Thiếu đế xuân tâm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thiếu đế xuân tâm

Tác giả : Hàn Nha

Chương 71: Cô thành

Ngày mùng sáu tháng bảy, sinh nhật Hoàng đế.
Sau khi tế tự ở Thái miếu và chiêu cáo với tổ tiên, cử hành lễ quán khoác nguyên phục, đại xá thiên hạ, phong thưởng quần thần, giảm trừ thuế má, ăn mừng muôn nơi, từ đó mười sáu bảo tỷ được giao trả về cung Càn Thanh, Hoàng đế đích thân nắm quyền triều chính.
*
Từ rất lâu trước đó, Phó Nguyên Thanh đã sai Phương Kính gửi thiếp bái phỏng cho người quen, đến đúng ngày mở tiệc thiết đãi mọi người tại An Khang cư.
Mặc dù đã Lập Thu, nhưng ngày hè hầm hập cũng không hề kém cạnh tiết Tam phục.
Dương Lăng Tuyết rất nhàn tản, đến sớm nhất, vừa lên nhã gian trên tầng hai, đã bắt đầu la hét nóng nóng nóng nóng... Phó Nguyên Thanh hết cách với hắn, sai chủ quán đặt đầy thùng đá trong phòng, lại gọt mấy đĩa dưa hấu, để cho Đại đô đốc giải nóng giải khát.
Sau đó Phó chưởng ấn vừa nghe Dương Lăng Tuyết kể cho y nghe những lời đồn đại trong triều dạo gần đây, vừa nhìn về phía đầu ngõ hẻm phía Đông, ở bên đó chính là đối diện ngõ Đông Giao Dân, nha môn mọc lên san sát. Lúc này đang đúng giờ Dậu, chư vị đại thần bôn ba vất vả một ngày, đã lục tục có người tan sở ra khỏi ngõ hẻm ngồi kiệu về nhà.
"Chuyện Canh Cầm từ hôn bệ hạ, huynh có biết không?" Dương Lăng Tuyết hỏi y.
Phó Nguyên Thanh hoàn hồn, còn chưa kịp mở miệng, Dương Lăng Tuyết đã vỗ đùi một cái: "Ây da, chuyện này người khác không biết chứ sao ca có thể không biết được? Huynh nói xem cô nương Canh Cầm này cũng là nữ trung hào kiệt, dám từ hôn Hoàng đế. Bỏ không vị trí Hoàng hậu mà không cần, nàng ấy định làm gì?"
"Ta không biết. Đệ có thể đợi lát nữa gặp Canh tổng hiến rồi tự mình hỏi hắn." Phó Nguyên Thanh nói.
"Canh Hôn Hiểu thăng chức rồi sao?" Dương Lăng Tuyết hỏi.
"Đúng vậy, hôm nay bệ hạ phong thưởng quần thần, Canh đại nhân có công tố giác, làm người thanh liêm, đã được thăng làm Tả Đô ngự sử Đô Sát viện, thống lĩnh mười ba đạo Giám sát Ngự sử toàn quốc, là người đứng đầu khoa quan."
Dương Lăng Tuyết trợn mắt há mồm, nhưng điều này hoàn toàn không ảnh hưởng tới việc hắn ăn dưa hấu, vừa cảm thán vừa một hơi gặm sạch cả đĩa dưa hấu.
Tiếp đó lại có người bưng dưa hấu lên, một đĩa to đặt ở giữa, một đĩa được cắt thành những miếng nhỏ tinh xảo chỉ có phần thịt dưa kèm theo chiếc nĩa bạc được đặt tới trước mặt Phó Nguyên Thanh.
TruyenLau Phó Nguyên Thanh mỉm cười nhìn người tới, nói: "Vất vả rồi, Thừa Cảnh."
Triệu Húc đeo mặt nạ Thiên tướng quân ngồi ở bên cạnh y.
Dương Lăng Tuyết hơi bối rối, không biết tại sao tên tử sĩ này bỗng chốc lại mất đi hết tôn ti, tỏ ra hết sức thân thiết với ca ca của mình, lại không tiện hỏi nhiều, ho khan một tiếng.
Phó Nguyên Thanh nói tiếp: "Không chỉ như thế, hôm nay còn gia phong vị trí Nội các Thủ phụ cho Phổ Dĩnh, hiện tại Phổ đại nhân đã là Đại học sĩ điện Hoàng Cực, đại viên chính nhất phẩm. Tô Dư Khánh chuyển sang Hộ bộ làm Thượng thư rồi." Nguồn copy từ TruyenLau.com
Dương Lăng Tuyết cảm thán: "Đây gọi là cục diện trong triều, thế sự đổi dời khủng khiếp. Ai ngờ được họ Ô sụp đổ, họ Quyền cũng mất, Thái hậu bị phong cung cấm túc, ngay cả Hành các lão cũng cáo lão về quê?"
Đang nói chuyện, đã nhìn thấy Phổ Dĩnh, Tô Dư Khánh, Canh Hôn Hiểu đi từ ngõ Đông Giao Dân quẹo ra, ba người vừa trò chuyện vừa chắp tay sau lưng bước tới, trên đường có quan viên quen biết sôi nổi xuống ngựa hành lễ, bọn họ ai nấy khách khí hòa ái, cũng đều đáp lễ.
Đến sớm hơn bọn họ một chút là Bách Lý Thời, Phương Kính đi phía sau xách hòm thuốc giúp ông, hai người đi lên lầu, tiến vào nhã gian.
"Phó chưởng ấn." Bách Lý Thời hành lễ.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Sau đó lại quay sang Triệu Húc, khom người nói: "Bệ hạ."
Dương Lăng Tuyết phun ngay một miếng dưa hấu ra: "Cái gì thế? Hắn không phải là Trần Cảnh sao? Ca, chẳng phải vừa này huynh gọi hắn là Trần Cảnh hả?"
Phó Nguyên Thanh nói: "Hôm nay bệ hạ làm lễ quán đã đặt tên tự, đệ có còn nhớ tự là gì không?"
Dương Lăng Tuyết tìm kiếm thực hư từ trong mớ ký ức hỗn loạn, mất một lúc lâu mới nhớ ra: "Hình như là... Thừa... Cảnh?"
Triệu Húc tháo mặt nạ xuống, giương mắt nhìn hắn, cười như không cười: "Với tài trí và trí nhớ như thế này của Đại đô đốc, liệu có thể quản lý tốt trăm vạn đại quân không?"
Dương Lăng Tuyết bưng nửa miếng dưa hấu trong tay, khóe miệng toàn là thịt dưa, hết sức chật vật, dở khóc dở cười nhìn thiên tử.
"Thần, thần bây giờ ây da... bây giờ sửa có kịp không?"
*
Người gặp chuyện vui tinh thần sảng khoái, các vị đại thần hôm nay được phong thưởng kéo nhau uống một trận thỏa thích trên lầu hai An Khang cư, đến tận đêm khuya cạn rượu mới lần lượt giải tán.
Lúc rời đi, Dương Lăng Tuyết ngập ngừng ấp úng, kéo Phó Nguyên Thanh vào góc, nói với Phó Nguyên Thanh: "Ca, có thể hiến kế cho ta không?"
"Làm sao vậy?"
"Ta, ta muốn cầu hôn Cố tỷ tỷ, mặc dù nay tỷ ấy đã thoát khỏi nhạc tịch, là bình dân bình thường, nhưng tỷ ấy không đồng ý. Là ta có chỗ nào làm chưa tốt sao?"
"Tỷ ấy lớn hơn đệ bảy tuổi." Phó Nguyên Thanh nói.
"Không phải, lúc tỷ ấy từ chối cũng không nói như vậy."
"Vậy tỷ ấy nói thế nào?"
Dương Lăng Tuyết ngẫm nghĩ một chút, nói: "Cố tỷ tỷ ban đầu là kinh ngạc, sau đó nhún người thi lễ nói..."
*
"Đại đô đốc, đa tạ ngài ưu ái Cố Thục Vọng ta." Cố Thục Vọng đáp lời: "Chỉ là trái tim ta nay không đặt ở chỗ này, e là phải phụ tâm ý này của ngài rồi."
Dương Lăng Tuyết không hiểu, hỏi nàng: "Tại sao? Ta không phải nam tử bình thường, ta không bận tâm quá khứ của tỷ tỷ. Nếu tỷ thành thân với ta, cũng sẽ không bắt tỷ phải ở nhà giúp chồng dạy dỗ con. Thích mở thư viện, ta sẽ giao toàn bộ tài sản trong nhà cho tỷ, tỷ cứ mở là được."
"Không phải vì chuyện này." Cố Thục Vọng mỉm cười: "Ta chỉ là..."
Nàng đổi cách dùng từ.
"Xây thư viện, lập nữ học, khai mở dân trí, ta đã có giác ngộ, trọn đời thực hành theo con đường này. Nếu có tình yêu, vốn cũng là điều tốt đẹp. Chỉ là ta không để tâm vào việc này, nên cũng không cảm thấy nuối tiếc."
"Nhưng... sẽ có người bàn tán về tỷ, sẽ nói tỷ không đứng đắn, không giữ nữ đạo."
"Một đời của nữ tử đã sớm bị thế đạo này sắp đặt rồi. Cả đời chăm lo gia đình, giúp chồng dạy con, đó chính là tất cả mọi thứ. Nhưng ta không muốn đi con đường như thế. Trước kia có lẽ sẽ cam chịu, nhưng đã từng trải qua kiếp nạn, mọi chuyện đều nhìn thấu cả rồi." Cố Thục Vọng nói: "Lòng ta như bàn thạch, không sợ lời phán xét."
*
Phó Nguyên Thanh nghe xong, khẽ lắc đầu: "Cố tiên sinh đã tìm được con đường của riêng mình, ta cũng không thể đưa ra cách giải quyết cho đệ. Đệ tốt nhất cũng đừng nên cố chấp nữa."
Dương Lăng Tuyết tỏ vẻ rầu rĩ, qua một lúc lại hỏi: "Vậy còn ca thì sao?"
"Cái gì?"
"Lẽ nào huynh cứ muốn làm Chưởng ấn Ty Lễ giám mãi thôi sao?" Dương Lăng Tuyết hỏi y: "Đạo của huynh, con đường của huynh, cũng không nằm ở nội giám. Nay Canh Hôn Hiểu có thể từ hôn không làm Hoàng hậu, tương lai thì sao, nếu bệ hạ thực sự tìm Hoàng hậu, các cung các điện có chủ tử. Huynh sẽ tính thế nào?"
Phó Nguyên Thanh hơi trầm ngâm, đáp lời: "Rồi sẽ có cách thôi. Ta và bệ hạ đã hứa hẹn chung quan tài, sẽ sinh tử không rời. Dù vậy, năm tháng dài dằng dặc chắc chắn sẽ gặp đủ loại gập ghềnh, nếu không tín nhiệm người, sao có thể nắm tay nhau đi đến cuối cùng."
"Nhỡ ngài ấy thay đổi thì sao?" Dương Lăng Tuyết hỏi: "Chưa từng nghe Hoàng đế có tình. Lỡ ngài ấy không yêu huynh nữa thì sao?"
"Người là thiên tử Đại Đoan, là vua một nước. Ta là Chưởng ấn Ty Lễ giám. Thân phận không có cách nào thay đổi. Những việc ta phải làm trong mười ba năm qua, đã hoàn thành rồi. Mỗi một ngày của tương lai đều là được ban cho, ta tin người kính người cũng yêu người, không muốn lo sợ không đâu. Với tính tình cố chấp của bệ hạ, người sẽ không buông tay ta đâu. Nếu như thực sự... nếu như thực sự có một ngày như vậy, cho dù con đường phía trước ra sao, ta nghe theo người, hầu hạ người là được."
Y nói tới đây, xe ngựa đã đến dưới lầu.
Triệu Húc từ trên xe bước xuống, ngẩng đầu nhìn y: "A phụ, đi thôi."
"Được."
Phó Nguyên Thanh cáo biệt bạn bè, đi xuống lầu.
Qua một chốc nữa là đến Thất Tịch, ánh trăng sáng ngời trong vắt, y không muốn ngồi xe, nói với Triệu Húc: "Chúng ta đi bộ về cửa Đông An đi."
"Được." Triệu Húc nắm tay y bước về phía trước.
Họ đi ngang qua những con ngõ hẻm của kinh thành, thuở còn trẻ Phó Nguyên Thanh đã từng giục ngựa tiến bước trên những con đường này, xa hơn chút nữa từng là trạch viện cũ của họ Phó, nay là miếu Từ Như.
Họ chắp tay dập đầu bái lạy trước miếu tự, lại bỏ vào hai mươi văn tiền hương hỏa, xoay người rời đi.
Năm tháng bào mòn.
Kinh thành này.
Những ngả đường này.
Những ký ức này, đã lộ vẻ mờ phai.
Thế nhưng có người đã lặng lẽ dùng những ký ức mới tô lại cho chúng, gieo xuống trong lòng những hạt giống tươi xanh, bây giờ đã mọc ra những cành non mơn mởn, nở rộ ra những bông hoa ngát hương.
Hồi sinh lại những ký ức cằn cỗi và quá khứ bi lương.
Sáng rõ trong lòng, mãi mãi sẽ không lụi tàn.
Đi qua cửa Đông An, là cửa Đông Hoa. Đi qua cửa Đông Hoa, là điện Hoàng Cực.
Đi qua điện Hoàng Cực, là điện Dưỡng Tâm. Là trái tim của đế quốc, là ngai vàng trên cao.
Phó Nguyên Thanh nhìn quanh những mái hiên cung điện tĩnh lặng bốn bề, bỗng hơi bùi ngùi.
Y lấy chiếc mũ vải đen tự tay may ra từ trong ngực, nói với Triệu Húc: "Hôm nay dự lễ, ta thấy chư vị vương thân đội mũ cho bệ hạ, thực ra ta cũng có chuẩn bị..."
Triệu Húc không nói gì, cởi chiếc mũ lớn trên đỉnh đầu, lại gỡ luôn quan cài tóc xuống, quỳ một gối trước mặt Phó Nguyên Thanh.
Phó Nguyên Thanh không ngờ hắn lại làm vậy, ngẩn người lùi về sau một bước: "Người không cần phải làm vậy..."
Triệu Húc ngẩng đầu nhìn y: "Mười ba năm người đối đãi với ta như con, là bậc bề trên là người thân thích, theo lý nên do người đội mũ cho ta. Ta dùng lễ đối đãi, không có gì không đúng."
Phó Nguyên Thanh im lặng một lát, đội chiếc mũ vải đen tự tay y may lên cho hắn.
Mũ vải đen chẳng qua chỉ làm bằng vải đen, rất đỗi mộc mạc, nhưng trong mắt Phó Nguyên Thanh, Triệu Húc đội lên lại mang một phong thái hoàn toàn khác biệt.
Y đội mũ cho Triệu Húc xong, bèn quỳ xuống trước mặt Triệu Húc.
Hai người nhìn nhau, rồi bật cười.
Triệu Húc ôm lấy y, hôn y: "Cái quỳ vừa nãy, đã trả lại mười ba năm tình nghĩa phụ tử của người. Từ nay về sau, ta đã trưởng thành xưng quân, a phụ phải đối đãi với ta bằng lễ của phu quân."
"Rõ ràng nến đỏ chăn hỉ đều đã ngủ hai lần..." Phó Nguyên Thanh bị hắn hôn đến động tình, khẽ mắng: "Còn gọi ta là a phụ."
Triệu Húc cười rộ lên, khẽ gọi y: "Lan Chi."
"Ừm..."
"Lan Chi." Triệu Húc ôm chặt y vào lòng: "Ta yêu chàng."
"Ta cũng vậy." Phó Nguyên Thanh đáp lời hắn: "Thừa Cảnh."
*
Bên trong điện Dưỡng Tâm một đêm phóng túng, ngược lại còn kịch liệt hơn lúc trước mấy phần.
Giờ Dần Triệu Húc rời giường, đã đánh động tới Phó Nguyên Thanh vốn luôn ngủ nông, y mơ màng mở mắt, nhìn thấy Triệu Húc đã thay xong áo bào thêu rồng, tay cầm thánh chỉ ngồi xuống bên mép giường.
"Lan Chi, dậy đi."
Nghe đến đây, Phó Nguyên Thanh đã tỉnh táo, ngồi dậy nhìn hắn.
Triệu Húc cười cười nói: "Mấy lời cuối cùng của Dương Lăng Tuyết đêm qua ta đã nghe thấy rồi."
"Đệ ấy trước nay ăn nói không thèm kiêng dè, chàng không cần để tâm."
"Không... thật ra từ mấy ngày trước ta đã có ý nghĩ như vậy rồi." Triệu Húc nói: "Dòng máu họ Triệu ta điên cuồng cố chấp từ trong xương tủy, ta cũng không thoát khỏi. Chàng là người thân yêu nhất trong trái tim ta, ta cũng muốn giữ chặt chàng trong tay, không chịu buông. Từ trước tới nay, mọi hành động tính toán của ta, đều vì mục đích đoạt được chàng. Giờ đây ta đã có được chàng, cũng có được trái tim chàng. Tổ phụ và phụ thân của ta, bọn họ một người bẻ gãy đôi cánh của chàng, một người đeo gông xiềng nặng nề cho chàng, còn ta thì sao? Lẽ nào lại muốn giam cầm chàng trong tòa cô thành mang tên Tử Cấm này cả đời sao? Mỗi đêm khi tỉnh giấc, luôn chất vấn bản thân, ta so với phụ thân ta, so với tổ phụ ta thì có gì khác biệt chứ?"
"Thừa Cảnh..."
Triệu Húc cười nhìn y: "Dương Lăng Tuyết nói không sai, nếu chàng ở nội giám, thì mãi mãi là nội thần, là người trong cung, là cái bóng của ta, là nô bộc bị thóa mạ. Ta không nhẫn tâm, ta không muốn để người mà ta yêu phải hứng chịu sự tra tấn đằng đẵng như vậy."
"Ta không quan tâm. Ta đã hứa với chàng đến chết không đổi dời."
"Lan Chi, tim ta đau như dao cắt, nhưng hễ nghĩ đến cảnh chàng có thể vui vẻ phóng khoáng, thực hiện được tâm nguyện thời trẻ, ta lại cảm thấy đáng giá. Thừa dịp lúc này ta vẫn còn lưu lại một chút lý trí, vẫn chưa điên cuồng đến mức ép buộc chàng phải hòa làm một cùng huyết nhục của ta. Việc ta muốn làm, vì muốn tốt cho chàng, bắt buộc phải làm."
Triệu Húc đứng dậy, mở cuộn thánh chỉ ra: "Phó Nguyên Thanh, tiếp chỉ."
Phó Nguyên Thanh nhìn hắn, qua một lúc lâu sau mới bước xuống đất cúi đầu quỳ lạy.
"Từ lúc gánh vác trọng trách Tiên đế phó thác đến nay, Nội thị Phó Nguyên Thanh cúc cung tận tụy, tài đức vẹn toàn, bèn lệnh cho y noi theo bậc tiên hiền, chỉ huy việc thuyền bè trên biển, thay mặt Đại Đoan đi sứ Đông Dương, giương cao quốc uy Đại Đoan ta, khiến nước hải ngoại thần phục quy triều. Khâm thử." Triệu Húc ngồi xổm xuống, đưa thánh chỉ cho y, nói: "Ta đã lệnh cho đội thuyền chỉnh đốn neo đậu ở cảng Ninh Ba, chỉ đợi chàng đặt chân đến là có thể xuất phát."
Hắn rưng rưng nước mắt mỉm cười: "Lan Chi, thay ta ngắm nhìn biển rộng đi. Ta ở kinh thành, ở hoàng cung, ở bên trong điện Dưỡng Tâm, đợi chàng trở về."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu