Thiếu đế xuân tâm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thiếu đế xuân tâm

Tác giả : Hàn Nha

Chương 44: Sóng gió

Trần Cảnh làm sao chịu nổi kích thích như thế, hơi thở trở nên dồn dập, thân dưới trướng đau.
Hai tay hắn nắm chặt lấy đệm gấm hai bên, vò cho chiếc đệm mềm mại nhăn nhúm lại, trơ mắt nhìn một người tựa tiên nhân mắc đọa như Phó Nguyên Thanh dùng hai tay nâng lấy vật bên dưới của mình, khẽ hé môi son thò đầu lưỡi ra, liếm láp phần đỉnh.
Khoảnh khắc ấy nhịp tim của Trần Cảnh gần như ngừng đập, suýt chút nữa đã thăng thiên sớm.
Giọng hắn khàn đặc.
Thế nhưng mỗi một khắc tiếp theo lại càng thêm đê mê.
Lão tổ tông thế mà lại thật lòng thật dạ liếm mút dương vật bên dưới của hắn, từ phần đỉnh đến tận gốc, tỉ mỉ cẩn thận, lại còn bú mút cả túi tinh, động tác của y vừa ngô nghê vừa ngượng ngùng, nhưng lại không hề rụt rè, mang tâm thế dũng cảm tiến tới. Cuối cùng y ngậm lấy vật đã sớm cương cứng trướng to kia vào trong miệng, ra vào liên tục.
Hắn không kìm được mà khẽ đẩy đưa.
Lão tổ tông ngoan ngoãn nhẫn nhịn, để hắn tiến vào sâu hơn.
Nhưng hốc mắt y đã đỏ ửng, y chậm rãi ngẩng đầu nhìn lên từ giữa hai chân Trần Cảnh, dường như đang hỏi Trần Cảnh, bản thân làm có đúng không, có tốt không.
Trần Cảnh ngâm nga trong miệng, dùng ngón cái mơn trớn khóe miệng y, nơi đó có chút nước bọt đặc sệt rỉ ra.
"Lão tổ tông làm ta sướng quá." Hắn khàn giọng nói: "Lão tổ tông làm cực kỳ tốt."
Vật kia của hắn vừa dài vừa thô.
Lúc này trông thật dữ tợn.
Lão tổ tông chỉ dùng mỗi miệng, vẫn không sao ngậm hết được.
Bèn dùng tay nắm lấy phần gốc, lúc này mới có thể cho vật nóng bỏng kia tiến vào khoang miệng mình.
Trước tiên là dùng chiếc lưỡi linh hoạt quấn quanh, rồi lại dẫn dắt Trần Cảnh đâm chọc vào thành miệng mình, mỗi một chỗ đều là mảnh đất mới lạ, mỗi một nơi đều tựa như lên đến tiên cảnh.
Y cũng không hoàn toàn làm trôi chảy, thỉnh thoảng lại nhả dương vật của Trần Cảnh ra, khẽ cắn cắn môi mình, những sợi tơ bạc dính dấp kéo theo ra, vương trên khóe miệng và trước ngực y, trong sự dâm mỹ ấy, trông y hệt như một vị tiên nhân bị vấy bẩn.
Mang đến một mỹ cảm kỳ dị.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Cuối cùng, lão tổ tông cũng quen dần, nuốt trọn Trần Cảnh vào sâu nhất, chạm đến tận cuống họng mình.
Mỗi một nhịp ra vào, Trần Cảnh đều cảm thấy dương vật của mình đang tiến vào nơi mềm mại thoải mái nhất trên thế gian này, lão tổ tông làm việc rất nghiêm túc, mỗi một lần đều đâm thẳng vào phần thịt mềm nơi cuống họng mình, điều này cực kỳ khó chịu, nhưng cũng chính vì sự không thoải mái này, phần thịt nơi đó co rút mãnh liệt, mang lại cho Trần Cảnh khoái cảm tột đỉnh.
Đến cuối cùng, hắn không kìm nén được nữa, đâm rút dồn dập trong cổ họng lão tổ tông.
Lão tổ tông cũng không hề kháng cự. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Dịu dàng hầu hạ, thực hiện đến cùng.
Cho đến khi Trần Cảnh xuất vào trong miệng y. Thứ dịch thể kia của Trần Cảnh, đặc sệt nóng hổi, mang theo mùi tanh nồng đặc trưng, lão tổ tông sặc mà ho sù sụ liên hồi, y quỳ trên mặt đất, gần như sắp ứa nước mắt.
TruyenLau Còn chưa kịp sặc vài tiếng, đã bị một bàn tay tóm lấy kéo tuột vào trong lòng Trần Cảnh.
Trần Cảnh mút mát đôi môi y, không cho y mở miệng giải thích.
Lão tổ tông nhíu mày, khẽ nói: "Bẩn..."
Một chữ mới thốt ra được một nửa, miệng đã lại bị bịt chặt, mùi tanh nồng trong miệng y nhạt dần, thay vào đó là hơi thở của Trần Cảnh lấn át.
Hai người quấn lấy nhau bằng đầu lưỡi, làm ướt khóe môi, một lúc lâu sau, Trần Cảnh mới buông y ra, nhưng vẫn ôm chặt người trong lòng, không cho y nhúc nhích.
"Lão tổ tông học đâu ra mấy cái thủ đoạn quyến rũ người ta thế này." Trần Cảnh ôm eo y khàn giọng hỏi.
"Hỏi thăm mấy lão cô cô nữ quan trong Thượng Tẩm cục trong cung." Phó Nguyên Thanh nhỏ giọng đáp: "Bọn họ biết nhiều hơn một chút."
Vừa nãy y còn dũng khí bừng bừng, lúc này nói đến đây, giọng điệu lại nhỏ hẳn đi. Trong nét phong tình ấy lại mang theo vô vàn vẻ ngây thơ thuần khiết, Trần Cảnh đã không thể nhẫn nại thêm được nữa, trong chiếc quần rộng thùng thình, dương vật vẫn còn cứng ngắc, đang tì sát vào giữa hai mông Phó Nguyên Thanh, nóng hổi run rẩy.
Sắc mặt Phó Nguyên Thanh ửng đỏ vì thẹn thùng quỳ gối trên người Trần Cảnh, giọng nói hơi run rẩy: "Vừa nãy chẳng phải đã xuất rồi sao? Sao lại..."
"Mấy cô cô đó không nói, nếu lão tổ tông dùng thủ đoạn mị hoặc nam nhân, một lần hoàn toàn không đủ sao?"
Phó Nguyên Thanh sững người: "Ngươi --"
Y còn chưa dứt lời, Trần Cảnh đã đè y xuống giường, vật đang bừng bừng phấn chấn dưới thân chậm rãi tách rộng lỗ nhỏ của Phó Nguyên Thanh, thứ đồ vật vừa bị chính y ngậm cho ướt đẫm trơn trượt, nóng rực bắt đầu ra vào bên trong cơ thể y.
Động tác của Trần Cảnh kịch liệt hơn dạo trước rất nhiều.
Hắn không để Phó Nguyên Thanh thốt ra được một câu hoàn chỉnh.
Giữa hai người chỉ còn lại những tiếng rên rỉ và vài từ ngữ vụn vặt.
Phó Nguyên Thanh nhíu mày nỉ non: "Chậm, chậm một chút... Ta, ta không chịu nổi..."
Mắt Trần Cảnh đã đỏ ngầu, cắn lên đầu vú trước ngực y, dục vọng đã nhuộm hắn thành một loài dã thú, lão tổ tông nằm dưới thân càng xin tha hắn lại càng mãnh liệt, tàn nhẫn tấn công, khiến chiếc eo của lão tổ tông bên dưới bị nhào nặn như cành liễu mềm, lại nắm chặt lấy mắt cá chân y, vắt chéo ra sau lưng mình, khao khát muốn ở lì trong cơ thể y không bao giờ ra nữa.
Thế nhưng giữa màn mưa sa bão táp ấy... Trần Cảnh vẫn giữ lại sự dịu dàng.
"Lão tổ tông, cùng ta." Giọng hắn đã hòa hoãn lại.
Phó Nguyên Thanh chìm đắm trong dục tình, mờ mịt gật gật đầu.
Trần Cảnh nắm lấy tay Phó Nguyên Thanh.
Mười ngón tay đan chặt.
Cưỡi hạc lên tiên, cùng đến đỉnh cực lạc.
*
Cùng lúc đó, trong điện Dưỡng Tâm chốn Tử Cấm Thành.
Đức Bảo ôm phất trần rón rén đi từ gian trong ra, đã đến trước dãy nhà dưới hành lang phía sau điện phụ, hắn ta đẩy cửa bước vào, ở giữa có một chiếc bếp lò nhỏ đang đun nước nóng, Tào Bán An đang ngồi lặng yên bên cạnh, hai tay áo trải phẳng trên đầu gối, đôi bàn tay thon dài chỉ để lộ ra vài tấc đầu ngón tay, mắt đăm đăm nhìn ngọn lửa trong lò, không hề nhúc nhích, xem chừng đã ngồi đó một lúc lâu rồi.
Đức Bảo chắp tay nói: "Tào gia, tấu chương chủ tử gia đã giữ lại rồi."
Tào Bán An từ từ thu ánh nhìn lại, nói với Đức Bảo: "Tấu chương là lão tổ tông gửi về. Ta phải gặp mặt chủ tử gia xong, thì mới dễ về phục mệnh lão tổ tông được."
Đức Bảo hơi khó xử: "Tào gia, chủ tử đã nghỉ ngơi rồi."
"Từ dạo qua năm mới đến giờ, buổi tối chủ tử chẳng mấy khi gặp ai cả." Tào Bán An nói: "Mấy vị cô cô bên Thượng Tẩm cục đã đến Ty Lễ giám mấy lần, bảo là đám tư tẩm cấp dưới ngay cả mặt mũi Hoàng thượng trông thế nào cũng quên mất rồi. Đức Bảo, ngươi thân làm Thái giám chưởng điện, cứ thế mà qua quýt làm bừa vậy sao?"
Đức Bảo rùng mình một cái, vẻ mặt khổ sở: "Tào gia, chủ tử có lệnh, bọn ta nào dám không nghe."
Ánh mắt Tào Bán An lạnh lẽo, nhìn hắn ta một lúc lâu, cuối cùng thở dài một tiếng: "Ngày nào cũng mang danh hiệu của chủ tử ra để qua loa cho qua chuyện. Lão tổ tông khoan dung, nên các ngươi mới lười biếng."
Nói đến đây hắn ta đã đứng lên.
Ngọc bội hình chồn rủ xuống bên hông, cùng thẻ ngà mỗi thứ treo ở một bên thắt lưng, tôn lên vòng eo thon gọn đứng thẳng tắp. Bộ y phục trực thân may bằng vải gấm họa tiết chữ Vạn màu xanh đen lại càng thêm phần khiêm nhường mà sang quý. Tào Bán An bước ra khỏi dãy nhà dưới hiên, đứng giữa sân viện.
Trăng sáng đã nhô lên cao.
Đêm về cũng chẳng cảm thấy chút hơi lạnh nào.
Hắn ta khẽ hít một hơi: "Không phải ta trách mắng ngươi, Đức Bảo. Hiện giờ lão tổ tông đang bị lên án đồng loạt trên triều, nếu chúng ta ngay cả bổn phận của mình cũng làm sai, thì sẽ khiến lão tổ tông khó xử."
"Tào gia nói phải." Đức Bảo đi theo sau nói: "Lão tổ tông là trời, có thể che chở cho chúng ta, không thể để lão tổ tông sụp đổ được."
Tào Bán An ngước đầu nhìn trời.
Trăng sáng vằng vặc, nhưng bên cạnh lại điểm thêm vài quầng sáng mờ ảo.
Lờ mờ, còn có sao nương theo lấp lánh.
Tào Bán An khẽ mỉm cười, rồi nụ cười lập tức tan đi, hắn ta thấp giọng nói: "Lão tổ tông là trời, có thể che chở cho chúng ta, chúng ta cũng phải che chở cho lão tổ tông. Không thể để ngài ấy trước sau đều là địch được."
*
Lúc Phó Nguyên Thanh tỉnh lại, trời đã tờ mờ sáng, trên người khô ráo sạch sẽ, khoác một bộ trung y chỉnh tề nằm trên giường. Chắc hẳn là do Trần Cảnh làm.
Thế nhưng góc chăn bên cạnh đã bị lật tung, Trần Cảnh không có ở đó.
Lờ mờ có thể nghe thấy vài tiếng ho khan.
Y chống chiếc eo nhức mỏi chầm chậm bước ra ngoài, thấy Trần Cảnh đang ngồi trong thủy tạ, tay ôm ngực ho. Tiếng ho nghe có vẻ ướt át, Trần Cảnh lại ho thêm hai tiếng, ngửa đầu tựa vào lưng ghế, tay ôm ngực thở dốc dồn dập, sắc mặt trắng bệch.
Chiếc khăn tay màu trắng trong bàn tay còn lại của hắn mở ra, vương một vệt máu đỏ tươi.
Trái tim Phó Nguyên Thanh lại chùng xuống thêm một chút.
Theo như lời chẩn đoán của Bách Lý Thời trước đây, nếu không song tu cùng Trần Cảnh, giờ này y đã nằm trên giường chờ chết rồi.
Đại Hoang Ngọc Kinh bắt đầu từ thức thứ tám trở đi, chính là tà tu đoạt lấy tuổi thọ của người khác -- y vội vàng lật qua, cũng còn nhớ kỹ điều này. Chỉ là Trần Cảnh trông có vẻ quá mức đáng tin cậy, quá khỏe mạnh, khiến y suýt chút nữa đã quên đi chuyện này.
Mỗi một ngày của hiện tại... đều giống như là đang đánh cắp mà có được.
*
Trần Cảnh ho khan thêm vài tiếng giữa khoảng trời tờ mờ sáng, hắn hạ giọng quay đầu nhìn về phía cửa lớn của noãn các.
May quá...
Không ai phát hiện.
*
"Phó Nguyên Thanh quả thực là khinh người quá đáng!" Sầm Tĩnh Dật tức giận ném mạnh bản sao tấu chương trong tay xuống, đứng phắt dậy nói với Ô Lư Khâu: "Các lão, y thận trọng tỉ mỉ, tâm cơ thâm trầm. Phổ Dĩnh vượt mặt Nội các, tự mình dâng tấu xin nghỉ để tang lên Ty Lễ giám! Thánh thượng hết cách đành phải đoạt tình giữ lại, nay thánh chỉ cũng đã truyền xuống rồi! Một kẻ như Phổ Dĩnh thế mà lại có thể vào Các?! Phổ Dĩnh hắn có tài đức gì mà đòi được làm việc chung với chư vị Các thần!"
Gia bộc đứng bên cạnh châm lửa, cung kính đưa lên, Ô Lư Khâu đỡ lấy, hít một hơi thật sâu, hút cạn tẩu thuốc trong tay, sau đó mới ho hai tiếng rồi mở mắt đảo một lượt qua những người đang ngồi trong dinh thự nhà họ Ô lúc này.
Ô Duệ Thành.
Nghiêm Cát Phàm.
Sầm Tĩnh Dật.
"Về quê chịu đại tang vốn là đại tiết trung hiếu, nay Phổ Dĩnh mang danh Lại bộ Thượng thư, lại chẳng tuân thủ phép tắc này. Mất luân thường đạo hiếu, không xứng đáng làm Nho sinh sĩ lâm. Nếu hắn vào Các, làm sao có thể khiến bá quan văn võ tâm phục khẩu phục được?" Sầm Tĩnh Dật nhanh nhảu nói tiếp.
"Duệ Thành, con thấy thế nào?" Ô Lư Khâu lại quay sang hỏi Ô Duệ Thành.
Ô Duệ Thành vẫn giữ nguyên dáng vẻ điềm tĩnh đó, khẽ mỉm cười: "Phi Cử vẫn cứ trượng nghĩa chính trực như vậy. Nhi tử thấy, lời nói ấy cũng không sai. Chỉ là nếu nhìn nhận việc này theo cách đơn lẻ thì e là sẽ đánh mất đại cục."
"Ý là thế nào?" Các lão hỏi hắn ta.
Ô Duệ Thành nói: "Năm nay kể từ tháng Giêng đến giờ, trước tiên là Hầu Hưng Hải, sau đó là Lưu Cửu giành được quyền phê hồng, được lên triều, liên lụy đến Chí Nghiệp tiên sinh, lại trùng đúng với đợt Hoàng đế tuyển Hậu, tiếp đó là Phổ phu tử thọ chung. Nay là chuyện Phổ Dĩnh chưa kịp để tang xong, lại được vào Các... Cuối mùa hạ Hoàng thượng làm lễ quán, nhưng trong triều đình chúng ta lại chẳng có lấy một ngày yên ổn. Mỗi một bước đi, mỗi một cử động đều hệt như một ván cờ. Chúng ta chẳng qua cũng chỉ là hai màu quân cờ trên bàn cờ này mà thôi. Hôm nay ngươi ăn của ta một quân, ngày mai ta lại đoạt của ngươi một đất. Chuyện cũng chỉ đến thế, thực ra không cần phải vì tranh giành một quân một đất mà vội vàng hay tức giận làm gì."
Hắn ta nhìn về phía Nghiêm Cát Phàm, cười khẽ: "Phi Cử thật sự không cần phải tức giận. Ngài xem Nguyên Thanh đó, muốn vào Các bao nhiêu năm rồi, mà cũng chẳng sốt ruột gì không phải sao."
"Vẫn là Ô đại nhân nhìn rõ mọi bề." Nghiêm Cát Phàm cười gượng một tiếng đáp.
Ô các lão gật đầu, lại rít thêm một hơi thuốc, ho khan mấy tiếng rồi hỏi: "Mấy ngày trước chúng ta dâng tấu xin tôn thêm huy hiệu cho Thái hậu, tình hình đã có tiến triển gì chưa?"
"Nghe Lưu Cửu nói, tuy gã đã phê hồng, nhưng lại bị Phó Nguyên Thanh chặn lại. Tào Bán An đã đưa vào điện Dưỡng Tâm, bệ hạ giữ lại trong cung không trả, tính ra cũng sáu bảy ngày rồi." Nghiêm Cát Phàm trả lời.
Ô các lão khẽ cười: "Đây mới là lý do vì sao Phổ Dĩnh có thể vào Nội các."
"Bệ hạ có gì không hài lòng với việc tôn huy hiệu cho Tằng Thái hậu sao?"
"Ai không hài lòng với chuyện này, bây giờ vẫn chưa thể hạ kết luận được." Ô Các lão nói: "Dù sao thì Hành các lão tự có dự tính riêng. Còn Phó Nguyên Thanh từ ngày bị tước mất quyền lên triều, đã có phần thất thế rồi."
Ô các lão trầm tư suy nghĩ một lát rồi nói: "Chuyện tuyển Hậu, Thái hậu luôn làm khó dễ Phó Nguyên Thanh nhiều lần. Vậy cứ xem nước cờ này Thái hậu sẽ đi tiếp như thế nào đã."
Nghiêm Cát Phàm đáp: "Vâng."
Ô các lão dập tắt điếu thuốc, từ từ đứng lên dưới sự dìu đỡ của Ô Duệ Thành, nói với Nghiêm Cát Phàm: "Không phải ngươi luôn muốn vào Các sao?"
Nghiêm Cát Phàm sững sờ, vội đứng lên, chắp tay nói: "Các lão, học sinh..."
"Phổ Dĩnh có thể đi qua cửa Ty Lễ giám để vào Các. Vậy sao ngươi lại không thể?" Ô Các lão cười: "Thánh thượng có cảnh giác với triều thần, cảnh giác với sự tiến cử của Nội các. Nhưng Hàn Lâm viện, Đô Sát viện, vốn dĩ là rường cột của ngoại đình, nên để bọn họ ra sức một phen."
Nghiêm Cát Phàm có phần kích động: "Tạ ơn Các lão!"
"Chúng ta cũng không cần vội." Ô các lão nói, ánh mắt ông ta trầm xuống: "Trên người Hành Chí Nghiệp, vẫn cần phải tận dụng thêm chút nữa. Dấy lên vài đợt sóng… Có nhiều lúc, những hòn đá nhỏ bé thế này, một khi đã tạo nên bọt nước. Biết đâu chừng lại có thể lật úp được cả con thuyền lớn đấy?"

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu