Thiếu đế xuân tâm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thiếu đế xuân tâm

Tác giả : Hàn Nha

Chương 54: Nước mắt

Phó Nguyên Thanh rời đi, từ đó không quay lại Thính Đào cư nữa.
Về sau nghe Tào Bán An nói, Trần Cảnh đi rồi, chẳng biết đi đâu.
Thật ra y có ý muốn để lại Thính Đào cư cho Trần Cảnh, nhưng y cũng có đôi chút lòng riêng.
Nhiều năm về trước, tòa tư trạch Thính Đào cư này vốn là món quà sinh nhật phụ thân tặng cho y năm 25 tuổi, căn nhà tao nhã, chỉ là nhà chính họ Phó quá lớn, nếu không phải dẫn theo vài người bạn thân tới uống rượu, y cũng hiếm khi qua đây. Về sau gia tộc sụp đổ, nhà chính bị niêm phong lúc xét nhà, nay đã đổi chủ, trở thành miếu Từ Như ngày đêm hương hỏa ở chợ Tây.
Không lâu sau khi y trở thành Chưởng ấn, Thiếu đế hỏi y có tư trạch ở bên ngoài không.
Y nói không có.
Thiếu đế bèn nhân dịp Tết Nguyên Đán năm đầu tiên, tìm một cái cớ, ban thưởng căn nhà này cho y.
"Trẫm nghe nói, phàm là đại đương trong cung thì ở ngoài đều có tư trạch. A phụ là Nội giám Thủ quỹ, cũng nên có một tư trạch. Những lúc nghỉ phép cũng dễ tránh đi lười nhác một chút." Thiếu đế lúc ấy nói chuyện vẫn còn mang theo giọng điệu non nớt trẻ con, ngồi nghiêm chỉnh trên ngai vàng, vô cùng nghiêm túc nói: "Đây là phần thưởng Hoàng đế ban cho, a phụ đừng từ chối."
Y tạ ơn, vào mùng năm năm đó, lần đầu tiên xuất cung, kể từ khi nhà họ Phó xảy ra chuyện ba năm trước, lần đầu tiên đẩy mở cánh cửa nhà quen thuộc.
Đồ đạc trong tư trạch đã sớm bị tịch thu sung công khi xét nhà, lại được tìm về từng món một, bày biện nguyên vẹn ở vị trí mà chúng từng ở.
Ngay cả tấm biển hoành phi của Thính Đào cư, còn có bài "Thính Đào thuyết" do Tiên đế đích thân viết, đều mang dáng vẻ y hệt khi xưa.
Không biết đã tiêu tốn bao nhiêu tâm huyết, bao nhiêu thời gian của Thiếu đế.
Đợi sau khi y đi rồi, nơi này, vẫn là nên trả lại cho bệ hạ thôi... Phó Nguyên Thanh nghĩ như vậy.
Y đã quay lại xem một lần, chỉ lấy vài quyển sách ở thư phòng, không dám nhìn tẩm thất thêm một lần nào nữa, thế nhưng lúc ra cửa, lại làm đổ chân nến, chân nến lăn lông lốc, lăn một mạch tới dưới bức "bản đồ đất liền của triều Đại Đoan" kia.
Trong đêm đó, y nâng ánh nến lên, soi sáng giang sơn này, dốc hết những suy nghĩ trong lòng ra kể cho Trần Cảnh nghe, dáng vẻ nghiêm túc của Trần Cảnh vẫn còn in sâu trong lòng y. TruyenLau.com
Không chỉ là tẩm thất, không chỉ là giường nằm, không chỉ là nơi này, cũng không chỉ là sân viện... Trong Thính Đào cư này đâu đâu cũng lưu lại ký ức về Trần Cảnh.
Chỉ nghĩ đến, đã có cảm giác ngẩn ngơ như quặn thắt tim gan.
Sau khi rời đi ngày hôm đó, y bèn ở lại trong nha môn Ty Lễ giám, không xuất cung nữa. TruyenLau
Cũng trong cùng một ngày, bệ hạ giá lâm điện Hoàng Cực thiết triều.
Buổi chầu đã bị đứt đoạn gần trăm ngày, một lần nữa khôi phục lại như bình thường.
Bá quan vui mừng đến rơi nước mắt.
Giờ Dần vừa qua, Phương Kính bèn xông vào Ty Lễ giám, cậu ta lộ ra sắc mặt trắng bệch nói: "Cha nuôi, xảy ra chuyện rồi."
Website TruyenLau.com Dạo gần đây Phó Nguyên Thanh đều dậy muộn, lúc này vừa mới ngủ dậy, vừa mặc xong áo lót trong, đang rửa mặt, y nghe thấy lời Phương Kính nói, bèn dùng khăn lau lau tay, vén rèm từ gian trong bước ra hỏi: "Sao thế?"
Phương Kính vừa định đáp lời, đã thấy Lưu Cửu lảo đảo bước vào từ ngoài cửa lớn Ty Lễ giám, không đợi người cáo thị, đã xông thẳng vào cửa lớn bên phía Phó Nguyên Thanh, hai chân gã bủn rủn, vấp ngã trên bậu cửa, quỳ rạp xuống đất, thế mà lại như không cảm thấy đau, dập đầu bình bịch về phía Phó Nguyên Thanh, giọng thê thảm nói: "Lão tổ tông cứu ta với!"
Phó Nguyên Thanh vội vàng tiến lên đỡ gã dậy.
Mũ tam sơn của Lưu Cửu đã rơi không biết đâu mất, sắc mặt vàng vọt, trán vừa đập vỡ, máu đang chảy xuống ròng ròng. Vị Chưởng ấn Ngự Mã giám này chưa từng chật vật đến vậy.
Phó Nguyên Thanh đỡ gã ngồi xuống, Lưu Cửu mới hoàn hồn, nắm chặt cổ tay Phó Nguyên Thanh, khóc nói: "Cầu xin lão tổ tông cứu tiểu nhân một mạng. Tiểu nhân ghi tạc ân đức của ngài, tương lai làm trâu làm ngựa để đền đáp."
"Không vội." Phó Nguyên Thanh bảo Phương Kính đi rót trà, nói với Lưu Cửu: "Lưu xưởng công uống bát nước này đã."
Lưu Cửu một hơi uống cạn bát trà lạnh từ hôm trước, lúc này mới bình tĩnh lại đôi chút, bèn cười khổ nói: "Cái, cái công việc khổ sai lên triều bàn chuyện này, nô tỳ không gánh vác nổi, không gánh vác nổi nữa rồi. Cầu xin lão tổ tông lấy về đi."
"Sao Lưu xưởng công lại nói lời này?"
Lưu Cửu thở dài một tiếng: "Chính là vài ngày sau tiết Lập Hạ. Bố Chính ty Hà Nam gửi tin khẩn cấp từ sáu trăm dặm. Tấu chương khẩn cấp nói, bắt đầu từ cuối tháng tư, trong địa hạt phủ Thuận Thiên đã mưa dầm rả rích liên tục hơn hai mươi ngày, nước mưa tuôn trào. Những nơi xung quanh đó như hồ Động Đình, hồ Phổ Dương, Thái Hồ... mực nước dâng cao đột ngột, có nguy cơ vỡ đê ngập ruộng, nên khẩn cấp bẩm báo, mong triều đình sớm có sự chuẩn bị [1]. Vốn chỉ cần ngự bút phê hồng xong, các nha môn cứ cứu nạn theo từng khu vực là được. Nhưng không biết có kẻ mang ý đồ gì xúi giục, mấy ngày trước đã có một đống tấu chương từ Nội các dâng vào điện Dưỡng Tâm, tấu bản bên phía cửa Hội Cực do Tào bỉnh bút quản lý, chắc hẳn cũng đã chất thành đống."
"Đều nói những gì?"
"Lão tổ tông hẳn là đoán được." Lưu Cửu nói: "Nói Hoàng đế bất hiếu, không chịu tăng thêm huy hiệu cho Thái hậu, đây chính là sự trừng phạt của ông trời đối với sự bất hiếu của Hoàng đế."
Phó Nguyên Thanh suy tư một chút: "Bệ hạ giờ chỉ cần đợi Ngự môn thiết triều xong, rồi đến Thái Miếu thờ cúng bài vị tổ tông, trai giới tự kiểm điểm, đáng lý sẽ không bận tâm đến việc đó mới phải."
"Đúng vậy!" Lưu Cửu nói: "Chủ tử gia không để ý tới, thế nhưng không biết các ngoại thần bị làm sao, cứ bám riết không buông, hôm nay lúc chủ tử gia Ngự môn thiết triều, lại có không ít quan viên thỉnh tấu Hoàng đế tăng huy hiệu cho Thái hậu."
Phó Nguyên Thanh chậm rãi nhíu mày: "Với tính cách của bệ hạ, chắc chắn sẽ tức giận."
"Đâu chỉ là tức giận chứ." Lưu Cửu run giọng nói: "Chủ tử gia nói, các ngươi bảo huy hiệu của Thái hậu không xứng với thụy hiệu [2] của Tiên đế, vậy trẫm sẽ giảm hiệu cho Tiên đế."
"Cái gì?" Phó Nguyên Thanh sững sờ.
"Là thật đấy." Phương Kính tiếp lời: "Sau khi bãi triều, lúc đi đến Thái Miếu, bệ hạ đã tức giận không kìm được, nói Huỳnh Hoặc nhập Đẩu, hồng thủy sắp đến, đều là Tiên đế đức không xứng ngôi, không những phải giảm hiệu cho Tiên đế, mà còn muốn thỉnh bài vị Tiên đế rời khỏi Thái Miếu."
Lưu Cửu khóc òa lên: "Làm sao bây giờ, lão tổ tông, chủ tử gia làm vậy là mạo phạm thần miếu Hoàng khảo [3], là tội đại bất kính ngỗ nghịch với tổ tông. Đây là tội chết của đám người hầu hạ bên cạnh chủ tử chúng ta. Lát nữa bị ngoại thần dùng lời lẽ chỉ trích, phỉ nhổ một hồi, ta sẽ bị đánh chết bằng gậy mất thôi. Vào triều thế này quá khó rồi, ta không đi nữa, ta không bao giờ đi nữa!"
Ở bên này, Lưu Cửu đang khóc lóc.
Quý Như từ bên ngoài bưng trà mới đun xong đi vào.
Đưa một bát cho Phó Nguyên Thanh, Quý Như hỏi: "Lão tổ tông, có nóng không, có cần thêm đá không? Lập Hạ đã lấy một ít đá từ trong hầm băng ra, đang ủ trong phòng phụ."
Phó Nguyên Thanh lắc đầu.
Trà nóng hổi, chỉ là bây giờ thân thể y đã dần dần suy nhược, ủ ấm tay cũng chỉ cảm thấy có chút hơi ấm.
Từ khi y hồi cung, đến nay cũng đã bốn, năm ngày rồi.
Bệ hạ chưa từng triệu kiến y.
Trong danh sách trực ở Thái Miếu, cũng không sắp xếp ca trực của y.
Ban đầu đáy lòng cũng thấp thỏm, thế nhưng bệ hạ đã bắt đầu Ngự môn thiết triều, Phó Nguyên Thanh mới thoáng có cảm giác thở phào nhẹ nhõm -- còn về phần tại sao lại như vậy, tại sao có phần hụt hẫng lại có phần nhẹ nhõm, y không dám nghĩ kỹ, cũng không muốn nghĩ kỹ.
Y ngồi ngay ngắn trên sập, hai tay bưng bát trà kia, im lặng một lúc, trong chốc lát, khắp Ty Lễ giám chỉ có tiếng khóc của Lưu Cửu.
"Hôm nay bệ hạ đang ở đâu?" Y hỏi.
"Vẫn đang ở Thái Miếu." Phương Kính đáp: "Tào ca đi theo hầu hạ."
Phó Nguyên Thanh đặt trà xuống, đứng dậy: "Bán An cũng đã trực liền sáu bảy ca rồi, ta qua đó thay hắn một chuyến."
Phương Kính nhíu mày: "Lão tổ tông, dạo này người liên tục nhiễm phong hàn, người đừng đi nữa, thân thể không khỏe..."
"Thân thể của ta tự ta rõ. Nhưng chuyện chấn động triều dã như dời miếu Tiên đế, nhất định không thể để bệ hạ làm." Phó Nguyên Thanh đứng dậy.
Y mặc xong quan phục bổ tử, vẫn cảm thấy hơi lạnh, bèn nói với Phương Kính: "Đi vào tủ tìm giúp ta chiếc áo choàng lông chồn mặc hồi tháng Giêng ra đây."
Hốc mắt Phương Kính đỏ hoe: "Cha nuôi, đó là áo choàng mặc vào những ngày tháng Chạp lạnh giá nhất. Thân thể người đã đến mức này rồi sao? Người nghỉ ngơi, nghỉ ngơi đi. Nhi tử đi tìm chủ tử gia nói, nhi tử đi cầu xin chủ tử gia."
"Bán An không khuyên nổi bệ hạ, con cũng không được. Chỉ có thể là ta đi." Y nói.
Phương Kính lau nước mắt, vào trong lục tung rương tủ.
Phó Nguyên Thanh đeo ngọc bội hình chồn và thẻ ngà lên, chỉnh đốn lại móc cài bên hông, sau đó nói với Lưu Cửu: "Lưu xưởng công, vào triều bàn việc là trách nhiệm mà bệ hạ giao phó cho ngươi. Trong đó mang ý nghĩa hết mực tin tưởng của bệ hạ. Nay lo sợ có tai họa lại đùn đẩy trách nhiệm, ngươi chưa từng nghĩ xem nếu bệ hạ biết sẽ xử lý ngươi thế nào sao?"
Lưu Cửu khóc sưng cả mắt: "Vậy, vậy phải làm sao đây, xin lão tổ tông chỉ cho con đường sống."
Phó Nguyên Thanh mím môi cười: "Đường sống ta đã chỉ điểm cho Xưởng công từ rất lâu rồi, lúc ngươi cầm công văn của Tam Pháp ty tới Bắc Trấn Phủ ty muốn dẫn Hầu Hưng Hải ra thẩm vấn, ta đã nói qua."
Lưu Cửu lộ vẻ mặt mờ mịt.
"Bốn chữ, có thể giúp người khôn giữ mình, có thể giúp không thẹn với lòng, có thể giúp đội trời đạp đất." Phó Nguyên Thanh nói với gã.
"Cái, cái gì."
Chiếc áo choàng lông cừu pha lông chồn màu thiên thanh mà Phó Nguyên Thanh đã mặc nhiều năm, cuối cùng cũng được tìm thấy dưới đáy rương.
Phương Kính xách lên mặc vào cho Phó Nguyên Thanh.
"Công lý lẽ trời."
Phó Nguyên Thanh nói xong lời này, xoay người sải bước rời khỏi Ty Lễ giám.
Y ngồi ghế khiêng đến bên ngoài tiền điện Thái Miếu, Tào Bán An cùng Chưởng ấn Thần Cung giám Cao Cần Hải ở bên ngoài đang sốt ruột đến xoay mòng mòng, thấy y tới, vội vàng bước xuống bậc thềm.
"Lão tổ tông." Cao Cần Hải sắp khóc òa lên: "Rốt cuộc ngài cũng đến rồi."
Phó Nguyên Thanh đáp lễ, nhìn sang Tào Bán An.
"Chủ tử gia vào trong xong, bèn đóng chặt cửa lớn lại, không cho ai tới gần." Tào Bán An nói: "Nhìn từ khe cửa, thấy chủ tử gia đã đập phá hết linh đài rồi..."
Giọng hắn ta nhỏ đi một chút: "Còn ném cả bài vị của Tiên đế đi, lúc này dường như định lấy nến châm lửa đốt chơi... Chúng ta thật sự rất sốt ruột, bảo hay là tháo bản lề cửa xông vào."
"Xông vào là chết. Không vào để bài vị thần miếu bị đốt cũng là chết." Cả người Cao Cần Hải đã run lẩy bẩy: "Lão tổ tông cứu mạng, lão tổ tông xin ngài cứu lấy tiểu nhân."
"Bán An, bảo Lại Lập Quần sắp xếp Ngụy Phi Long dẫn đội, bao vây Thái Miếu, thay thế những cung nhân canh giữ miếu này." Phó Nguyên Thanh nói với Tào Bán An.
"Cho tất cả mọi người xung quanh lui khỏi Thái Miếu." Phó Nguyên Thanh nói với Cao Cần Hải: "Nhớ dặn mọi người ngậm chặt miệng lại. Bằng mọi giá không được phép nhắc đến bất cứ việc gì liên quan, nếu không thì sẽ thật sự không cứu vãn nổi đâu."
"Vâng, vâng, ta biết rồi."
Phó Nguyên Thanh hít sâu một hơi: "Nghĩ cách mở cửa đi. Ta vào."
Các cung nhân tháo một nửa cánh cửa ra, cánh cửa khổng lồ đổ ập xuống, được gắng gượng chống đỡ lấy, lộ ra một khe hở, Phó Nguyên Thanh bèn chui qua khe hở đó đi vào.
Những người bên ngoài lại lặng lẽ không tiếng động lắp cánh cửa trở lại.
Thế là tiền điện Thái Miếu rộng lớn lập tức chìm vào yên lặng.
Ánh nắng mặt trời xuyên qua khung cửa sổ hình ô vuông chiếu rọi vào đại điện.
Tiền điện Thái Miếu thờ phụng bảy vị thiên tử đã băng hà trước đó.
Lấy bên trái làm trọng, từ trái sang phải tổng cộng có bảy ngôi miếu.
Phía trên bảy ngôi miếu chính là bài vị của Thái Tổ Hoàng đế.
Đỉnh đầu có giếng chìm, rỗng ở giữa, khảm ngói lưu ly trong suốt, ánh sáng chiếu xuống, rọi vào giữa Thái Miếu, tạo thành đám mây lành ngũ sắc bồng bềnh. Trên mộng gỗ của giếng chìm chạm trổ vân ngoại tiên sơn phồn hoa, tổng cộng bảy tầng, tương ứng với bảy ngôi miếu của thiên tử.
Ngôi miếu nhỏ nằm ở tận cùng bên phải bị đập phá tan tành.
Sợi dây buộc bị đao kiếm xé nát.
Lư hương đổ sập.
Triệu Cẩn... hay nói cách khác là bài vị của Thành Đế bị ném vào trong đèn Trường Minh, gỗ tử đàn giờ đây đã ngâm đầy dầu mỡ.
"Ngươi đến rồi sao?" Người đang ngồi trên nệm bồ đoàn có vẻ tiều tụy hỏi y.
Phó Nguyên Thanh hành lễ: "Bệ hạ."
"Nếu không làm ầm ĩ thế này, có phải ngươi sẽ không nhớ ra người như trẫm không?" Thiếu đế hỏi y, quầng mắt xám ngoét, trong mắt toàn là tia máu, hắn cầm lấy bình rượu tu một ngụm lớn.
Khác với lần trước trên đài Quan tinh, lần này loại rượu hắn uống vô cùng nặng, chưa đến gần, đã có thể ngửi thấy mùi rượu nồng nặc.
"Tính ra, Ty Lễ giám cách điện Dưỡng Tâm cũng chẳng xa xôi gì, không sắp xếp ngươi trực ban, ngươi cũng không đến. Nói không chừng vì thế còn vui vẻ quên trời đất ấy chứ." Thiếu đế say khướt cười một tiếng.
Ánh mắt hắn u ám, nhìn chằm chằm vào Phó Nguyên Thanh.
Trong đó có những thứ không thể nói rõ cũng chẳng thể giải thích được, đang cuộn trào tụ lại một chỗ.
Phó Nguyên Thanh nhìn không hiểu, im lặng một lúc, xắn tay áo lên, bắt đầu dọn dẹp linh đài bừa bộn, y nói nhỏ: "Chủ tử không nên đối xử với tổ tiên như vậy... Làm thế là đại bất kính."
"Thế sao?" Thiếu đế bật cười khanh khách: "Thái Miếu Thái Miếu, là miếu của thiên tử. Đại Đoan có hai mươi hai đời Đế vương, ngoại trừ Thái Tổ có thể thường trú ở ngôi miếu này, quy củ của tổ tông, việc cúng tế chỉ cần áp dụng với bảy đời Hoàng đế. Vì vậy trong Thái Miếu mãi mãi chỉ có bảy cái bài vị. Nếu trẫm chết đi, sẽ phải có một vị tổ tông dời miếu, rốt cuộc là ai đại bất kính?"
Phó Nguyên Thanh lấy bài vị của Thành Đế đã ngâm rất lâu ra khỏi đèn Trường Minh.
Bài vị to lớn được y ôm vào trong ngực, lại một lần nữa đặt lên linh đài, y móc từ trong ngực ra chiếc khăn tay, nhẹ nhàng lau đi vết dầu mỡ trên bài vị.
-- Bài vị của Anh Cao Khải Thiên Hoằng Đạo Minh Triệu Đức Mẫn Văn Khâm Vũ Chương Thánh Đạt Hiếu Chiêu Hoàng Đế Triệu Cẩn.
Chiếc khăn tay màu trắng trơn dính bẩn trở nên loang lổ.
Khi Phó Nguyên Thanh lau đến hai chữ Triệu Cẩn, ánh mắt vô cùng dịu dàng, cuối cùng cũng miễn cưỡng lau sạch, lúc y cung kính đặt bài vị lên linh đài, bỗng nghe thấy Thiếu đế cười một tiếng.
Thiếu đế cười nói: "Huỳnh Hoặc nhập Đẩu, hồng thủy sắp đến... Trẫm đã tự trách mình trai giới, kẻ làm cha có linh thiêng trên trời, chắc hẳn cũng sẽ thấy áy náy thôi. Trẫm thấu hiểu tâm ý của phụ thân, biết Hoàng khảo đức không xứng ngôi, nên giảm hiệu cho Hoàng khảo."
Lời lẽ của hắn nghiêm túc đến mức khiến người ta nghe mà rợn tóc gáy, Phó Nguyên Thanh quay người nhìn hắn.
Hắn suy nghĩ một chút: "Vậy sửa thụy hiệu thành chữ 'Mậu' đi."
"Bệ hạ, xin hãy thu hồi mệnh lệnh!" Phó Nguyên Thanh lập tức quỳ xuống, sắc mặt nhợt nhạt nói: "Mậu chính là ác thụy, hàm ý là kẻ không có trật tự, gian xảo mờ ám. Tiên đế tuy tại vị ngắn ngủi, nhưng đức hạnh không có thiếu sót. Bệ hạ không thể làm việc giảm thụy hiệu này!" [4]
"Ha ha ha..." Thiếu đế cười mấy tiếng, bụm miệng, thế nhưng tiếng cười lại không kìm nén được mà tuôn ra: "Hi hi hi... a phụ thật là, cứ hễ nhắc đến Tiên đế, là hoàn toàn mất đi vẻ lề thói."
"Bệ hạ, bệ hạ nhất định không thể." Phó Nguyên Thanh vội vàng khuyên can: "Người làm như vậy, chỉ rước lấy sự chê cười của người trong thiên hạ. Quan sử chắc chắn sẽ không nương tay --"
"Trẫm đã nói rồi, trẫm không quan tâm!" Thiếu đế nghiêm giọng ngắt lời y.
"Nhưng..."
"Người quan tâm là ngươi!" Thiếu đế nói: "Là ngươi! Phó Nguyên Thanh! Nói cho cùng ngươi thì có gì khác với đám hủ nho chua ngoa kia? Bọn chúng đều vì muốn giành được danh tiếng lưu truyền ngàn đời. Người ta đều bảo yêm nhân còn chẳng phải nam nhân, cho nên mới ham tiền ham quyền, vì đạt được mục đích mà thề không bỏ qua, không từ thủ đoạn. Ngươi thì sao? Ngươi thật sự tưởng bản thân có gì khác biệt với bọn chúng ư. Ngươi quả thực là chẳng còn gì cả, nhà tan cửa nát, ngươi không cầu tiền tài không cầu quyền vị. Nhưng ngươi còn mải mê truy cầu những điều hư vọng ấy hơn cả bọn chúng!"
Thiếu đế ngồi xổm xuống, cười nhìn y, hỏi: "Phó Nguyên Thanh, ngươi và những quyền hoạn trước đây có điểm gì khác nhau sao?"
Phó Nguyên Thanh trừng trừng nhìn hắn.
Hắn giống như một con sư tử bị chọc giận.
Sự phẫn nộ đang thiêu đốt linh hồn hắn.
Lời hắn nói ra hùng hổ hung hăng, lại vô cùng tổn thương người khác.
Phó Nguyên Thanh muốn xoa dịu con sư tử đang nổi giận này, thế nhưng y không biết phải làm như thế nào.
"Trẫm không quan tâm." Thiếu đế nói: "Trẫm không quan tâm người trong thiên hạ đàm tiếu về trẫm ra sao, không quan tâm người đời sau nhìn nhận trẫm thế nào. Điều trẫm quan tâm chỉ có --"
Hắn chợt khựng lại, hốc mắt đỏ hoe, giọng khàn đặc: "Trẫm chỉ quan tâm a phụ."
"Nhưng... Phó Nguyên Thanh, ngươi lại không thèm." Hắn nói.
Thiếu đế nhìn về phía bài vị trên linh đài kia, hắn như thể đã hạ quyết tâm, rút bội kiếm ra, ánh sáng lạnh lẽo lóe lên, bài vị to lớn kia thế mà lại đứt đôi trong nháy mắt.
Trước khi Phó Nguyên Thanh kịp phản ứng lại, Thiếu đế đã tra bội kiếm vào vỏ, ném lên nền gạch vàng trước mặt y.
"Xoảng" một tiếng.
Bội kiếm lăn một vòng trên mặt đất, rơi xuống ngay trước mắt y.
Trên vỏ kiếm rải rác những viên hồng ngọc điểm xuyết.
Giống như những bông mai đỏ rụng rơi.
"Ngươi có nhận ra thanh kiếm này không?"
Phó Nguyên Thanh thẫn thờ nhìn chằm chằm thanh kiếm đó: "Xuy Mai kiếm."
"Thanh Xuy Mai kiếm của Nhị công tử nhà họ Phó, đã sớm bị nung chảy rồi. Đây là Xuy Mai kiếm mà trẫm tìm kiếm mấy năm, tìm được thợ đúc kiếm để rèn lại cho ngươi. Vốn định đến dịp sinh nhật của ngươi, sẽ tặng lại ngươi. Chỉ là bây giờ... dường như không cần dùng đến nữa rồi."
"Ngươi sẽ không sống đến ngày sinh nhật." Thiếu đế cười một tiếng, chỉ là đang thuật lại: "Ngươi muốn chết đến vậy cơ mà."
"Bệ hạ... ta..."
Thiếu đế thở dài đầy vẻ khổ não nói: "Phải làm sao đây, trẫm vẫn chưa muốn để a phụ chết. Vốn dĩ Trần Cảnh còn có thể có tác dụng lớn, kết quả a phụ lại chẳng màng tới. Đáng tiếc, Trần Cảnh vì ngươi, sẵn sàng tự tổn hại thọ mệnh, sẵn sàng lấy máu đầu tim nuôi dưỡng ngươi... a phụ ngay cả Trần Cảnh cũng không màng, a phụ quả đúng là kẻ bạc tình bạc nghĩa mà..."
Phó Nguyên Thanh ngẩng đầu lên nhìn hắn, run giọng hỏi: "Cho nên, Trần Cảnh đã thực sự vì nô tỳ mà lấy máu đầu tim..."
"Chứ còn sao?" Thiếu đế nhìn y đầy kỳ quái: "Ngươi tưởng làm thế nào mà ngươi sống được đến hiện tại. Còn ngươi thì sao... Vì những đại nghĩa hư vọng của mình, đã bỏ rơi một người như vậy. Phó Nguyên Thanh, ngươi đã bỏ rơi người duy nhất quan tâm đến ngươi, yêu ngươi trong suốt mười ba năm qua. Ngươi vì hạng ngụy quân tử như Triệu Cẩn, vì cái đám rệp tranh quyền đoạt lợi xấu xí trong triều kia, mà vứt bỏ người này!"
Hốc mắt Phó Nguyên Thanh đỏ bừng, nhìn Thiếu đế, một hồi lâu sau, quỳ rạp xuống đất dập đầu nói: "Nô tỳ... có tội."
"Phó Nguyên Thanh, ngươi định sẵn là phải chết trong cô độc."
"Vâng." Phó Nguyên Thanh run rẩy cất lời: "Nô tỳ đã tự có giác ngộ. Chỉ là... chỉ là có thể xin bệ hạ nhân từ, để nô tỳ, nô tỳ được gặp Trần Cảnh thêm một lần, để nói lời chào tạm biệt tử tế với hắn."
Ánh mắt Thiếu đế không ngừng run rẩy, nhưng rồi cuối cùng lại trở nên lạnh lẽo hơn: "Muộn rồi. Hắn chết rồi."
"Cái gì?"
"Nếu ngươi đã không màng đến trái tim của hắn, hắn đã móc trái tim đó ra rồi."
Sắc mặt Phó Nguyên Thanh dần trở nên nhợt nhạt, hai tay chống xuống đất mà đầu ngón tay lại đang run rẩy.
Có thứ gì đó, đang ngưng tụ lại từ trong khóe mắt y, làm mờ đi tầm nhìn của y.
Tiếp đó, thứ ươn ướt ấy, theo gò má y rơi xuống đất.
Âm thanh thật khẽ khàng.
"Ngươi khóc sao?" Thiếu đế đầy vẻ khó mà tin được hỏi y: "Vì một Trần Cảnh ư?"
Một hồi lâu sau Phó Nguyên Thanh mới ý thức được, đây là nước mắt của chính y.
Y ngửa đầu nhìn về phía Thiếu đế.
Y từng nghĩ trái tim mình đã sớm khô cạn.
Y từng nghĩ mình sẽ không bao giờ nhỏ lệ thêm.
Thế nhưng lại có người dùng tình yêu rót đầy lồng ngực của y lần nữa.
Đau thấu tận tâm can, hối hận không kịp nữa.
Phó Nguyên Thanh đưa tay sờ lên má mình.
Gò má ướt át lạnh lẽo.
Hóa ra y đã lệ tuôn đầy mặt.
--
Chú thích (kèm lời tác giả):
[1] Đoạn này vốn định dùng trận đại hồng thủy cực kỳ nghiêm trọng năm Thành Hóa thứ mười tám thời Minh, hoặc là sóng thần ở Chiết Giang, vỡ đê sông Tân An. Nhưng cảm thấy đều không phù hợp lắm. Cầu mong Hà Nam bình an, Trịnh Châu bình an. Cũng cầu mong bão Yên Hoa mau chóng qua đi.
[2] Thụy hiệu là tên hiệu được đặt cho vua chúa, quan lại hoặc những người có địa vị sau khi họ qua đời, nhằm đánh giá công đức hoặc tính cách cả đời của họ.
[3] Hoàng khảo là cách gọi tôn kính dùng trong văn tế hoặc bài vị để chỉ người cha đã khuất của Hoàng đế được thờ phụng.
[4] "Hiệu" (bao gồm huy hiệu, thụy hiệu) có loại tốt, cũng có loại xấu. "Tăng" tức là tăng thêm huy hiệu tốt, "giảm" tức là bớt đi huy hiệu tốt hiện có. "Hiệu" mang ý nghĩa cố định, ví dụ như thụy hiệu có thượng thụy (khen ngợi), bình thụy (làm việc tàm tạm, lúc chết không khen cũng chẳng chê), ác thụy (làm việc tệ hại, lúc chết còn bị bêu danh). Chẳng hạn như chữ "U" của Chu U Vương, là một thụy hiệu rất tồi tệ, đồng nghĩa với việc Chu U Vương bị chửi rủa suốt ngần ấy năm. "Mậu" cũng là một thụy hiệu vô cùng tồi tệ. Cổ nhân rất xem trọng danh tiếng sau khi chết, vì vậy phản ứng của Phó Nguyên Thanh mới dữ dội đến thế.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu