Thiếu đế xuân tâm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thiếu đế xuân tâm

Tác giả : Hàn Nha

Chương 58: Người như ta

Ngõ Kiếm Lan.
Nhà họ Canh.
Hộ khoa Cấp sự trung Canh Hôn Hiểu thức dậy từ rất sớm.
Canh Hôn Hiểu một mùa chỉ có hai bộ quan phục vá víu, giặt giũ khâu vá mặc suốt năm sáu năm trời, sớm đã bạc màu.
Canh Cầm nhẩm tính muốn mua vải mới may cho hắn một bộ tử tế hơn, biết đâu mặc được lâu hơn chút.
Thế nhưng bổng lộc của Cấp sự trung vô cùng ít ỏi, nhà hắn không ruộng không vườn, lại chẳng có nguồn tiền tài riêng nào khác, nên ngay cả tiền may hai bộ quan phục cũng chẳng móc đâu ra.
Trời chưa sáng Canh Hôn Hiểu đã rửa mặt mũi xong xuôi, lúc này ma ma trong nhà đã xay xong sữa đậu nành, Canh Cầm cũng chẳng mang chút tính khí tiểu thư nào, cùng ma ma làm bánh đa nướng, coi như bữa sáng cho Canh đại nhân.
Trên bàn là ba bát sữa đậu nành, hai chiếc bánh đa nướng, một đĩa dưa muối.
Một nhà ba người ăn xong, rồi ai đi làm việc nấy.
Canh Hôn Hiểu vừa mặc xong bộ quan phục chắp vá trong phòng, tay cầm mũ ô sa đang định đội lên đầu, bỗng nghe thấy ma ma vừa đẩy cửa ra quét sân nói một câu: "Cái gì đây?"
Hắn bước ra ngoài xem.
Trên cánh cửa lớn nhà hắn có dán một tờ cáo thị, nét mực in mộc bản bên trên vẫn chưa khô hẳn, là một bài văn bàn về tình hình chính trị đương thời, tiêu đề mang tên "Sớ tấu về mối nguy của triều đình".
Canh Hôn Hiểu nhìn xung quanh, không thấy bóng người nào.
Mượn chút ánh sáng mờ, hắn nhìn thấy vài chữ trong phần chính văn, sắc mặt lập tức biến đổi, vội giật tờ cáo thị xuống, sau khi bước vào nhà bèn đóng chặt cửa lại.
Canh Cầm thấy sắc mặt hắn nghiêm trọng, đang ghé mượn chút ánh sáng từ bếp lò để đọc, vội lấy đá lửa châm ngọn đèn dầu, đặt lên mép bàn.
Hai huynh muội cùng nhau đọc bản "Sớ tấu về mối nguy của triều đình" kia.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Bản tấu sớ này không có tên người ký, nét khắc mộc bản thô sơ, ngoài ra không còn đặc điểm nào khác.
Nội dung bắt đầu từ việc Hoàng đế không chịu tôn thêm huy hiệu cho Thái hậu, rồi nhắc đến hành vi hôn quân mờ ám mấy ngày trước khi Hoàng đế định dời miếu, tước bớt thụy hiệu của Tiên đế, sau đó lại vạch tội thiên tử không giữ đạo hiếu, không tôn kính bậc tiên hiền, đe dọa đến cội rễ xã tắc, làm lung lay cơ nghiệp triều đình. Chẳng khác nào cầm thú. Trích dẫn kinh điển, châm biếm bóng gió. Cuối cùng thế mà còn mang hàm ý ám chỉ thiên tử không phải là cốt nhục của Thành Đế.
Hai huynh muội đọc xong, chỉ thấy mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm cả người. Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Sao ca ca lại có được thứ yêu thư thế này?" Canh Cầm hỏi hắn.
"Cáo thị dán trước cửa." Canh Hôn Hiểu đáp.
"Lẽ nào là Tần Vương điện hạ? Nếu đương kim bệ hạ không phải do Thành Đế thân sinh, huynh mất đệ thế, theo lý mà nói, ngài ấy sẽ mà kế thừa đế vị."
TruyenLau Canh Hôn Hiểu trừng mắt lườm nàng: "Những lời vô lý thế này không bao giờ được nhắc tới nữa!"
Canh Cầm không hề sợ hãi, nói: "Ca ca cũng biết những lời lẽ thế này, chỉ một chữ, một ý nghĩ thôi cũng đã là tội tày đình ngược ý trời, máu chảy thành sông rồi. Giống như thời Hiếu Đế, vì vị đại nho không thể nhắc tên kia có lời mạo phạm, mà bị tru di thập tộc, tất cả những ai từng có ý tốt với ông ấy đều tan nhà nát cửa, trong vòng ba năm, số người chết oan uổng lên tới cả vạn người. Vụ án đó tính đến nay vẫn chưa đầy mười lăm năm... Cảnh đầu người chất cao như núi ở chợ Sài Thị vẫn còn rành rành trước mắt. Kẻ nào lại to gan dám khắc những lời kinh thiên động địa này lên mộc bản in ấn rải rác khắp nơi?"
"In mộc bản, chứng tỏ không phải chỉ có mỗi nhà ta có... Lúc nãy ta vừa nhìn quanh, cửa mấy nhà đại nhân khác trong ngõ cũng dán cáo thị. Chuyện này ắt đã được mưu tính từ trước." Sắc mặt Canh Hôn Hiểu càng thêm nghiêm trọng: "Phải mau chóng diện thánh trần tình."
"Ca ca, nếu người khác đều không diện thánh, mình huynh đi chẳng phải sẽ hứng chịu cơn thịnh nộ lôi đình sao."
"Chuyện này liên quan đến an nguy xã tắc, ta thân là Khoa đạo quan, tự nhiên phải làm việc của Khoa đạo quan. Bệ hạ cũng vậy, triều đình cũng vậy, cần phải có sự chuẩn bị trước khi sự việc trải rộng hơn. Nếu có kẻ mang ý đồ tiếp tục xúi giục..." Hắn cuộn bản 'Sớ tấu về mối nguy của triều đình' lại, giấu vào trong ống tay áo, buông tiếng thở dài: "Cảnh tượng mười lăm năm trước e là sắp tái diễn rồi."
Hắn đi tới cửa, ngoái đầu nhìn Canh Cầm dặn: "Nếu ta chết, muội nhớ nhặt xác cho ta."
Canh Cầm chẳng thèm nể nang: "Trong nhà tiền bạc ít ỏi, nếu ca ca vì nước vong thân, đến cái quan tài cũng chẳng mua nổi đâu. Huynh vẫn là nên yên phận mà trở về đi."
Canh Hôn Hiểu bị nàng chặn họng bằng một câu, lộ vẻ ỉu xìu, thế nhưng hắn lại luôn chẳng làm gì được Canh Cầm.
Thế là đành thở dài một hơi, đi về phía hoàng thành.
*
Sau khi vào cung, hắn đến Lục Khoa lang, viết xong tấu bản, rồi tìm Chưởng ty Thái giám Lục Khoa lang là Điền Hoằng.
"Điền công công, hạ quan có việc gấp cần diện thánh trần tình."
Điền Hoằng không nhận tấu bản của hắn, khách sáo mỉm cười nói: "Ôi, Canh đại nhân, ngài khách khí quá. Sáng sớm hôm nay bên điện Dưỡng Tâm đã hạ ý chỉ, hôm nay nếu có quan viên nào muốn diện thánh, cứ trực tiếp tới cửa Tôn Nghĩa trình tấu bản rồi chờ bệ hạ cho gọi là được. Không cần phải qua tay Ty Lễ giám chúng ta nữa."
Canh Hôn Hiểu tạ ơn Điền Hoằng rồi đi thẳng đến điện Dưỡng Tâm, quả nhiên dọc đường đều được cho qua, đến cửa Tôn Nghĩa bên ngoài điện Dưỡng Tâm trình tấu bản, chẳng mấy chốc đã có đầy tớ của Ty Lễ giám ra đón hắn vào trong, đợi vòng qua bức bình phong cửa Dưỡng Tâm, đã thấy có khoảng mười mấy vị đại viên trong triều, kẻ đi vào, người bước ra.
Canh Hôn Hiểu đảo mắt nhìn một lượt, đều là những người nổi tiếng thanh liêm cương trực trong triều.
Mọi người chạm mặt nhau, trong lòng tự hiểu rõ, sau khi chào hỏi nhau lập tức tản ra trong sân.
Một lát sau, Chưởng điện Thái giám Đức Bảo bước ra tuyên chỉ gọi hắn vào trong.
"Hoàng thượng đang ở Đông Noãn các, bàn bạc sự tình cùng chư vị đại thần, ngài cứ đi thẳng vào đi." Đức Bảo nói.
Hắn nghe theo lời Đức Bảo, bước vào Đông Noãn các, chỉ thấy vị Đế vương trẻ tuổi đang ngồi trên sập ở Đông Noãn các, lật xem tấu bản của hắn. Xung quanh một vòng người đứng đó, gồm các vị đại viên Nội các như Ô các lão, Phổ Dĩnh v.v..., có Phủ doãn phủ Thuận Thiên Bạch Nghênh Thu, Bắc Trấn Phủ ty Lại Lập Quần, Đại Chưởng ấn Ty Lễ giám Tào Bán An, Đề đốc Đông xưởng Bỉnh bút Thái giám Phương Kính,... Đứng ngoài vòng người còn có một người ăn mặc trang phục nội thị đang khom lưng trước long án cầm bút ghi chép gì đó, hắn nhìn không rõ mặt người nọ.
Đám người này khiến Đông Noãn các có vẻ hơi chật chội.
"Đây là chuyện sáng nay?" Thiếu đế hỏi hắn.
Canh Hôn Hiểu đáp: "Vâng, thần phát hiện trước cửa nhà, thần thấy chuyện này không hề nhỏ, bèn tức tốc vào cung diện thánh."
Thiếu đế gật đầu: "Ngươi làm rất tốt, lẽ ra phải vậy."
Hắn đặt tấu bản xuống: "Cáo thị đâu?"
Canh Hôn Hiểu lấy tờ cáo thị từ trong ống tay áo ra, vị thái giám đứng trước án thư đằng xa đã đứng dậy bước tới, nói với hắn: "Canh đại nhân, đưa cho ta đi."
Lúc này, Canh Hôn Hiểu mới phát hiện ra người đó chính là Chưởng ấn Ty Lễ giám Phó Nguyên Thanh.
Hắn sững người, Phó Nguyên Thanh đã nhẹ nhàng rút lấy tờ cáo thị từ tay hắn, đặt lên án thư -- chỗ đó có khoảng hơn hai mươi tờ cáo thị tương tự được xếp chồng lên nhau, xem ra sáng nay người nhận được tin tức rồi vào diện thánh không chỉ có một mình hắn.
Thiếu đế nói: "Lại Lập Quần ngươi tiếp tục báo cáo đi."
Lại Lập Quần vâng dạ, rồi nói: "Sáng nay Đông xưởng nhận được tin báo, trước cửa nhà các vị đại viên kinh thành đều bị dán cáo thị tương tự, đã khẩn cấp liên hệ với Bắc Trấn Phủ ty đi lục soát. Thần bên này đã xin chỉ thị của Tào bỉnh bút, cũng đã cáo thị với Bạch đại nhân, gõ cửa nhà từng vị đại nhân trong kinh thành, tổng cộng e là đã in ra khoảng năm sáu ngàn tờ, theo như chúng ta tra được thì số lượng người đã đọc cũng đã gần ba ngàn..."
Phó Nguyên Thanh làm xong những động tác này, không bước vào trong đám đông, vẫn lẻ loi một mình sau long án cầm bút ghi chép, dường như chuyện đang bàn luận này chẳng mảy may liên quan đến y.
Canh Hôn Hiểu lại nhớ lại những lời đồn đại trong triều mấy ngày nay.
Phó Nguyên Thanh làm việc tắc trách, chọc giận Thiếu đế.
Nay Ty Lễ giám do Tào Bán An quản lý thay, ngay cả quyền Đề đốc Bắc Trấn Phủ ty, cũng giao cho Tào Bán An.
Phó Nguyên Thanh chỉ mang cái danh hão Chưởng ấn Ty Lễ giám, đã rơi vào cảnh ngộ thê thảm.
Hắn thu hồi tầm mắt, thấy Phổ Dĩnh cũng đang nhíu mày nhìn Phó Nguyên Thanh.
Ánh mắt hai người vô tình chạm nhau, nhìn nhau một cái, Canh Hôn Hiểu cụp mắt xuống.
*
Phó Nguyên Thanh nghe Lại Lập Quần trình bày, lại nhìn Thiếu đế nổi giận quở mắng.
Nay y đứng ngoài cuộc, cứ thế nhìn Phương Kính và Lại Lập Quần hùa theo diễn kịch... Một lúc sau y buồn chán tiện tay nhấc một tờ cáo thị bên cạnh lên.
Cáo thị viết rất ngay ngắn, theo lối văn bát cổ, văn chương lai láng, phong cách vô cùng quen thuộc... Nếu không có gì bất ngờ, e là bút tích của Tô Dư Khánh -- nhìn không ra đấy, bề ngoài ngoan ngoãn thật thà, sau lưng lại lén lút hùa theo Hoàng đế làm loạn.
Kiểu dáng in mộc bản tuy thô sơ, nhưng cơ bản rất vững chắc -- y chỉ nhìn một cái là nhận ra ngay nét khắc của những người thợ khéo léo trong Kinh xưởng của Ty Lễ giám.
... Chắc là do Trần Cảnh diễn quá nhiều rồi, y đã có thể nhìn thấu qua chuỗi hành động nước chảy mây trôi của Thiếu đế, biết lúc nào hắn thực sự tức giận, lúc nào là đang giả vờ nổi giận.
Một tờ 'Sớ tấu nguy triều đình' của Thiếu đế, dán ra ngoài chưa đầy mấy canh giờ, đã phân định được người trung kẻ gian.
Những người dám đến điện Dưỡng Tâm diện thánh trần tình hôm nay, đa phần là những người xem nhẹ sống chết, đặt xã tắc lên hàng đầu. Tên của họ y đã ghi chép lại, đóng thành sổ sách để lại cho Thiếu đế, tương lai khi tuyển chọn dùng người, sẽ không phải lo nghĩ.
Điều khiến y cảm thấy yên tâm hơn nữa là, thuật phân chia lực lượng của Thiếu đế, đã vượt xa độ tuổi và kinh nghiệm của hắn.
Đợi một thời gian, chắc chắn sẽ trở thành một đời minh quân.
Thái bình thịnh trị chỉ là chuyện nay mai.
"Phó Nguyên Thanh." Thiếu đế dường như nhận ra y đang xuất thần, gọi tên y.
Phó Nguyên Thanh đặt bút đứng dậy: "Có nô tỳ."
Thiếu đế gõ gõ vào bát trà trước mặt: "Nguội rồi."
Rõ ràng là cố ý.
Lời này vừa thốt ra, chư vị đại thần lập tức nhìn y với ánh mắt phức tạp, đầy ẩn ý.
Y đáp một tiếng vâng, bước tới thay trà cho Thiếu đế, sau khi mọi việc xong xuôi, mới trở lại bên cạnh long án cầm bút tiếp tục ghi chép.
Bàn luận thêm nửa canh giờ nữa, giữa chừng lại có thêm bảy tám vị đại thần tới. Cuối cùng Thiếu đế cũng kết thúc đợt sắp xếp này, chư vị trọng thần cáo lui.
Y bước tới trước mặt Thiếu đế, chắp tay nói: "Bệ hạ..."
"A phụ muốn gặp Phổ Dĩnh sao?" Thiếu đế bưng trà lên hỏi y.
"Vâng." Phó Nguyên Thanh nói: "Đã một thời gian rồi không được nói chuyện với Phổ đại nhân, muốn hỏi thăm một tiếng..."
Thiếu đế nhìn y, một lúc lâu sau rốt cuộc cũng mềm lòng: "Ngươi thay ta tiễn hắn đi."
Cuối cùng vẫn hơi không yên tâm, dặn dò y: "Không được tán gẫu chuyện khác, đi nhanh về nhanh."
Phó Nguyên Thanh gật đầu: "Tạ ơn bệ hạ."
Y bước lùi ra khỏi Đông Noãn các, đi nhanh vài bước ra ngoài, vừa vặn nhìn thấy Canh Hôn Hiểu ở cửa Tôn Nghĩa: "Canh đại nhân."
Canh Hôn Hiểu ngẩn ra, ngoái lại nhìn y, chắp tay ngang ngực hành lễ: "Phó chưởng ấn."
"Canh đại nhân đi đâu vậy?"
"Về Lục Khoa lang."
"Vừa hay, ta cũng tiện đường, đi cùng đại nhân một đoạn." Phó Nguyên Thanh nói.
*
Hai người từ cửa Tôn Nghĩa đi ra hướng về phía Lục Khoa lang, đi được một đoạn, thị vệ xung quanh đã thưa thớt, Canh Hôn Hiểu không nhịn được hỏi y: "Phó chưởng ấn, hạ quan tự xét những năm qua đã dâng sớ tấu trình không ít tệ nạn của nội giám, những nội quan bị tống ngục vì tham ô thuế mỏ, thuế muối chẳng thiếu, cũng chưa từng kiêng nể ai trên triều đường. Không hiểu vì sao đại nhân lại nhắm trúng Canh Cầm tiến cung làm Hoàng hậu?"
Phó Nguyên Thanh nói với hắn: "Những nội giám tham ô đó, vốn đã vi phạm luật lệ, đáng bị nghiêm trị bằng hình phạt. Sao đại nhân lại nghĩ Phó Nguyên Thanh sẽ vì thế mà mang lòng thành kiến?"
Canh Hôn Hiểu không ngờ y lại nói vậy, thoáng nghẹn lời.
"Lại nói đến chuyện chọn người cho Hậu vị, tuy ta có tiến cử, nhưng không hề mù quáng tiến cử bừa bãi, cuối cùng vẫn là bệ hạ nhắm trúng gia thế thanh liêm của đại nhân, cùng phẩm hạnh cao khiết của lệnh muội." Phó Nguyên Thanh mỉm cười: "Phó Nguyên Thanh chỉ là một cung nhân, đại nhân đã đề cao ta quá rồi."
Câu nói sau cùng mang ý tự khiêm tốn, Canh Hôn Hiểu đành chắp tay nói: "Là hạ quan lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử của Chưởng ấn. Thật hổ thẹn."
"Đại nhân thân là Hộ khoa Cấp sự trung, hẳn cũng từng nhiều lần dâng lời can gián chuyện của Hộ bộ. Lời lẽ khuyên can, lý lẽ chặt chẽ, chứng cứ xác đáng, chỉ thẳng vào tệ nạn thời bấy giờ, sâu sắc thấu đáo." Phó Nguyên Thanh nói với hắn: "Đạo làm quan có ba nguyên tắc: thanh, thận, cần. Đại nhân đều có đủ... Ta ở trong cung bái đọc tấu sớ của đại nhân, thực sự vô cùng bái phục."
"Chưởng ấn quá khen rồi."
Phó Nguyên Thanh dừng bước dưới thềm ngự giai điện Hoa Cái, nói với hắn: "Ta tiễn đến đây thôi."
"Được, vậy hạ quan quay về Lục Khoa lang. Cáo từ." Canh Hôn Hiểu xoay người định đi.
"Canh đại nhân." Phó Nguyên Thanh lại gọi hắn.
Y đứng dưới ánh bình minh của mùa hạ, khom người hành lễ nói: "Tháng năm tương lai còn dài... Kính mong đại nhân dốc lòng phò tá bệ hạ, thương yêu bách tính như con cái, xử lý việc quan như việc nhà, hầu hạ quân vương như người thân... Được vậy chính là phúc của triều đại ta, là phúc của xã tắc."
Canh Hôn Hiểu nhìn người đang cung kính trước mặt.
Trong lòng dâng lên muôn vàn cảm xúc khó tả.
Một lát sau hắn chắp tay đáp lễ: "Hạ quan chắc chắn sẽ ghi nhớ phải luôn cẩn trọng, lấy công thay tư."
Phó Nguyên Thanh mỉm cười bái tạ thêm lần nữa.
*
Y nhìn theo bóng Canh Hôn Hiểu đi khuất, mới chậm rãi bước tới chỗ bóng râm dưới bậc thềm điện Hoa Cái, Phổ Dĩnh đã đứng đợi ở đó một lúc rồi.
Lúc này hắn ta cau mày nhìn y: "Sao gặp ai cũng nhờ vả chuyện xã tắc như thế, tự đệ làm không được sao?"
"Huynh không biết đâu, Canh đại nhân là bậc quan chính trực hiếm có. Tương lai nếu vào Đô Sát viện, cai quản mười ba đạo Giám sát ngự sử. Quan đạo sẽ được trong sạch, ai nấy đều cẩn thận tỉnh táo."
Phổ Dĩnh cười nhạt: "Xem ra đệ không vừa mắt Dụ Hoài Mộ rồi, vị trí của hắn đệ cũng nhòm ngó."
"Ta đúng là không vừa mắt thật... nhưng muốn thay thế hắn, cũng là chuyện của rất lâu sau này rồi." Phó Nguyên Thanh nói: "Bàn chính sự thôi, 'Sớ tấu nguy triều đình' là do bệ hạ cố ý ngụy tạo..."
Y kể lại sự tình hôm nay, rồi nói với Phổ Dĩnh: "Điều ta lo lắng là nếu chuyện này bị kẻ có ý đồ lợi dụng, e sẽ rước họa lớn. Mong đại nhân lưu tâm trên triều..."
Phổ Dĩnh gật đầu: "Được, ta hiểu rồi."
"Vậy ta về đây."
"Đợi đã." Phổ Dĩnh hỏi: "Nói đi, sao mấy ngày nay không thấy bóng dáng đệ đâu. Ta nhờ người vào cung dò hỏi, tin tức đều bặt vô âm tín, ta lo lắng lắm."
Phó Nguyên Thanh chần chừ một chút, chậm rãi rút hai tay vẫn luôn giấu trong ống tay áo ra.
Phổ Dĩnh nghe thấy một tiếng lách cách giòn giã, ngay sau đó đã nhìn thấy một đôi còng tay bằng vàng ròng nối với nhau bằng sợi xích mảnh mai, khóa chặt trên cổ tay y.
Sắc mặt Phổ Dĩnh lập tức biến đổi: "Lúc nãy đệ ghi chép cho bệ hạ ở trước án thư, là đang mang cái thứ này?!"
"Đúng vậy... Sợ phát ra tiếng động, viết hơi khó khăn." Phó Nguyên Thanh đáp.
"Bên ngoài cung đồn đệ thất thế rồi, rốt cuộc chuyện này là sao?!" Phổ Dĩnh chất vấn.
"... Bây... bây giờ ta đang ở cung Vĩnh Thọ." Phó Nguyên Thanh nói: "Những quyền bính trong tay đều giao cho Bán An rồi, giờ không có việc gì một thân nhẹ nhõm. Nhưng huynh yên tâm, chuyện trong triều, Tào Bán An và Phương Kính đều là những người cực kỳ trung thành chính trực, cũng sẽ giúp đỡ huynh, không sợ --"
"Đệ nói cái gì? Đệ đang ở đâu?! Đệ nói lại lần nữa xem." Phổ Dĩnh không dám tin.
"... Cung Vĩnh Thọ." Phó Nguyên Thanh lặp lại.
Phổ Dĩnh tức đến đỏ cả mắt: "Trên triều đều mắng chửi Hoàng đế là kẻ không biết xấu hổ, quên mất gốc gác. Ta thấy hắn đến súc sinh cũng chẳng bằng! Đệ làm bạn bên hắn mười ba năm trời, hắn lại để đệ ở cung Vĩnh Thọ, còn dùng thứ đồ này để nhục mạ đệ? Hắn còn khốn nạn hơn cả cha hắn!"
"Huynh đừng nói vậy." Phó Nguyên Thanh nói, khẽ mỉm cười: "Người đã làm rất nhiều chuyện, ta không thể kể từng chuyện cho huynh nghe. Nhưng ta biết người thực lòng yêu thương ta. Tĩnh Nhàn, một thiên tử, lại trao tấm chân tình cho kẻ như ta. Huynh có tưởng tượng nổi không?"
Giọng Phổ Dĩnh khàn đi, nói: "Thế nào gọi là kẻ như đệ. Đệ có chỗ nào không tốt."
"Một hoạn quan." Phó Nguyên Thanh nói: "Một nô tỳ."
"Không cho phép đệ nói thế. Bọn họ chửi rủa đệ còn chưa đủ sao, đệ còn tự mình mắng nhiếc mình?!" Phổ Dĩnh mắng y.
Mặt trời đã lên cao.
Mái điện Hoa Cái rực rỡ ánh vàng.
Càng làm nổi bật lên bóng râm ẩm ướt tối tăm nơi họ đang đứng.
"Bọn họ mắng chửi ta, ta không bận tâm. Bởi vì ta chưa từng làm những việc đó... Nhưng..." Giọng Phó Nguyên Thanh trầm xuống: "Đây không phải là tự hạ thấp mình, những gì ta nói đều là sự thật..."
"Cho dù ta vượt qua được kiếp nạn này, nếu huynh không phải là cố nhân của ta, huynh có bằng lòng để một kẻ như ta sánh vai kề bước cùng Hoàng đế không?" Y hỏi.
Phổ Dĩnh nghẹn lời.
"Chưa kể, Tiên đế phó thác, giao cho ta trọng trách phò trợ ấu đế. Dù không có mối quan hệ này, hắn cũng là con của cố nhân, ta, ta lại --" Phó Nguyên Thanh khẽ ho một tiếng: "Mang thân ti tiện này, lại nhận được vinh sủng của bệ hạ. Tĩnh Nhàn, lẽ ra ta phải chết để tạ tội, nhưng ta lại sinh lòng tham mất rồi, nên ta làm không được. Huynh, huynh đừng mắng người... Kẻ không biết xấu hổ, không bằng cầm thú... Thực ra là ta."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu