Thiếu đế xuân tâm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thiếu đế xuân tâm

Tác giả : Hàn Nha

Chương 76: Ngoại truyện - Thần không muốn

Tử Cấm Thành đón một trận tuyết lớn, các quản sự dưới trướng Trực Điện giám đã sớm sắp xếp cung nhân rắc muối dọc theo các con phố dài.
Thời tiết lạnh lẽo, canh giờ vẫn còn sớm.
Thế nhưng quan lại ra vào điện Dưỡng Tâm đã không ít.
Cháu nội của Phúc vương là Triệu Kỳ vốn đang đứng đợi dưới hiên nhà, chiếc áo choàng lông cáo tuy ấm áp nhưng cũng chẳng thể chống chọi nổi với cơn gió cắt da cắt thịt. Tuổi cậu mới chưa đầy mười lăm, nhưng vóc dáng đã cao lớn, cường tráng thẳng tắp. Thoáng có vài nét giống với đương kim Thánh thượng Triệu Húc.
Chỉ là cậu còn quá trẻ, lúc này trên mặt đã lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn.
Một lát sau, thái giám chưởng quản điện Dưỡng Tâm là Đức Bảo bèn mời cậu vào điện, chu đáo nhét một bát trà ngọt ấm vào tay cậu, khách khí mời cậu đứng đợi ở gian phòng ngoài.
"Vừa qua ngày nghỉ, việc lớn việc nhỏ đều đang đợi chủ tử hạ chỉ. Lúc này chư vị đại nhân trong Nội các và Chưởng ấn Ty Lễ giám đều đang bàn bạc chính sự trong Noãn các. Xin Tiểu điện hạ thông cảm chờ thêm một lát."
Rốt cuộc Triệu Kỳ vẫn chỉ là một đứa trẻ, nhận được bát trà ngọt, nâng trong tay uống một ngụm, vị ngọt ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, thái độ đã hòa hoãn hơn đôi chút, nói: "Vậy ta đợi thêm chút nữa."
Đức Bảo mỉm cười lui xuống.
Trong chốc lát, cả gian điện chìm vào tĩnh lặng.
Từ Đông Noãn các vọng ra vài tiếng tranh luận bàn cãi.
Triệu Kỳ không quan tâm.
Điện Dưỡng Tâm vô cùng xa hoa, từ vị trí của Triệu Kỳ chỉ có thể nhìn thấy một góc, nhưng cũng đủ thấy sự tráng lệ tột bậc. Cậu đang mải mê quan sát thì phía sau bỗng có người lên tiếng: "Tiểu điện hạ lần đầu tiên lên kinh thành phải không?"
Triệu Kỳ ngoái đầu nhìn lại, người vừa bước vào từ bên ngoài cậu có quen biết, là Thiên hạ Binh mã Đại đô đốc Dương Lăng Tuyết.
TruyenLau "Dương thúc." Gặp được người quen ở chốn kinh thành, cậu đã thả lỏng hơn, lúc gọi người còn mang theo chút ý cười.
Dương Lăng Tuyết xoa xoa đầu cậu: "Khá lắm, mấy năm không gặp đã cao lên một khúc rồi, sắp đuổi kịp ta rồi đây."
Triệu Kỳ có chút không phục, vươn thẳng sống lưng: "Trước kia ta cũng không lùn."
Dương Lăng Tuyết bật cười, hỏi cậu: "Đang nhìn gì thế?"
"... Tấm bình phong hình chim hạc kia kìa." Triệu Kỳ ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi: "Không thể nào làm bằng ngọc nguyên khối được đâu nhỉ?"
Website TruyenLau.com "Không phải ngọc."
Dương Lăng Tuyết vừa dứt lời, Triệu Kỳ liền thở phào một cái, gật gù ra chiều đã hiểu -- nếu là ngọc nguyên khối thật thì quá mức quý giá rồi.
"Là lưu ly." Dương Lăng Tuyết nói. Website TruyenLau.com
Triệu Kỳ hơi ngớ người: "Lưu ly, một mảng to nguyên khối thế này sao?"
"Ở Cam Châu hiếm có thứ này, cháu chưa từng thấy cũng là chuyện bình thường."
Triệu Kỳ im lặng một hồi, cất tiếng: "Dương thúc, bao giờ ta mới được về Cam Châu?"
"Hửm? Ở kinh thành không tốt sao?" Dương Lăng Tuyết hỏi lại: "Nếu ta nhớ không nhầm thì lúc cháu còn chưa đặt chân tới, phủ Tông Nhân đã dọn dẹp sạch sẽ cung Đoan Bản rồi cơ mà... Hay là đám hạ nhân hầu hạ có gì chậm trễ với cháu?"
"Không phải... Chỉ là ta nhớ nhà." Triệu Kỳ nói: "Năm nay lượng mưa không nhiều, chẳng mưa được mấy trận. Cỏ mọc không tươi tốt, cỏ không tốt thì bầy cừu của người Thát Đát không béo lên được. Lúc ta đi vẫn còn là mùa thu, thế mà chúng đã xuôi Nam xâm phạm biên giới cướp lương thực rồi. Nay đã vào đông... e là sẽ có không ít người chết. Ta lo lắm..."
Dương Lăng Tuyết nhìn cậu hồi lâu, đành bật cười: "Cháu coi Tổng binh Cam Túc là kẻ ăn hại sao? Chuyện này chưa đến lượt hoàng thân quốc thích các cháu phải bận tâm đâu."
"Năm xưa Thái Tổ phong Phúc vương làm Nhương Di Tái vương [1], nếu dòng dõi Phúc vương ta không thể chống giặc, sao xứng làm Tái vương nơi biên ải này chứ." Triệu Kỳ không phục.
"Cháu không làm Vương gia được nữa rồi." Dương Lăng Tuyết bực dọc nói: "Kinh thành thiếu gì chỗ cho cháu ở, sao lại cứ bắt cháu vào cung ở, lại còn ở cung Đoan Bản? Đó là nơi ở của Thái tử đấy. Còn nữa, người của phủ Chiêm Sự đã tìm cháu chưa?"
Triệu Kỳ sững sờ, toan hỏi thêm.
Cánh cửa Đông Noãn các "kẽo kẹt" một tiếng mở ra.
Chư vị trọng thần từ bên trong chậm rãi bước ra.
Dương Lăng Tuyết bèn chắp tay chào hỏi: "Phổ đại nhân, Tô đại nhân."
Chắc hẳn chức vụ Thủ phụ Nội các không hề dễ làm, Phổ Dĩnh trông gầy đi nhiều so với mấy năm trước, hai bên thái dương cũng điểm thêm nhiều sợi bạc. Thế nhưng tính khí hắn ta thì vẫn y nguyên, sầm mặt hừ lạnh một tiếng, phất tay áo bỏ đi.
Dương Lăng Tuyết bất đắc dĩ đành quay sang hỏi Tô Dư Khánh: "Thủ phụ đại nhân thế này là sao..."
Tô Dư Khánh cười khổ: "Vì chuyện khôi phục thụy hiệu cho Tiên đế, mà ngài ấy đã cãi nhau một trận với bệ hạ ở trong đó."
"Hoàng thượng không cho phép à?"
"Với tính khí của bệ hạ, sao có thể cho phép được." Tô Dư Khánh thở dài: "Chỉ là nửa năm nữa, sau khi chấn chỉnh xong xuôi, bệ hạ và tiên sinh lại muốn ra khơi. Thủ phụ đại nhân sốt ruột cũng là lẽ thường tình... Dù sao thì cũng là Tiên đế..."
Nói đến đây, hắn ta không nói thêm nữa, chỉ quay lại nhìn Triệu Kỳ đang đứng bên cạnh, chắp tay nói: "Chắc hẳn đây là đích tôn của Phúc vương, Kỳ điện hạ."
"Thứ phụ đại nhân." Triệu Kỳ chắp tay đáp lễ: "Ta chính là Triệu Kỳ."
Tô Dư Khánh mỉm cười đánh giá cậu, gật đầu nói: "Phong thái oai hùng, dũng mãnh cường tráng, đúng là nghi thái của hoàng thân Đại Đoan ta. Bệ hạ nhìn thấy ắt hẳn cũng sẽ rất thích."
Đang nói, lại thấy Phương Kính từ Đông Noãn các đi ra, sau khi chào hỏi Dương Lăng Tuyết bèn nói với Triệu Kỳ: "Tiểu điện hạ, bệ hạ truyền ngài vào trong."
Dương Lăng Tuyết vỗ vỗ vai cậu: "Vào đi, đừng để Hoàng đế phải đợi lâu."
"Dương thúc không vào cùng sao?" Triệu Kỳ cuối cùng cũng bắt đầu thấy bất an.
"Người Hoàng đế triệu kiến là cháu." Dương Lăng Tuyết nói: "Cháu đừng sợ, bệ hạ dù uy nghiêm nhưng rất biết lý lẽ. Cháu đừng chọc giận ngài ấy là được."
Triệu Kỳ nghe mấy lời này của hắn thì vô cùng mờ mịt.
Cái gì mà uy nghiêm nhưng lại biết lý lẽ?
Thế nào gọi là đừng chọc giận là được?
Cậu còn đang ngơ ngác thì đã bị Dương Lăng Tuyết đẩy đến trước cửa Đông Noãn các. Chưởng ấn Ty Lễ giám Phương Kính thoạt nhìn vô hại kia cười một tiếng, bẩm báo vào trong: "Chủ tử, Kỳ điện hạ đến rồi ạ."
"Cho nó vào." Hoàng đế Đại Đoan từ bên trong truyền lời.
"Vào đi, Tiểu điện hạ." Phương Kính cười híp mắt nói với Triệu Kỳ.
Triệu Kỳ im lặng một chốc, hất vạt áo, lấy hết can đảm bước vào Đông Noãn các.
Nhân Đế Triệu Húc đang cầm bút phê hồng, tấu chương chất đống hai bên tưởng chừng như muốn vùi lấp cả hắn trong đó.
Triệu Kỳ hành lễ.
Đợi đến khi Triệu Húc đưa mấy bản tấu chương vừa phê xong cho Phương Kính đứng bên cạnh đóng dấu, lúc này mới tỉ mỉ đánh giá Triệu Kỳ đang quỳ dưới đất. Dáng vẻ tên nhóc này có phần giống hắn, đường nét khuôn mặt góc cạnh, đôi môi mỏng, ánh mắt sâu thẳm kiên nghị, xem ra là một người có chủ kiến.
Đợi thêm vài năm nữa, khi các nét trổ mã rõ ràng.
Nếu ở lại Cam Châu cầm quân chống giặc, cũng sẽ là một bậc kiêu hùng.
"Từ Cam Châu đến kinh thành mất bao nhiêu ngày?" Triệu Húc hỏi cậu.
"Đi chặng nhanh chặng chậm, mất khoảng ba tháng." Triệu Kỳ đáp.
"Phủ Thuận Thiên so với Cam Châu của ngươi thì thế nào?"
"Rất phồn hoa, rất yên bình. Thần thấy mọi người đi lại trên đường đều áo mũ chỉnh tề, cử chỉ lễ độ, điệu bộ thong dong... Quả là mảnh đất phúc của hoàng thành. Tất nhiên là tốt hơn Cam Châu rất nhiều."
Triệu Húc lại hỏi: "Thế cung Đoan Bản so với phủ đệ Phúc vương của ông nội ngươi thì sao?"
Triệu Kỳ nhớ tới vẻ muốn nói lại thôi của Dương Lăng Tuyết ban nãy, bèn đáp: "Cung Đoan Bản là dinh thự của Thái tử, lại nằm trong Tử Cấm Thành, tất nhiên là tốt hơn Vương phủ của Phúc vương rồi. Chỉ là thần nhớ nhà. Tục ngữ có câu, ổ vàng ổ bạc cũng không bằng cái ổ chó nhà mình. Rời Cam Châu cũng đã nửa năm rồi, bao giờ Hoàng thượng mới thả thần về?"
"Thả?" Triệu Húc ngừng bút son, buồn cười nhìn cậu: "Sao hả, phụ thân ngươi, Phúc vương Thế tử hiện giờ công trạng hiển hách, đến mức khiến trẫm nảy sinh lòng kiêng dè sao? Ngươi tưởng trẫm gọi ngươi lên kinh là muốn giam lỏng ngươi ở đây làm con tin à?"
"Thần không dám."
"Không dám tức là đã từng nghĩ tới." Triệu Húc tiếp tục phê hồng, lại hỏi cậu: "Lúc ngươi lên kinh, Phúc vương dặn dò thế nào?"
"Ông nội bảo bệ hạ sai thần làm gì, thần cứ làm nấy. Bệ hạ chưa cất lời thì đừng nghĩ tới chuyện về Cam Châu."
"Phúc vương là người hiểu chuyện." Triệu Húc gật đầu.
Hắn không nói thêm gì nữa, chuyên tâm phê duyệt tấu chương, đến gần trưa, cuối cùng hắn cũng xử lý xong đống tấu chương cao tới hai thước bên tay trái. Triệu Húc thở hắt ra một hơi, vừa xoay xoay cổ tay cho đỡ mỏi thì đã thấy Đức Bảo dẫn theo một thái giám Bỉnh bút bưng hai chồng tấu chương lớn bước vào, đặt cạnh long án.
Triệu Húc hơi choáng váng: "Sao lại nhiều thế này?"
"Phổ đại nhân bảo quốc sự bề bộn, Nội các lực bất tòng tâm, xin bệ hạ tự mình lo liệu."
"Trẫm lập ra Nội các chẳng phải là để xử lý quốc sự sao?"
Đức Bảo bất đắc dĩ đáp: "Đây là tấu chương dồn ứ ở Nội các suốt nửa tháng nay... Chủ tử gia ngài cũng thật là, Phổ đại nhân hai năm nay làm việc quên ăn quên ngủ, bận đến mức chẳng có thời gian về nhà, chúng nô tỳ nhìn mà thấy xót xa. Cả Đại Đoan này đều trông cậy vào Phổ đại nhân gánh vác, ngài rảnh rỗi sinh nông nổi còn đi cãi nhau với ngài ấy làm gì? Rốt cuộc chịu khổ chịu nhọc chẳng phải lại là bản thân ngài sao."
Triệu Húc: "..."
Quả nhiên hậu quả của việc làm một Hoàng đế buông tay mặc kệ là uy nghiêm mất sạch, đến nay ngay cả Đức Bảo cũng dám chỉ thẳng mặt bất bình cho Phổ Dĩnh rồi.
Lát nữa đành phải nhờ a phụ đến nói đỡ vài câu trước mặt Phổ Dĩnh vậy.
Quan trọng nhất là, cái ngai vị này phải mau chóng chuyển giao đi, thế mới là nhất lao vĩnh dật.
Triệu Húc bất mãn xoa xoa chóp mũi, nói với Triệu Kỳ: "Chắc hẳn Phúc vương không dám nói thẳng, trẫm sẽ nói rõ với ngươi vậy. Trẫm chưa lập thê thiếp, không có con cái. Từ lâu đã nghe nói trưởng tôn của Phúc vương không tồi, nên mới mở lời xin ngươi từ chỗ Phúc vương."
Triệu Kỳ sững người, ngước nhìn hắn từ dưới đất, vẻ mặt có hơi bướng bỉnh.
Triệu Húc bật cười: "Sao, không phục à?"
"Bệ hạ có ý gì?"
"Ít bữa nữa phủ Tông Nhân sẽ sửa lại gia phả, từ nay về sau trẫm chính là Hoàng khảo của ngươi, ngươi sẽ là Thái tử."
"Thái tử? Ta sao?"
"Đúng vậy." Triệu Húc nói: "Ngươi không thử nghĩ xem, tại sao hồi kinh lại được ở cung Đoan Bản, trẫm lại tốn bao công sức sắp xếp phủ Chiêm Sự cho ngươi làm gì? Đợi vài năm nữa, trẫm sẽ truyền ngôi cho ngươi, gầm trời này đều quy phục ngươi cả."
Nói xong, hắn liếc nhìn Triệu Kỳ đang chìm trong im lặng, thuận miệng hỏi một câu: "Lộc trời cho thế này, đừng bảo là ngươi không muốn đấy?"
Triệu Kỳ cắn răng, qua một hồi lâu, dứt khoát dập đầu nói: "Xin Hoàng thượng thu hồi thành mệnh! Thần không muốn!"
Triệu Húc sực nhớ lại buổi sáng khi nhắc đến chuyện này với Phó Nguyên Thanh, biểu cảm trên mặt a phụ cười như không cười.
"Chàng cười gì vậy?"
"Dòng dõi Phúc vương là Nhương Di Tái vương do chính Thái Tổ hoàng đế đích thân phong tặng, trấn thủ Cam Châu bao năm qua, vô số lần chống trả người Thát Đát, cả họ trung liệt... Thế nhưng ta chẳng thấy họ có dã tâm quyền lực nào."
"Đó là đương nhiên. Nếu không thì ta nhắm trúng trưởng tôn nhà Phúc vương để làm gì chứ." Triệu Húc không phục nói.
"Chàng không sợ Triệu Kỳ không muốn làm Hoàng đế sao?"
Triệu Húc cười nhạo: "Sao có thể chứ! Dưới gầm trời này làm gì có kẻ nào không muốn làm Hoàng đế."
Phó Nguyên Thanh buông tiếng thở dài: "Hy vọng là vậy."
Triệu Húc nhìn chằm chằm tên nhóc đang quỳ dưới đất.
Trên gương mặt mang nét đặc trưng của dòng họ Triệu ấy, cái vẻ mặt vừa ngang tàng vừa bướng bỉnh kia cực kỳ quen mắt.
Triệu Húc không khỏi thấy đau đầu.
-- Lúc này hắn chỉ muốn lao ngay vào Thái Miếu để hỏi Thái Tổ hoàng đế xem, có phải năm xưa người xưng đế cũng là miễn cưỡng gượng ép không, nếu không sao lại sinh ra lắm con cháu chẳng màng tới ngai vị thế này?
--
Chú thích:
[1] Tái vương: Vương gia trấn ải chống ngoại xâm.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu