"Lão tổ tông, bao giờ thì thẩm vấn Tiền Tông Phủ?" Tào Bán An hỏi.
"Trước mắt không vội." Phó Nguyên Thanh vừa mưu tính vừa nói với Tào Bán An: "Tấu chương dọn dẹp triều dã, bệ hạ đã phê hồng đóng ấn, đang để ở Ty Lễ giám. Sáng sớm ngày mai bắt đầu, bảo Lại Lập Quần cứ theo danh sách mà thẩm vấn."
"Vâng."
"Lúc này triều đình đang biến động, lòng người hoang mang, tốt nhất không nên gây thêm sóng gió nào khác. Một khi chuyện của Tiền Tông Phủ bị tung ra, sẽ là một cơn sóng lớn hơn, con thuyền lớn của triều Đại Đoan cũng sẽ chao đảo. Đợi thêm chút nữa."
"Lão tổ tông suy tính chu toàn."
"Tiền Tông Phủ có nhất định phải để ông ta sống." Phó Nguyên Thanh nói.
Tào Bán An gật đầu: "Vâng, ông ta tới kinh thành vô cùng bí mật, rất ít người biết ông ta đã bị bắt. Còn tiền nhiệm của Hầu Hưng Hải, Hành Chí Nghiệp, thì qua cửa Đức Thắng vào giữa trưa lúc đông người nhất, hiện tại trong kinh thành chắc không ai là không biết ông ta đã bị bắt."
Phó Nguyên Thanh cười nhạt: "Ngươi làm việc lúc nào cũng cẩn trọng như vậy."
Tào Bán An được khen ngợi cũng không tỏ vẻ quá mừng rỡ, bưng bát canh sâm đưa đến trước mặt Phó Nguyên Thanh, nói: "Lão tổ tông uống chút canh sâm chính là phần thưởng lớn nhất cho tiểu nhân rồi."
Phó Nguyên Thanh nhận lấy bát canh sâm, ôm trong tay mình.
Phó Nguyên Thanh dựa vào Tào Bán An, dưới gối có đệm êm, lại có bát canh sâm nóng ủ ấm tay, tinh thần đã khá hơn ban nãy một chút.
Nói xong câu này, Tào Bán An lại nhớ ra chuyện gì đó: "Lão tổ tông có biết thư viện Đông Hương không?"
"Thư viện Đông Hương..." Phó Nguyên Thanh trầm tư: "Là thư viện do Hành Chí Nghiệp mở ở Vô Tích sau khi bị cách chức đúng không. Năm xưa lúc làm Lang trung Văn Tuyển ty, ông ta cũng coi như là người ăn nói thẳng thắn dám can gián, nhưng sáu năm trước bị điều tra ra chuyện tham ô gian lận, lập tức bị cách chức làm dân thường. Về sau Nghiêm Cát Phàm tiến cử, Hầu Hưng Hải mới thay thế ông ta đảm nhận chức Lang trung Văn Tuyển ty."
"Năm xưa Hành Chí Nghiệp nhiều lần lên tiếng can gián trong triều, mở miệng cãi lại lão tổ tông cũng không dưới một lần. Bị ngài cách chức, sau khi về quê còn lấp liếm nói tội danh 'tình nghi tham ô gian lận' là do ngài chèn ép phe đối lập đổ oan cho, được một nhóm sĩ lâm tôn sùng là tấm gương Nho gia thanh liêm cương trực. Mấy năm nay, học trò sĩ lâm thi nhau đến thư viện Đông Hương nghe ông ta giảng giải học vấn, hễ thư viện Đông Hương mở lớp giảng bài là chắc chắn rầm rộ đông đúc người đến, nhờ vậy mà uy vọng của Hành Chí Nghiệp lại lên cao, ngay cả quan lớn trong triều cũng có nhiều người kết giao thân thiết với ông ta."
"Từ xưa chưa từng thấy ai đóng cửa cài then, một mình mà thành bậc thánh hiền. Bậc thánh hiền xưa nay, chưa từng có thứ học vấn nào tuyệt giao đồng loại, tách biệt đám đông, cô lập không qua lại với ai. Gom góp những việc thiện trong thiên hạ mà bàn luận học hỏi, tức là thu thập cái thiện của thiên hạ làm cái thiện của mình, mà tinh thần cũng chan hòa khắp thiên hạ. Cuốn 'Đông Hương đàn giảng' của Hành Chí Nghiệp ta cũng từng đọc qua. Coi như là có kiến giải... [1]" Phó Nguyên Thanh nói: "Chỉ là nói ra được lời hiền minh, chưa chắc đã là hiền sĩ."
Tào Bán An cười một tiếng: "Hành Chí Nghiệp lấy thư viện Đông Hương làm căn cơ, lúc giảng học thì nhục mạ ngài là thứ cặn bã xu nịnh bề trên, là mầm mống tai họa của triều đình. Những kẻ qua lại với ngài, như ta, Phương Kính, Lại Lập Quần đều bị gộp chung vào một bọn, gọi là yêm đảng. Còn những kẻ từng nghe ông ta giảng học, kết bạn với ông ta, thì lén lút giao du, tự xưng là đảng Đông Hương." Nguồn copy từ TruyenLau.com
Phó Nguyên Thanh gật đầu: "Mật báo của Đông xưởng có nói, bắt đầu từ mấy năm trước, nếu học ở thư viện Đông Hương, cầm theo thư tiến cử của thư viện Đông Hương thì có thể được quan lớn trong triều tiến cử, đi theo con đường ân tuyển, bước chân vào triều đình. Những kẻ vào triều đình làm quan này, kết bè kết phái tiêu diệt phe đối lập, e là sẽ trở thành tai họa."
"Chuyện gì cũng không qua mắt được lão tổ tông... Đám đảng Đông Hương này vốn cũng chẳng đáng sợ, chẳng qua chỉ là mấy gã văn nhân tự xưng là thanh lưu." Tào Bán An thoáng có phần lo lắng: "Nhưng đợt ân tuyển lần này sắp mở, rất nhiều người cầm thư tiến cử của thư viện Đông Hương tiến kinh, mòn mỏi mong ngóng một người làm quan cả họ được nhờ, thế nhưng vụ án tham ô của Hầu Hưng Hải lại làm lỡ dở đường quan lộ của bọn họ, Lễ bộ sắp xếp chỗ ở đến các thư viện ở phủ Thuận Thiên và Quốc Tử giám... Mấy ngày nay ta ở trong kinh thành, nghe được không ít lời đồn đại."
TruyenLau
Phó Nguyên Thanh từ từ nhíu mày: "Xem ra... chuyện đình chỉ ân tuyển, ta vẫn chậm một bước."
"Lão tổ tông..." Tào Bán An an ủi y: "Ngài tự trách mình quá rồi..."
Phía trước lại có một đám thái giám từ bên trong bước ra, hai người ngước mắt lên nhìn, Phương Kính đã đứng dậy ngó vào trong. Suy cho cùng vẫn còn trẻ tuổi, không giữ được bình tĩnh, lúc quay đầu lại nhìn y, vẻ lo âu đã hiện rõ trên mặt cậu ta, lại thấy Tào Bán An ở bên cạnh, lúc này mới an tâm hơn chút ít.
"Phương Kính mới hai mươi hai tuổi, khuôn mặt non nớt nhìn chỉ như thiếu niên mười mấy tuổi, Hoàng thượng đã để hắn làm Bỉnh bút, Đề đốc Đông xưởng..." Tào Bán An thở dài: "Cũng không biết là phúc hay họa." Nguồn copy từ TruyenLau.com
Phó Nguyên Thanh không đáp.
Đã làm nô tài, là phúc thì phải nhận, là họa cũng phải chịu.
Cũng chẳng có gì khác biệt.
Cho dù dưới gối đã lót đệm êm, vẫn vô cùng khó chịu, y chống tay xuống đất hơi khom người.
"Lão tổ tông..." Tào Bán An bắt đầu lo lắng, vừa định giơ tay ra đỡ Phó Nguyên Thanh thì từ ngoài điện có người đẩy cửa lớn bước vào.
"Quỳ lộn xộn trong điện Dưỡng Tâm làm cái gì?" Giọng nói của Thiếu đế từ ngoài cửa vọng vào, sắc mặt hắn vẫn còn hơi hồng hào, đè thấp giọng nói, che giấu tiếng thở dốc gấp gáp trong cổ họng, vừa dời tầm mắt, đã trông thấy Phó Nguyên Thanh đang quỳ ở cửa.
Thiếu đế quá hiểu a phụ của mình.
Y coi trọng lễ nghi, hiếm khi sơ suất, nếu không phải quỳ đến mức thật sự khó chịu thì sẽ không cho phép bản thân còng lưng xuống.
Trong chớp mắt, ngọn lửa giận dữ đã bùng lên trong lòng Thiếu đế.
Hắn sải từng bước lớn đi đến bên cạnh Phó Nguyên Thanh.
Tào Bán An sững người, vội vàng né sang một bên quỳ rạp xuống: "Nô tỳ bái kiến chủ tử gia."
Hắn ta không mở miệng thì thôi, cơn giận của Thiếu đế vốn đã bùng lên, không có chỗ trút, nhìn thấy hắn ta thì lập tức nghiến răng nghiến lợi nói: "Tào Bán An cái thứ chết tiệt vô lương tâm nhà ngươi! Biết lão tổ tông nhà ngươi không chịu được quỳ gối sao không bày ghế cho y!"
Vừa dứt lời, hắn đã giơ chân hung hăng đá một cú, cú đá này nhắm thẳng vào đầu Tào Bán An, nếu thực sự đá trúng e là đi mất nửa cái mạng.
Tào Bán An không dám nhúc nhích, chỉ đành cắn răng chịu đựng.
Tuy nhiên cơn đau dữ dội không hề giáng xuống, Phó Nguyên Thanh chắn trước mặt hắn, cú đá kia của Thiếu đế đạp trúng vai y, Phó Nguyên Thanh lập tức lảo đảo, sắc mặt trắng bệch.
Tào Bán An thẳng lưng lên, ngẩn người.
Thiếu đế cũng sững sờ, hắn biết rõ lực của cú đá tung ra trong cơn thịnh nộ của mình mạnh đến mức nào.
"A, a phụ, người, người không sao chứ?" Thiếu đế ngồi xổm xuống sốt sắng hỏi.
"Không phải chủ tử đang nghỉ trong điện sao?" Bả vai Phó Nguyên Thanh đau đớn như sắp gãy rời, nhưng vẫn giữ sắc mặt như thường hỏi: "Sao lại từ bên ngoài trở về?"
Thiếu đế nghẹn lời: "Trẫm -- trẫm ham chơi, lén chạy ra ngoài đến hồ Thái Dịch bắt cá, không được sao? A phụ mau đứng lên đi..."
Phó Nguyên Thanh giữ sắc mặt như thường, cụp mắt dập đầu nói: "Chủ tử bớt giận, không trách Bán An. Là nô tỳ về trễ nên mới xếp ở cuối hàng."
Thiếu đế định đưa tay ra đỡ y, nghe y tự xưng là nô tỳ, tay lập tức khựng lại: "Sao mới nửa ngày không gặp, đã xưng hô chủ tử nô tỳ rồi. A phụ là nội thần được Tiên đế phó thác, là Chưởng ấn Ty Lễ giám được phép lên điện bàn việc. Vốn dĩ nên xưng thần, không tính là vượt quyền. Là kẻ nào ăn nói xằng bậy làm a phụ buồn lòng, đợi trẫm trị tội."
"Trước kia là do nô tỳ vượt quyền, không tuân thủ quy củ." Phó Nguyên Thanh đáp, sắc mặt y nhợt nhạt, trông có vẻ tiều tụy: "Thái hậu dạy phải."
"Thái hậu à..." Thiếu đế lướt mắt nhìn về phía cửa sổ của Đông Noãn các.
Hắn đỡ Phó Nguyên Thanh đứng dậy.
Phó Nguyên Thanh quỳ đã lâu, vừa đứng dậy, từ đầu gối trở xuống lập tức đau đớn tựa đang dẫm chân trần trên bàn chông chịu hình.
Thiếu đế một tay ôm choàng lấy eo y, nói với Tào Bán An: "Mang ghế khiêng vào đây."
Tào Bán An đáp: "Thái hậu đã thu hồi ghế khiêng của lão tổ tông rồi, nói là không thể nuông chiều bọn nô tài được."
Thiếu đế rốt cuộc cũng giận quá hóa cười.
"Đức Bảo!" Hắn trầm giọng gọi một tiếng.
Đức Bảo bèn chạy từ trong điện ra, khóe mắt rưng rưng: "Chủ tử, Vạn tuế gia tổ tông thân yêu của con, cuối cùng ngài cũng về rồi."
"Đi khiêng kiệu của trẫm vào đây." Thiếu đế âm trầm nói.
Đức Bảo không hiểu chuyện gì, chạy ra ngoài gọi mấy hỏa giả đang chầu chực bên cạnh cỗ kiệu.
Trận thế xuất hành của Hoàng đế vốn rất lớn, cho dù Triệu Húc khiêm nhường giản dị, cũng là loại kiệu mười sáu người khiêng. Cửa điện Dưỡng Tâm không tính là rộng lớn, bên trong lúc này lại đông nghịt người, Đức Bảo đành phải lệnh cho tám người khiêng kiệu qua cửa điện.
Cỗ kiệu của Hoàng đế hạ xuống trước mặt Thiếu đế.
Ngoài kiệu chạm trổ Kim Long mười móng hô mưa gọi gió, trên thân gỗ trầm hương dát lá vàng, khảm nạm đủ loại ngọc thạch, uy nghiêm không thể nhìn thẳng.
Kiệu vừa chạm đất, Thiếu đế bất ngờ bế bổng Phó Nguyên Thanh lên, bước vài bước đặt y ngồi xuống kiệu.
Phó Nguyên Thanh giật mình, vừa định đứng lên, lại bị Thiếu đế đè xuống, đầu gối y rã rời đành phải ngồi trở lại.
Đức Bảo bước vào nhìn thấy, sợ hãi tới mức quỳ phịch xuống đất cạnh Tào Bán An, lắp bắp: "Chủ, chủ tử..."
Sắc mặt Tào Bán An tuy nhợt nhạt, nhưng lại bình tĩnh hơn hắn ta, vẫn giữ được giọng điệu vững vàng khuyên can: "Chủ tử gia, chuyện này không được đâu. Ngài xót xa cho lão tổ tông bọn nô tỳ đều hiểu, nhưng nếu để lão tổ tông ngồi lên kiệu của thiên tử e là sẽ bị người đời dị nghị."
Thiếu đế lạnh lùng đáp: "Nghĩa phụ của thiên tử không được ngồi ghế khiêng, thiên tử chỉ đành để người ngồi lên kiệu của mình. Tấm lòng son sắt của trẫm, kẻ nào dám dị nghị? Kẻ nào còn lắm lời trẫm lập tức cắt lưỡi kẻ đó!"
Hắn nói xong lời này, không còn ai dám khuyên can nữa, ngay cả Phó Nguyên Thanh cũng bị hắn làm cho cứng họng.
Thiếu đế phất tay ra lệnh: "Khiêng kiệu vào điện cho trẫm."
*
Thế là đoạn đường ngắn ngủi chỉ vỏn vẹn vài trượng, lại phải dùng đến kiệu lớn của thiên tử.
Lão tổ tông ngồi trên kiệu, trơ mắt nhìn mình được khiêng vào điện Trung Chính Nhân Hòa. Đám đại đương đang quỳ rạp trong điện không ai là không hoảng sợ tột độ.
Hoảng sợ đến mức...
Ngay cả Thái hậu từ trong noãn các nhìn thấy cảnh tượng này, cũng phải bật dậy.
"Hoàng thượng, người đây là --" Thái hậu giận dữ tột độ.
"A phụ đi lại bất tiện, trẫm ban ghế khiêng. Thái hậu bảo dịch nô trong cung không được dùng ghế. Thái hậu là mẫu thân của trẫm, trẫm phải cung kính hiếu thuận người. A phụ là người mà tiên đế căn dặn trẫm nhận làm cha lúc sinh thời, trẫm phải cung kính lễ độ với người." Thiếu đế nói: "Chữ Hiếu và chữ Lễ khó bề vẹn cả đôi đường, trẫm hết cách, đành phải nhường kiệu."
Thái hậu tức giận thở dốc không thôi, trâm cài trên đầu rung lên bần bật, gần như sắp mất hết cả nề nếp, một lúc lâu sau mới cất lời: "Là ai gia suy nghĩ không chu toàn, Phó chưởng ấn vốn có công, tận tụy với công việc, cần mẫn vất vả, cho dù là nô tỳ, hoàng gia cũng nên có an ủi. Vậy không cần thu hồi ghế khiêng nữa."
"Được."
"Chỉ là trong cung này thiếu người cai quản, quy củ lỏng lẻo, một đám nô tỳ ngay cả việc thỉnh an cũng bỏ bê. Thỉnh an không dập đầu, hỏi han cũng không rõ ràng. Ai gia lo lắng khôn nguôi, lại tự thấy áy náy, quan tâm đến người quá ít." Thái hậu lại nói.
Thiếu đế nhìn bà: "Thái hậu có ý gì?"
"Nếu Hoàng đế không sớm ngày thành thân, ai gia chỉ còn cách mỗi tối qua đây dùng bữa cùng Hoàng đế, chấn chỉnh lại lễ nghi đại nội."
Thiếu đế nhìn Thái hậu.
Thái hậu không chút sợ hãi, cũng nhìn lại.
Trong điện bỗng chìm vào tĩnh lặng, chỉ có một mình Phó Nguyên Thanh đứng dậy, nhích đôi chân cứng đờ, lặng lẽ đứng phía sau hai người.
"Phó Nguyên Thanh." Thiếu đế gọi y.
"Có nô tỳ." Phó Nguyên Thanh khom người đáp.
"Mấy ngày tới Ty Lễ giám phác thảo một bản kiến nghị, bảo bên Nội các đề xuất vài cái tên, chọn ra mấy người thích hợp làm Hoàng hậu dâng lên đây đi."
"Nô tỳ tuân chỉ."
--
Chú thích:
[1] Mượn ý từ câu nói của Cố Hiến Thành.
Thiếu đế xuân tâm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.