Phó Nguyên Thanh đứng trong Thính Đào cư, nhìn vị trí từng treo bức cảnh tuyết Thính Đào trên sảnh chính.
Thực ra đáng lẽ có thể không cho.
Thế nhưng dáng vẻ cầu xin bức tranh của Trần Cảnh mang theo chút ít kỳ vọng, y bèn không nỡ từ chối.
Chỗ treo tranh, còn lại một vết mờ nhạt màu.
Bức cảnh tuyết Thính Đào từng được coi như trân bảo, cứ thế tặng cho một tử sĩ, thế mà lại chẳng có quá nhiều luyến tiếc. Trái lại trong lòng còn giống như bớt đi thứ gì đó, nhẹ nhõm hơn đôi chút.
Đang mải thất thần, Phương Kính đã từ ngoài bước vào.
"Cha nuôi, xảy ra chuyện rồi." Phương Kính nói.
Phó Nguyên Thanh không hề vội vã hỏi lại, nhìn ra phía sau cậu ta: "Cất tranh kỹ rồi à?"
Phương Kính ngoái đầu lại nhìn, Trần Cảnh tay không cũng đi theo vào.
Nghe thấy câu hỏi, tử sĩ bèn chắp tay đáp: "Thuộc hạ cất kỹ rồi."
Phương thiếu giám thấy hắn bình thản đối đáp như vậy, không khỏi cảm thán vị chân long thiên tử này quả thực khác biệt, nói dối mà mặt không đổi, tim cũng không đập nhanh.
Phó Nguyên Thanh yên tâm gật đầu: "Ngươi có lòng hướng học, đó là chuyện tốt. Vài ngày nữa là Lập Xuân rồi, để Phương Kính sắp xếp cho ngươi vào Nội Thư đường, thông thạo mặt chữ rồi, hẵng đi xem bức họa ấy của Tiên đế, lúc đó sẽ có một tầng ý nghĩa khác."
Trần Cảnh vô cùng thản nhiên: "Vâng."
Lúc này Phó Nguyên Thanh mới quay sang nói với Phương Kính: "Bên Hầu Hưng Hải xảy ra chuyện gì?"
Phương Kính sững người: "Cha nuôi liệu sự như thần, thế mà đã biết là hắn. Nhi tử vừa nhận được mật báo của phiên tử, hôm nay Lưu Cửu dẫn người đến chiếu ngục, nói là muốn đưa Hầu Hưng Hải ra thẩm vấn."
Nghe đến đây, Phó Nguyên Thanh đã hiểu sơ qua được mọi chuyện, trầm ngâm một chút rồi nói: "Lật lại bản án hay là bịt đầu mối, chuyện này thì chưa chắc chắn được. Nhà Hầu Hưng Hải đã xét rồi, nhưng sổ sách mới chỉ tìm thấy một nửa, nửa cuốn sổ thất lạc kia đang ở trong tay kẻ nào thì cũng không ai hay biết. Bây giờ xem ra đã có vài kẻ sốt sắng rồi... Cũng tốt, không thế này thì chẳng bắt được cá lớn phía sau."
"Vậy chúng ta tính sao... Không thể để Lưu Cửu thực sự đưa Hầu Hưng Hải đi được, hắn mà đến Tây xưởng thì e là một đi không trở lại."
Website TruyenLau.com
Phó Nguyên Thanh gật đầu: "Để ta đi một chuyến vậy."
Phương Kính thở phào nhẹ nhõm: "Chỉ đợi câu này của người thôi. Nhi tử thay y phục cho người ngay đây."
Cậu ta lấy bộ y phục duệ tản ra cho Phó Nguyên Thanh, lại giúp Phó Nguyên Thanh thay bộ đạo bào mặc ở nhà ra, đang thu dọn thì cảm thấy có một ánh mắt nhìn chằm chằm vào mình, khiến cả người cậu ta không được tự nhiên, ngẩng đầu lên thì thấy Trần Cảnh đang nhìn sang, lập tức nhớ lại lời dặn dò của Trần Cảnh trước đó -- dạo này đừng mang mấy chuyện này tới phiền y.
Phương Kính rùng mình một cái. TruyenLau.com
Động tác cũng chậm lại.
Phó Nguyên Thanh cũng nhận ra ánh mắt của Trần Cảnh.
Website TruyenLau.com
"Sao thế?" Y hỏi.
Dường như Trần Cảnh cũng nhận ra sự đường đột của bản thân, cúi đầu im lặng.
"Ờm... Lão tổ tông... Trần Cảnh hắn..." Phương Kính mở miệng có phần khó khăn.
"Ngươi cũng muốn đi à?" Phó Nguyên Thanh hỏi.
Trần Cảnh ngẩng đầu, nhìn y: "Muốn đi."
"Muốn đi thì đi thôi." Phó Nguyên Thanh nói.
Phương Kính sai người dẫn hắn xuống, tìm một chiếc mặt nạ Thiên tướng quân dùng trong tế tự, che đi khuôn mặt gần như giống hệt Tiên đế của hắn, khi quay lại, Phó Nguyên Thanh đã tự mình thu xếp xong xuôi, đang cầm lấy thẻ ngà móc vào hông.
Phương Kính vội vàng chạy tới buộc thẻ ngà giúp y.
"Sao cha nuôi lại dẫn hắn ra ngoài? Nếu tướng mạo đó của hắn mà lộ ra ngoài, kẻ có ý xấu lại viện cớ nói cha nuôi không phải mất."
Phó Nguyên Thanh ôn hòa cười một tiếng: "Có thể nói ta không phải thế nào? Vấy bẩn thiên nhan? Hay là có ý đồ trộm long tráo phụng? Trong triều đều đã gọi ta là 'Hoàng đế đứng cạnh', có thêm một tội danh nữa thì đã tính là gì."
"Cha nuôi..."
"Với dung mạo như của Trần Cảnh, khi còn ở Đông xưởng chắc chắn không được phép tự do ra vào. Nay hắn đã làm lô đỉnh của ta, thời gian của ta và hắn đều không còn lại mấy tháng. Đưa hắn ra ngoài xem một chút cũng không sao..."
Phó Nguyên Thanh chỉnh lại tua rua của thẻ ngà, vắt chiếc áo choàng bên cạnh lên cánh tay, rồi vội vã ra cửa.
Đợi đến lúc ra tới cửa sau, xe ngựa đã đứng chờ sẵn, Trần Cảnh và phiên tử của Cẩm Y vệ đến lần trước đã chuẩn bị chỉnh tề đứng đợi y.
Phiên tử dẫn Trần Cảnh hành lễ: "Lão tổ tông ngài đến rồi."
"Lý đáng đầu." Phó Nguyên Thanh nói.
Lý Nhị cầm chiếc ghế nhỏ dùng để bước lên ngựa chạy tới, lót dưới xe, còn dùng ống tay áo cẩn thận lau chùi: "Lão tổ tông, mời ngài lên xe. Vị này... ờm, vị này ngồi đằng sau ạ?"
Phó Nguyên Thanh gật đầu, y cũng không cần người dìu đỡ, tự mình bước lên xe, vén rèm bước vào trong, Phương Kính đuổi theo nhét một cái lò sưởi tay và một chiếc ống ủ tay vào trong xe ngựa, lúc này mới thở hồng hộc nói: "Đi đi đi, đến chiếu ngục của Bắc Trấn Phủ ty."
Lý Nhị đánh xe, Phương Kính và Trần Cảnh ngồi ở sau xe.
Đi được một lúc, vào đến khu chợ sầm uất, Phương Kính liếc nhìn Trần Cảnh nãy giờ vẫn luôn im lặng, bèn mở lời mang đầy ngụ ý: "Tên Lưu Cửu xảo quyệt này, là lão nô qua ba triều rồi, năm xưa lúc Hiếu Đế còn tại vị đã là Bỉnh bút của Ty Lễ giám, cai quản Đông xưởng, trong lòng vẫn luôn khao khát vị trí Chưởng ấn Ty Lễ giám. Về sau Hiếu Đế băng hà, thời Thành Đế tại vị, gã vì vướng vào tranh đấu đảng phái nên bị giáng chức đuổi tới Chung Cổ ty... Nay đến thời Thành Thụy của chúng ta hiện giờ... Lưu Cửu lại đắc thế, trở thành Chưởng ấn Ngự Mã giám, Đề đốc Tây xưởng. Chậc chậc..."
"Đắc thế gì?" Trần Cảnh lên tiếng hỏi.
"Quan lại trên dưới triều ai nấy đều e dè lão tổ tông nhà chúng ta, nên mới muốn tìm người để kìm hãm lão tổ tông. Nhờ vậy mà nhớ tới Lưu Cửu."
Trần Cảnh trầm tư, gật đầu: "Nói về thâm niên, nói về thủ đoạn, Lưu Cửu quả thực rất phù hợp."
"Vạn tuế gia phê chuẩn phiếu nghĩ của Nội các, cho phép Lưu Cửu tự xây dựng phe cánh riêng, sánh ngang hàng với Đông xưởng, nên mới có Tây xưởng. Lưu Cửu ấy mà... nay đang được coi trọng vô cùng, lại qua lại thân thiết với Thái hậu và các vị trong Nội các, lúc này đây nào có ai cản nổi gã nữa. Đây chính là lý do vì sao ngay cả Chỉ huy sứ Bắc Trấn Phủ ty Lại Lập Quần, hay cho dù là Phương thiếu giám Đề đốc Đông xưởng ta đây cũng không thể ngăn Lưu Cửu lấy người..."
"Ngươi đang giải thích với ta lý do vì sao bắt buộc phải để lão tổ tông đích thân ra mặt sao?" Trần Cảnh hỏi cậu ta.
Phương Kính ngửa đầu nhìn trời: "Không hiểu, thật sự là không hiểu nổi... Lúc Vạn tuế gia phê chuẩn tấu chương trọng dụng lại Lưu Cửu, rốt cuộc trong lòng nghĩ thế nào?"
Lời cậu ta nói nghe thì thiếu quy củ, nhưng lại rất rõ ràng rành mạch.
Trần Cảnh vòng tay ôm tay áo ngồi đó, nét mặt bị che giấu sau lớp mặt nạ, chẳng ai nhìn rõ được.
Hắn không đáp lời, Phương Kính cũng không dám nói thêm.
Xe ngựa đi thẳng đến chiếu ngục.
Vào đến trong sân, Phó Nguyên Thanh vén rèm bước ra, cúi đầu định nhảy xuống xe ngựa, nửa chừng cánh tay lại bị người ta đỡ lấy, nhẹ nhàng mà vững vàng đáp xuống mặt tuyết.
Tiếp đó chiếc áo choàng khoác hờ hững trên vai y lại được buộc lại cẩn thận tử tế.
Phó Nguyên Thanh ngoái đầu lại nhìn, Trần Cảnh đã lùi lại một bước, cung kính tĩnh lặng đứng phía sau y.
Y không nói thêm gì, khẽ vén vạt áo, rảo bước đi vào Bắc Trấn Phủ ty.
Thiếu đế xuân tâm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.