh không có ở đây, trẫm cũng lười đóng vai quân vương tài đức rồi." Triệu Húc đáp.
Dương Lăng Tuyết cười nói: "Bệ hạ thánh minh, thần đã ngứa mắt bọn chúng bao nhiêu năm nay. Được ca ca bảo vệ mà còn không biết ơn, đám quan văn không biết tốt xấu này, đáng lẽ phải bị xử lí từ lâu rồi!"
"Bệ hạ cứ yên tâm, thần cam đoan sẽ không để một con ruồi nào bay lọt ra khỏi hoàng thành." Nói xong, hắn quay người dẫn thuộc hạ sải bước rời đi.
Dưới lệnh điều động của hắn, cửa Huyền Vũ từ từ khép chặt cánh cửa lớn.
Không riêng gì cửa Huyền Vũ, lúc này, chín cửa thành trong hoàng thành gồm: cửa Triều Dương, cửa Sùng Văn, cửa Chính Dương, cửa Tuyên Vũ, cửa Phụ Thành, cửa Đức Thắng, cửa An Định, cửa Đông Trực, cửa Tây Trực đều đang dần khép lại, ngay cả tầng lớp quan lại quyền quý cũng không thể chạy thoát. Còn bên trong Tử Cấm Thành, từ cửa Thừa Thiên, đến cửa cửa Đoan Môn, cửa Ngọ Môn, cửa Tây Hoa, cửa Đông Hoa thảy đều đóng kín.
Giam lỏng bá quan đang quỳ trên quảng trường cửa Hoàng Cực, khóc lóc gào thét về phía cửa Hội Cực ở bên trong.
Lúc này mặt trời đã ngả về Tây, Hoàng đế mỉm cười, hỏi Phương Kính: "Mật báo và hồ sơ của đám thần tử kia đã đưa tới chưa?"
"Đã ở cửa Hội Cực rồi ạ."
"Ngọc tỷ thì sao?"
"Mười sáu bảo tỷ cũng đã đưa tới rồi." Phương Kính nói.
"Lão tổ tông của các ngươi luôn muốn làm một người quân tử đường hoàng, dùng luật lệ của Đại Đoan để thu phục lòng người." Triệu Húc nói với Phương Kính: "Nhưng người quên mất, có một số quan lại chẳng qua chỉ là loài cầm thú khoác lớp da người, dùng biện pháp mềm mỏng là không thể thuần hóa được. Không để chúng nếm mùi đau khổ, thì cả đời này chúng cũng không biết viết hai chữ cung kính, thiện lương thế nào đâu."
Phương Kính đáp lời: "Chủ tử nói rất phải."
Triệu Húc bước lên cỗ kiệu, ngồi ngay ngắn, uy nghi của một vị Hoàng đế lập tức tỏa ra.
Hắn phóng tầm mắt lướt qua những tầng mái hiên cung điện trùng điệp trước mặt, sát khí máu tanh đã nhuốm đầy trong đôi mắt hắn.
Rồi thiên tử của vương triều Đại Đoan hạ lệnh cho Phương Kính và Lại Lập Quần: "Đi, theo trẫm lên cửa Hội Cực."
Thiếu đế xuân tâm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.