Phó Nguyên Thanh đến vẫn hơi muộn một chút.
Lúc sắp tới Nội Thư đường, đã nhìn thấy từng tốp từng tốp tiểu đồng tan học. Đám kiệu phu tự giác đứng dẹp sang hai bên đường, Phó Nguyên Thanh cũng bước xuống ghế khiêng, buông tay đứng đó, những tiểu đồng mặc y phục nội thị duệ tản màu tro xanh đeo túi sách cùng một kiểu dáng, lúc đi ngang qua, đều lần lượt hành lễ với Phó Nguyên Thanh.
"Chào chưởng ấn."
"Chào lão tổ tông."
"Chào phu tử."
Tiếng nói ríu rít hòa vào nhau, thoắt cái đã trở nên ồn ào.
Phó Nguyên Thanh cũng không thấy phiền, mỉm cười chắp tay đáp lễ.
Những tiểu đồng này, đa phần là lớn lên trong cung từ nhỏ, cũng có một số đứa là được đưa vào cung lúc tám chín tuổi. Nguyên nhân thì muôn hình vạn trạng, không thể kể xiết, nhưng cho dù là nguyên nhân gì, sau khi Phó Nguyên Thanh vào cung, y đã yêu cầu cung nhân ở các giám hễ đủ năm tuổi đều phải vào Nội Thư đường học tập.
Độ tuổi không giới hạn mức tối đa.
Nam nữ đều có thể nhập học.
Thoáng chốc, Nội Thư đường vốn chỉ có khoảng chừng một trăm người theo học, lúc đông nhất có tới gần ngàn học trò.
"Thật là đáng ngưỡng mộ, nếu ta mà bằng ngần này tuổi, cũng muốn đi học." Có thái giám khiêng ghế cảm thán: "Sau này viết phong thư gửi về nhà cũng chẳng cần phải nhờ vả người khác nữa."
Phó Nguyên Thanh nghe thấy bèn nói với hắn ta: "Buổi tối sau khi hết giờ làm cũng có giáo viên dạy nhận mặt chữ, 'Tam Tự Kinh', 'Bách Gia Tính' đều dạy cả."
"Thật sao ạ? Tiểu nhân đã sắp bốn mươi tuổi rồi, còn có thể đi học sao?" Thái giám khiêng ghế hỏi Phó Nguyên Thanh.
"Đọc sách biết chữ bao giờ cũng không muộn. Nếu muốn đi, cứ đến Ty Lễ giám tìm Tào Bỉnh bút sắp xếp cho là được."
Thái giám nọ vội vàng cảm kích nói: "Tạ ơn lão tổ tông! Tạ ơn lão tổ tông!" Website TruyenLau.com
Phó Nguyên Thanh mỉm cười: "Biết chữ ắt biết sỉ nhục mà hướng thiện, đọc sách ắt mang lòng thiên hạ, đối với trong cung mà nói là chuyện tốt, không cần cảm tạ ta."
*
Cuối cùng đám trẻ con tan học cũng tản đi như chim muông dưới chân tường hoàng thành, có đứa thì chạy ra đồng cỏ, ao Thái Dịch, núi Vạn Tuế và những góc hẻo lánh khác để nô đùa, có đứa đã lớn bắt đầu phải làm việc, cũng mau chóng quay về các giám để làm việc.
Có kẻ ngưỡng mộ, có kẻ vui vẻ, cũng có kẻ buồn lo.
TruyenLau
Cảnh tượng thế này, phần nào tiếp thêm chút hơi thở nhân gian cho chốn hoàng thành vốn như một vũng nước đọng.
Phó Nguyên Thanh đến trước cửa Nội Thư đường, học trò bên trong đã tản đi hết, chỉ còn lại một viên quan mặc bổ phục hàm tòng thất phẩm đang khóa cửa.
Người nọ dáng vẻ gầy gò, sau khi khóa cửa xong còn hơi thẫn thờ, ngoái đầu lại nhìn thấy Phó Nguyên Thanh, khẽ sững người, vội vàng chắp tay nói: "Học sinh Tô Dư Khánh, bái kiến Phó chưởng ấn."
Phó Nguyên Thanh đáp lễ, lại nhìn kỹ hắn ta: "Hàn Lâm Biên tu Tô đại nhân?"
"Chính là học sinh."
Website TruyenLau.com
Tô Dư Khánh là Bảng nhãn kỳ thi Đình khoa cử hai năm trước, Phó Nguyên Thanh nhớ lúc xem bài thi của hắn ta thấy có vài phần phong hoa, con người cũng đang độ phong nhã, gia thế trong sạch, không chút dính dáng tới các thế gia tài phiệt, bèn thay mặt Thiếu đế chấm hắn ta làm quan Hàn Lâm.
Chỉ là không biết vì sao đã qua lâu như vậy rồi, hắn ta vẫn chỉ là một viên Biên tu thất phẩm?
Cho dù hắn ta túng thiếu không thể "hiếu kính" những tên mọt nước hại dân trong triều như Hầu Hưng Hải, thì dựa vào tài năng để thăng quan tiến chức ở Hàn Lâm viện cũng đâu phải chuyện khó khăn gì.
Phó Nguyên Thanh tuy trong lòng khó hiểu, nhưng cũng không nói thêm câu nào, chỉ hỏi: "Tô đại nhân, bên trong còn ai không?"
"Không còn ai nữa." Tô Dư Khánh nói: "Đến giờ tan học, học trò không được phép nán lại trong Nội Thư đường, ta đã kiểm tra một lượt, rồi mới khóa cửa."
Phó Nguyên Thanh gật đầu: "Ra vậy. Đa tạ Tô đại nhân."
"Chưởng ấn khách sáo rồi." Tô Dư Khánh lại nói: "Nếu không còn việc gì khác, học sinh xin cáo từ."
Bước chân hắn ta khi rời đi vô cùng nặng nề, thiếu mất sự hăng hái tự tin của tuổi trẻ, có lẽ ngay cả bản thân hắn ta cũng chẳng để ý thấy có những thứ đã đóng đinh vào từng cử chỉ hành động của mình rồi.
Phó Nguyên Thanh thu hồi tầm mắt.
Mỗi người đều có cảnh ngộ riêng.
Mỗi người đều có kiếp nạn riêng.
Có những rào cản chỉ có thể tự mình vượt qua, người ngoài cũng chẳng thể giúp được gì.
*
Phó Nguyên Thanh tìm thấy Trần Cảnh ở bờ sông gần nhà kính trồng hoa.
Bên bờ sông là một rặng liễu, một đám tiểu đồng đang xúm xít bên dưới, vây quanh Trần Cảnh, Trần Cảnh đeo chiếc mặt nạ Thiên tướng quân, trên tay đang dùng cành liễu đan tú cầu, tay hắn rất khéo léo, bẻ cành, tước vỏ, vò thành cục, thoắt cái một quả tú cầu nhỏ nhắn treo dưới cành liễu đã hoàn thành.
Đám tiểu đồng đều dán mắt nhìn hắn làm.
Đứa nào nhận được, thì reo hò ầm ĩ.
Đứa nào chưa nhận được, lại càng ngóng trông nhìn hắn, hy vọng mình sẽ là người may mắn tiếp theo.
Tơ liễu rụng lả tả từ trên không trung xuống, tựa như những chiếc lông vũ mềm mịn, rơi xuống trán Trần Cảnh. Lúc này lão tổ tông mới để ý thấy lông mi hắn cực kỳ dài, thế mà lại có hai đóa tơ liễu vướng trên hàng mi hắn.
Y đứng ở vòng ngoài quan sát tử sĩ trẻ tuổi này yên lặng đan tú cầu.
Quả cuối cùng đã làm xong, vừa to vừa mềm mại, tử sĩ cầm cành liễu mềm đó, nhấc tay xuyên qua đám đông, đưa tới, quả tú cầu lắc lư trước mặt Phó Nguyên Thanh, tròn tròn đáng yêu, rồi lại nảy ngược về, lơ lửng giữa không trung.
Phó Nguyên Thanh ngẩn ra: "Cho ta sao?"
Trần Cảnh gật đầu: "Vâng, tặng cho lão tổ tông."
Lúc này đám tiểu đồng mới phát hiện ra người phía sau, vội vàng đứng dậy, nhao nhao gọi lão tổ tông lão tổ tông.
Phó Nguyên Thanh mỉm cười nhận lấy món đồ chơi từ tay Trần Cảnh, đưa cho tiểu đồng đứng gần y nhất, nói: "Các ngươi mười mấy người, hắn cũng không làm xuể đâu, cứ cầm lấy mấy cái này mà chơi luân phiên đi."
Đám tiểu đồng không dám lắm lời, thế là cả đám xúm xít vây lấy mấy đứa trẻ đã có tú cầu, tản đi như chim muông.
Phó Nguyên Thanh ngồi xuống bên cạnh Trần Cảnh.
"Hôm nay lên lớp thế nào?"
"Vốn là đưa ta vào lớp của Lư Học Trinh luyện chữ, nhưng không mang theo tiền nộp học [1]. Lúc vào cửa, Lư đại nhân không cho ta vào... Ta ở ngoài nghe một lát." Trần Cảnh nói: "Nhưng đợi một chốc, phu tử dạy học ở lớp bên cạnh vẫn để thuộc hạ vào nghe giảng."
Lư Học Trinh...
Phó Nguyên Thanh lướt qua cái tên này trong đầu. Tu soạn Hàn Lâm viện, Chính lục phẩm.
"Phu tử nào để ngươi vào nghe giảng?"
"Hàn Lâm Biên tu Tô Dư Khánh."
"Giảng giải thế nào?"
"Rất tốt." Trần Cảnh cầm mấy cành liễu còn sót lại bên cạnh lên, nắm trong tay, đan qua đan lại: "Hắn giảng rất dễ hiểu, tốt hơn của Lư phu tử. Lư phu tử giảng cái gì ta nghe chẳng hiểu."
"Lư phu tử giảng cái gì mà ngươi nghe không hiểu?" Phó Nguyên Thanh hơi tò mò.
Trần Cảnh ngẩng đầu suy nghĩ một lát: "Ta cũng không rõ lắm, hình như gọi là cái gì hoạn cái gì lục..."
"'Gian Hoạn Lục'."
"Hình như là vậy." Trần Cảnh hỏi: "Có gì không đúng sao?"
Phó Nguyên Thanh im lặng một chốc rồi nói: "Giáo trình của Nội Thư đường do Hàn Lâm viện biên soạn, đối với ấu đồng mới học thì có 'Bách Gia Tính', 'Thiên Tự Văn', 'Hiếu Kinh' vân vân có thể dùng để dạy. Lớn hơn chút nữa thì đọc 'Luận Ngữ', 'Đại Học'. Nếu ai chăm chỉ học hành, có chí hướng cao xa thì đọc 'Đại Học Diễn Nghĩa', 'Trinh Quán Chính Yếu'... Còn sách mà nội thị quan thông hiểu cũng chỉ là 'Nội Lệnh', 'Trung Giám Lục', 'Điêu Đang Sử Giám'. Hoàn toàn không nên đọc 'Gian Hoạn Lục', thứ sách theo đuổi những thứ kì lạ, do tiền nhân trong triều biên soạn, mượn chuyện xưa để châm biếm chuyện nay, châm chọc nội hoạn."
Việc mời chư vị đại gia của Hàn Lâm viện vào Nội đình dạy học vốn đã gặp muôn vàn trở ngại. Thậm chí có người còn thẳng thừng tuyên bố: "Giống loài ở đây nhơ nhớp như cặn bã, không thể dạy dỗ, không thể khai trí. Chạm vào bùn nhơ ắt sẽ gần mực thì đen theo."
Những quan viên Hàn Lâm bị phân công làm nhiệm vụ này, cũng đa phần là làm cho có lệ, chẳng hề tận tâm.
Lòng người khó đổi.
Những chuyện chưa đến mức quá đáng, Phó Nguyên Thanh đều coi như không nhìn thấy, chỉ là hành động lần này của Lư Học Trinh quả thực trái với phép tắc của người đọc sách.
Y nhíu mày trầm tư, Trần Cảnh liếc nhìn y một cái rồi nhẹ nhàng cởi mũ quan của y xuống, đội vòng hoa vừa đan xong trên tay lên trán y, vừa khít kề sát lớp băng trán.
Phó Nguyên Thanh sực tỉnh, sờ thấy vòng hoa bện bằng cành liễu trên đỉnh đầu, bỗng thấy ngượng ngùng, vội vàng định tháo xuống: "Ngươi làm cái gì thế?"
"Tặng tú cầu cho lão tổ tông, lão tổ tông không nhận." Trần Cảnh nói: "Đan 'mũ quan' cho lão tổ tông, lão tổ tông cũng không nhận. Là chê bai đồ Trần Cảnh tặng không có giá trị sao?"
Hắn vừa nói vậy, tay đang cầm vòng hoa của Phó Nguyên Thanh lập tức khựng lại giữa không trung.
Trần Cảnh cụp mắt xuống nói: "Trên người thuộc hạ không có vật dư thừa, đến ngay cả thân xác cũng chẳng phải của mình, mạng sống là của lão tổ tông, đi học cũng là do người sắp xếp, đến tiền nộp học còn không có... Thứ tặng được lão tổ tông chỉ có thể là chút tâm ý hèn mọn này. Lão tổ tông không màng tới, cũng là lẽ đương nhiên. Là Trần Cảnh mơ tưởng viển vông rồi."
Phó Nguyên Thanh bị một tràng nhưng lời lẽ tự hạ thấp bản thân của hắn làm cho nghẹn lời, hồi lâu mới tiếp lời: "Ta... không có ý đó. Chỉ là ta tuổi tác đã cao, mấy thứ này đều là đồ trẻ con thích chơi, ta..."
"Lão tổ tông cũng coi ta là trẻ con phải không?" Trần Cảnh nói đầy vẻ lạc lõng: "Nhưng thứ ta có thể mang ra cũng chỉ có thứ mà trẻ con mới có thể cho."
"Trần Cảnh..."
Trần Cảnh nhích lại gần, chậm rãi ấn Phó Nguyên Thanh xuống, đè y nằm ngửa trên bãi cỏ xanh ven sông dưới tán liễu.
Trần Cảnh tháo chiếc mặt nạ xuống.
Hắn ngước mắt nhìn Phó Nguyên Thanh...
Phó Nguyên Thanh thoáng sững người.
-- Sao y lại có thể cảm thấy khuôn mặt của người này giống hệt Tiên đế được chứ? Đường nét của Trần Cảnh có lẽ hơi giống Tiên đế đôi chút, nhưng đôi mắt của họ, hoàn toàn khác biệt.
Mắt của Triệu Cẩn, màu rất nhạt, những nơi có ánh sáng, gần như ngả sang màu hổ phách.
Nhưng Trần Cảnh...
Trần Cảnh có một đôi mắt đen láy.
Lúc này, sắc xuân từ đầu cành liễu rọi xuống, giữa vùng sáng tối đan xen, sâu thẳm trong đôi mắt hắn lại lấp lánh ánh sáng. Giống như một đầm nước sâu thẳm, sóng gợn lăn tăn.
"Lão tổ tông, người xem... Ta không phải trẻ con nữa. Chẳng có đứa trẻ con nào như thế này... Ta cũng không muốn làm trẻ con." Trần Cảnh nói.
Phó Nguyên Thanh ngẩn ngơ nhìn hắn.
"Lão tổ tông quên rồi." Trần Cảnh chậm rãi nói: "Người từng nói, nửa năm này, chúng ta là phu thê."
Trần Cảnh hôn nhẹ lên đôi môi Phó Nguyên Thanh, từ từ cởi bỏ dải lụa thắt ngang eo y.
Hai người dính chặt vào nhau, dính chặt trong sắc xuân, nhịp đập của hai trái tim kỳ diệu thay lại hòa chung một nhịp.
Kêu lên "thình thịch thình thịch" dồn dập.
Cơ thể nóng hừng hực quấn lấy nhau.
"Ta muốn làm, phu quân của lão tổ tông." Trần Cảnh nói.
--
Chú thích:
[1] Nguyên văn là thúc tu, chỉ lễ tạ ơn bái sư thời xưa, tương đương với học phí.
Thiếu đế xuân tâm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.