Phó Nguyên Thanh chống tay lên vai hắn, khẽ mắng: "Đừng có làm bậy."
Trần Cảnh nắm lấy tay y, đan mười ngón tay vào nhau, siết chặt lấy, đè xuống bãi cỏ.
Hắn lại hôn lão tổ tông.
Lần này đã có thêm vài phần triền miên ướt át trong đó.
"Thuộc hạ quá phận." Hắn trả lời không mấy thật lòng.
Vạt áo của lão tổ tông bị hắn cởi ra, cần cổ thon dài trắng muốt phơi bày ra ngoài, khác với nam nhân bình thường, chỗ đó không có yết hầu, phải nhìn kỹ mới có thể thấy một vết nhô lên nho nhỏ.
Dưới ánh nhìn của Trần Cảnh, lão tổ tông có chút xấu hổ ngoảnh đầu đi: "Đừng nhìn."
"Vì sao."
"Không đẹp." Phó Nguyên Thanh thấp giọng nói.
"Đẹp." Trần Cảnh nói: "Ở trong lòng ta, chẳng có mấy ai đẹp được như lão tổ tông."
Hắn hôn nhẹ lên nơi vốn phải có yết hầu rõ ràng kia, người nằm dưới đang khẽ run rẩy, lớp da trên cổ từ từ nổi lên một tầng gai ốc nho nhỏ, lớp lông tơ nhạt màu trong ánh xuân càng khiến làn da trở nên lung linh mờ ảo lại mượt mà nhẵn bóng.
Có lẽ đã rất lâu rồi y không cẩn thận đánh giá chiếc cổ của chính mình, người ngoài cũng chẳng hề để ý.
Lúc này sự trêu chọc của Trần Cảnh lại trở nên cuốn hút đến lạ thường.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Chỉ là vài nụ hôn phớt nhẹ, đã khiến lão tổ tông không nhịn được mà tim đập rộn lên, toàn thân tê dại.
"... Nơi này là bên ngoài thư đường, chốc nữa sẽ có người tới, đừng quậy." Lời y nói ra, chẳng có lấy một phần uy hiếp nào, ngay cả chính y nghe giọng mình cũng thấy giống như đang ve vãn.
"Ừm, không quậy."
Trần Cảnh đáp một tiếng, tiếp tục làm chuyện quá phận, nghiêm túc tỏ rõ bản thân không hề làm bậy, mà là thật sự muốn điên loan đảo phượng giữa ánh xuân.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
*
Vạt áo của lão tổ tông bị kéo mở ra hoàn toàn.
Mất hết phép tắc.
Website TruyenLau.com
Cử chỉ cũng không còn chút lễ nghi nào.
Nhưng lão tổ tông chẳng màng bận tâm tới những thứ hư vô này nữa, những cành tơ liễu rụng dưới đất kia được nhặt lên, từng đóa từng đóa bay rớt xuống lồng ngực y, tơ liễu mềm mại vàng nõn nằm trên người y tựa như đắp lên một lớp lông ngỗng.
Mềm mềm, ngưa ngứa.
Thế này vẫn chưa xong.
Lá liễu nằm trong tay Trần Cảnh lại giống như có linh tính, nó nghịch ngợm... nhè nhẹ..., lại... trên người lão tổ tông
"Trần Cảnh, ngươi..." Lão tổ tông dùng một tay vẫn còn được tự do của mình che trước ngực, gương mặt đã chuyển sang sắc ửng hồng: "Ngươi..."
Ngươi cái gì.
Phó Nguyên Thanh từng đọc qua đủ thứ thi thư, nay tâm trí lại mơ màng, thẫn thờ hồi lâu thế mà không nghĩ ra được phía sau nên nói gì.
"Thế, thế này không được..." Y yếu ớt kháng cự: "Nếu có học đồng..."
"Sẽ không đâu." Trần Cảnh quả quyết nói.
Trần Cảnh cũng không cho y cơ hội nói ra khỏi miệng nữa, hắn vừa hôn nhẹ lên, vừa... Phó Nguyên Thanh chau mày nhíu trán, khổ sở nhẫn nhịn, thế nhưng nương theo động tác của Trần Cảnh, giữa trán y lại khẽ run lên, ánh mắt đã trở nên mê ly.
Phía sau lưng là cỏ dại vừa mới nhú, trong sự mềm mại mang theo vẻ cứng cáp, xuyên qua lớp y bào của y, cào nhẹ vào sống lưng y.
Trên đỉnh đầu là cảnh xuân xen lẫn giữa những cành liễu, dưới chuyển động của Trần Cảnh, hỗn loạn hòa vào nhau.
Xung quanh cực kỳ yên tĩnh, không có bất cứ thứ gì, trống trải đến mức khiến người ta bất an.
Nhưng lại chẳng hề tĩnh lặng, y nghe thấy tiếng chim bồ câu vỗ cánh, tiếng chuông trống đổi gác trước cửa Bắc An, tiếng sóng vỗ bờ bên sông hộ thành... cùng với âm thanh do chính y phát ra, những tiếng thở dốc và rên rỉ đầy kìm nén.
Lấy trời làm màn, lấy đất làm chiếu, mượn gió xuân làm nệm, hàng ngàn hàng vạn dải lụa xanh rủ xuống nửa che nửa lấp.
Đây mới là khởi thủy của con người, là bản năng duy nhất trong huyết mạch chưa từng bị vứt bỏ suốt mấy vạn năm qua.
Lễ nghi liêm sỉ bị xé nát vụn.
Phong thái của bậc quân tử cũng biến thành hư vô.
Phó Nguyên Thanh chưa từng làm ra chuyện điên cuồng tùy ý phóng túng như thế, song lúc này đây, trong lòng y lại trào dâng lên một khoái cảm vượt xa những lần song tu trước kia.
Nhưng chuyện này vẫn chưa xong... y vội vã đến đỏ cả hốc mắt: "Trần Cảnh, ngươi -- ngươi thả ta... xuống..."
Ánh mắt Trần Cảnh nóng rực, nhìn chằm chằm vào y.
"Chẳng phải lão tổ tông sợ bị phát hiện sao?" Hắn nói: "Được quan phục che đậy thế này, là không nhìn thấy nữa rồi."
Những lời hắn nói, thuần túy là lời vô căn cứ.
Mũ ô sa sơn [1] đã bị hắn gỡ xuống, tiểu quan [2] đã sớm rơi rụng trong những cú xóc nảy vừa rồi, búi tóc bung xõa ra một nửa, dính sát vào gò má và đầu vai y. Quan phục bị hắn cởi tung, lồng ngực nửa hé lộ. Nửa thân dưới tuy được vạt áo che đậy, thế nhưng y đang ngồi trên đùi Trần Cảnh, ngược lại càng khiến người ta suy tưởng miên man.
Trần Cảnh nhìn dáng vẻ của y, trong ánh mắt tràn ngập si mê...
"Lão tổ tông không được hành hạ người ta thế này đâu." Trần Cảnh nghiến răng nói: "Đây là muốn ức hiếp ta sao?"
"Ta ngồi không vững." Phó Nguyên Thanh khó xử nói.
*
Hàng ngàn hàng vạn cành liễu rủ xuống, cuối cùng cũng có công dụng mới.
Lão tổ tông vươn hai tay qua đỉnh đầu níu lấy chúng để giữ thăng bằng cho bản thân, lại mượn lực lên xuống.
Thân hình y dang rộng đẹp đẽ thanh nhã, cả người khẽ uốn cong về phía sau, vô số cành liễu cùng lá non, làm nền ở phía sau lưng y, trông như lông đuôi của phượng hoàng, những vệt sáng lốm đốm tô điểm lên chúng, khiến chúng nhìn như đang bốc cháy.
Như thể ngay một khắc sau sẽ tung cánh bay đi.
Trần Cảnh siết chặt lấy eo Phó Nguyên Thanh.
Ánh mắt của hắn chẳng khác nào muốn giam cầm người này vào sâu trong đôi mắt mình.
Tiếng phượng ngâm ngừng bặt.
Trần Cảnh như một tín đồ, ôm eo Phó Nguyên Thanh, hôn lên bờ ngực vẫn còn đang phập phồng thở dốc.
"Lão tổ tông..."
"Hửm?" Phó Nguyên Thanh ôm lại hắn, cũng không nói nên lời.
"Nghe nói phượng hoàng sẽ không chết sao?"
"Đúng vậy..." Phó Nguyên Thanh không hiểu vì sao hắn lại nhắc tới chuyện này, chất giọng có phần uể oải đáp lời hắn: "Phượng hoàng niết bàn, vượt lửa tái sinh."
"Vậy ta sẽ ôm củi cho lão tổ tông." Trần Cảnh nói: "Cháy rụi vì lão tổ tông."
Phó Nguyên Thanh nằm trong lòng hắn, cơn buồn ngủ càng thêm đậm, lười mở miệng, cho nên chỉ khẽ cười.
"Vì sao lão tổ tông lại cười?" Trần Cảnh ôm lấy y, giúp y chỉnh trang lại y phục: "Cười Trần Cảnh quá ngây thơ sao?"
Phó Nguyên Thanh đã chìm vào giấc ngủ, sẽ không trả lời hắn.
Trần Cảnh bế ngang y lên, bước ra khỏi cánh rừng liễu ấy, ngoại trừ Phương Kính đang quỳ dưới đất tiếp đón, xung quanh không có lấy một bóng người.
"Có ai nhìn thấy không?" Trần Cảnh hỏi.
"Bẩm chủ tử, người trong vòng một dặm xung quanh, đều đã dọn sạch rồi." Phương Kính cúi đầu đáp: "Có vài kẻ lỡ đi lạc vào, đã bị khoét mắt rút lưỡi, ném xuống đáy sông Kim Thủy rồi."
"Về thôi." Trần Cảnh nói.
"Nô tỳ đi sắp xếp ngay đây." Phương Kính đứng dậy khom người rời đi.
Trần Cảnh cúi đầu nhìn Phó Nguyên Thanh trong lồng ngực, hỏi: "Điều lão tổ tông nói lúc trước, sau mỗi lần song tu, sẽ cho phép ta một việc, còn giữ lời chứ?"
Tự nhiên sẽ không có ai trả lời.
Thế là Trần Cảnh lại kéo vạt áo lên cho y một chút, thấp giọng nói: "Cho dù đến lúc niết bàn, củi lửa đã tàn, người cũng là của một mình ta."
--
Chú thích:
[1] Mũ ô sa sơn: Mũ cánh chuồn, có hình dáng cao lên như ngọn núi (thường là phần chóp mũ nhô cao ở phía sau)
[2] Tiểu quan: loại mũ nhỏ dùng để búi tóc, chỉ che một phần đỉnh đầu của nam giới thời xưa.
Thiếu đế xuân tâm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.