Phương Kính bảo Bắc Trấn Phủ ty tìm từ trong chiếu ngục ra một đám tử tù trẻ tuổi, thân thể tráng kiện, đưa đến tư trạch của Phó Nguyên Thanh ở ngoại ô hoàng thành.
Tư trạch của y không lớn, cũng chẳng hề bề thế, phiên tử của Đông xưởng, hiệu úy của Bắc Trấn Phủ ty, cộng thêm một đám tử tù, khiến nơi này phút chốc trở nên chật chội.
Phương Kính lại sàng lọc thêm một vòng, cuối cùng chọn ra ba mươi người, đưa vào Thính Đào cư.
Tuyết đã ngừng rơi.
Hơn ba mươi con người quỳ rạp chen chúc giữa sân Thính Đào cư, làm cả một khoảng sân đầy tuyết tan chảy thành vũng bùn lầy lội.
Gió lạnh thổi qua, đám người ăn mặc mỏng mảnh nằm bò trên mặt đất run lên cầm cập.
Có kẻ xì xào: "Đưa chúng ta đến đây làm gì?"
Có kẻ lại đáp: "Nghe bọn Cẩm Y vệ áp giải chúng ta nói, hình như đưa đến để làm ấm giường cho Phó Nguyên Thanh."
"Ta lại nghe nói là làm thuốc dẫn, cái tên Phó Nguyên Thanh kia đũng quần thiếu mất hai lạng thịt, cần phải hút tinh khí của nam nhân để giữ gìn tuổi xuân đấy."
Kẻ nhát gan thì đã phẫn uất nghẹn ngào: "Bị tống vào chiếu ngục đã là đường cùng rồi, nay trước khi chết còn phải chịu nhục nhã, bị cái loại cẩu hoạn không ra nam không ra nữ này chà đạp. Thà đập đầu chết quách đi cho xong!"
Đám tử tù xung quanh xôn xao hùa theo, bọn Cẩm Y vệ đi tuần lập tức quát lớn: "Cấm châu đầu ghé tai!"
Một lát sau, có một người ăn vận như thái giám bước ra đọc danh sách, người nào được đọc tên thì bước vào trong, nhưng phần lớn chỉ chưa đầy nửa nén nhang đã quay trở ra, lại bị Cẩm Y vệ áp giải đi mất.
Người trong sân vơi đi thấy rõ.
Chẳng biết bầu trời lại bắt đầu lất phất tuyết rơi từ lúc nào. TruyenLau.com
"Trần Cảnh."
Hắn nghe thấy tiểu thái giám gọi tên mình, bèn đứng dậy cùng mấy kẻ bị gọi tên bên cạnh, bước vào Thính Đào cư.
*
Phó Nguyên Thanh đang đốt những mật báo Đông xưởng hôm nay gửi đến vào chậu than dưới chân. Bên ngoài màn lụa, Phương Kính lại dẫn thêm mấy người đi vào. Website TruyenLau.com
"Vẫn còn người à?" Phó Nguyên Thanh hỏi.
Phương Kính "dạ" một tiếng: "Mấy người cuối cùng rồi ạ."
Phó Nguyên Thanh vừa nhìn chằm chằm vào chậu than cho đến khi mật báo cháy thành tro, vừa nói: "Hay là thôi đi, đã xem qua ngần ấy người rồi, chẳng có ai phù hợp cả."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Đều dựa theo lời Bách Lý Thời dặn dò mà chọn, những người được đưa đến đều là thanh niên trai tráng, dương khí vượng thịnh." Phương Kính nói: "Cha nuôi thấy không ưng ở điểm nào? Người cứ nói với nhi tử, nhi tử sẽ đi tìm đám khác."
"Chắc là do ta hối hận rồi."
Phương Kính lập tức cuống cuồng, quỳ sụp xuống nói: "Cha nuôi, thân thể người không tốt, chúng ta đã phải tìm bao nhiêu đại phu, khó khăn lắm mới có người nói chữa được bệnh này, xin người đừng đổi ý. Có phải người sợ bọn chúng ra ngoài ăn nói lung tung không... Nhi tử sẽ cho chúng uống thuốc độc hóa câm, móc mắt chúng ra, người cứ coi chúng như một món đồ mà dùng. Dùng xong nhi tử sẽ băm vằm chúng ra cho chó ăn, đảm bảo không lưu lại một chút dấu vết. Không kẻ nào có thể bôi nhọ thanh danh của người đâu."
"Phương Kính..." Phó Nguyên Thanh lên tiếng: "Cực hình có thể dùng, nhưng không thể lạm dụng, càng không thể tư dụng."
Phương Kính đỏ hoe hốc mắt nhìn y: "Cha nuôi dạy chí phải, nhi tử biết lỗi rồi. Lát nữa con sẽ tự đi lãnh phạt. Nhưng thân thể của người thì không thể chậm trễ được. Cha nuôi, hôm nay chỉ còn sót lại ba người này, người nhìn thêm chút nữa đi, nhìn thêm chút nữa thôi?"
Lời nói của Phương Kính chân thành tha thiết, giọng điệu nghẹn ngào, ánh mắt tràn đầy sự khẩn khoản.
Phó Nguyên Thanh không nỡ từ chối nữa.
"Được rồi, vậy ta lại nhìn xem."
Y chưa dứt lời, Phương Kính đã nhảy cẫng lên, vội vã sai người đưa ba kẻ cuối cùng vào sảnh trước của Thính Đào các.
Phó Nguyên Thanh kéo lại chiếc chăn nhỏ đắp trên chân, tiện tay cầm lấy một bản tấu chương bên cạnh mở ra xem.
Vốn chỉ định tiện tay lật giở theo thói quen, không ngờ lại đọc say sưa, tra xét phiếu nghĩ, tiến hành phê hồng. Đến khi gập tấu chương lại, y mới nhận ra ba người đứng chờ ngoài màn lụa đã đợi được một lúc lâu.
Ban đầu y chỉ định làm qua loa cho xong chuyện để Phương Kính đỡ buồn.
Thế nhưng khi vừa ngước mắt lên nhìn lướt qua, ánh mắt y đã dán chặt vào một bóng người bên ngoài màn lụa, không thể nào rời đi được nữa.
Phương Kính vốn là người tinh ý, lập tức lên tiếng: "Trần Cảnh ở lại, hai người kia dẫn ra ngoài."
Có binh lính Cẩm Y vệ tiến lên áp giải hai kẻ kia rời đi, trong phòng chỉ còn lại một tử tù đang cúi đầu quỳ dưới đất. Phó Nguyên Thanh bước xuống giường đi tới, Phương Kính cực kỳ lanh lẹ vén màn lụa lên cho y.
Phó Nguyên Thanh nhìn chằm chằm vào người nọ.
Chỉ cảm thấy trái tim mình đang đập điên cuồng, đã bao nhiêu năm rồi nó chưa từng đập dồn dập mãnh liệt đến thế.
Y mở miệng hỏi, nhưng âm thanh phát ra lại như không phải của mình, cứ như vọng về từ một nơi xa xăm nào đó.
"Ngươi tên gì?" Y hỏi.
Người nọ mặc bộ võ phục màu đen ôm sát lấy thân hình cường tráng, mái tóc búi chặt sau gáy. Đường nét khuôn mặt sâu thẳm, ánh mắt sáng ngời, tuy vẫn còn thấp thoáng chút khí chất thiếu niên, nhưng đã mang dáng vẻ trầm ổn, tĩnh tại.
Người nọ ngước lên nhìn y một cái, rồi lại cúi đầu đáp: "Trần Cảnh."
Hai chữ này được thốt ra bằng chất giọng trầm ấm của hắn, dường như cộng hưởng từ tận trong lồng ngực rồi mới rung lên nơi cổ họng, lan tỏa ra xung quanh, lan tỏa vào tận đáy lòng y.
"Trần Cảnh này là tử sĩ mà Đông xưởng nuôi dưỡng cho Vạn tuế gia." Phương Kính nhỏ giọng giải thích bên tai y.
Phó Nguyên Thanh hoàn hồn: "Tử sĩ?"
"Vâng." Phương Kính đáp: "Đi khắp bờ cõi Đại Đoan, tìm kiếm những đứa trẻ có độ tuổi và tướng mạo gần giống với Vạn tuế gia nhất. Nuôi dưỡng từ nhỏ, lại áp dụng những bài huấn luyện khắc nghiệt. Mục đích là để cài cắm bên cạnh Hoàng thượng... nhỡ có một ngày Hoàng thượng gặp nguy hiểm, có thể lấy thân thế mạng."
"Đã là tử sĩ, sao lại bị tống vào chiếu ngục."
"Cha nuôi thấy người này có giống bệ hạ không?"
Đã hơn một năm nay Hoàng thượng không hề truyền gọi y diện kiến riêng... Thiếu đế trong ký ức của y vẫn dừng lại ở độ tuổi trẻ hơn. Thế nhưng Phó Nguyên Thanh vẫn dựa vào trí nhớ mà cẩn thận đánh giá.
"Không giống Thiếu đế, mà lại giống Tiên hoàng." Y nói.
Trần Cảnh này trông có vẻ khác với Thiếu đế hiện tại, nhưng lại có khuôn mặt gần như giống hệt Tiên đế Triệu Cẩn, thế nên ban nãy y mới phút chốc thất lễ. Nếu không phải vì tuổi tác không khớp, y thực sự sẽ tưởng rằng người này chính là Triệu Cẩn, là người bạn tri kỷ, người huynh trưởng và cũng là bậc quân vương tốt nhất của y năm xưa.
"Mấy năm nay hắn dần trưởng thành, tướng mạo đã hơi khác bệ hạ, không thể dùng được nữa." Phương Kính nói: "Cha nuôi cũng biết đấy, giới tử sĩ... nếu đã vô dụng, thì chỉ có con đường chết. Mấy ngày trước, hắn đã bị đưa vào chiếu ngục, nằm dưới đáy ngục chờ chết. Cha nuôi, người nhận hắn, hắn còn có thể sống thêm được vài ngày. Nếu người không ưng, khi quay về sẽ phải ban cho hắn một chén rượu độc, chết đi trong âm thầm lặng lẽ."
Trần Cảnh vẫn lặng yên quỳ đó, sắc mặt điềm tĩnh.
Như thể những lời hai người trước mặt đang nói chẳng liên quan gì đến hắn.
Như thể quyết định của Phó Nguyên Thanh cũng chẳng hề ảnh hưởng tới sự sống chết của hắn.
"Đứng lên." Phó Nguyên Thanh ra lệnh.
Trần Cảnh im lặng đứng dậy, dáng người thẳng tắp.
"Ngươi có biết hôm nay đến đây để làm gì không?" Phó Nguyên Thanh hỏi hắn.
"Biết." Trần Cảnh đáp: "Phương thiếu giám đã nói với thuộc hạ rồi."
"Là làm gì?"
"Làm lô đỉnh của Chưởng ấn, song tu cùng Chưởng ấn." Trần Cảnh lại đáp.
Y biết người này không phải là Triệu Cẩn.
Triệu Cẩn từ nhỏ đã yếu ớt, chưa từng cường tráng đến vậy. Triệu Cẩn ôn hòa, nội tâm, không mang khí chất lạnh lẽo như kẻ trước mặt này.
Triệu Cẩn đã băng hà mười ba năm.
Còn người này thì sinh mệnh tràn trề, tuổi đời mới chừng đôi mươi. Đang độ xuân xanh phơi phới.
Chỉ là sắp sửa bị vùi lấp, mục rữa trong ngục tối chẳng ai hay biết.
... Tại sao lại không cơ chứ?
Dục vọng tham lam u tối nhất trong lòng y không thể kìm nén được nữa mà bắt đầu sinh sôi nảy nở.
Chưa từng có giây phút nào y lại điên cuồng như lúc này.
Dù cho không phải thì đã sao?
Có lẽ là ông trời xót thương y... nên mới phái người này đến, mới bày ra cách này.
Cứ để y giữ lại chút bí mật nho nhỏ này đi, giữ lại những nhớ nhung vượt quá giới hạn dành cho Tiên đế.
Dùng đầm nước lạnh lẽo nơi đáy mắt người thanh niên này để tưới mát cõi lòng đã sớm khô cằn của y.
"Ngươi có oán hận không?" Phó Nguyên Thanh hỏi: "Ngươi sẽ chết đấy, lô đỉnh không sống được bao lâu."
Trần Cảnh ngẩng đầu, bình tĩnh trả lời: "Nếu có thể kéo dài tuổi thọ cho ngài. Ta tình nguyện."
Có lẽ Phó Nguyên Thanh đã nghe nhầm.
Nghe lầm chữ "oán" thành chữ "nguyện".
Nhưng thế thì đã sao, suy cho cùng thì hắn cũng tình nguyện mà.
Mang tiếng xấu muôn đời, bị người đời phỉ nhổ mười mấy năm ròng... Y là hoạn quan gian trá, là thần tử xu nịnh, là thái giám chuyên quyền... là sự tồn tại bôi nhọ thể diện của vương triều Đại Đoan.
Thế nhân đều bảo y có tội...
Nay có thêm một tội nữa thì đã sao.
"Được, vậy thì đêm nay." Phó Nguyên Thanh khựng lại: "Chung phòng với ta."
Thiếu đế xuân tâm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.