Thiếu đế xuân tâm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thiếu đế xuân tâm

Tác giả : Hàn Nha

Chương 75: Ngoại truyện - Trung thu đoàn viên

Nhà bếp ở Tây Uyển hôm nay cực kì sôi nổi ồn ào.
Mấy vị đầu bếp điểm tâm làm việc vô cùng tận lực, chỉ mong sao có thể dốc hết toàn bộ tài nghệ ra.
Suy cho cùng, Hoàng đế đã nhiều năm không đến Tây Uyển đón Trung thu, hôm nay lại muốn ngự giá đến cung Ngọc Khê ở Tây Uyển để lên núi ngắm trăng. Lúc này mà làm bánh trung thu cho ngon, biết đâu lại được một bước lên mây, từ Tây Uyển quay trở về Tử Cấm Thành thì sao?
Nhà bếp bận rộn nhưng vẫn sắp xếp đâu ra đấy, mọi người đang ra sức làm việc thì nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng xôn xao, tiếp đó là một đám người vừa hành lễ vừa hô hoán: "Lão tổ tông đến rồi."
Các đầu bếp vội vàng dừng tay, hướng về phía cửa hành lễ. Đợi người mặc mãng bào bước vào, tất cả đồng thanh nói: "Lão tổ tông an khang."
Phương Kính, nay đã thăng chức làm Chưởng ấn thái giám Ty Lễ giám, xua tay: "Đừng đa lễ, làm việc đi."
Chưởng ấn Thượng Thiện giám cũng từ giám bên đó qua đây, lúc này đang đi theo sau Phương Kính, cẩn trọng nói: "Hôm nay chỉ riêng bánh trung thu đã làm mấy kiểu dáng rồi, vị mặn có, vị ngọt cũng có. Cũng không rõ khẩu vị của chủ tử gia thế nào, nên tiểu nhân đã chuẩn bị không ít."
Trong lúc hắn ta nói chuyện, người bên dưới đã bưng khay lên, những chiếc bánh trung thu chạm trổ tinh xảo bên trên trông rất vui mắt.
Phương Kính nhón một miếng cắn thử, chép miệng nói: "Ngọt quá."
Lại nhón thêm một miếng nhân thịt tươi, nếm một miếng rồi nhận xét: "Mặn quá."
"Khẩu vị của chủ tử gia là thanh đạm sao?" Chưởng ấn hơi mờ mịt hỏi: "Lão tổ tông, có phải lâu ngày tiểu nhân nhớ nhầm rồi không? Sao tiểu nhân nhớ chủ tử gia đâu có kén chọn lắm đâu nhỉ."
Phương Kính lắc đầu: "Không phải chủ tử."
Vị Chưởng ấn Thượng Thiện giám này là người mới được Phương Kính đề bạt lên sau khi cậu ta ngồi vào ghế ở Ty Lễ giám. Nghe xong lời này, hắn ta lại càng mờ mịt hơn: "Bánh trung thu này không phải cho chủ tử ăn sao? Vậy, vậy là cho ai ăn ạ?"
Phương Kính cười một tiếng: "Hỏi nhiều thế làm gì, lo mà làm cho tốt việc được giao đi."
Chưởng ấn Thượng Thiện giám bèn không dám hỏi thêm, khúm núm vâng dạ một hồi rồi đi qua giám sát. Lão tổ tông của Ty Lễ giám đương nhiệm mang khuôn mặt búng ra sữa nhưng lại chắp hai tay sau lưng chẳng khác nào ông cụ non bước ra từ nhà bếp. Dọc đường có rất nhiều cung nhân thỉnh an, cậu ta cũng chẳng buồn để ý. Đến khi đi tới trước nha môn Ty Lễ giám, đã thấy trời đã sẩm tối, mặt trời nặng nề lặn xuống phương Tây, trong khi phương Đông đã nhô lên một vầng trăng sáng vằng vặc.
Cậu ta vui vẻ mỉm cười, quay sang hỏi người bên cạnh: "Thuyền rồng ở Tây Uyển chuẩn bị thế nào rồi?"
"Đều ổn thỏa cả rồi thưa lão tổ tông, ngài cứ yên tâm ạ."
"Đi, qua đó xem thử."
* Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tiết thu trời tối rất nhanh, khi Phương Kính ngồi ghế khiêng ra khỏi cửa Tây Hoa, trời đã sẩm tối, ánh trăng từ từ lan tỏa. Mặt trời đã lặn khuất hẳn về Tây, chỉ chừa lại chút ráng chiều, sao Trường Canh thoắt ẩn thoắt hiện trong những vệt sáng leo lét cuối ngày.
Cách đó không xa, trước cửa Tây Uyển có một bóng người dong dỏng cao gầy đứng đó. Đám thân quân Tứ Vệ doanh canh cửa đang kiểm tra.
"Cái thẻ bài gì thế này? Chưa thấy bao giờ." Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thân quân cầm lệnh bài của người đến lật đi lật lại quan sát. Đó là một miếng gỗ đen sì, nặng trịch, so với lệnh bài của người trong cung thì có vẻ tinh xảo hơn, nhưng lại không có bất kỳ tước vị hay phẩm cấp nào, cũng chẳng nhìn ra được điều gì.
"Ngươi là kẻ nào?" Thân quân hỏi.
Người nọ chắp tay hành lễ ngang ngực: "Tại hạ Phó Nguyên Thanh."
"Phó Nguyên Thanh?" Thân quân nghe loáng thoáng thấy quen tai, nghĩ hồi lâu cũng không nhớ ra là ai, cuối cùng lắc đầu: "Người như ngươi không được vào."
Hắn đang định trả lại lệnh bài thì nửa chừng đã có người đón lấy, ngẩng đầu nhìn lên, hóa ra là Chưởng ấn Ty Lễ giám Phương Kính, thân quân giật nảy mình, vội vàng hành lễ: "Lão tổ tông." Đọc truyện tại TruyenLau.com
Phương Kính sầm mặt nhìn hắn: "Ta thấy mặt ngươi lạ lắm, người mới đến à?"
"Vâng, vâng ạ, hôm nay là ngày đầu tiên tiểu nhân hầu hạ." Thân binh trả lời.
"Thảo nào." Phương Kính chun mũi, rồi quay đầu lại đối diện với Phó Nguyên Thanh, tảng băng trên mặt cậu ta lập tức tan chảy, nở một nụ cười xum xoe lấy lòng: "Cha nuôi, người dậy từ lúc nào thế? Lúc nhi tử đi, người vẫn còn đang ngủ mà."
"Cũng chưa lâu lắm." Phó Nguyên Thanh thấy cậu ta trở mặt nhanh như vậy thì hơi buồn cười: "Sau giờ Ngọ là ta tỉnh rồi, ghé qua thôn Trung Quan tảo mộ cho Bán An, xong việc thì đến thẳng Tây Uyển."
Nhắc đến Tào Bán An, hai người đều trầm mặc một lúc. Đợi khi đã vào đến trong Tây Uyển, Phương Kính để chiếc ghế khiêng lại cho Phó Nguyên Thanh ngồi.
Phó Nguyên Thanh nhìn ra hồ Thái Dịch xa xa, khẽ lắc đầu: "Đi bộ một lát đi. Hai năm qua lênh đênh trên biển, cưỡi sóng đạp gió toàn làm mấy việc tốn sức, thân thể ngược lại lại dẻo dai hơn đôi chút. Đi bộ quãng đường thế này không thấy mệt."
Nhắc đến những chuyện tai nghe mắt thấy trên biển, Phó Nguyên Thanh lại có hứng thú, thao thao bất tuyệt kể chuyện với Phương Kính.
Những người các tộc mang màu da khác nhau.
Những quốc gia mang phong tục khác nhau.
Phương Kính nghe mà tâm trí cũng bay xa, cảm thán: "Cứ tưởng mấy chuyện trong cuốn Sơn Hải Kinh toàn là bịa đặt, hóa ra thực sự có những nơi chốn và sự tình như vậy. Nhi tử cũng muốn đi."
"Con thì không đi được đâu." Phó Nguyên Thanh cười đáp: "Con giờ đã là Chưởng ấn Ty Lễ giám, mọi đại sự trong nội đình đều liên quan chặt chẽ, tất thảy đều trông cậy vào con."
"Cũng đúng..." Phương Kính ỉu xìu không vui.
"Hai năm qua, kinh thành thế nào?" Phó Nguyên Thanh hỏi.
"Vẫn ổn thỏa. Đám cựu thần đi mất mấy người, còn lại thì yên bình lắm." Phương Kính đáp: "Bên ngoài có Phổ đại nhân, Tô đại nhân, Canh đại nhân chống đỡ, còn có cả Dương đại đô đốc. Nội đình thì có con. Cha nuôi cứ yên tâm. Thiên hạ thái bình lắm."
"Cứ luôn cảm thấy bản thân ta giống như một kẻ đào ngũ, vứt bỏ hết mọi chuyện cho mọi người gánh vác."
"Cha nuôi không được nói vậy." Phương Kính cười nói: "Người tài hoa thế, nếu không cáo lão sớm, thì làm gì đến lượt bọn con trổ tài chứ. Người nói xem có đúng không?"
Phó Nguyên Thanh không nhịn được khẽ bật cười: "Vài năm không gặp, con cũng biết ăn nói rồi."
"Tất nhiên... Dù sao cũng lên làm Chưởng ấn rồi mà..."
Đi thêm vài bước nữa.
Mặt hồ Thái Dịch gợn sóng lăn tăn lấp lánh hiện ra trước mắt.
Dàn đèn lồng dọc bờ hồ đã được thắp sáng rực rỡ, một chiếc thuyền rồng sáng choang đang thả neo bên bờ, ánh sáng giao hòa in bóng xuống mặt hồ, gió thu hiu hiu thổi, ánh trăng phản chiếu dưới nước khẽ vỡ vụn, mang theo hơi thở bình yên.
Đức Bảo đang đứng chờ trên bờ, vừa nhìn thấy Phó Nguyên Thanh, hốc mắt lập tức đỏ hoe: "Lão tổ tông, ngài về kinh thành rồi."
"Ừ, ta về ở lại mấy ngày." Phó Nguyên Thanh dịu dàng hỏi han như trước kia: "Dạo này ngươi có khỏe không?"
"Khỏe, rất khỏe ạ. Chỉ là rất nhớ ngài." Đức Bảo nói.
"Nhắc mới nhớ, cả ngày hôm nay ta chưa gặp bệ hạ." Phó Nguyên Thanh bảo: "Hóa ra là các ngươi rủ nhau lén lút đến Tây Uyển làm những chuyện này sao?"
Phương Kính vừa định trả lời thì nghe thấy có người lớn tiếng nói cất lên: "Sao có thể gọi là lén lút được."
Phó Nguyên Thanh ngước mắt nhìn lên, Triệu Húc mặc một bộ đạo bào màu đen tuyền, khoác bên ngoài chiếc áo tỳ giáp bằng sa mỏng cùng màu, đang chậm rãi bước từ trên boong thuyền xuống.
Đám cung nhân xung quanh, dẫn đầu là Phương Kính, đều đồng loạt quỳ rạp xuống.
Chỉ có mình Phó Nguyên Thanh đứng trên bờ, nhìn hắn.
Y nở nụ cười, ánh mắt chan chứa ý cười nhìn người trước mặt.
Mãi đến khi Triệu Húc đi tới trước y, y mới chầm chậm khom người chắp tay thi lễ: "Bệ hạ."
"Miễn lễ." Triệu Húc bày ra điệu bộ đoan chính nghiêm chỉnh đỡ y dậy, nhưng khi y vừa đứng thẳng người, lại kề sát tai y thầm thì: "Gọi bậy bạ, tối nay cho chàng nếm mùi."
Phó Nguyên Thanh không kìm được cong khóe môi, chỉ nhìn chằm chằm vào hắn.
Lúc này ánh trăng vô cùng rực rỡ, ánh đèn cung đình ấm áp chiếu rọi, khiến đường nét sườn mặt của Triệu Húc trông càng thêm sâu thẳm. Triệu Húc nhìn sang, trong đôi mắt đen láy phản chiếu những điểm sáng lấp lánh, trong khoảnh khắc khiến y chìm đắm trong đó.
Y cứ thế mặc cho Triệu Húc kéo tay y bước lên thuyền rồng.
Tầng hai của thuyền rồng đã sớm bày biện tiệc rượu, các loại hoa quả, bánh trung thu bày kín cả một bàn.
Phó Nguyên Thanh mỉm cười hỏi: "Hôm nay lén lút trốn đến Tây Uyển là để làm cái này à?"
"Đúng vậy." Triệu Húc cũng không chút ngượng ngùng, còn có vẻ khoe khoang: "Thế nào? Có thích không?"
Phó Nguyên Thanh ngoái đầu nhìn quanh, gật gật đầu: "Phong cảnh hồ Thái Dịch đêm nay quả thực rất đẹp."
"Đâu chỉ có thế. Vẫn còn bất ngờ đấy."
Nói xong, Triệu Húc phẩy tay một cái, đám thân binh trên boong thuyền bèn châm lửa bắn một quả pháo lên trời, quả pháo lập tức rít vang bay vút lên không trung, vừa nổ một tiếng, còn chưa kịp rơi xuống, xung quanh đã vang lên tiếng vo ve, tựa như tiếng chim hót.
Sau đó, lại thấy hàng trăm con diều đèn giấy được gắn ngòi nổ rực sáng, bay vút lên bầu trời.
Bầu trời phút chốc sáng rực rỡ.
Những luồng ánh sáng ấy chiếu rọi cả bầu trời sáng như ban ngày.
Đến cả ánh trăng cũng bị lu mờ đi vài phần.
"Từ nay về sau, sẽ không còn những con diều đèn giấy cô độc lẻ loi nữa." Triệu Húc nói: "Dù bay đến đâu, những con diều này cũng đều có đôi có cặp... Ta cũng sẽ không bao giờ buông tay nữa."
Hắn ôm lấy bả vai Phó Nguyên Thanh, thì thầm bên tai y.
Tiếng chim hót mô phỏng từng đợt vọng lại, Phó Nguyên Thanh hơi ngẩn ngơ, y nhớ đến đêm thả diều cùng Triệu Húc trên bãi cỏ trong cung năm ấy, con diều đèn giấy cô độc đã bay thẳng vào bầu trời đêm đen kịt không bao giờ quay lại.
Cũng giống như ngày hôm đó, y đã khuyên Trần Cảnh buông tay.
Bước vào đêm đen một đi không trở lại, nhưng không ngờ... ở cuối con đường lại có một người luôn đứng đợi y, đợi y xé tan lớp lớp sương mù tăm tối, một lần nữa bước vào khoảng trời mênh mông rực rỡ ánh trăng sao.
Thế là y nắm chặt lấy tay Triệu Húc, đáp lại: "Lần này, ta cũng sẽ không buông tay nữa."
Có lẽ vì lời y nói quá kiên định, Triệu Húc hài lòng mỉm cười, kéo y ngồi xuống bàn, với tay lấy hai con thỏ ngọc từ trong đĩa ra: "Chàng nếm thử cái này xem, nghe nói là kiểu bánh trung thu mới đấy. Nhân mạch nha bên trong rất thơm ngon ngọt ngào."
Con thỏ ngọc trông vô cùng đáng yêu, sống động như thật, thế mà Triệu Húc lại chẳng chút thương xót, vung dao cắt ra, đưa phần đầu thỏ đến tận miệng Phó Nguyên Thanh. Hết cách, Phó Nguyên Thanh đành hé miệng cắn một miếng, lúc cắn xuống, dường như còn nghe thấy tiếng con thỏ nhỏ kêu đau. Phó Nguyên Thanh ôm chút áy náy nuốt miếng bánh xuống.
"Ngon không?" Triệu Húc đầy mong đợi hỏi y.
Thực ra thì ngọt đến phát ngấy, nhưng nhìn ánh mắt của Triệu Húc, lờ mờ còn lưu lại dáng vẻ của thiếu niên năm nào, không hiểu sao, lại chẳng thấy ngọt đến thế nữa.
"Vừa vặn." Phó Nguyên Thanh đáp.
"Thế à?" Triệu Húc cắn một miếng ngay chỗ Phó Nguyên Thanh vừa cắn dở, có hơi hoang mang: "Ngọt quá rồi đấy."
Thực sự là vừa vặn.
Chỉ bởi vì, năm tháng đằng đẵng, mỗi một ngày ở bên cạnh Triệu Húc, đều ngọt ngào hơn chiếc bánh trong tay.
Thế nên nếm trải trăm vị nhân gian, cuối cùng vị đắng chát cũng phai nhạt, chỉ còn đọng lại sự hân hoan ngọt ngào.
Không còn gì khác nữa.
Phó Nguyên Thanh khẽ bật cười: "Chàng nếm thử miếng này của ta xem."
Nói đoạn, y sát lại gần, hôn lên môi Triệu Húc, truyền sang cho hắn một chút dư vị ngọt ngào.
Hai người ôm chặt lấy nhau, bên dưới ánh trăng.
Qua hồi lâu, mới lưu luyến tách ra.
"Có ngọt không?" Khóe mắt Phó Nguyên Thanh lúc này đã chất chứa đầy phong tình, cười tủm tỉm hỏi hắn.
"... Vừa vặn." Triệu Húc khàn giọng đáp.
Lúc này, mặt trăng đã lên đến giữa trời, rọi sáng mặt hồ Thái Dịch, sóng gợn lăn tăn, đông vui mà thanh bình.
Diều đèn giấy trên bầu trời bay thật cao, pháo hoa cũng đã bắn lên, điểm tô rực rỡ như gấm vóc trên bức màn đen của đêm tối.
*
Trên thuyền rồng giữa hồ Thái Dịch, hai người ngồi cùng uống.
Phó Nguyên Thanh chợt nhớ ra điều gì bèn hỏi: "Nhắc mới nhớ, năm đó lúc rời đi ta cứ cho rằng mình sẽ chết nên đã để lại cho chàng một tấm ngân phiếu năm trăm lạng. Đó là toàn bộ gia tài của ta đấy. Không biết tấm ngân phiếu đó ở đâu rồi?"
Triệu Húc hớp ngụm rượu, ho khan sặc sụa: "Khụ khụ khụ..."
Phó Nguyên Thanh cảm thán: "Ây, ta vốn là một thân không có gì. Chút tiền tài trợ cho Cố tỷ tỷ năm đó cũng là mượn của Bán An và Phương Kính, nhất là khoản một ngàn lạng mượn của Phương Kính đến giờ vẫn chưa trả được. Nếu năm trăm lạng đó vẫn còn, lần này chi bằng lấy ra trả bớt cho Phương Kính... Như vậy chỉ còn nợ năm trăm lạng nữa thôi."
Triệu Húc: "Khụ khụ khụ khụ..."
Phó Nguyên Thanh khó hiểu: "Sao chàng cứ ho mãi thế, bị sặc vào khí quản rồi à? Năm trăm lạng của ta --"
Triệu Húc đành bất đắc dĩ nói: "Tiền đã đưa cho ta rồi, lấy đâu ra năm trăm lạng của chàng nữa. Đó là năm trăm lạng của ta."
"..." Phó Nguyên Thanh có phần rầu rĩ nói: "Vậy đến bao giờ ta mới trả hết nợ cho Phương Kính đây?"
Triệu Húc không nghe lọt tai nổi nữa, ôm lấy y hôn mạnh bạo mấy cái, hôn đến mức Phó Nguyên Thanh phải thở dốc, mới nói: "Chàng gọi một tiếng phu quân nghe xem, ta sẽ thay chàng trả tiền."
Phó Nguyên Thanh hờn dỗi lườm hắn một cái: "Lại làm loạn rồi."
"Có gọi không." Triệu Húc cắn một cái lên má y.
"... Phu quân." Phó Nguyên Thanh hết cách, đành khẽ gọi một tiếng.
"Ừ."
"Húc nhi."
"Ta đây."
Phó Nguyên Thanh mỉm cười nhìn hắn, trong ánh mắt tràn ngập tình ý miên man: "Trung thu đoàn viên."
"Được." Triệu Húc đáp lại: "Ta và chàng, sẽ mãi mãi đoàn viên."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu