Trong ngoài điện Dưỡng Tâm đèn đuốc sáng trưng.
Có lẽ vì phải chờ đợi hơi lâu, Phổ Nhĩ không kìm được sốt ruột, đi đi lại lại mấy vòng trong điện, chốc chốc lại ngóng về phía Đông Noãn các.
Ô Duệ Thành thở dài: "Mẫn Hân, bình tĩnh chút đi."
Phổ Nhĩ vốn tính tình nóng nảy, nghe vậy lại càng sốt ruột hơn: "Huynh bảo ta làm sao mà bình tĩnh cho được! Đang đầu năm, Lang trung Văn Tuyển ty Hầu Hưng Hải của Lại bộ đã bị Cẩm Y vệ bắt vào Bắc Trấn Phủ ty hơn ba canh giờ rồi! Không lý do, không cớ sự! Mắt thấy kỳ ân tuyển đầu năm sắp bắt đầu, bao nhiêu thanh niên tài tử đang chờ con đường này để xuất sĩ làm quan, tên Phó Nguyên Thanh kia rốt cuộc muốn làm gì?! Quá ngông cuồng! Không coi ai ra gì!"
Ô các lão vốn đang nhắm mắt dưỡng thần, nghe đến đây, chậm rãi nâng mí mắt liếc nhìn Phổ Nhĩ một cái.
Phổ Nhĩ còn định nói thêm gì đó, Ô Duệ Thành đã vội vàng ngăn lại, nói: "Đứng trước ngai vàng, Mẫn Hân ăn nói cho cẩn thận."
Tiếng gió tuyết ngoài cửa sổ càng rít gào dữ dội hơn, có nội thị đẩy cánh cửa lớn của điện Trung Chính ra, một trận gió rét thấu xương bất chợt lùa vào, cuốn theo những bông tuyết to như lông ngỗng rơi xuống nền điện. Mấy người vô thức ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy thái giám chưởng quản điện Dưỡng Tâm là Đức Bảo đang vén rèm cửa, Phó Nguyên Thanh bước qua bậu cửa đi vào.
Y khoác trên người một chiếc áo choàng bằng lông cừu pha lông chồn màu thiên thanh. Lớp lông chồn đen tuyền quấn quanh cổ, che lấp đi nửa khuôn mặt, chỉ có thể nhìn thấy đôi mày kiếm mắt sao chìm trong bóng đêm, làm bật lên màu trắng muốt của những bông tuyết đọng trên lớp lông thú.
Vạt áo choàng tung bay khi y vội vã bước vào, phần gấu áo còn mang theo chút gió tuyết, đã ướt sũng. Bên dưới lộ ra bộ y phục duệ tản [1] bằng vải lụa thô màu xanh đen, không có ngọc bội hay trang sức gì, ngay cả hoa văn trên áo cũng là hoa văn tiêu chuẩn của quan nội thị, thoạt nhìn lại có vẻ khiêm nhường, giản dị.
Phổ Nhĩ bèn lớn tiếng chất vấn: "Phó Nguyên Thanh, ngươi tới đây làm gì!"
Phó Nguyên Thanh bước vào đại điện, cởi áo choàng, thái giám chưởng quản điện Dưỡng Tâm vội vàng đỡ lấy giúp y. Y nhận lấy xấp tấu chương được bọc bằng vải vàng và giấy dầu từ tay Phương Kính, đưa mắt lướt qua từng vị trọng thần của đất nước đang có mặt tại đây.
"Đức Bảo, chuẩn bị ghế đẩu cho hai vị Các lão." Phó Nguyên Thanh ra lệnh.
Phổ Nhĩ lại gặng hỏi: "Phó Nguyên Thanh, ngươi định cản trở bề tôi diện thánh sao?"
Phó Nguyên Thanh vốn đang đứng buông thõng tầm mắt, hàng mi dài mượt dịu dàng rủ xuống che khuất ánh nhìn, ánh nến trong điện Trung Chính hắt lên hàng mi y những vệt sáng lấp lánh khẽ rung rinh, nghe Phổ Nhĩ nói vậy, y mới ngước mắt lên, hai tay giấu trong tay áo, đáp: "Không phải ta muốn cản trở các vị đại nhân diện thánh, mà quy củ bao năm nay là tháng Giêng không nghe chính sự, không bàn triều sự. Đêm nay gió tuyết ập đến bất ngờ, bên ngoài lại rét buốt vô cùng, Ô các lão và Hành các lão tuổi tác đã cao, vẫn nên sớm..."
"Vậy nên tháng Giêng có thể tùy tiện bắt người?" Phổ Nhĩ hung hăng hỏi vặn lại: "Chiều nay Cẩm Y vệ đã bắt Lang trung Lại bộ Hầu Hưng Hải của ta, cả nhà hắn vừa ăn tết Nguyên Tiêu xong đã tan cửa nát nhà, đây gọi là để người ta ăn một cái tết ngon sao?"
Phó Nguyên Thanh khẽ thở dài, hỏi: "Phổ đại nhân làm phiền hai vị Các lão của Nội các, kéo nhau cùng vào đại nội, là vì chuyện này sao?"
"Thế nào gọi là vì chuyện này?" Phổ Nhĩ tức giận: "Bắt bớ triều thần là việc của Cẩm Y vệ sao? Ngày mai thiết triều là phải tấu báo việc ân tuyển, mà nay Hầu Hưng Hải đã bị tống vào chiếu ngục rồi."
Phó Nguyên Thanh bước tới hai bước, nhưng vẫn chưa vượt qua vị trí của mấy vị trọng thần, chỉ đứng ở chỗ gần cửa điện hơn một chút, ôm xấp tấu chương khom người chắp tay nói: "Xin Phổ đại nhân chớ nóng vội, nghe ta giải thích."
"Ngươi nói đi! Để ta xem ngươi có thể nói ra được cái lý lẽ gì." Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Vị trí Lang trung Văn Tuyển ty của Lại bộ, Phổ đại nhân ắt hẳn phải rõ. Phẩm cấp tuy thấp, nhưng lại có thể thao túng việc điều động, thăng chức của toàn bộ quan lại trong triều. Ta đã sai người điều tra rồi, kể từ khi nhậm chức năm năm trước, Hầu Hưng Hải đã nhiều lần có cơ hội thăng tiến điều chuyển, nhưng lại liên tục thoái thác. Mục đích chính là để 'ăn trên ngồi trốc', lấy việc công làm lợi tư. Hắn thao túng việc đánh giá quan lại, nhận hối lộ, việc điều động, thăng chức hay hạch tội quan viên toàn dựa vào sở thích cá nhân. Mọi chức quan lớn nhỏ ở các địa phương đều được định giá rõ ràng, kẻ nào nộp tiền thì được bổ vào chỗ béo bở, kẻ không nộp tiền thì đày ra chốn xa xôi hẻo lánh. Cẩm Y vệ vừa lục soát nhà hắn, tìm thấy sổ sách ghi chép, trong năm năm nhậm chức, số tiền tham ô đã lên tới hơn hai triệu lạng bạc trắng, tương đương với tiền thuế một năm của Chiết Giang."
Phổ Nhĩ vẫn cứng miệng: "Chuyện này lẽ ra phải thông báo cho ta, giao cho Tam Pháp ty xử lý, không đến lượt ngươi can dự."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Vụ án tham ô của Hầu Hưng Hải, Bắc Trấn Phủ ty đã có chứng cứ xác thực. Với chức vụ của hắn, ngồi ở vị trí đó mà dám tham ô hơn hai triệu lạng, đứng sau chắc chắn còn kẻ chủ mưu khác... Trong cuốn sổ sách tịch thu được, thậm chí có cả quan viên của Tam Pháp ty cũng dính líu vào. Lúc này nếu dựa vào Tam Pháp ty e là không ổn." Phó Nguyên Thanh giải thích.
Phổ Nhĩ sững người, sau đó thẹn quá hóa giận: "Phó Nguyên Thanh, ngươi đang ngậm máu phun người ám chỉ ta cũng nhận hối lộ sao?!"
Phó Nguyên Thanh khựng lại, theo phản xạ buột miệng gọi: "Mẫn Hân huynh..."
Phổ Nhĩ phẩy tay, chán ghét nói: "Một tên cung nô dịch đình [2] như ngươi thì có tư cách gì mà xưng huynh gọi đệ với ai!"
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Phó Nguyên Thanh lập tức im lặng nhìn hắn ta.
Ánh mắt sâu thẳm đen nhánh, chất chứa những cảm xúc không thể tả rõ.
Bị y nhìn như vậy, Phổ Nhĩ hơi chột dạ, khẽ ho han một tiếng: "Có lời gì thì cứ nói thẳng, bớt mồi chài lôi kéo quan hệ đi."
Trong lúc đang tranh cãi giằng co, từ gác lầu chuông bỗng vọng tới tiếng chuông báo giờ thượng triều.
Ô Lư Khâu nãy giờ vẫn ngồi nhắm mắt dưỡng thần trên ghế đẩu bỗng mở mắt ra, nhìn về phía ngai vàng trống không, thở dài một tiếng rồi run rẩy đứng dậy: "Phổ đại nhân."
Ông ta giữ vị trí Thủ phụ đã tròn mười ba năm, uy vọng trong triều cực kỳ cao, học trò trải khắp nơi.
Ông ta vừa mở miệng, Phổ Nhĩ lập tức cung kính hành lễ: "Các lão."
"Rằm tháng Giêng đã qua, hiện tại đã là ngày mười sáu, thêm một canh giờ nữa là đến buổi Ngự môn thiết triều đầu tiên của Hoàng đế trong năm nay." Ô Lư Khâu chậm rãi nói: "Có tranh cãi gì thì tạm gác lại, đợi đến buổi chầu rồi hãy bàn tiếp."
Uy danh của Ô Lư Khâu rất cao, lời nói ra càng thêm sức nặng, Phổ Nhĩ tuy không cam lòng nhưng cũng đành phải nghe theo.
Các lão quay đầu lại nhìn Phó Nguyên Thanh: "Giữa năm nay, bệ hạ sẽ cử hành lễ Quán."
Phó Nguyên Thanh đáp: "Vâng."
"Mười ba năm trước, Tiên đế phó thác, lệnh cho lão hủ và Phó chưởng ấn phò tá bệ hạ trưởng thành, giữ vững giang sơn Đại Đoan. Mười ba năm nay, Phó chưởng ấn lo liệu trong ngoài, lại thay bệ hạ nắm quyền phê hồng, lên triều xưng thần. Chỉ là... nay bệ hạ đã sắp trưởng thành." Giọng ông ta vẫn bình thản như thường, nhưng lời lẽ lại mang uy lực sấm sét: "Phó chưởng ấn định bao giờ mới giao trả mười sáu bảo tỷ lại cho quân thượng?"
Tất cả những người có mặt tại đó đều nín thở.
Đây là vấn đề mà cả triều đình quan tâm nhất, cũng là vấn đề gay gắt nhất hiện nay, vậy mà Ô Lư Khâu lại hỏi ra một cách điềm nhiên như thế.
Phó Nguyên Thanh nhìn ông ta, đôi mắt đen nhánh tĩnh lặng đáp: "Mười sáu bảo tỷ đang nằm ở Ty Lễ giám, Ty Lễ giám vốn thuộc về đại nội, thiên hạ đều là của bệ hạ, nên không có chuyện 'giao trả' ở đây."
"Phó chưởng ấn đã nghĩ kỹ rồi sao? Nhất quyết muốn khư khư cố chấp, đi theo con đường này?"
"Ô các lão." Phó Nguyên Thanh đáp lời ông ta: "Sau khi nhận lời thác gửi trước thần miếu, trước nay ta chỉ có một con đường này để đi."
Ô Lư Khâu khẽ ho một tiếng: "Thôi bỏ đi, các vị, đi thôi. Một lát nữa chúng ta sẽ gặp bệ hạ ở cửa Thái Hòa."
Ô các lão muốn rời đi, Ô Duệ Thành đã tiến lên dìu đỡ, một nhóm người cùng đi ra ngoài điện Dưỡng Tâm.
Khi đi ngang qua Phó Nguyên Thanh, Phổ Nhĩ hỏi y: "Phó Nguyên Thanh, ngươi có còn nhớ bản thân cũng từng là quan phục vụ Hàn Lâm, cũng là người từng đọc thi thư của thánh hiền không? Chí hướng năm xưa của ngươi đâu rồi, văn tâm của ngươi đâu rồi? Biến đi đâu mất cả rồi? Lẽ nào lấy cho chó gặm hết rồi sao?"
"Mẫn Hân!" Ô Duệ Thành vội vàng kéo hắn ta lại, nhìn về phía Phó Nguyên Thanh với dáng vẻ đầy xa lạ và cô độc kia: "Huynh ấy lỡ lời, mong Phó chưởng ấn đừng trách."
Phó Nguyên Thanh không nhìn họ.
Y chỉ khẽ nhấc mi mắt, nhìn ra màn gió táp tuyết cuộn bên ngoài cửa điện.
"Phổ đại nhân nói không sai, có những chuyện, cứ nhớ đến chỉ tổ thêm phiền muộn. Làm nô tỳ rồi, đã sớm quên sạch."
Phổ Nhĩ không ngờ y lại đáp lời như vậy, miệng hùm gan sứa lầm bầm: "Ta, ta về viết tấu chương ngay đây, hôm nay ở cửa Thái Hòa, ta sẽ tố tội ngươi."
"Đều là tấu chương Nội các đã đề xuất ý kiến, Ty Lễ giám đã phê hồng đây. Đều là tố tội ta cả. Phổ đại nhân cứ tự nhiên." Phó Nguyên Thanh đặt xấp tấu chương trên tay lên long án, chắp tay khom người hành lễ sát đất: "Gió tuyết cùng đến, chư vị đại nhân đi đường cẩn thận."
*
Một nhóm quan lại cuối cùng cũng đi khuất, rời khỏi điện Dưỡng Tâm qua mấy tòa đại điện, ra đến quảng trường, Phổ Nhĩ mới hỏi Ô Duệ Thành: "Thông Đạt, sao huynh lại cản ta?"
Ô Duệ Thành bất đắc dĩ nhìn hắn ta: "Đệ cũng đã tứ tuần rồi, sao vẫn không giữ được bình tĩnh thế. Hơn nữa, có những lời vốn là nỗi đau của người ta, cần gì phải nói."
"Là Phó Nguyên Thanh tự mình sa đọa, quên mất lời thề dọn sạch triều cương, trả lại cho thiên hạ một thời thái bình thịnh trị, y quên nhưng ta không quên!" Phổ Nhĩ tức giận đến run rẩy, chỉ tay về phía điện Dưỡng Tâm nói: "Chịu cung hình, trở thành nô tỳ trong chốn cung cấm này, cả con người y đã thay đổi hoàn toàn! Thao túng triều chính, lộng quyền dối vua, mọi người giận mà không dám nói, nhưng Phổ Nhĩ ta không sợ y! Nếu bảo ta nói, năm đó y nên tự sát đi, đỡ làm nhục cốt cách của nhà họ Phó như thế này!"
"Nhưng Lan Chi đệ ấy..."
"Huynh đừng gọi y là Lan Chi. Một kẻ nô tỳ, không xứng." Phổ Nhĩ nói xong câu này, có lẽ cũng tự thấy lời mình nói quá đỗi thô bỉ, không nhịn được thở dài một tiếng: "Phó Nguyên Thanh trước kia là hạng người thế nào... nay lại luồn cúi mưu đồ quyền hành, đùa bỡn triều chính. Ta vừa giận y không cố gắng, vừa thương xót cho số phận bất hạnh của y..."
Nói đến cuối cùng, hốc mắt Phổ Nhĩ đã đỏ hoe, giọng điệu nghẹn ngào.
"Ta đau lòng, đau lòng lắm chứ! Sao y có thể ra nông nỗi này... Sao có thể chứ?"
Ô Duệ Thành ôm tấm hốt trước ngực, ngoái đầu nhìn lại điện Dưỡng Tâm đang chìm trong gió tuyết.
Hắn ta khẽ thở dài: "Thân ở nội đình, đệ ấy chắc chắn có rất nhiều nỗi khổ tâm không tiện tỏ bày cùng ngoại thần chúng ta."
"Không tiện? Ta thấy y đang tận hưởng việc đó thì có." Phổ Nhĩ nói: "Huynh cứ nhìn mà xem, tháng sáu năm nay, chắc chắn y sẽ không giao trả mười sáu bảo tỷ lại cho Hoàng đế đâu."
"Ta vẫn tin đệ ấy." Ô Duệ Thành nói.
"Ta cũng muốn tin y lắm, thế nhưng..." Phổ Nhĩ bất đắc dĩ thở dài.
*
Phó Nguyên Thanh đứng trong điện Trung Chính thêm một lúc nữa, Đức Bảo từ hậu điện đi ra, rụt rè gọi: "Lão tổ tông..."
"Hoàng thượng vẫn không muốn gặp ta sao?" Phó Nguyên Thanh hỏi.
Đức Bảo tỏ vẻ khó xử, co rúm người gật gật đầu: "Chủ tử, chủ tử ngài ấy dặn: nếu a phụ có việc gì, cứ mang ra cửa Thái Hòa mà bàn. Giữa mùa đông lạnh lẽo thế này, trẫm thấy trong người lười nhác, còn... còn chưa muốn dậy."
Phó Nguyên Thanh đứng lặng người một lúc, khẽ bật cười.
Tiếng cười này rơi vào tai khiến Đức Bảo xót xa: "Lão tổ tông, hay là để nô tỳ vào bẩm báo lại với chủ tử Vạn tuế gia..."
"Không cần đâu." Phó Nguyên Thanh vung vạt áo, bước ra khỏi điện Trung Chính.
Tuyết bên ngoài vẫn rơi lả tả như lông ngỗng.
Ngẩng đầu nhìn trời, những bông tuyết bám vào lông mi y, tan chảy thành những giọt nước đọng lại nơi đó, luyến tiếc không chịu rơi xuống.
Phương Kính ôm áo choàng vội vàng theo sau.
"Lão tổ tông, dù thế nào người cũng đừng để bị lạnh."
"Đã mấy năm rồi Hoàng thượng không gọi ta là a phụ, tại sao hôm nay lại gọi như thế?" Phó Nguyên Thanh lẩm bẩm, không biết là nói cho Phương Kính nghe, hay là đang tự nói với chính mình: "Từ năm ngoái, Hoàng thượng đã ít khi gặp mặt ta, ngoài việc nhìn thấy từ xa trong các buổi chầu, ngày thường cũng chẳng mấy khi triệu kiến..."
Đứa trẻ sắp đến tuổi nhược quán, không còn là đứa trẻ mềm mại có thể ngoan ngoãn chui vào vòng tay y nữa.
Trừ khử phe đối lập, trọng dụng phe thanh lưu, những động thái của Thiếu đế trong triều đình thời gian qua không hề nhỏ.
Lờ mờ đã tỏa ra khí thế rồng hổ.
Cánh cửa lớn của điện Dưỡng Tâm ngay trước mắt. Phó Nguyên Thanh nhìn một lúc, không thể diễn tả rõ mớ cảm xúc hỗn độn trong lòng, cuối cùng mọi thứ chỉ đọng lại thành một khoảng trống rỗng.
Mười ba năm dốc cạn tâm huyết, dường như sắp biến thành một trò cười.
Gió lạnh thấu xương, nhưng chẳng hiểu sao, trong lòng y lại càng lạnh giá hơn.
Dáng vẻ y như thể chỉ chực nương theo chiều gió mà bay đi mất, thế nhưng y vẫn kiên định đứng vững dưới mái hiên. Mãi một lúc lâu sau, khi chân trời bắt đầu hửng sáng, y mới sực tỉnh, bước xuống những bậc thềm đá, đi thẳng ra khỏi điện Dưỡng Tâm, bước lên chiếc ghế khiêng đang chờ sẵn bên ngoài.
"Đã là giờ nào rồi?" Y hỏi.
"Sắp đến giờ Dần rồi ạ."
"Xuất cung thôi." Y buông tiếng thở dài.
"Nhưng còn buổi thượng triều..."
Phó Nguyên Thanh ho khan vài tiếng: "Chẳng phải con khuyên ta bớt lo nghĩ đi sao? Còn đi thiết triều làm gì nữa?"
Phương Kính ngập ngừng hỏi: "Nhưng buổi Ngự môn thiết triều hôm nay, chắc chắn sẽ bàn đến vụ án tham ô của Hầu Hưng Hải..."
Phó Nguyên Thanh lắc đầu, lại ho hai tiếng, trận ho này khiến chân tay y lạnh ngắt, vừa mở chiếc khăn tay ra, đã thấy những vết máu đỏ sẫm loang lổ thấm ướt một mảng.
Phương Kính hoảng hốt: "Lão tổ tông!"
Phó Nguyên Thanh nhắm mắt thở dốc dồn dập một lúc lâu mới nói: "Về thôi..."
Y vẫn chưa thể chết.
Ít nhất là chưa phải bây giờ.
--
Chú thích:
[1] Duệ tản (曳撒): Là tên một kiểu áo choàng dài cực kỳ phổ biến vào thời nhà Minh, có phần thân trên ôm sát, phần dưới là váy xếp ly rộng, hai bên hông thường có các nếp gấp (mã diện). Kiểu áo này thường gắn liền với hình ảnh các quan lại, thị vệ hoặc Cẩm y vệ.
[2] Dịch đình là cách gọi khác của hậu cung.
Thiếu đế xuân tâm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.