Thiếu đế xuân tâm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thiếu đế xuân tâm

Tác giả : Hàn Nha

Chương 63: Không thay đổi

"Người, người gọi ta là gì?" Triệu Húc hỏi.
"Thừa Cảnh." Phó Nguyên Thanh đáp: "Đây vốn là tên tự của bệ hạ, Thừa Cảnh... Bệ hạ còn định giấu ta đến bao giờ?"
Biểu cảm của Triệu Húc có phần khó tin, hắn ngẩn ngơ một lúc lâu mới giơ tay chạm lên má mình: "Người biết rồi."
"Ừm..."
"Từ khi nào..." Triệu Húc muốn hỏi, nhưng khi nhìn vào đôi mắt trong veo ấy của Phó Nguyên Thanh, hắn lại cảm thấy hỏi điều này dường như chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Triệu Húc nếm được chút niềm vui sướng xen lẫn xót xa, khiến khóe mắt hắn cay cay. Hắn vuốt ve gò má Phó Nguyên Thanh, hỏi: "A phụ không thích Triệu Cẩn nữa sao?"
"Ta nhớ hình dáng của Tâm Nhàn ca ca, nhưng mười ba năm vẫn chưa đủ sao?" Phó Nguyên Thanh đáp lời hắn.
Đủ rồi.
Thời gian thoi đưa, năm tháng trôi qua. Cho dù có khắc cốt ghi tâm đến đâu, thề non hẹn biển thế nào, những tháng ngày đằng đẵng như vậy cũng đủ để làm phai nhạt tình cảm của một người, chỉ còn sót lại những dấu vết mờ nhạt.
Y đã đợi rất lâu.
Đợi rất nhiều năm.
Vốn tưởng rằng sẽ phải đợi cả một đời...
Nguồn copy từ TruyenLau.com Lấy tính mạng ra đánh cược, cuối cùng cũng đổi lại được cái ngoái đầu nhìn lại của người này. Sự chờ đợi đằng đẵng và giày vò ấy, ngay khoảnh khắc này lại khiến y có cảm giác như đang trong mộng cảnh.
"Mười lăm năm trước nhà họ Phó suy vi, ta lưu lạc chốn cung cấm. Người không biết đâu... người không biết những ngày tháng ấy, đi lại giữa chốn đông người, trong lòng ta giày vò. Cơ thể khiếm khuyết tuy có áo mũ che đậy, nhưng tội danh của ta đã sớm chiếu cáo thiên hạ, mọi người đều hiểu rõ trong lòng, chỉ khiến ta cảm thấy như đang trần truồng. Hận có, hối hận có, oán trời trách đất cũng có... Lúc Tiên đế phó thác, người tỏ ra trầm tĩnh, lại vì nỗi đau mất cha mà buồn bã nằm trong lòng ta. Ta biết rõ người là Đế vương, là quân phụ, là người làm chủ số mệnh của ta, nhưng vẫn không kìm được mà nảy sinh lòng muốn chở che. Nếu không phải vì người, nếu không phải để lo cho người... ta đã chẳng sống được đến ngày hôm nay." Khóe mắt Phó Nguyên Thanh đỏ hoe.
"Ngay cả người mình yêu nhất là ai, ta cũng không nhìn rõ, cũng chẳng dám nhận. Vậy thì làm sao dám nói mình muốn hành đức nhân của Khổng Mạnh, tuân theo đạo nghĩa của ân sư?" Nói đến đây, y mỉm cười, giọng nói hơi run rẩy: "Thừa Cảnh, giữa ta và người, như cha như con, như quân như thần, là chủ là tớ... Cũng chính vì thế, ta mang thân hèn mọn này mà quay lưng với lễ pháp, giữ lại văn tâm, vọng tưởng muốn hành cái đại đạo của thiên hạ... Ta, những ngày qua ta nghĩ lại... là do ta vướng bận quá nhiều vào quá khứ, lún quá sâu vào thế tục, ý muốn lộng quyền quá nặng, đến mức năm lần bảy lượt hoang mang trước người, chỉ biết tận tâm tận hiến, hầu hạ quân thượng, lại lỡ mất sự quan tâm của người, chậm trễ tấm chân tình của người." TruyenLau.com
Triệu Húc nắm lấy tay y, áp lên vết thương của mình, hoàn toàn không cảm thấy đau đớn: "Vậy a phụ nói thích ta đi. Không phải thứ tình cảm giống như cha con, không phải kiểu trung trinh giữa vua và tôi, mà giống như những gì a phụ nói với Trần Cảnh, những lời âu yếm đã nói với Trần Cảnh, phải nói êm tai hơn nữa mới được."
Lời hắn nói tuy ngang ngược, nhưng nghĩ kỹ lại thì cẩn trọng đến mức khiến người ta đau lòng.
Thế là Phó Nguyên Thanh ngấn lệ mỉm cười, nói với hắn: "Nếu người vẫn cần ta, nếu không chê bai ta... từ hôm nay trở đi, trái tim ta, thân thể ta đều thuộc về khanh. Mây trắng trôi nhanh, nương dâu bãi bể, đến chết không đổi."
Đọc truyện tại TruyenLau.com Câu nói của y khiến cõi lòng Triệu Húc xao động, không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, hắn dùng sức ôm lấy y vào lòng, cúi đầu hôn xuống.
Phó Nguyên Thanh cũng đáp lại bằng thứ tình cảm nồng nhiệt nhất.
Hai người chỉ ước gì có thể hòa làm một, mãi mãi không chia lìa. Rõ ràng mấy tháng gần đây, trên thể xác đã thân mật đến mức không còn khoảng cách, nhưng giờ phút này khi mọi chuyện đã được nói rõ, lại nảy sinh thêm vô vàn khát cầu.
"A phụ... a phụ..." Triệu Húc thở dốc nặng nề, ấn Phó Nguyên Thanh vào trước ngực mình: "A phụ, ta muốn người."
Cơ thể hắn đã thức tỉnh, có thứ gì đó cứng cáp đang tì vào dưới thân Phó Nguyên Thanh. Thứ dục vọng trần trụi không hề che giấu trong lời nói này càng khiến Phó Nguyên Thanh cảm thấy xấu hổ.
"Người, sao người lại sung sức thế này?" Phó Nguyên Thanh nép trong lòng hắn lên tiếng, nghe giống như oán trách, nhưng lại mang đậm vẻ nũng nịu thân mật.
"Đêm hôm kia vừa mới ngất xỉu vì tim đập nhanh cơ mà, sao lại -- ưm..."
Triệu Húc đâu còn để y nói nhiều thêm, hắn hôn y, ôm lấy eo rồi đè y xuống giường, hôn đến mức y thở không ra hơi, mới khàn giọng nói: "Vốn đã là lô đỉnh song tu của a phụ, muốn ta không bị đau tim, a phụ hiểu cách mà... chỉ là vẫn phải nỗ lực nhiều thêm chút nữa mới được."
"Người -- người... sao người lại..."
Y quên mất, khi con người này còn đóng giả làm tử sĩ, ăn nói vốn đã chẳng kiêng dè gì.
Chỉ là lúc này đã trở lại làm Đế vương, thân phận bị đảo lộn, dùng thân phận Hoàng đế để nói ra những lời phóng đãng thế này, thực sự khiến Phó Nguyên Thanh hơi luống cuống.
"A phụ không quen ta như vậy sao?" Triệu Húc hỏi y, nhưng đôi tay cũng không hề nhàn rỗi, ngón tay móc vào sợi đai lưng vốn đã lỏng lẻo của y, vạt áo lập tức tự nhiên bung mở. Hắn ôm chặt lấy eo Phó Nguyên Thanh, ép sát y vào người mình.
"Dù sao người cũng là Hoàng đế... những lời lẽ thô tục này, còn ra, còn ra thể thống gì."
Phó Nguyên Thanh mặc cho hắn lột sạch y phục của mình, lại bị hắn đè chặt dưới lồng ngực. Vì sợ chạm vào vết thương của hắn, y đành bất đắc dĩ thuận theo ý hắn mà áp người lên.
Triệu Húc bật cười một tiếng: "Vậy thì lão tổ tông... phải tập làm quen cho tốt. Trên đời này chẳng còn Trần Cảnh nào đâu. Tên Hoàng đế ta đây, chẳng cần thể thống."
Phó Nguyên Thanh hờn dỗi liếc hắn: "Bệ hạ đừng tự ghen bóng ghen gió với chính mình nữa."
Triệu Húc cười gằn hai tiếng, dường như muốn chứng minh rằng mình thực sự còn ghê gớm hơn, còn mất thể thống hơn so với lúc đóng giả làm Trần Cảnh.
Tấn công từng tấc từng phân, từ từ đánh sập lý trí của Phó Nguyên Thanh.
Lão tổ tông ban đầu còn không nhịn được nói: "Người, người nhanh lên một chút."
Đến khi Triệu Húc nhanh rồi, y lại run rẩy cất lời: "Nhanh quá rồi, người đừng thế này -- a..."
Y chưa dứt lời, Triệu Húc lại mạnh mẽ đâm vào.
"Yêu cầu của a phụ cũng nhiều thật đấy. Lúc thì chê nhanh, lúc lại chê chậm. Rốt cuộc là muốn thế nào?" Hắn thì thầm bên tai Phó Nguyên Thanh: "Bây giờ 'Húc nhi' làm có tốt không? Người có thích không?"
Hai chữ "Húc nhi" bị hắn nghiến răng nhấn mạnh.
Thế nhưng lão tổ tông đã sớm vứt giáp đầu hàng, chẳng thốt nên lời nào nữa, lấy đâu ra tâm trí mà để ý đến sự bứt rứt trong lòng hắn.
Triệu Húc nhìn y nhíu mày thở dốc.
Nhìn đuôi mắt y đã ửng đỏ.
Con người dịu hiền kính cẩn ấy, dưới thân hắn đã chẳng còn chút tư thái nhã nhặn nào nữa. Lúc này hai cánh tay quàng lấy cổ hắn, sóng mắt dập dờn gợi cảm, khẽ khàng rên rỉ, nức nở xin tha...
Những năm qua, hắn đã nhìn thấy quá nhiều dáng vẻ của Phó Nguyên Thanh.
Ôn hòa, cung kính, kiên nghị, dung túng, nhẫn nhịn... Cho dù là nét mặt nào, nỗi sầu bi và thương tâm ăn sâu trong xương tủy ấy vẫn luôn hiện hữu. Vì vậy mỗi lần nhìn y, hắn đều cảm thấy xót xa.
Từ lúc đó hắn đã nghĩ, sẽ có một ngày... sẽ có một ngày, hắn phải dùng vô vàn những hoan ái ngập tràn để lấp đầy con người này, khiến y quên đi quá khứ đau thương, chỉ còn lại sự sung sướng tột cùng.
*
Trời đã sáng rõ.
Đức Bảo bước ra từ hậu điện, thoáng lộ vẻ vui mừng nói với Tào Bán An: "Chủ tử gia tỉnh rồi, còn sủng hạnh lão tổ tông của chúng ta nữa. Trông hai người băng chảy tuyết tan, có vẻ như đã làm hòa rồi."
Tào Bán An vẫn luôn túc trực trong điện phụ từ đêm hôm trước, giờ Dần tỉnh giấc lại ra đứng đợi dưới mái hiên. Giờ nghe Đức Bảo nói vậy, hắn ta vẫn nhíu mày.
"Tào gia, ngài bị sao thế, không vui à?"
Hắn ta nhìn sắc trời: "Trời sáng rồi, quan viên đến cửa Hội Cực lại đông thêm gần trăm người. Lão tổ tông lại ngăn không cho Lại Lập Quần thực sự dùng đình trượng đánh bách quan... Cứ lan rộng thế này, cho dù bệ hạ và lão tổ tông cởi bỏ được khúc mắc, cái mạng của lão tổ tông có giữ được không?"
Đức Bảo sững người: "Chuyện này..."
"Phương Kính đi thẩm vấn Tiền Tông Phủ thâu đêm, không biết đã có kết quả gì chưa?"
Tào Bán An chưa dứt lời, đã nghe thấy ngoài cửa có tiếng Phương Kính vang lên: "Có rồi."
Phương Kính về rồi.
Cậu ta đã thay một bộ y phục khác, tóc vẫn còn ướt sũng, giống như vừa mới tắm rửa xong, nhưng sát khí tanh mùi máu trên người vẫn còn thoang thoảng. Gương mặt búng ra sữa của cậu ta đầy vẻ u ám, tay cầm hồ sơ của Tiền Tông Phủ, hỏi Tào Bán An: "Cha nuôi tỉnh chưa?"
Tào Bán An nhìn biểu cảm của cậu ta, biết chuyện tra khảo được không phải chuyện nhỏ, bèn nói: "Ta đi mời ngài ấy ra ngay."
Phương Kính đứng đợi ngoài cửa một lát, Tào Bán An đã bước ra, sắc mặt nghiêm trọng nói: "Bệ hạ bảo ngươi đứng chờ ở Đông Noãn các."
Phương Kính đáp một tiếng, theo Tào Bán An bước vào trong, hai người quỳ rạp chờ lệnh.
Một lát sau Triệu Húc vội vã đi tới, ngồi xuống ngai vàng cất giọng: "Nói đi, bên phía Tiền Tông Phủ thẩm vấn thế nào rồi?"
"Hồi bẩm chủ tử, trước đó lão tổ tông dự liệu không sai." Lông mày Phương Kính giật giật: "Mười vạn lạng ngân phiếu của Tiền Tông Phủ quả thực là có kẻ cố tình nhét cho ông ta."
Tào Bán An đặt cuộn hồ sơ Phương Kính mang tới lên long án, từ từ mở ra.
"Nói tiếp đi." Triệu Húc ra lệnh.
"Lúc bấy giờ Tiền Tông Phủ chỉ là một ngự y bình thường, lại được Lưu Cửu xúi giục đứng ra nhận hối lộ thay cho Hành Chí Nghiệp. Lưu Cửu đưa cho ông ta hai mươi vạn lạng bạc trắng, ông ta bỏ túi mười vạn lạng, mười vạn lạng còn lại đưa cho Hành Chí Nghiệp. Chưa đầy nửa năm, ông ta một bước lên mây trở thành Viện phán của Thái Y viện, phụ trách việc bắt mạch thỉnh an sức khỏe cho Tiên đế. Không lâu sau, ông ta lại nhiều lần nhận từ chỗ Lưu Cửu một loại bột mịn, lén lút trộn vào thuốc bồi bổ cơ thể của bệ hạ. Cứ như vậy hơn mười mấy lần, sức khỏe Tiên đế ngày càng sa sút, cuối cùng vô phương cứu chữa mà băng hà."
Những lời Phương Kính trình bày tựa như sấm sét giữa trời quang. Đức Bảo và Tào Bán An đứng nghe bên cạnh đã biến sắc mặt, vậy mà Triệu Húc vẫn giữ vẻ mặt bình thản.
"Tiền Tông Phủ khai rằng số bột mịn kia, ông ta có giữ lại một ít mang về nghiên cứu. Đó chính là kim cương nghiền nát thành bột. Nếu người bình thường uống phải, thứ bột này sẽ bám dính vào dạ dày và khoang bụng, nếu vô tình hít phải cũng có thể chui vào phổi. Chỉ cần có sự cọ xát sẽ làm tổn thương da thịt bên trong cơ thể, lâu dần sẽ dẫn đến tử vong do xuất huyết nội tạng mà không ai hay biết. Thứ này vốn không có độc, trừ phi giải phẫu tử thi, nếu không thì không thể nào tra xét được."
"Thì ra là vậy..." Triệu Húc lẩm bẩm: "Lúc nhỏ, trẫm từng bắt gặp Tiền Tông Phủ dâng thuốc cho Tiên đế. Khi đó đã thấy hơi kỳ quái... Thì ra là thứ này... Chỉ là bí mật kinh thiên động địa như vậy, ông ta lại trực tiếp khai ra cho ngươi sao?"
"Tiền Tông Phủ là một kẻ cứng miệng, ông ta biết chuyện này vô cùng quan trọng, ảnh hưởng lớn đến bản thân, nên sống chết không chịu hé răng nửa lời." Phương Kính đáp: "Nô tỳ gần như đã dùng hết cả mười tám loại hình phạt trong chiếu ngục mà cũng không cạy nổi miệng ông ta. May mà nô tỳ có chuẩn bị từ trước, ông ta có một người cháu ruột làm quan trong Thái Y viện ở kinh thành, lúc đi nô tỳ tiện tay bắt luôn hắn đến. Sau đó ngay trước mặt Tiền Tông Phủ, lột sống da cháu ruột của ông ta. Nô tỳ cũng bảo với Tiền Tông Phủ rằng, nếu ông ta không khai, họ hàng nhà họ Tiền đông đúc như vậy, sẽ bắt đầu từ kinh thành, bắt từng người một đến lột da cho đến khi ông ta chịu nói thì thôi."
"Chủ tử gia chưa nhìn thấy đâu, một lão già nho nhã, kiêu ngạo là thế, mà cuối cùng lại quỳ rạp dưới đất, sợ đến mức tè cả ra quần cầu xin tha mạng, vừa khóc lóc vừa gào thét đòi nhận tội. Lúc bắt ông ta ký tên điểm chỉ, ông ta còn dập đầu tạ ân điển nữa đấy."
Phương Kính nói tới đây, bèn nhếch mép cười một nụ cười rợn tóc gáy, như thể đang hồi tưởng lại dáng vẻ sụp đổ, phát điên của Tiền Tông Phủ.
Triệu Húc liếc nhìn xấp hồ sơ dính máu kia, trên đó là lời khai đã được ký tên điểm chỉ, mọi bằng chứng đều xác thực, nhắm thẳng vào Bỉnh bút Ty Lễ giám năm xưa, nay là Chưởng ấn Ngự Mã giám, Xưởng công Tây xưởng - Lưu Cửu.
"Nô tỳ cầu xin chủ tử hạ chỉ bắt giữ Lưu Cửu." Tào Bán An nói: "Đứng sau gã chắc chắn có ngoại thần chi viện."
Triệu Húc gõ gõ xuống mặt bàn.
"Cứ để Cẩm Y vệ trực tiếp đi bắt, tiếp tục thẩm vấn." Hắn phán: "Một tên cung nhân mà thôi, không cần phải hạ chỉ."
"Tuân lệnh." Tào Bán An và Phương Kính quỳ xuống nhận chỉ.
*
Những kẻ trong triều muốn vạch rõ ranh giới với yêm đảng, hễ cứ bị kích động vài câu vì nước vì dân, vì giang sơn xã tắc, là sẽ bị xúi giục, kéo nhau đến cửa Hội Cực kêu oan.
Bên phía Lục Khoa lang, các ty đều đã ra về gần hết, chỉ còn mỗi Canh Hôn Hiểu đang cặm cụi viết tấu chương.
Có đồng liêu hỏi: "Canh đại nhân, sao còn chưa cùng đi đến cửa Hội Cực?"
Canh Hôn Hiểu lắc đầu: "Trắng đen phải trái còn chưa rõ ràng, không nên đi góp vui vào mấy chuyện này."
Người đồng liêu kia định khuyên thêm, lại nghe có người thì thầm: "Muội muội của hắn sắp làm Hoàng hậu rồi, nghe nói là do Phó yêm cẩu tiến cử. Sao lúc này có thể đứng ra tố cáo y được? Bọn họ là một giuộc yêm đảng với nhau cả, đừng khuyên nữa. Đi thôi, đi thôi."
Bàn tay đang cầm bút của Canh Hôn Hiểu chợt khựng lại. Đợi Lục Khoa lang người đi phòng trống, hắn mới đứng dậy bước ra phía cửa chính Lục Khoa lang.
Lập tức nghe thấy tiếng bách quan kêu oan vang vọng từ cửa Hội Cực vọng lại.
Một lát sau, Điền chưởng ty của Lục Khoa lang mang vẻ mặt hoảng hốt vội vã chạy về, nhìn thấy hắn vẫn ở đó bèn sững người.
"Sao sắc mặt Điền Chưởng ty lại trắng bệch thế kia?" Canh Hôn Hiểu hỏi: "Là vì chuyện bách quan quỳ cửa điện kêu oan ở cửa Hội Cực sao?"
Điền chưởng ty nhìn ngó xung quanh, giọng nói có phần run rẩy: "Canh đại nhân không biết sao? Vừa nãy, ngay vừa nãy thôi! Lưu Xưởng công... không, Lưu Cửu, bị bắt rồi!"
*
Kẻ nhận được tin tức còn sớm hơn cả Điền chưởng ty, chính là Nghiêm Cát Phàm có tai mắt gài cắm trong cung.
Hắn ta vốn đang xử lý công việc ở Hình bộ, nghe được tin này, cây bút lông rơi ngay xuống bàn. Hắn ta lập tức gọi kiệu, đi thẳng đến đại trạch nhà họ Ô ở ngõ cửa Đăng Thị, gõ cửa vội vàng đi vào trong. Ngồi đợi ở sảnh đường được một lúc, mồ hôi lạnh đã toát ra ướt đẫm, mới thấy Ô Duệ Thành từ nội đường bước ra.
Nghiêm Cát Phàm bật bật dậy, nói với Ô Duệ Thành: "Lưu Cửu bị bắt rồi!"
Ô Duệ Thành khựng lại.
"Ba tháng trước Phó Nguyên Thanh đã bắt Tiền Tông Phủ rồi! Ta cứ tưởng Tiền Tông Phủ về quê tảo mộ, ai ngờ là bị bắt vào Bắc Trấn Phủ ty. Tên Phó Nguyên Thanh này, quả thực gian trá xảo quyệt, lâu như vậy mà một chút tin tức cũng không lọt ra ngoài! Mãi cho đến khi chúng ta bắt đầu kích động bách quan, y mới đưa Tiền Tông Phủ ra tra xét! Đêm hôm qua mới thẩm vấn, vừa nãy Lưu Cửu đã bị bắt rồi!"
Ô Duệ Thành trầm ngâm ngồi xuống, gọi hạ nhân: "Dâng trà cho Nghiêm đại nhân."
"Còn tâm trạng nào mà uống trà nữa! Thông Đạt!" Nghiêm Cát Phàm sốt ruột đi lại vòng quanh: "Từ thời Hiếu Đế tới nay, chúng ta đã đút lót cho gã không biết bao nhiêu bạc, lại còn đưa cho Tiền Tông Phủ đống bột kim cương thạch đó, và cả đống tiền cho ông ta nữa! Đều là chính tay ta đưa cho Lưu Cửu... Thông Đạt à, mồm mép Lưu Cửu không kín đáo đâu! Gã mà vào Chiếu ngục, không quá ba ngày là sẽ khai ra ta ngay. Nếu ta bị kéo vào, Thông Đạt huynh, Các lão, cùng với bao nhiêu đồng liêu khác, đều không thoát được đâu!"
Ô Duệ Thành liếc nhìn hắn ta: "Nghiêm đại nhân chớ vội, ngồi xuống trước đã."
"Huynh --"
"Ngồi xuống, uống ngụm trà cho bình tĩnh rồi hãy nói."
Thấy hắn ta không hề nao núng, Nghiêm Cát Phàm dậm chân, thở hắt ra một tiếng, ngồi xuống cầm chén trà uống một ngụm.
Trà là loại trà Vũ Di hảo hạng, nhưng ngay lúc này, Nghiêm đại nhân chẳng nếm ra chút mùi vị nào: "Làm sao đây, phải làm sao đây?"
"Lúc ấy, ta cũng mới ngoài hai mươi, quen biết Tiên đế, Phổ Dĩnh, Phó Nguyên Thanh, kết nghĩa kim lan, kết tình huynh đệ." Ô Duệ Thành chậm rãi nói: "Tự xưng Tứ Nhàn. Ta lớn tuổi nhất, gọi là thần Nhàn. Phổ Dĩnh, Tiên đế, Phó Nguyên Thanh lần lượt gọi là Tĩnh Nhàn, Tâm Nhàn, Tiếu Nhàn."
Hắn ta bùi ngùi thở dài một tiếng: "Bàn đạo trị quốc, phong lưu phóng khoáng, đó quả thực là quãng thời gian vô âu vô lo."
Nghiêm Cát Phàm nhíu mày sốt sắng: "Giờ phút này mà huynh còn tâm trí để hồi tưởng quá khứ sao?"
Hắn ta hỏi Nghiêm Cát Phàm: "Nguyên Khanh, ngài nói xem là ta đã thay đổi, hay là bọn họ thay đổi? Phó Nguyên Thanh thì không nói, ngay cả Phổ Dĩnh cũng phát rồ mà đối chọi với ta. Chẳng lẽ không phải bọn họ đều sinh ra trong thế gia sao? Không biết vinh quang của thế gia rốt cuộc là thứ gì sao? Muốn gánh vác được vinh quang như thế, phải dựa vào điều gì?"
Lần này Nghiêm Cát Phàm thực sự quýnh lên: "Ta van huynh đấy, Tiểu các lão! Mau nghĩ cách cứu ta đi!"
"Ta chỉ có một con đường để tự cứu mình, chỉ xem ngài có dám làm hay không thôi." Ô Duệ Thành thản nhiên đáp.
Nghiêm Cát Phàm sững sờ: "Huynh nói đi!"
"Xét nhà." Ô Duệ Thành rành rọt từng tiếng.
"Xét nhà?" Nghiêm Cát Phàm lại ngẩn người: "Xét nhà của ai?"
"Thính Đào cư."
"Hả? Nhà của Phó Nguyên Thanh?"
"Năm xưa ta từng tặng y hai vò Đào Lý Xuân Phong." Ô Duệ Thành xoay xoay chén trà trong tay, khẽ mỉm cười: "Nay, đã đến lúc phải trả lại rồi."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu