"Sao bệ hạ có thể làm ra loại chuyện điên rồ như thế?" Phó Nguyên Thanh run giọng hỏi hắn: "Bệ hạ nói năng không phép tắc, có từng nghĩ tới muôn ngàn đời sau sẽ nhìn người thế nào không? Sử sách sẽ ghi chép về người ra sao."
"Chỉ cần a phụ mở lời, để ta làm vị hôn quân cuối cùng của triều Đại Đoan... Sử sách chửi rủa ta thế nào, ghi chép ta ra sao... Ta không quan tâm!" Tiếng cười của Thiếu đế thê lương: "Nhưng cho dù ta có một lòng tình si, a phụ nhìn ta thế nào? A phụ đã nói... đợi ta có Hoàng hậu, có hậu cung... sẽ quên ngươi."
Phó Nguyên Thanh bị hắn chất vấn đến mức cứng họng, một lúc sau, mới có thể gượng gạo trả lời: "Long phượng hợp loan, mới là đúng đắn. Bệ hạ con cháu phồn vinh, vận mệnh Đại Đoan mới có thể kéo dài."
"Ha ha ha ha ha ha..." Thiếu đế cười lớn, giơ tay chỉ trời: "Ngươi nói cho ta biết, Huỳnh Hoặc nhập Đẩu là điềm báo gì. Thiên tử thọ chung! Quốc gia tuyệt tự! Ngươi còn muốn ta con cháu phồn vinh. Không có con cháu! Ta --"
Thiếu đế tắt nụ cười, giọng nói hơi khàn khàn, kiên quyết nói: "Trẫm chắc chắn không có hậu duệ!"
Dáng vẻ điên cuồng của Thiếu đế, khiến người ta sinh lòng bất an.
Côn trùng chim chóc xung quanh đã bặt tiếng, tĩnh mịch đến mức có thể nghe thấy tiếng trống điểm canh trên núi Vạn Tuế.
"Nói cho cùng, ở trong lòng a phụ, ta chẳng là gì cả." Hắn cười âm u hai tiếng: "Cho dù chỉ là mơ tưởng viển vông, a phụ cũng chưa từng nghĩ trong mơ tưởng đó sẽ có ta."
Hắn bước hai bước, có lẽ là vì hơi say, nên khẽ loạng choạng một chút.
Phó Nguyên Thanh đứng dậy, đỡ lấy hắn, Thiếu đế hất tay y ra, túm chặt lấy cổ áo y, hung tợn trừng mắt nhìn y, nghiến răng nghiến lợi gọi tên y: "Phó Nguyên Thanh, ngươi nhìn ta đi! Ta không phải Hoàng đế của ngươi! Cũng không phải con trai của Triệu Cẩn! Ta là Triệu Húc! Ta chính là Triệu Húc! Triệu Húc! Là cái tên ngươi đặt cho ta!"
Phó Nguyên Thanh nhìn người thanh niên từng chỉ là một đứa trẻ nhỏ, nay đã cao hơn cả mình này.
Ánh mắt điên cuồng của hắn không làm y sợ hãi, ngược lại từ trong lòng lại dâng lên một nỗi bất đắc dĩ: "Bệ hạ, ta đã gần kề miệng huyệt... Người hẳn cũng nhìn rõ mà... Ta chẳng qua chỉ là một tội nô, là đối tượng để muôn người đả kích, là kẻ mà mọi người trong triều đều muốn diệt trừ cho thoả mãn."
Thiếu đế nổi trận lôi đình, túm lấy cổ áo y điên cuồng hôn lên môi y.
Phó Nguyên Thanh không né tránh, đứng yên mặc cho hắn hôn.
Nụ hôn này triền miên mà tuyệt vọng, ngang ngược mà hèn mọn.
"Trẫm không cho phép ngươi chết! Không cho phép ngươi hạ thấp bản thân!" Thiếu đế cất giọng khàn khàn nói.
"Bệ hạ giàu có khắp thiên hạ, là bậc cửu ngũ chí tôn." Phó Nguyên Thanh nói: "Nhưng có những chuyện, người không cản nổi, cũng không ngăn được."
Y ngửa đầu nhìn ngôi sao đỏ. TruyenLau
"Cũng giống như hiện tượng Huỳnh Hoặc nhập Đẩu này. Không ai có thể liệu trước. Là trời muốn diệt Phó Nguyên Thanh ta..."
"Trời muốn ngươi chết, trẫm cũng muốn ngươi sống!" Thiếu đế nghiến răng nghiến lợi, đã như phát điên: "Nếu trời không thuận, trẫm sẽ nghịch thiên mà làm!"
Ánh mắt hắn điên cuồng, sao trời rọi vào cũng bị sự điên cuồng này quấy nhiễu, biến thành những tia sáng hỗn loạn.
Cuối cùng những tia sáng ấy đều chìm lấp đi. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ánh mắt của Thiếu đế đen kịt lạnh lẽo, tựa như hư vô. Nhưng trong vô hình, lại giống như có thứ gì đó siết chặt lấy cổ họng Phó Nguyên Thanh, khiến lồng ngực y run rẩy, không thể hít thở.
"Trẫm khuyên ngươi bớt có cái thứ ý nghĩ ngông cuồng như thế đi." Thiếu đế nói: "Mơ tưởng viển vông của ngươi, ảo tưởng của ngươi, tất cả mọi thứ trong đầu ngươi, đều bắt buộc phải có trẫm! Còn dám suy nghĩ lung tung những chuyện không có sự tham gia của trẫm, trẫm lập tức đánh nát xương chân ngươi, khiến ngươi cả đời này không đi đâu được nữa!"
Phó Nguyên Thanh cúi đầu, như thể đã mệt mỏi mà buông bỏ: "Nô tỳ hiểu rồi. Là nô tỳ... là nô tỳ mơ tưởng hão huyền rồi."
Sự ngoan ngoãn của y cuối cùng đã xoa dịu được nỗi sợ hãi lớn nhất trong lòng Thiếu đế.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tuy nhiên, dù mọi thứ trông có vẻ ôn hoà, nhưng sự xáo động thì đã cháy lên ngùn ngụt.
Thứ tình cảm vặn vẹo, cuối cùng đã không còn che đậy nữa, hoàn toàn trút hết lên cõi lòng Phó Nguyên Thanh.
Thiếu đế buông y ra, một lần nữa đứng dưới vòm trời.
Hắn ngửa đầu nhìn trời, nhưng nội tâm chưa từng bình lặng.
"Mười ba năm nay ta hướng mắt trông lên bóng lưng của người, truy đuổi người, đuổi theo người. Vọng tưởng người sẽ quay đầu nhìn ta thêm một cái... Ta coi người là duy nhất trong lòng ta. Nhưng ta lại không phải là duy nhất của người. Người lòng mang từ bi, nhưng không phải là sự từ bi dành cho ta." Qua hồi lâu, Thiếu đế tự giễu nói: "Người trong thiên hạ đều phụ người, người lại không cam lòng phụ thiên hạ."
Chỉ duy nhất phụ ta.
Phó Nguyên Thanh ôn hòa hơn bất cứ lúc nào, qua một hồi lâu, khép tay chắp lại, thấp giọng nói: "Nô tỳ có tội."
Thiếu đế xuân tâm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.