Giờ Dần chưa tới, đã có người bước vào sân viện, lại gõ cửa chính sảnh, Phó Nguyên Thanh vốn ngủ nông, đã tỉnh giấc.
Trần Cảnh bên cạnh vẫn đang say sưa trong mộng, nửa khuôn mặt giống hệt Tiên đế của hắn lúc này đang áp sát vào gối, hằn lên vài vệt mờ.
Trước đó hắn bị đưa vào cung, đêm qua lại hao tổn sức lực.
Phó Nguyên Thanh không nỡ đánh thức hắn, tự mình trở dậy mặc cung phục, rửa mặt chải đầu xong xuôi, lại búi tóc, đội mũ ô sa sơn lên đầu rồi mới đẩy cửa bước ra. Phương Kính đang xoa xoa tay đứng đợi ngoài sân.
Trong làn gió lạnh đầu xuân, khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu ta lạnh cóng đến đỏ ửng, thấy Phó Nguyên Thanh bước ra, bèn tiến lên vài bước dập đầu: "Cha nuôi dậy rồi."
Bộ y phục cung đình trên người cậu ta đã đổi sang áo đỏ, còn thêu thêm bổ tử [1] của Bỉnh bút.
"Bây giờ con đã là thái giám Bỉnh bút rồi, phẩm hàm cũng không thấp, đừng hở chút là quỳ ta nữa." Phó Nguyên Thanh đỡ cậu ta đứng lên, hốc mắt Phương Kính đã đỏ hoe.
"Chức Bỉnh bút này của con là trộm quyền lực của cha nuôi mà có được. Nhi tử làm không yên tâm chút nào." Phương Kính nói: "Bệ hạ cũng thật là, tại sao lại phải làm như vậy. Vừa mới lấy đi quyền phê hồng, bây giờ ngay cả Đông xưởng cũng..."
"Là ta tự nguyện giao lại quyền lực của Đông xưởng." Phó Nguyên Thanh nói: "Hơn nữa, Đông xưởng đã giao vào tay con nhiều năm rồi, vốn đã định thăng chức Bỉnh bút cho con. Nay cũng chẳng có gì khác biệt."
"Nhưng sau này Lưu Cửu có thể can dự vào mật báo của Đông xưởng rồi." Phương Kính sầu não: "Phiền chết đi được, nhi tử ghét lão già đó. Sao chủ tử Vạn tuế gia lại làm bừa thế chứ."
Phó Nguyên Thanh chỉnh lại cổ áo, nghe thấy câu này thì ngước mắt lên nói: "Thiên ý khó dò. Làm sao con biết bệ hạ sắp xếp như vậy không có tính toán sâu xa gì?"
Phương Kính cứng họng. Website TruyenLau.com
"Đi thôi, đến cửa Hoàng Cực." Phó Nguyên Thanh nói xong, nhấc chân bước ra khỏi sân viện.
Phương Kính liếc nhìn ô cửa sổ chính sảnh vẫn còn tối om, lắc lắc đầu, cũng bước ra ngoài.
Bên ngoài đã có những thái giám cường tráng thuộc Ty Lễ giám khiêng ghế chờ sẵn, Phó Nguyên Thanh ngồi lên, Phương Kính đón lấy chiếc đèn lồng từ tay thái giám tùy đường bên cạnh: "Cha nuôi, nhi tử dẫn đường phía trước cho người."
"Sắp đến giờ bệ hạ Ngự môn thiết triều rồi, đi thôi, kẻo trễ." Nguồn copy từ TruyenLau.com
Phương Kính đáp một tiếng, hô gọi đoàn người tiến về phía cửa Hoàng Cực, sau cùng, cậu ta còn lẩm bẩm một mình: "Vội cái gì chứ, chính chủ vẫn còn đang ngủ kia kìa, không trễ được đâu."
*
Thế nhưng sự lo lắng của Phó Nguyên Thanh không hề thừa, khi y đến nơi, giờ Dần đã qua một khắc, bên ngoài cửa Hoàng Cực chật ních quan lại. Chiếc ghế khiêng của y vừa rẽ qua góc ngoặt, đám đông tự động dạt ra hai bên. Trong bóng tối, những ánh đèn lồng leo lét rải rác, chiếc ghế khiêng di chuyển trên con đường lát đá phiến, từ trong bóng tối xung quanh, không biết có ánh mắt của những kẻ nào phóng tới, tầng tầng lớp lớp mang theo vẻ xa lánh và thù địch kỳ lạ, đang soi mói đánh giá y một cách không kiêng dè.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Những ánh mắt này là vô hình.
Nhưng ác ý vô hình trong đó, lại khiến người ta không thở nổi.
Cũng may, những năm nay lão tổ tông đã quen rồi, chẳng hề để tâm.
Chiếc ghế khiêng đi thẳng một mạch đến dưới bậc thềm cửa Hoàng Cực, bên trong cửa đặt ngai vàng, Nội các và chúng thần Lục bộ đứng ở vị trí gần ngai vàng nhất.
Phó Nguyên Thanh bước xuống ghế, khom người hành lễ: "Chư vị đại nhân, bình an."
Các vị đại thần thảy đều thờ ơ, chỉ có mình Ô Duệ Thành đáp lễ: "Nghe nói mấy hôm trước Chưởng ấn không khỏe, nay đã khá hơn chút nào chưa?"
Phó Nguyên Thanh cúi đầu đáp: "Hồi bẩm Ô đại nhân, Nguyên Thanh chỉ là đột nhiên phong hàn, đã đỡ hơn nhiều rồi."
Ô Duệ Thành dường như thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt. Dạo này thời tiết khi thì mưa phùn khi thì nắng ấm, nắng mưa thất thường. Phó chưởng ấn nên chú ý giữ gìn sức khỏe nhiều hơn mới phải."
"Nguyên Thanh xin nhận. Tạ ơn đại nhân quan tâm."
Y còn chưa dứt lời, Hình bộ Thượng thư Nghiêm Cát Phàm đã lên tiếng hỏi: "Lão tổ tông, muốn hỏi một chút khi nào Bắc Trấn Phủ ty mới có thể chuyển giao Hầu Hưng Hải cho Hình bộ? Còn cả gia quyến của hắn nữa?"
"Nghiêm đại nhân khách khí rồi. Vụ án Hầu Hưng Hải liên lụy rất nhiều người, còn cần áp giải tội phạm quan trọng từ phủ Ứng Thiên vào kinh để đối chất với hắn." Phó Nguyên Thanh vẫn cẩn trọng đáp lời: "E là còn cần thêm một thời gian nữa. Mấy hôm trước, Phổ đại nhân đã dẫn gia quyến của hắn rời đi rồi. Xin đại nhân cứ yên tâm."
"Ta có gì mà không yên tâm chứ." Nghiêm Cát Phàm mỉm cười: "Chỉ là đây vốn là chuyện của Hình bộ, Bắc Trấn Phủ ty cứ một mực giành làm. Làm rồi lại làm không xong, cho đến nay vẫn không đưa ra được một kết luận. Kỳ ân tuyển sắp tới nơi rồi, Lễ bộ sắp sốt ruột đến phát điên rồi đây."
"Đúng vậy!" Lễ bộ Thượng thư Sư Kiến Nghĩa không nhịn được ôm hốt bản bước ra khỏi đám đông: "Rất nhiều sĩ tử đang chờ quan viên trong triều tiến cử mới có thể tham gia ân tuyển. Có những người lặn lội đường xa tới đây, đã đợi mấy chục ngày rồi. Ngày nào chuyện của Hầu Hưng Hải chưa có kết luận, thì ngày ấy bá quan văn võ chưa thể rửa sạch hiềm nghi. Làm sao kỳ ân tuyển dựa vào sự tiến cử của quan viên này có thể mở khoa thi đây! Sau ân tuyển, lại đến khoa cử. Phó chưởng ấn, chuyện của Hầu Hưng Hải này đúng là bứt dây động rừng. Ai là quan viên trong sạch có thể tiến cử sĩ tử, ai thì không?! Bao giờ mới có một kết luận đây?"
"Năm nay tình hình đặc biệt. Ân tuyển vốn đã có đủ loại tệ nạn." Phó Nguyên Thanh nói: "Không bằng nhân cơ hội này, hủy bỏ ân tuyển, đổi hết thành khoa cử đi."
Sư Kiến Nghĩa nghe tới đây suýt chút nữa thì ném luôn cả hốt bản, tức giận đến mức giọng nói run rẩy: "Ngươi, ngươi, Phó chưởng ấn... Ân tuyển đã duy trì ba trăm năm kể từ khi khai triều lập quốc, ngươi, ngươi vì chuyện của Hầu Hưng Hải mà muốn nhốt tất cả các sĩ tử đã lặn lội đến phủ Thuận Thiên ở ngoài cửa sao? Ngươi... ta... ngươi... ta hỏi ngươi, đêm qua có phải ngươi đã xông vào cửa cung lúc nửa đêm không!"
"Là ta." Phó Nguyên Thanh đáp.
"Có phải ngươi cưỡi ngựa chạy phi nước đại bên ngoài Tam Đại Điện không!"
"Là ta."
"Phó chưởng ấn, ngươi làm người đứng đầu Ty Lễ giám, đáng lẽ ra phải là người chú trọng lễ pháp tổ tông nhất. Đại Đoan hơn ba trăm năm nay, trải qua hai mươi hai đời Đế vương, ngươi đã bao giờ nghe thấy cánh cửa cấm cung đã khóa chặt lại vì một hoạn quan mà mở ra chưa? Ngươi đã bao giờ nghe thấy có kẻ nào dám cưỡi ngựa bên ngoài Tam Đại Điện chưa? Tử Cấm Thành này có hàng vạn cấm quân canh gác là để bảo vệ Hoàng đế của Đại Đoan, là thiên tử, là chân long! Ngươi làm xằng làm bậy coi nội đình của Đại Đoan như thể nội đình của riêng một mình ngươi, làm nhục thiên tử, chính là làm nhục bề tôi chúng ta! Phó Nguyên Thanh, trong mắt ngươi có còn tổ tông lễ pháp, có còn bệ hạ nữa không?" Sư Kiến Nghĩa vô cùng đau xót, đấm ngực rơi lệ, ngửa đầu gào khóc: "Ông trời ơi! Đại Đoan rộng lớn của ta sao lại có ngày này, nước chẳng ra nước, nhà còn đâu nữa?!"
Gương mặt già nua của Sư Kiến Nghĩa trắng bệch, ôm ngực thở dốc, có thể thấy ông lão sắp tức đến ngất xỉu đi rồi.
Giống như chiếc van xả nước được mở ra.
Phe thanh lưu bên dưới lập tức ùa lên công kích.
"Phó Nguyên Thanh ngươi kiêu ngạo gì chứ?! Nửa đêm gọi mở cửa cung là tội chết!"
"Phó Nguyên Thanh tên gian thần nịnh bợ!"
"Phó Nguyên Thanh mau chịu đòn nhận tội đi!"
Tiếp đó, càng có nhiều lời lẽ khó nghe hơn nữa, những tiếng mắng chửi thóa mạ không dứt bên tai, vô số kẻ thi nhau há miệng, ăn nói không kiêng dè.
Phó Nguyên Thanh khẽ cụp mắt đứng đó, cũng không hề phản bác.
Trước đây y dường như còn thấy hơi uất ức.
Nhưng không biết từ lúc nào, đã cảm thấy chẳng còn quan trọng nữa.
"Hầu Hưng Hải --" Y cất cao giọng.
Đám đông vẫn đang ồn ào ầm ĩ.
Y lại lớn giọng hơn: "Vụ án Hầu Hưng Hải, liên lụy đến hàng trăm quan viên, trong số chư vị đang có mặt tại đây cũng có kẻ không trong sạch!"
Tiếng ồn ào của đám đông dần dần lắng xuống đôi chút.
Phó Nguyên Thanh lấy từ trong ngực áo ra một tập tấu chương dày cộp, hai tay giơ lên cao: "Dựa theo khẩu cung của Hầu Hưng Hải do Bắc Trấn Phủ ty thẩm vấn, danh sách đều nằm ở đây!"
Cuối cùng, tất cả mọi người đều im lặng.
"Hôm nay là buổi triều hội đầu tiên sau tiết Lập Xuân." Phó Nguyên Thanh nói: "Tuy vụ án Hầu Hưng Hải chưa có kết luận cuối cùng, nhưng từ hôm nay trở đi, phàm là những ai có tên trong danh sách này, đều phải đến Bắc Trấn Phủ ty tiếp nhận thẩm vấn! Lấy Hình bộ và Lại bộ làm trước. Hình bộ, Lại bộ xong, mới đến Lục bộ, rồi đến Lục khoa! Đợi Hình bộ Lại bộ điều tra rõ ràng, sau đó tự nhiên có thể giao cho Hình bộ chủ thẩm, đợi Lục bộ điều tra rõ ràng, Đại Lý tự, Đô Sát viện có thể dùng được. Đến lúc đó lại để Tam Pháp ty điều tra các nha môn các bộ còn lại."
"Chư vị đại thần đều là rường cột của quốc gia, Phó Nguyên Thanh chỉ là một tên nô tỳ trong cung, thân phận hèn mọn vốn không xứng làm việc này. Nhưng Tiên đế phó thác, Phó Nguyên Thanh mang trọng trách trên vai. Mong chư vị đại nhân lượng thứ."
"Phó Nguyên Thanh ngươi ngang ngược hống hách!" Lại có một kẻ to gan lên tiếng mắng.
Phó Nguyên Thanh không để tâm, lại nói: "Năm ngoái đã có ý định dừng tổ chức ân tuyển, khoảng cách đến kỳ ân tuyển năm nay vẫn còn hơn ba tháng nữa, vậy thì cứ dừng đi. Sĩ tử nào đã đến kinh thành, nếu sẵn lòng tham gia khoa cử vào mùa hè năm nay, thì Lễ bộ đưa đến các thư viện và Quốc Tử giám để tu tập. Ai không muốn ở lại kinh thành, triều đình sẽ cấp lộ phí, cho phép về quê."
Sư Kiến Nghĩa giận dữ nhảy dựng lên: "Lão thần không đồng ý! Lão thần phải dâng tấu chương, bẩm báo tình hình lên bệ hạ!"
"Sư đại nhân cứ tự nhiên." Phó Nguyên Thanh nói: "Nguyên Thanh không còn quyền phê hồng, những lời đã nói chưa chắc đã được thực hiện."
"Giỏi, ngươi đợi đấy, ngươi đợi đấy!" Sư Kiến Nghĩa run rẩy chỉ tay vào y.
Các vị đại nhân trừng mắt nhìn căm phẫn.
Nhưng Cẩm Y vệ trên hông đeo đao Tú Xuân lạnh lẽo đang bao vây xung quanh, nhìn chằm chằm vào bọn họ.
Đám văn nhân lập tức co rúm lại.
Phía chân trời dần dần hửng sáng.
Trong bầu không khí xám xịt, bên này là bá quan văn võ, bên kia là một viên nội quan mặc cung phục. Hai bên đối đầu với lực lượng chênh lệch cực lớn, thế nhưng dường như lại hình thành một thế cờ ngang tài ngang sức.
Lại qua một lúc lâu, cửa Hoàng Cực mở ra, Đức Bảo cầm đèn lồng bước ra, nhìn thấy cục diện này, bèn chắp tay nói: "Chư vị đại nhân, bệ hạ không khỏe, buổi Ngự môn thiết triều hôm nay hủy bỏ."
Đám triều thần đang chờ diện thánh dâng tấu lập tức nổi giận.
"Đã bao nhiêu ngày rồi! Vì sao bệ hạ không lâm triều?!" Có viên gián quan không sợ chết lên tiếng hỏi.
Đức Bảo cười mồi chắp tay: "Chư vị đại thần giải tán đi, giải tán đi."
Phó Nguyên Thanh khẽ thở dài, cũng chắp tay nói: "Phó Nguyên Thanh xin lui."
Tiếp đó y bước lên ghế khiêng, dẫn đầu rời đi, trở về Ty Lễ giám.
Lại qua một khoảng thời gian khá lâu, đám đông sục sôi mới từ từ giải tán, đi về phía cửa thành. Trên đường Sư Kiến Nghĩa vẫn còn tức giận, nhưng ông ta đã tức đến mức choáng váng, được mấy học sinh dìu đỡ ra ngoài.
Nghiêm Cát Phàm và Phổ Dĩnh ôm hốt bản chậm rãi bước phía sau đám đông, Nghiêm Cát Phàm chợt tò mò nhìn Phổ Dĩnh: "Phổ đại nhân tính tình nóng nảy, cũng vốn không ưa thói ngang ngược của Phó Nguyên Thanh, sao hôm nay lại chẳng nói một lời nào?"
Phổ Dĩnh chậm rãi lắc đầu.
"Có chuyện gì vậy?" Nghiêm Cát Phàm hỏi.
Phổ Dĩnh nhìn hắn ta, thở dài một tiếng: "Đêm qua, chuyện Phó Nguyên Thanh nửa đêm gọi mở cửa cung, cưỡi ngựa trong nội đình đã truyền ra ngoài. Ta cũng biết chuyện đó. Sau đó lại có tin đồn nói rằng, bệ hạ vì chuyện này mà nổi trận lôi đình, tước đoạt quyền lực Đông xưởng của y."
"Không sai." Nghiêm Cát Phàm nói: "Nếu đổi lại là trước đây, đâu có ai dám lớn tiếng với y trên triều hội. Nay đại thế của y đã mất, lại làm ra chuyện đại nghịch bất đạo, tự nhiên..."
"Ta đã hỏi qua Đức Bảo công công. Đêm qua Phó Nguyên Thanh hồi cung là vì bệ hạ long thể bất an, trong lúc lòng như lửa đốt mới đành phải gọi mở cửa cung lúc nửa đêm. Còn đặc ân cưỡi ngựa trong nội đình là do Thiếu đế ban tặng sau khi đăng cơ. Cả hai chuyện này đều không thể coi là y vượt quá giới hạn." Phổ Dĩnh nói: "Lại nói bệ hạ vì thế mà tước quyền Đông xưởng của y. Nhưng... Phương Kính chẳng phải là người thân tín nhất bên cạnh Phó chưởng ấn sao? Ngài cảm thấy đây thực sự là tước quyền ư?"
"Dường như cũng có chút lý lẽ."
"Ta đang nghĩ..." Phổ Dĩnh nói: "Chỉ riêng chuyện ngày hôm nay, những gì chúng ta nhìn thấy đã sai lệch so với sự thật rất xa rồi. Vậy thì vô số chuyện trong quá khứ thì sao? Có phải do ta đã quá võ đoán... Một chiếc lá che mắt, định kiến làm mờ lý trí không?"
Nghiêm Cát Phàm sững sờ, trầm ngâm suy nghĩ.
"Có phải vì đám nô tỳ trong cung vốn hèn mọn hay nịnh hót kẻ bề trên, nên không phải là người tốt, là phường hám danh trục lợi? Biết đâu sai lầm, chưa chắc đã nằm ở đám cung nhân trong nội đình. Có lẽ những kẻ tự xưng là trung thần chúng ta mới là người sai thì sao?"
Phổ Dĩnh dừng bước, ngoái đầu nhìn lại cửa Hoàng Cực đang mờ mịt trong bóng tối xám xịt.
Hắn ta nói xong những lời này, cũng chẳng có câu trả lời.
Trên quảng trường tiêu điều chỉ còn lại hai người bọn họ.
Còn ở phía cửa Hoàng Cực bên kia, xa hơn một chút, chiếc ghế khiêng của Phó Nguyên Thanh đã về đến trước cửa Ty Lễ giám.
Quản sự cung Từ Ninh của Thái hậu là Vưu Khoan đã đứng đợi sẵn bên ngoài Ty Lễ giám, thấy y đến, bèn chắp tay nói: "Lão tổ tông, Thái hậu căn dặn ngài hạ triều xong, thì qua đó để người hỏi chuyện."
--
Chú thích:
[1] Bổ tử: Tấm vải vuông thêu hoa văn đính trước ngực áo quan lại.
Thiếu đế xuân tâm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.