Khi Phó Nguyên Thanh theo Vưu Khoan đến cung Từ Ninh, Thái hậu đã dùng xong bữa sáng, đang ở trong kinh phòng trên sườn Kỳ Duyên lễ Phật.
Vưu Khoan lên đó một chuyến, đi xuống nhỏ giọng nói: "Lão tổ tông, Thái hậu bảo ngài chờ một lát. "
Phó Nguyên Thanh chỉ có thể chờ đợi.
Trong ánh ban mai, kinh phòng nạm lá vàng tỏa sáng rực rỡ, âm thanh tụng niệm kinh văn nương theo tiếng mõ truyền xuống, khiến người ta như tắm mình trong cảm giác bình yên, sinh ra một loại ảo giác ngã Phật từ bi.
Chỉ có lão tổ tông là không có cảm giác này.
Thân thể y suy yếu, các khớp xương đã sớm phải chịu lạnh giá, bị mài mòn từ những ngày giặt quần áo giữa những ngày rét đậm ở Hoán Y cục, sau khi đứng một lúc, đã cảm thấy đầu gối đau buốt, ngay cả lưng eo cũng cứng đờ trĩu xuống.
"Cha nuôi, hay là về ngồi ghế khiêng một lát, nghỉ ngơi chút đi." Phương Kính đã nhận ra sự bất thường của y, nhỏ giọng nói.
"Mới có bao nhiêu thời gian. " Phó Nguyên Thanh ôn hòa mím môi cười cười: "Thái giám các điện trực đêm đứng liền một lúc đến nửa đêm, cũng không thấy ai yếu ớt như ta thế này. Không sao đâu. "
"Nhưng gân cốt của người... "
Phó Nguyên Thanh liếc nhìn kinh phòng, lắc đầu: "Ta không sao, đợi thêm chút nữa, Thái hậu bảo chờ một lát, vậy thì một lát nữa sẽ cho gọi thôi. Sắp rồi."
Nhưng cái chờ một lát này, lại trôi qua rất lâu.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tiếng tụng kinh dường như sẽ mãi không dừng lại.
Khi ánh vàng rực rỡ đều đã lan ra từ mặt trời nhô cao, mới nhìn thấy tỳ nữ bên người Thái hậu là Huệ Lan đi xuống, nàng nhún người hành lễ nói: "Lão tổ tông, Thái hậu mời ngài lên đó. "
"Được, ta biết rồi."
Phó Nguyên Thanh khẽ cử động cơ thể cứng đờ, những cơn đau như kim châm từ các khớp xương truyền đến càng thêm rõ rệt, sắc mặt y hơi nhợt nhạt, nhưng vẫn làm ra vẻ không có chuyện gì, cất bước đi theo Huệ Lan.
TruyenLau
Phó Nguyên Thanh dập đầu bên ngoài kinh phòng nói: "Thái hậu, Phó Nguyên Thanh đến rồi."
Một nữ tử duyên dáng quý phái đang quỳ gối trước khảm thờ Phật trong kinh phòng, ngoái đầu liếc nhìn y một cái, chậm rãi nói: "Ai gia sai Vưu Khoan đến Ty Lễ giám mời ngươi, đã hơn một canh giờ rồi, Phó chưởng ấn cũng cao giá thật."
Phó Nguyên Thanh cúi người nói: "Thần đi dự buổi Ngự môn thiết triều từ giờ Dần, đến muộn một chút, xin Thái hậu thứ tội."
"Dù sao ngươi cũng là nội thần, trong lòng nên có chủ tử, chuyện triều hội và chuyện đại nội bên nào nặng bên nào nhẹ, hẳn ngươi phải rõ ràng. Đừng chăm lo việc này bỏ bê việc khác, quên mất bổn phận của mình."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Thần không dám."
Thái hậu chắp tay lại vái Bồ Tát thêm mấy vái, tỳ nữ bên cạnh đỡ bà đứng dậy, chậm rãi bước ra khỏi kinh phòng, lúc đi ngang qua, bà dừng lại trước mặt Phó Nguyên Thanh một chút, lại nói: "Bình thân đi."
"Vâng."
Khuê danh của Thái hậu là Quyền Oanh, cũng từng là kỳ nữ vang danh kinh thành.
Tài sắc vẹn toàn, so với nam giới cũng không hề kém cạnh.
Phụ thân bà là Thái bảo Quyền Loan, quyền lực trải rộng khắp triều dã, cùng vị trí Tam công với Ô Lư Khâu, mang tước hiệu thế tập Hàm Ninh hầu, giữ chức Tổng binh Đại Đồng kiêm Bình Lỗ Đại tướng quân. Cũng chính vì phụ thân bà là nhân vật tay nắm binh quyền, có tầm ảnh hưởng lớn như vậy, nên Quyền Oanh mới buộc phải bị gả vào hoàng gia, làm Hoàng hậu của Triệu Cẩn.
Kể từ đó về sau, dần dần, vị tiểu thư nhà họ Quyền đã biến mất khỏi ký ức của mọi người, thay vào đó là một nữ tử sống dựa vào hoàng quyền, một biểu tượng, một biểu tượng được gọi là Thái hậu.
Thái hậu không có con.
Lại vì gia thế quá mức hiển hách, cũng không thể giao Triệu Húc cho bà nuôi dưỡng. Sau khi Triệu Húc lên ngôi, bà đành phải ẩn mình sâu trong chốn hậu cung, lấy việc lễ Phật để sống qua ngày.
Hoàng đế sẽ đến thỉnh an theo lịch.
Mỗi năm chỉ được gặp người nhà mẹ đẻ một lần.
Đây chính là tình thân duy nhất của bà.
Phó Nguyên Thanh nhìn bóng lưng bà, đôi khi y nghĩ... chốn cung đình này giống như một chiếc lồng giam, nữ tử tài hoa tuyệt thế cỡ nào, cũng chỉ có thể làm chim dạ oanh trong lồng, ở nơi này nhỏ máu rơi lệ cho đến tận cuối đời.
"Những chuyện xảy ra từ đầu năm, ai gia đã nghe nói rồi." Thái hậu đi dạo trong ngự hoa viên, chậm rãi cất lời: "Tiền triều không yên ổn, hậu cung cũng chẳng có cách nào bình an."
"Là lỗi của thần."
"Ta lại thấy không phải lỗi của ngươi. Hoàng đế lớn rồi... chúng thần tiền triều đương nhiên khó tránh khỏi có chút ý kiến. Chuyện mười sáu bảo tỷ phải trả lại cho cung Càn Thanh, ai gia không cần nhắc lại nữa. Vốn dĩ chuyện của tiền triều, hậu cung cũng không được phép xen mồm vào." Thái hậu nói rồi dừng bước, quay lại nhìn y: "Ai gia gọi ngươi đến đây, chỉ vì một chuyện, mùa hè này Hoàng đế sẽ làm lễ quán, chuyện đại hôn, ngươi đã có dự tính gì chưa?"
Lời của Thái hậu không khiến Phó Nguyên Thanh kinh ngạc.
Phó Nguyên Thanh đáp: "Về việc chọn ứng cử viên, đại hôn của bệ hạ, Ty Lễ giám và Nội các đang bàn bạc, các tiểu thư khuê các của các gia tộc, chỉ cần là những nữ tử đến tuổi cập kê, tài đức vẹn toàn, đều đang lần lượt được trình báo lên."
"Quyền Du." Thái hậu thốt ra một cái tên.
Phó Nguyên Thanh ngẩng đầu nhìn bà.
"Con gái của huynh đệ chi thứ nhà họ Quyền." Thái hậu nói: "Lần Trung thu trước vào cung, ai gia đã nhìn qua, rất dịu dàng trang nhã. Có thể làm quốc mẫu."
"Thần nhớ rồi, sẽ đưa vào danh sách."
Thái hậu nói: "Danh sách, chẳng qua cũng chỉ làm cho có lệ. Cuối cùng vẫn phải xem kẻ đó có đội nổi mũ phượng hay không. Cổ không đủ cứng, e là sẽ gãy gập dưới chân núi Vạn Tuế mất."
Phó Nguyên Thanh khom người nói: "Thần ngu muội, xin Thái hậu chỉ bảo rõ."
Thái hậu chậm rãi bước đến trước mặt y, đánh giá người đang cúi đầu.
Một lát sau nói: "Dùng phượng vị hậu cung hiện tại, đổi lấy sự ủng hộ của Binh bộ tiền triều, có tính là một vụ mua bán có lời không?"
Phó Nguyên Thanh không nói gì.
Thái hậu khẽ thở dài: "Ta nghe nói Phó công công đã giao lại quyền phê hồng cho Lưu Cửu. Đại ấn Đông xưởng cũng giao cho Phương Kính... Chắc hẳn ngươi rất thấu hiểu hàm nghĩa của mấy chữ 'từng bước gian nan'. Vài tháng nữa, Hoàng đế làm lễ quán. Sau khi giao trả bảo tỷ, Phó công công định đi đâu về đâu? Vẫn nên sớm tính toán thì hơn."
"Tạ Thái hậu chỉ giáo." Phó Nguyên Thanh nói: "Xin cho thần suy nghĩ thêm."
Thái hậu còn định nói thêm điều gì, đã nghe thấy Huệ Lan bẩm báo: "Hoàng đế đến rồi."
Chưa đợi bà kịp phản ứng, Đức Bảo dẫn đường, Thiếu đế đã ngồi trên kiệu tiến vào hoa viên.
Thiếu đế khoác trên người bộ áo bào thêu rồng màu vàng óng, đầu đội băng trán bằng lưới sa mỏng, trông tinh thần tuấn tú sáng láng, ngồi trên kiệu cười nói: "Thời tiết đẹp như vậy, mẫu thân tản bộ, sao không gọi trẫm đi cùng?"
Thiếu đế xuân tâm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.