Thiếu đế xuân tâm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thiếu đế xuân tâm

Tác giả : Hàn Nha

Chương 67: Hòa chung ánh sáng, cùng làm cát bụi

Khi chưa tròn mười bốn tuổi, Tào Bán An đã bán mình tự hoạn, tiến vào Vương phủ của Thân vương, lọt vào mắt xanh của Lý Tài Lương - lúc bấy giờ chỉ mới là thái giám chưởng quản Vương phủ, rồi bái ông làm sư phụ.
Hắn ta vào Vương phủ chưa được nửa năm, Triệu Cẩn đã được phong làm Thân vương, chính thức ra lập phủ riêng.
Ở trong con hẻm sau cửa Vương phủ, người cha cờ bạc của hắn ta vừa vẫy đuôi van xin lại vừa đe dọa ép buộc hắn ta, khiến hắn ta phải moi hết mấy đồng tiền đồng cuối cùng trên người ra đưa cho lão.
"Ngươi mà không có tiền đưa ta, e là ta đành phải đưa tỷ tỷ ngươi vào lầu Thu Ba thôi." Người cha của hắn ta nhận tiền rồi vẫn chưa mãn nguyện, nói với hắn ta.
Tào Bán An chỉ thấy tuyệt vọng, hỏi lại: "Lầu Thu Ba là chỗ nào, sao cha lại nhẫn tâm như vậy. Ngày con bán mình, cha đã nói sẽ không làm khó tỷ tỷ nữa, còn nói sẽ dành dụm tiền tìm cho tỷ ấy một chỗ tử tế cơ mà."
"Thế à, ta có nói thế à?" Người cha vô liêm sỉ vặn lại: "Ta chỉ biết trong nhà không có tiền, ở nhà có bốn năm miệng ăn đang chực chờ, thì cũng phải sống chứ. Sống không nổi nữa thì phải nghĩ cách thôi. Tỷ tỷ ngươi cũng đã lỡ thì, bây giờ không có của hồi môn thì chẳng ai rước, cứ để ở nhà tốn gạo tốn thóc thì chẳng bằng làm gì đó cứu gia đình sao? Không thì bao năm qua nuôi phí cơm rồi."
Cuối cùng, cha hắn ta buông lời: "Ngày mai ta lại đến, ngươi liệu mà chuẩn bị sẵn tiền đi."
Hắn ta đứng trong con hẻm phía sau nhìn nam nhân được gọi là cha kia dần đi khuất, hồi lâu sau mới quay lại Vương phủ.
"Bán An, hôm nay Vương phủ chúng ta mở tiệc, quan lớn khách quý đến đông, phía trước người làm không xuể, con ra chỗ xuống ngựa phía trước hầu hạ đi." Lý Tài Lương bảo hắn ta.
"Vâng, sư phụ." Hắn ta đáp lời.
Lý Tài Lương liếc nhìn hắn ta: "Lão cha vô lương tâm của con lại đến rồi à?"
Đọc truyện tại TruyenLau.com Tào Bán An vội vàng cúi đầu lau nước mắt: "Không có gì ạ, làm sư phụ phải bận tâm rồi. Con, con qua đó ngay đây."
Ngày mở tiệc, văn võ bá quan cả triều đều đến chúc mừng, ai nấy đều thầm hiểu trong lòng, đây chính là điềm báo Tứ hoàng tử sắp sửa kế thừa ngôi vị.
Chỗ xuống ngựa phía trước đã chật kín kiệu, xe, ngựa, mà vẫn còn rất nhiều người đang kéo đến.
Ghế đẩu để bước xuống ngựa đã sớm không đủ, đám nô tài của phủ Thân vương đều quỳ rạp xuống đất làm ghế, để các bậc quý nhân đạp lên vai, lên lưng mình mà bước xuống. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thế nhưng số người đến thực sự quá đông, chỉ độ một nén nhang, Tào Bán An đã thấy hai vai sưng tấy, quỳ rạp trên mặt đất, y phục trên người cũng sớm đã bẩn thỉu rách rưới, trông vô cùng chật vật.
Cũng chừng khoảng thời gian đó, hắn ta nhìn thấy một vị quý công tử cưỡi ngựa phóng nhanh từ góc phố tới.
TruyenLau.com Người nọ trạc mười sáu mười bảy tuổi, đầu đội khăn nhu đính một đóa hoa nhung, mình khoác áo choàng lớn màu thiên thanh thêu hoa văn như ý, hông đeo thanh Xuy Mai kiếm, con tuấn mã dưới thân mạnh mẽ uy phong, mang đậm dáng vẻ của một công tử nhà giàu quý khí như ngọc.
Con ngựa vừa vặn dừng lại trước cửa phủ.
Hắn ta bèn bò tới định làm ghế.
"Không cần đâu." Người nọ nói: "Ngươi tránh ra, ta tự xuống được."
Tào Bán An sững người.
Dương Lăng Tuyết đi cùng ở bên cạnh ngồi trên ngựa nói: "Phó Nguyên Thanh, con ngựa này của huynh tính tình dữ dằn lắm, còn chưa quen đâu, huynh cứ từ từ mà xuống, đừng có ngã lăn ra trước cửa phủ Thân vương, nói ra thì mất mặt lắm."
Người thanh niên lúc đó vẫn là nhị công tử nhà họ Phó cười đáp: "Dương Lăng Tuyết, một ngày không móc mỉa ta thì đệ khó chịu à?"
Y điều khiển con ngựa tránh xa Tào Bán An ra một chút: "Ta không quen giẫm lên người khác để xuống ngựa. Ngươi tránh ra một chút, con ngựa này dữ dằn, cẩn thận nó giẫm phải ngươi."
Nói xong câu này, Phó tiểu công tử xoay người xuống ngựa, đáp chân vững vàng xuống đất, quay đầu lại nhìn hắn ta, bảo: "Dưới đất vừa lạnh vừa cứng, quỳ như thế khó chịu lắm. Đứng lên đi."
Y còn chưa dứt lời, Dương Lăng Tuyết đã đi đến cửa lớn quay lại gọi: "Ca, huynh có thể nhanh lên một chút được không! Yến tiệc bên trong bắt đầu rồi kìa."
"Được, đến ngay đây." Phó tiểu công tử thấy hắn ta vẫn còn quỳ, ngập ngừng một lúc, nắm lấy khuỷu tay hắn ta, đỡ hắn ta dậy: "Lúc chúng ta qua đây thấy cũng chẳng còn mấy người đến nữa đâu, chắc không cần các ngươi làm bệ đỡ nữa. Đừng sợ, nếu lát nữa có ai trách mắng, cứ bảo họ là do ta nói."
Y rảo bước đi vào trong vài bước, lúc này mới ngoái lại bổ sung: "À đúng rồi, ta tên là Phó Nguyên Thanh. Bảo bọn họ tìm Phó Nguyên Thanh."
Hình ảnh xưa cũ bị đập vỡ vụn trước mắt Tào Bán An, hắn ta bị người ta tạt một thùng nước muối cho tỉnh lại, lưng đã bị đánh đến nát nhừ, nên khi nước muối dội vào, cơn đau truyền đến lại kinh khủng hơn.
Lúc vào đại ngục của Hình bộ, ngục quan cười nhạo: "Nghe nói Bắc Trấn Phủ ty dưới trướng Tào bỉnh bút quản lý, ai cũng bảo các ngón đòn tra tấn trong chiếu ngục đáng sợ lắm, ta lại thấy không phục chút nào. Đại ngục Hình bộ của chúng ta cũng đâu có kém cạnh gì. Lần này phải so tài với Tào bỉnh bút một phen mới được."
Thế là lại khoác lên người hắn ta bộ gông cùm nặng nề nhất, lại đè sấp hắn ta xuống đất mà đánh trượng vào lưng.
Kẻ bên nhân hỏi ty ngục: "Đại nhân, thẩm vấn thế nào ạ?"
Ngục quan bưng chén trà nhấp một ngụm, ung dung đáp: "Tất nhiên là phải thẩm vấn cho ra nhẽ! Đừng để Tào bỉnh bút coi thường Hình bộ chúng ta."
Tào Bán An bị đè chặt trên phiến đá, bị hung hăng đánh xuống qua lớp y phục, không chút nương tay, cũng chẳng kẻ nào định chừa lại phần cột sống của hắn ta, ba mươi gậy nện xuống, lưng hông đau nhói, hắn ta cũng ngất lịm đi.
Nước muối tạt cho hắn ta tỉnh lại lênh láng trên phiến đá, nhuộm đỏ cả nền đá.
"Tào bỉnh bút, khai chưa?" Ty ngục hỏi hắn ta: "Ta đã nương tay lắm rồi đấy."
Tào Bán An ho khan vài tiếng, yếu ớt hỏi: "Ngươi muốn ta khai gì?"
"Ây da... chuyện này còn cần ta phải nhắc nhở sao?" Ty ngục thở dài: "Hai vò rượu ở Thính Đào cư, là của ai?"
"Của ta." Tào Bán An nói.
"Ồ? Có phải Phó Nguyên Thanh xúi giục ngươi khai như vậy không?" Ty ngục từ từ dẫn dụ: "Có phải ngươi đang chịu tội thay y không?"
"Ta ghi hận Phó Nguyên Thanh làm Chưởng ấn... chiếm mất vị trí của ta. Là ta hãm hại y. Y không hề hay biết." Tào Bán An ho ra một búng máu, mới chậm rãi nói.
"Khá lắm, chịu khổ còn chưa đủ sao." Ty ngục nói: "Giả vờ làm trang nam tử hảo hán gì trước mặt gia đây? Người đâu, tiếp tục đánh cho gia, đánh đến khi nào hắn chịu khai thì thôi!"
Ngục tốt hai bên xông lên, năm sáu người luân phiên dùng gậy đập xuống uỳnh uỵch, lại thêm hai mươi gậy nữa, ý thức của Tào Bán An đã nửa mê nửa tỉnh, cột sống như muốn gãy nát, nửa thân dưới chỉ còn lại cơn đau dữ dội.
"Đại nhân, đánh nữa là người chết mất..." Ngục tốt lí nhí nói: "Hắn nói còn chưa đầy đủ đâu."
Ngục quan mặt mày tái mét, nghiến răng rít lên: "Bắt hắn quỳ dậy, kẹp ngón tay hắn lại!"
Có người đến đỡ Tào Bán An đang nửa tỉnh nửa mê, nhưng nửa thân dưới của hắn ta vốn đã không quỳ nổi, vừa buông tay là nhũn ra muốn ngã, hai tên ngục tốt đành phải xốc nách hắn ta lên, một kẻ nắm lấy bàn tay hắn ta nhét vào giữa những thanh gỗ kẹp, rồi đột ngột kéo siết sợi dây thừng, Tào Bán An bị cơn đau xé ruột xé gan kéo tỉnh lại từ trong cơn mê man.
Toàn thân hắn ta đau đến run rẩy, tóc tai rũ rượi bết chặt vào má, nhưng ngoại trừ tiếng hét thảm thiết lúc vừa tỉnh lại, hắn ta lập tức cắn chặt lấy môi, không hé nửa lời.
"Dùng sức nữa lên! Gõ mạnh vào!" Ty ngục gầm lên: "Đồ hèn mọn không biết điều!"
Ngục tốt dùng gậy gỗ gõ mạnh lên các thanh gỗ dương liễu kẹp ngón tay, cơn đau thấu xương của hình phạt này khiến người ta sống không bằng chết.
Nhưng Tào Bán An vẫn không thét lên tiếng nào, càng không hề van xin cầu xin tha thứ.
Hắn ta cắn chặt răng.
Âm thanh răng vỡ vụn, thậm chí còn mơ hồ văng vẳng trong chốn ngục tù.
Ty ngục lúc này lại dịu giọng, ngồi xổm xuống bên cạnh hắn ta, chậm rãi dỗ dành: "Tào bỉnh bút, dẫu sao ngài cũng là quý nhân bên cạnh Hoàng thượng. Cần gì phải chịu khổ ở đây chứ? Ngài cứ khai nhận đi, chỉ cần thừa nhận Phó Nguyên Thanh là kẻ đứng sau chủ mưu. Ngài vẫn có thể quay về hầu hạ Hoàng thượng, tới lúc đó để Ô các lão ghi cho ngài một đại công, sau này á, chẳng phải ngài cũng có thể làm Chưởng ấn hay sao?"
Tào Bán An thẫn thờ ngước mắt lên, nhìn ngục quan.
Trong ánh mắt hắn ta thoáng hiện vẻ thẫn thờ.
Ty ngục tưởng rằng hắn ta sắp đồng ý rồi.
Thế nhưng hắn ta lại ho sù sụ mấy tiếng, giọng khàn đặc: "Cút đi."
Ty ngục đứng phắt dậy, gằn giọng: "Dùng kẹp gậy cho ta!"
"... Đừng phí công nữa." Tào Bán An khuyên gã: "Vô ích thôi."
Bị một tên hoạn quan sỉ nhục, ty ngục thẹn quá hóa giận, cười gằn: "Không khai? Phủ giấy ướt lên mặt đến ngạt thở! Dùng dao rạch xương sườn! Tẩm dầu hỏa vào người rồi châm lửa [1]! Ta không tin là ngươi không khai!"
Ngục tốt túm lấy hắn ta lôi xềnh xệch về phía phòng tra tấn sâu thẳm trong ngục.
"Tránh ra." Tào Bán An lại nói: "Các ngươi che mất... tia sáng cuối cùng từ cửa sổ rồi."
Ngục quan ngoái đầu nhìn lại, nơi góc khuất tận cùng của hành lang ngục tối, qua ô cửa sổ hẹp hướng Tây, chút ánh chiều tà còn sót lại rọi vào trong ngục, những hạt bụi li ti lơ lửng bồng bềnh trong luồng sáng ấy.
Ánh mắt Tào Bán An trở nên dịu dàng.
Hắn ta chẳng qua cũng chỉ là một hạt bụi nhỏ bé nhất trên thế gian này.
Nhờ sự che chở của người ấy, mới có thể nương theo gió mà bay lên.
May mắn được hòa chung ánh sáng, cùng làm cát bụi.
Cửa Hội Cực từng bị thiêu rụi dưới thời Thái Tổ, mãi đến thời Hiếu Đế mới được xây dựng lại như hình dáng hiện tại, nâng nền cao lên một trượng, phía trước có bậc dốc thoai thoải [2], hai bên trực phòng có thái giám tùy tùng túc trực. Nếu quan lại có tấu chương không muốn chuyển lên qua đường Nội các thì có thể đệ trình trực tiếp tại trực phòng cửa Hội Cực, mỗi ngày một ca, do thái giám tùy tùng đưa thẳng vào điện Dưỡng Tâm.
Ngày thường nếu không được triệu kiến, các quan lại cũng không thể đi qua cửa Tôn Nghĩa để vào điện Dưỡng Tâm diện thánh.
Vì lẽ đó, cửa Hội Cực trở thành sợi dây liên kết chặt chẽ và kín đáo nhất giữa các vị đại thần và Hoàng đế, bên cạnh các buổi Ngự môn thiết triều và việc gửi tấu chương qua Nội các. Cũng chính vì vậy, nếu trong triều thực sự xảy ra chuyện gì gây sóng gió lớn, cửa Hội Cực ắt hẳn sẽ trở thành nơi quần thần tụ tập, kêu oan.
Triệu Húc men theo con đường hẹp phía Đông Tử Cấm Thành, đi ngang qua cung Đoan Bản để đến ngoài cửa Hội Cực.
Lúc này, ráng chiều đỏ rực như lửa ở phía Tây đã nhuộm kín quá nửa bầu trời, bao phủ toàn bộ Tử Cấm Thành trong một thứ ánh sáng đỏ rực. Tiếng đập cửa, tiếng gào khóc phía đối diện cửa Hội Cực vang lên không dứt.
Triệu Húc chẳng buồn nghe xem bọn chúng đang ca cẩm cái điệu hủ nho gì.
Mấy ngày nay, hắn đã nghe quá đủ rồi.
"Mở cửa." Hắn ra lệnh.
Lại Lập Quần đáp một tiếng, quay sang ra lệnh cho Cẩm Y vệ: "Tháo khóa! Mở cửa!"
Hàng trăm lính Cẩm Y vệ đi trước kiệu đồng thanh hô "Rõ", tháo thanh chắn ngang cửa Hội Cực, ầm ầm mở tung ra. Đám Cẩm Y vệ mang giáp phục chỉnh tề, khí thế bừng bừng bước đều ra khỏi cửa Hội Cực, xua đuổi đám quan lại xuống dưới bậc thềm dốc, bắt quỳ dưới quảng trường điện Hoàng Cực. Đợi cảnh tất [3] kết thúc, ngự liễn của Hoàng đế mới từ cửa Hội Cực tiến vào, đỗ lại dưới hàng hiên.
Tình cảnh ở cửa Hội Cực còn tồi tệ hơn mấy ngày trước.
Hàng trăm quan viên đã tụ tập ở đây, có những kẻ chực chờ bám trụ dài ngày, đuổi cũng không đi, còn mang theo cả nệm êm, đệm lót, quần áo... khiến quảng trường điện Hoàng Cực trông lộn xộn, ô uế vô cùng.
Đám thần tử bị đuổi xuống dưới thềm dốc, đợi đến khi kiệu của Hoàng đế yên vị mới kịp phản ứng.
"Hoàng thượng đến rồi!"
"Là thiên tử tới!"
Đám quan lại quỳ khóc can gián ròng rã mấy ngày trời, nay tụm lại một chỗ, đưa mắt nhìn lên vị thiên tử đang ngồi trên kiệu rồng, bỗng chốc ngẩn ngơ.
Triệu Húc chậm rãi đổi tư thế ngồi trên ghế, lên tiếng: "Không phải đòi khóc can gián sao? Trẫm ở tận điện Dưỡng Tâm còn nghe thấy tiếng các ngươi gào khóc thảm thiết, nay trẫm đến rồi đây, tấu chương đâu?"
Hắn vừa dứt lời, đã có Lễ bộ Lang trung Hứa Thiệu Quân hai tay nâng tấu chương bước ra khỏi hàng, quỳ dưới cửa Hội Cực, tâu: "Thần có tấu chương!"
"Hoàng thượng phải giữ nghiêm phép tắc của tổ tông, đạo tam cương ngũ thường, mỗi thứ đều có luân lý trật tự rõ ràng. Bệ hạ không giữ lễ pháp, tự ý giảm thụy hiệu của Hoàng khảo là bất kính, không muốn dâng thêm huy hiệu cho Thái hậu là bất hiếu. Hành vi không tôn kính pháp độ của tổ tông, phá hoại cương thường quy chế của bệ hạ, khiến chúng thần rơi lệ xót xa, đau đớn đến tận tâm can!"
Hứa Thiệu Quân phủ phục dập đầu, nước mắt thấm ướt cả mặt gạch xanh.
"Nói xong chưa?" Triệu Húc hỏi ông ta.
"Thần nói xong rồi." Hứa Thiệu Quân nghẹn ngào đáp.
Triệu Húc bị thần tử chỉ thẳng mặt chửi mắng mà chẳng có vẻ gì là tức giận, liếc Phương Kính một cái: "Nếu Hứa đại nhân đề cao lễ pháp đã nói thế, Phương Kính, lấy hồ sơ của ông ta qua đây."
"Vâng, chủ tử gia."
Mười người thuộc Đông xưởng đeo rương sách đã túc trực sẵn ở phía sau, nghe gọi bèn bước lên. Phương Kính mở một rương có đề chữ "Lễ bộ", tìm lấy hồ sơ của Hứa Thiệu Quân dâng lên cho Triệu Húc.
"Hứa Thiệu Quân, Lễ bộ Lang trung." Triệu Húc lật lật cuốn hồ sơ: "Lúc nhỏ nhà ngươi nghèo khó, vì tham phú quý mà chịu làm rể nhà phú hào trong vùng. Làm quan rồi, vợ cả ốm chết, để được lên kinh làm quan, lại lấy con gái nhà quyền thế họ Nguyên làm vợ. Nhờ vậy mới từ một Thứ cát sĩ của Viện Hàn lâm leo lên được Lễ bộ."
"Nói năng thì đường hoàng đạo lý lắm, bắt Hoàng đế phải giữ Lễ, trẫm thấy ngươi chẳng giữ lễ chút nào. Vốn là phận ở rể, nhưng lại không phụng dưỡng nhà vợ cũ, đến mộ của vợ cũ cũng chẳng buồn tu sửa. Sống thì háo sắc, nuôi trong nhà ít nhất cả chục ca kỹ. Nịnh bợ cấp trên, mượn cớ xây nữ thư viện để kiếm chí công vô tư cho Lễ bộ. Trốn thuế thu lợi, tham lam chiếm đoạt luôn ruộng đất của nhà vợ cũ làm học điền đút túi riêng..."
Hắn đọc một tội, sắc mặt Hứa Thiệu Quân lại tái đi một phần, đến cuối cùng ông ta đã quỳ không vững nữa, bò rạp ra đất, gào lên một tiếng: "Thần oan uổng!"
Triệu Húc không thèm đọc tiếp, ném cuốn hồ sơ xuống chân ông ta: "Oan hay không tự ngươi rõ nhất."
"Thần oan uổng! Thần oan uổng!"
Lại Lập Quần đã đứng ra lớn giọng quát: "Cẩm Y vệ đâu?!"
Cẩm Y vệ đồng thanh đáp: "Có mặt!"
"Bắt giữ Hứa Thiệu Quân, giải vào chiếu ngục chờ xét xử!"
Hai tên Cẩm Y vệ tiến lên, bẻ quặt tay Hứa Thiệu Quân ra sau lưng, áp giải ông ta đi.
Thị giảng Hàn Lâm viện Nhiêu Hưng Bang bước tới cản lại, khom người nói: "Bệ hạ, không được!"
"Ồ... Nhiêu khanh cứ nói, có gì mà không được?" Triệu Húc hỏi hắn.
"Theo 'Luật Đại Đoan', muốn bắt giữ quan lại tại kinh thành, trước hết phải lập án, sau đó do Tam Pháp ty thẩm định, tiếp đến căn cứ vào mức độ nghiêm trọng của vụ án mới quyết định có để Bắc Trấn Phủ ty can thiệp hay không. Nếu bệ hạ đích thân phán xét tội trạng tày đình cần đưa vào chiếu ngục, thì phải có thánh chỉ của thiên tử mới được! Bệ hạ cũng phải tuân thủ 'Luật Đại Đoan'. Kính xin bệ hạ đưa ra thánh chỉ có đóng bảo tỷ, lúc đó chúng thần mới không còn nghi hoặc gì nữa."
Đám người Hàn Lâm viện đồng loạt hùa theo: "Đúng, xin bệ hạ đưa ra thánh chỉ có đóng ấn!"
Triệu Húc đảo mắt nhìn đám quần thần hung hãn này, không nhịn được bật cười: "Các ngươi thừa biết tháng sau trẫm mới làm lễ quán để đích thân chấp chính. Mà trước lúc đó, quyền bính của trẫm bị chia năm xẻ bảy, phân tán ở Nội các, Ty Lễ giám và nhiều nơi khác. Trong đó, quyền phê hồng, Đông Tây xưởng, Bắc Trấn Phủ ty đã bị trẫm thu hồi, chỉ duy nhất mười sáu bảo tỷ vẫn còn bị khóa ở Ty Lễ giám, cái gọi là thánh chỉ đóng ấn trẫm không lấy ra được. Nên các ngươi mới dám ngông cuồng không sợ có đúng không?"
Nhiêu Hưng Bang khom người: "Thần không dám! Thần chỉ tuân theo 'Luật Đại Đoan'."
"Được thôi." Triệu Húc nói: "Phương Kính, lấy bảo tỷ ra đây."
Phương Kính đáp lời, phía sau Đức Bảo cùng các thái giám Ty Lễ giám lần lượt dâng bảo tỷ ra, xếp ngay ngắn dưới hàng hiên cửa Hội Cực.
Mười sáu bảo tỷ lớn nhỏ, nặng nhẹ khác nhau đều được bày ra quanh Triệu Húc. [4]
Sắc mặt đám quần thần đồng loạt biến đổi.
"Thông minh, các ngươi thông minh lắm. Nhiêu Hưng Bang, thân là Thị giảng Hàn Lâm viện, lẽ ra phải dốc tâm nghiên cứu học vấn, can gián trẫm những việc đại sự quốc gia, vậy mà lại vì thói ghen ghét đố kỵ, chà đạp một học giả có tài như Tô Dư Khánh dưới chân. Kẻ nào nịnh hót tâng bốc khiến ngươi vui vẻ, ngươi sẽ thăng chức cho hắn, kẻ nào không vừa mắt ngươi, ngươi lại đày đến Nội Thư đường dạy học. Ngươi đọc sách Khổng Mạnh uổng công, làm lỡ việc nước, thế thì làm Thị giảng Hàn Lâm viện cái nỗi gì?!"
Bị Triệu Húc chất vấn, Nhiêu Hưng Bang sững sờ nhìn hắn: "Thần, thần..."
"Hôm nay ngươi dám buông lời ngỗ nghịch, hết sức ngạo mạn, chiếu theo 'Luật Đại Đoan' giam vào chiếu ngục, chuẩn y luật pháp mà xử, làm gương cho những kẻ làm tôi tớ mà dám phản nghịch! Người đâu, trói luôn lại!"
Cửa Hội Cực ồn ào suốt hai ngày nay đột nhiên chìm vào tĩnh lặng.
Chỉ còn lại tiếng Cẩm Y vệ bắt người vang lên trên quảng trường.
Hết sức tĩnh mịch.
Trở nên có phần trống trải.
"Dẫn Dụ Hoài Mộ lên đây cho trẫm." Triệu Húc nói.
Lại Lập Quần hét lớn: "Dẫn tội viên Dụ Hoài Mộ!"
Lập tức có Cẩm Y vệ trói Dụ Hoài Mộ giải từ phía cửa Ngọ Môn tới, đám quan lại tự động dạt ra nhường đường, Dụ Hoài Mộ chật vật bị ấn ngã gục dưới bậc thềm đá.
"Hôm nay Dụ Hoài Mộ lớn tiếng ở điện Dưỡng Tâm, phạm tội thất nghi khi tấu bẩm." Triệu Húc nói: "Đánh năm mươi đình trượng, đày ra biên ải sung quân! Dụ Hoài Mộ, ngươi có lời gì muốn nói không."
Dụ Hoài Mộ tơi tả thảm hại, vừa nãy ở cửa Ngọ Môn bị lột quần đánh chỉ còn nửa cái mạng, lúc này máu me đầm đìa quỳ dưới thềm, gầm lên: "Thần không có tội! Bệ hạ mới là kẻ hôn quân vô dụng! Bị bọn gian nịnh che mắt, đến cả xã tắc tổ tông cũng mặc kệ, thần --"
Hắn ta còn chưa dứt lời, Lại Lập Quần đã đích thân xông tới tát thẳng vào mặt hắn ta hai cái, làm gãy một chiếc răng, máu tươi trào ra đầy miệng, không thốt nên được lời nào nữa.
"Tên nghịch thần này không biết hối cải, xin bệ hạ xử phạt nghiêm khắc." Tô Dư Khánh không biết từ lúc nào đã đứng trong đám quần thần bước ra thỉnh cầu.
Triệu Húc bật cười một tiếng: "Tô ái khanh nói rất đúng. Dụ Hoài Mộ nhiều lần chống lại ý trẫm, khinh thường quân vương, phạm tội đại nghịch bất kính, cách chức lột mũ quan, lập tức trảm."
Ba chữ "lập tức trảm" vừa buông ra.
Đám quần thần dường như đều run lên bần bật.
Triệu Húc từ từ đứng dậy, bước đi dưới ráng chiều tà.
"Phương Kính! Lại Lập Quần! Trẫm lệnh cho các ngươi xử lý đám nghịch thần này. Lôi những kẻ quan lại từ ngũ phẩm trở xuống ra ngoài Ngọ Môn đánh đình trượng ngay tại chỗ, quan lại từ tứ phẩm trở lên đình chỉ công tác chờ luận tội! Kẻ nào dám không tuân, cho phép các ngươi tiền trảm hậu tấu." Triệu Húc nói.
Phương Kính, Lại Lập Quần cùng Cẩm Y vệ răm rắp quỳ rạp xuống nhận lệnh.
Ráng đỏ như thiêu đốt cả bầu trời.
Ánh sáng đỏ rực chiếu lên bộ long bào của hắn, những con rồng năm móng kia như thể vươn móng vuốt sắc nhọn, trợn trừng mắt nhìn bất cứ kẻ nào dám mạo phạm Thiên tôn.
Hắn chậm rãi lia mắt nhìn đám người dưới bậc thềm.
"Trẫm có thể hạ chỉ, nhưng hôm nay trẫm không hạ chỉ. Trẫm muốn các ngươi nhớ cho kỹ, lễ pháp tổ tông có to lớn đến mấy cũng không bằng được trời. Mười sáu bảo tỷ còn đó, trẫm là thiên tử... Mười sáu bảo tỷ không còn, trẫm vẫn là thiên tử!" Triệu Húc nói.
"Đứng trước mặt các ngươi đây, chính là Đại Đoan Thừa Thiên Cảnh Thuận Nhân Hoàng Đế!"
Giọng nói của hắn kiên định vững vàng, ý chí sắt đá, uy áp như sấm sét từ trên trời giáng xuống, vang vọng khắp quảng trường điện Hoàng Cực, khơi dậy nỗi kính sợ ngập trời trong lòng mọi người.
Khoảnh khắc này, những kẻ quan lại vốn ảo tưởng bản thân có thể đứng trên cả hoàng quyền, qua mặt được uy nghi của đế vương đều sợ đến nhũn cả chân, tiếp đó một tiếng "bịch" vang lên, chẳng biết kẻ nào đã quỳ rạp xuống trước.
"Bệ hạ tha mạng." Hắn ta kêu thét lên: "Thần biết tội rồi!"
Lập tức có thêm vô số quan lại không tự chủ được mà quỳ rạp xuống đất, cuối cùng tất thảy quan viên đều quỳ xuống, run cầm cập.
Họ đồng thanh hô lớn: "Ngô Hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!"
Khóe miệng Triệu Húc nhếch lên một nụ cười lạnh, chậm rãi ngồi lại xuống ghế.
Nhận lấy sự phủ phục dập đầu của tất cả quan viên.
"Phong tỏa tin tức là điều không thể, nhưng đừng để lộ ra nhiều quá." Triệu Húc nói với Phương Kính: "Để nhà họ Ô biết chuyện trong Tử Cấm Thành mà sợ hãi thấp thỏm một phen. Bọn người còn lại... cứ chờ lão tổ tông của các ngươi về rồi xử lý theo luật. Nếu không để người biết trẫm làm càn thế này, bất chấp phép tắc, người lại nổi giận mất."
Phương Kính cười đáp: "Vâng lệnh, chủ tử gia, mọi sự đều nghe theo ngài."
--
Chú thích:
[1] Nguyên văn là các loại hình: Thiếp gia quan, Đạn tỳ bà, Điểm thiên đăng.
[2] Cương tha (礓磋): Dốc gạch xây thoai thoải.
[3] Cảnh tất (警跸): Khi đế vương xuất hành, thị vệ dẹp đường, cảnh giới không cho người qua lại để bảo vệ.
[4] Vào thời nhà Minh đúng ra có hai mươi bốn bảo tỷ, nhưng khi tác giả viết "Giai Hạ thần" (tác phẩm trước), do khảo cứu chưa kỹ, tưởng chỉ có mười sáu bảo tỷ, nên ở đây tiện tay dùng luôn thiết lập mười sáu bảo tỷ.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu