Thiếu đế xuân tâm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thiếu đế xuân tâm

Tác giả : Hàn Nha

Chương 23: Trao đổi quyền bính

Lưu Cửu mang theo một xấp tấu chương hôm nay đã được phê hồng bước vào noãn các, đợi sau khi Thiếu đế vào trong, gã quỳ rạp xuống đất dập đầu, cười nói: "Chủ tử, phiếu nghĩ của Nội các hôm nay đã được đưa tới rồi. Vài việc vặt vãnh nô tỳ đã tiện tay phê hồng. Những việc còn lại đều ở chỗ này xin ngài xem qua.”
Thiếu đế tùy tiện lấy hai bản mở ra xem, sau đó liếc nhìn Phó Nguyên Thanh: "Đều là tố tội ngươi cả, a phụ thấy sao?"
Phó Nguyên Thanh đang ngồi hầu bút mực bên cạnh án thư, cũng không tức giận, chỉ đáp một tiếng: "Thần bị tố tội, cũng chẳng có gì lạ."
"Chủ tử, vốn dĩ không có nhiều tấu chương thế này đâu. Hôm nay lão tổ tông làm ầm ĩ ở buổi triều hội trước cửa Hoàng Cực, nói là phải tra xét Lục bộ, Lục khoa, các nha môn, thì mới có thể dẫn Hầu Hưng Hải ra thẩm vấn... Không chỉ vậy, còn nói phải dừng ân tuyển, cải cách khoa cử. Làm cho Sư lão đại nhân tức đến mức ngất xỉu. Chọc cho mọi người phẫn nộ rồi." Lưu Cửu nói.
Tay Thiếu đế khựng lại, nhìn Phó Nguyên Thanh, cũng không tỏ vẻ ngạc nhiên, hỏi: "A phụ muốn dừng ân tuyển?"
"Vâng."
"Ân tuyển ba trăm năm nay, a phụ nói dừng là dừng sao?"
"Ân tuyển hai năm một kỳ, các nha môn địa phương, thế gia, quý tộc tuyển chọn người có tài, báo lên Lại bộ, do Lại bộ khảo sát rồi mới cung cấp cho triều đình sai phái. Thuở mới lập quốc, Đại Đoan còn thiếu bóng nhân tài, thường xuyên có cảnh mười huyện nha thì chín chỗ trống. Nên mới sinh ra con đường ân tuyển này, cốt là để tuyển thẳng những thanh niên tuấn tú có tài." Phó Nguyên Thanh nói: "Nhưng khai triều ba trăm năm nay, quan lại triều đình đã dư thừa, trong đó không thiếu những kẻ 'ăn trên ngồi trốc'. Ân tuyển lại dính dáng đến ân tình qua lại, cực kỳ bất công. Lại nhìn khoa cử, trước có thi Đồng, tiếp đến là thi Viện, thi Hương, thi Hội... rồi mới đến được thi Đình. Tuyển chọn theo từng tầng, quan chủ khảo lại đông, còn dùng văn Bát cổ để cố định. Khả năng bị thao túng sẽ nhỏ đi. Tự khắc sẽ có những người xuất sắc cho quốc gia sử dụng. Đó mới là con đường đúng đắn."
Lúc Phó Nguyên Thanh chậm rãi nói từng câu, Thiếu đế dựa lưng vào đệm trên ngai vàng mỉm cười nhìn y.
Lưu Cửu tranh lời: "Phó Nguyên Thanh, ngươi thế này là đại nghịch bất đạo, làm hư hại quy củ của tổ tông! Ngươi không dâng tấu chương xin chủ tử mà đã định tự ý độc đoán chuyên quyền!"
Phó Nguyên Thanh đứng dậy khom người nói: "Hôm nay ở Ngự môn vốn định tấu xin chuyện này, không ngờ bệ hạ lại không thượng triều."
"Vụ án tham ô của Hầu Hưng Hải cũng thế, ân tuyển và khoa cử cũng vậy! Phó Nguyên Thanh, rốt cuộc ngươi đang ấp ủ ý đồ gì! Có phải còn định lát nữa quay về tự viết thánh chỉ rồi tự đóng dấu luôn không!" Lưu Cửu vẫn còn gào thét bên cạnh.
Phó Nguyên Thanh đã lôi cuốn tấu chương định dâng lúc triều hội từ trong ngực ra, hai tay dâng lên long án.
Thiếu đế cầm lấy, cẩn thận lật xem qua một lượt, rồi thở phào nhẹ nhõm -- may quá, không phải tấu chương xin cáo lão lui về ở ẩn như hồi Lập Xuân.
Hắn hỏi: "A phụ đây là muốn xin chỉ? Tra xét rõ triều dã, đình chỉ việc ân tuyển."
Nguồn copy từ TruyenLau.com "Vâng."
"Chuyện này sẽ bị người ta chửi rủa sau lưng đấy, a phụ đang chặn đường tài lộc và công danh của biết bao nhiêu người." Thiếu đế khuyên y: "Chưa kể, mười sáu bảo tỷ hiện đều nằm ở Ty Lễ giám của ngươi. Vốn dĩ dù trẫm có đồng ý hay không, cũng chẳng đáng kể tới."
Phó Nguyên Thanh ngẩng đầu, ngược lại còn khẽ mỉm cười: "Dân là gốc của trời, xã tắc cũng quan trọng. Danh tiếng của Phó Nguyên Thanh tính là gì. Bệ hạ có thể thấu hiểu khổ tâm của thần, thần đã vô cùng cảm kích."
Thiếu đế cầm bút phê hồng xong bèn đưa tấu chương cho y: "A phụ tự đem về đóng dấu đi."
Nguồn copy từ TruyenLau.com Giọng điệu hắn nhẹ bẫng, cứ như thể thứ Phó Nguyên Thanh sắp đóng dấu không phải là bảo vật quan trọng của quốc gia, mà là món đồ chơi trẻ con đùa giỡn vậy.
Cảnh tượng này làm Lưu Cửu sững sờ.
Gã quỳ rạp dưới đất, lắp bắp nói: "Chủ, chủ tử... Ngài ngàn vạn lần không được để Phó Nguyên Thanh uy hiếp. Đám thanh lưu ở tiền triều đều đang mong ngóng ra mặt thay ngài đấy."
Thiếu đế nhìn gã mỉm cười: "Tiên đế phó thác phụ chính, trẫm chưa đến tuổi nhược quán. Chuyện ở tiền triều vốn là giao cho Nội các và Ty Lễ giám cùng quản lý. Đây rõ ràng là ý của Tiên đế, sao ngươi có thể nói ra những lời bất kính như vậy được chứ?"
Lưu Cửu chợt nhận ra, quyền phê hồng mà mình đang nắm giữ, dường như có phần nực cười.
TruyenLau Chỉ cần ngọc tỷ vẫn còn trong tay Phó Nguyên Thanh, thì phê hồng cũng chỉ là một trò đùa mà thôi.
"Là, là nô tỳ lỡ lời. Xin chủ tử thứ tội." Gã vội vàng đổi giọng, nặn ra một nụ cười nịnh bợ: "Xin lão tổ tông đừng để bụng."
"Hôm nay trẫm gọi ngươi đến đây, là có việc khác." Thiếu đế nói: "Quyền lực điều động Ngũ quân trong thiên hạ, tổng cộng có một khối binh phù. Một nửa nằm ở Binh bộ, nửa còn lại ở Ngự Mã giám. Ngươi là Chưởng ấn Ngự Mã giám, có mang binh phù theo không?"
"Vẫn luôn mang theo sát người, bảo quản cẩn thận."
"Ừm. Lấy ra đây." Thiếu đế chìa tay.
Lưu Cửu mờ mịt lấy từ trong ngực ra một chiếc hộp nhỏ, mở cơ quan, bên trong là nửa khối binh phù. Gã đưa hai tay dâng lên, Thiếu đế bèn lấy đi thứ quyền bính dùng để điều động trăm vạn đại quân trong thiên hạ này.
"Lưu Cửu, thảo thánh chỉ thay trẫm." Thiếu đế nói tiếp.
"Vâng."
"Truyền lệnh Tổng binh Cam Túc, Dương Lăng Tuyết lập tức hồi kinh, thăng nhậm chức Đại đô đốc Binh mã Ngũ quân của phủ Đô đốc, gia phong Thái tử Thái bảo, vào triều bàn việc, nắm quyền khống chế lực lượng cảnh vệ vùng kinh kỳ, quản lý Ngự Mã giám, cùng Binh bộ chia nhau nắm giữ binh quyền."
Hắn nói xong lời này, không chỉ Lưu Cửu ngẩn người.
Ngay cả Phó Nguyên Thanh cũng bàng hoàng.
Một câu nói nhẹ bẫng của Thiếu đế, lại mang uy lực sấm sét ngàn cân.
Thăng chức cho Dương Lăng Tuyết làm Tổng nguyên soái toàn bộ quân đội của Đại Đoan, lại còn gia phong Cung bảo [1]. Đã trở thành người nắm giữ binh quyền lớn nhất kể từ khi triều Đại Đoan được thành lập. Tuy tuổi đời còn trẻ, nhưng đã có thể ngồi ngang hàng với Quyền Loan.
Cùng lúc đó, tước đi binh phù của Ngự Mã giám, trực tiếp thu hẹp quyền lực của Ngự Mã giám chỉ còn giới hạn trong cấm quân nội cung. Bản thân Lưu Cửu vốn là tâm phúc trước mặt Thái hậu.
Liên tưởng đến những lời lôi kéo của Thái hậu vào buổi sáng -- Phó Nguyên Thanh gần như có thể khẳng định, Thiếu đế tung ra chiêu này chính là để đối đầu với nhà họ Quyền.
Lưu Cửu mới phút trước còn dương dương tự đắc, nay sắc mặt đã trắng bệch, lắp bắp hỏi: "Chủ, chủ tử... Ngài làm vậy là..."
Thiếu đế dường như chẳng hề bận tâm, mỉm cười: "Quyền phê hồng đâu có dễ cầm như vậy. Hay là nói, có quyền phê hồng rồi, ngươi nghĩ trẫm muốn bổ nhiệm ai, còn phải nghe theo ý của ngươi?"
Cả người Lưu Cửu run rẩy, dập đầu nói: "Nô tỳ không dám! Chỉ là nô tỳ thảo thánh chỉ rồi, không biết lão tổ tông Ty Lễ giám bên này có chịu đóng dấu cho không?"
Lúc này lão tổ tông ngược lại rất phối hợp, giấu tay vào tay áo buông mi mắt nói: "Thiên hạ là thiên hạ của bệ hạ, triều đình cũng là triều đình của bệ hạ. Bệ hạ có chỉ, kẻ làm nô tỳ sao dám không tuân."
-- Vừa nãy là kẻ nào còn hùng hồn nói dân là gốc, xã tắc cũng quan trọng! Giờ thì lại thành thiên hạ của một nhà rồi? Khốn nạn! Đường đường là Chưởng ấn Ty Lễ giám, một chút thể diện cũng không thèm giữ? Quả nhiên đao to búa lớn thế nào cũng chỉ là một tên nô tài không cần thể diện!
Lưu Cửu không ngừng mắng chửi trong lòng, ngoài mặt lại nở nụ cười xu nịnh bò dậy thảo thánh chỉ cho Hoàng thượng.
Chữ viết của gã cực đẹp, việc chọn lọc câu từ cũng rất chừng mực, chẳng mấy chốc thánh chỉ đã viết xong.
Thiếu đế hài lòng: "Không tồi, ngươi lui xuống đi."
Lưu Cửu ngoan ngoãn tạ ơn rồi lui ra ngoài.
Ra khỏi đại điện gã mới thở phào nhẹ nhõm.
Gã lau mồ hôi lạnh trên trán, lại thấy Phương Kính và Đức Bảo đang nhìn gã với nụ cười như có như không, dường như mang theo vài phần mỉa mai.
Gã trừng mắt nhìn hai người họ một cái, vừa lầm bầm chửi rủa vừa đi ra ngoài.
*
"Dương Lăng Tuyết là bạn cùng trường ngày trước của ngươi đúng không?" Thiếu đế ra vẻ bâng quơ hỏi.
"Năm xưa thần từng cùng Dương đại nhân làm đệ tử của Phổ Bác Minh." Phó Nguyên Thanh nói: "Chỉ là không dám nhắc tới."
"Tại sao? Vì Phổ lão tiên sinh là tổ phụ của Phổ Dĩnh Phổ đại nhân, Phổ Dĩnh không thích ngươi, nên ngươi không dám nhắc sao?" Thiếu đế tò mò.
Phó Nguyên Thanh ngước mắt nhìn hắn.
Phó Nguyên Thanh nói: "Phổ phu tử có kiến giải uyên thâm về đạo Khổng Mạnh, về sau lại sùng bái Dương Minh tâm học, học trò trải khắp thiên hạ, danh tiếng vang dội cả nước. Thần từng có diễm phúc được nghe người giảng dạy. Nhưng từ khi bước chân vào cửa cung, thân phận hèn mọn, không còn xứng đáng làm học trò của Phổ phu tử nữa. Có vô tình gặp phu tử bên ngoài, thần cũng chỉ dám lùi bước tránh đi. Không dám làm ô uế danh tiếng hiền triết của Phổ phu tử."
"Vậy còn Dương Lăng Tuyết thì sao?" Thiếu đế hỏi.
"Dương tổng binh?" Phó Nguyên Thanh mỉm cười: "Dương tổng binh trấn thủ biên cương, ba năm mới hồi kinh một lần. Thần thân là nội thần không tiện lén lút kết giao. Tính ra, đã mười ba năm chưa từng gặp mặt rồi."
Thiếu đế quá hiểu a phụ của mình, biết rõ từng biến chuyển nhỏ nhặt nhất trong cảm xúc của y.
Giống như đống lửa trại chỉ còn lại mẩu củi tàn, loài kiến càng hiểu được sự ngắn ngủi của một ngày, tiếng ve sầu những ngày cuối hạ...
Bi thương tột cùng lại hóa thành trống rỗng.
Mọi chuyện vẫn cứ như vậy, chấp nhận số mệnh thôi.
Thiếu đế ném thánh chỉ chưa đóng dấu cùng nửa khối binh phù vừa đoạt lại từ tay Lưu Cửu cho Phó Nguyên Thanh.
"Bệ hạ đây là..." Phó Nguyên Thanh không hiểu ý hắn.
"Dương Lăng Tuyết về kinh thăm người thân dịp tháng Giêng vẫn chưa đi. Ngươi mang thánh chỉ đến phủ họ Dương đi. Vừa hay để hắn nợ a phụ một ân tình." Thiếu đế nói, rồi lầm bầm một câu: "Đừng vì chuyện lấy lòng phe Binh bộ ở tiền triều mà bán đứng ta nữa."
"Bệ hạ nói gì cơ?"
"À, nghe nói dạo này sức khỏe của Phổ phu tử vẫn luôn không tốt, ngươi tiện đường thay trẫm mang hai củ nhân sâm lâu năm qua đó. Nói là trẫm luôn nhớ mong ông ấy, nhớ những bài giảng của ông ấy. Mong qua tiết xuân ông ấy mau chóng khỏe lại. Trẫm đợi ông ấy."
Thiếu đế đứng dậy, vươn vai: "Trưa rồi, trẫm chợp mắt một lát. A phụ đi sớm về sớm. Ngươi vẫn đang phải kiểm điểm đấy, trước bữa tối trẫm phải nhìn thấy mặt ngươi. À đúng rồi, nhớ lấy ngọc tỷ đóng dấu vào đấy."
Phó Nguyên Thanh còn định nói thêm gì đó, Thiếu đế đã quay người đi vào Dưỡng Sinh đường, chỉ gọi Đức Bảo vào hầu hạ.
Y một tay cầm thánh chỉ, tay kia nắm chặt binh phù.
Y có một ảo giác không thể nói rõ.
Dương Lăng Tuyết không phải vô duyên vô cớ trở thành Đại đô đốc Binh mã thiên hạ, mà là vì y mới...
Lão tổ tông đứng lặng một hồi lâu, cuối cùng dập đầu nói: "Nô tỳ tạ ơn long ân của chủ tử."
--
Chú thích:
[1] Cung bảo: Tên gọi chung cho các chức Thái tử Thái bảo, Thiếu bảo.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu