Hai người ra khỏi Thập Sát Hải, đã nhìn thấy chiếc xe ngựa đang đợi ở phố chéo Lầu Trống, Phương Kính không biết đã đến từ lúc nào, đang tán gẫu với Lý Nhị. Thấy hai người họ đi tới, vội vàng nhảy xuống xe hành lễ: "Cha nuôi, người dạo chơi xong rồi à."
"Ừ, vất vả cho các con phải đợi nãy giờ." Phó Nguyên Thanh nói: "Đã ăn cơm chưa?"
"Vẫn chưa ạ." Phương Kính đáp: "Lát nữa về trong xưởng ăn luôn, nhi tử đã dặn đầu bếp làm mấy món hầm nhừ nhuyễn, người ăn vào chắc chắn sẽ thấy thoải mái."
"Được, vậy thì đi thôi." Phó Nguyên Thanh dẫn Trần Cảnh lên xe, lại nhớ ra điều gì, hỏi Trần Cảnh: "Gạo rang còn không?"
Trần Cảnh không hiểu chuyện gì đưa bọc gạo rang đã xé dở trong tay cho Phó Nguyên Thanh.
Phó Nguyên Thanh dúi vào tay Phương Kính: "Con và Lý đáng đầu lót dạ chút đi."
Phương Kính ngơ ngác nhận lấy, rồi ngẩng lên nhìn Trần Cảnh, lập tức bắt gặp ánh mắt sắc như dao của hắn phóng tới, sợ đến mức rùng mình một cái, vội vàng đẩy bọc gạo rang trả lại: "Không ăn không ăn, trong Đông xưởng đang hầm xương sườn, chúng ta về ăn thịt đi."
Nói xong cũng chẳng đợi Phó Nguyên Thanh đáp lời, đóng sập cửa xe một cái "rầm", rồi quay sang giục Lý Nhị: "Đi đi đi, về Đông xưởng."
Lý Nhị khó hiểu nhìn cậu ta: "Xưởng công, chuyện này là sao vậy?"
Phương Kính chỉ thấy sống lưng ớn lạnh, sờ sờ lên cổ, cảm nhận cái đầu vẫn còn nằm yên trên cổ mới thở phào nhẹ nhõm: "Sao mà lắm lời thế, về ăn sườn đi."
TruyenLau.com
Xe ngựa đi vòng từ Thập Sát Hải, đi ngang qua nha môn phủ Thuận Thiên, rẽ vào đường lớn cửa An Định, đi thẳng về phía Nam một lúc lâu, lại rẽ vào ngõ Đông xưởng. Trời đã sẩm tối, trước cửa lớn Đông xưởng thắp hai chiếc đèn lồng, bên trên viết chữ Đông Tập Sự Xưởng.
Dưới mái hiên đen ngòm, những chiếc đinh tán trên cánh cửa sắt đỏ rực lại càng toát lên vẻ âm u thấm mùi máu.
Hai bên cửa, phiên tử đội mũ chóp nhọn, mặc y phục đen đi ủng đen, trông như lũ Hắc Bạch Vô Thường đi bắt quỷ, cũng có phần đáng sợ.
Xe ngựa của Phó Nguyên Thanh qua cửa lớn đi thẳng vào trong sân mới dừng lại, Đông xưởng Chưởng hình Thiên hộ Khổng Thượng cùng các vị đáng đầu đã đứng chờ sẵn trong sân, thấy Phó Nguyên Thanh xuống xe, vội vàng khom người đón chào.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Tham kiến Chưởng ấn."
"Tham kiến lão tổ tông."
Mọi người nhao nhao hành lễ.
Phó Nguyên Thanh chắp tay đáp lễ nói: "Nay ta đã không còn làm Đề đốc Đông xưởng nữa, chư vị không cần phải khách sáo như vậy."
Khổng Thượng tươi cười hòa nhã: "Thế sao được ạ, Phương xưởng công là nhi tử của lão tổ tông, lão tổ tông chính là gia gia của tất thảy anh em Đông xưởng. Thấy gia gia làm gì có chuyện không hành lễ. Đến lúc đó người ta lại bảo người của Đông xưởng đều là phường không tim không phổi, bất hiếu mất."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Phương Kính lúc này trông có vẻ oai phong hơn ngày thường, mất kiên nhẫn mắng: "Được rồi, Khổng Thượng, cái tật thích nịnh hót bừa bãi của ngươi phải mau sửa đi. Trước mặt lão tổ tông không cần trò này."
Khổng Thượng cũng coi như là nhân vật tầm cỡ ngồi ghế thứ hai ở Đông xưởng, tuổi tác lớn hơn Phương Kính không ít, bị một đứa nhóc mắng phủ đầu mà cũng chẳng thấy mất mặt, khách khí vâng dạ một tiếng, rồi khom người dẫn đường cho Phó Nguyên Thanh.
Lúc Trần Cảnh lướt qua mặt hắn ta, Khổng Thượng còn sững lại một chút, thì thầm với Phương Kính: "Vị này là ai vậy? Sao dáng người trông quen mắt thế?"
Phương Kính trừng mắt liếc hắn ta một cái, còn chưa kịp bảo hắn ta câm miệng, Phó Nguyên Thanh đã lên tiếng trước.
"Hắn vốn là tử sĩ của Đông xưởng. Khổng chưởng hình ắt hẳn rất quen thuộc."
Khổng Thượng lại ngớ người ra.
Sau đó nhìn thấy Phương Kính đứng sau lưng Phó Nguyên Thanh đang điên cuồng nháy mắt ra hiệu với mình.
"À... à à à..." Hắn ta làm bộ bừng tỉnh hiểu ra: "Quen thuộc, quen thuộc. Vô cùng quen thuộc. Đây chẳng phải là tên gì... gì đó sao..."
Trần Cảnh lên tiếng: "Tại hạ Trần Cảnh."
Khổng Thượng: "Đúng đúng, Trần Cảnh. Ây da, nhìn cái trí nhớ của ta này. Có tuổi rồi nên lú lẫn. Ngươi, dạo này ngươi có khỏe không?"
Phương Kính cảm thấy trán sắp tứa mồ hôi lạnh, trước khi Phó Nguyên Thanh nảy sinh nghi ngờ, đã giành trước cười nói: "Cha nuôi, Phổ đại nhân đến rồi, đang đợi ở tiểu viện phía sau đã lâu rồi. Rượu tiệc cũng đã bày biện xong xuôi, hay là người qua đó trước, kẻo lỡ dở việc chính."
Phó Nguyên Thanh tuy thấy hơi kỳ lạ, nhưng cũng không nói thêm gì, bèn quay sang hỏi Trần Cảnh: "Ngươi đợi bên ngoài, hay là cùng ta vào gặp Phổ Dĩnh?"
Trần Cảnh thu hồi ánh mắt đang nhìn chằm chằm Khổng Thượng, đáp lời Phó Nguyên Thanh: "Lão tổ tông bảo thuộc hạ đi, thuộc hạ sẽ đi."
"Vậy thì cùng vào trong đi." Phó Nguyên Thanh dẫn Trần Cảnh bước vào khoảng sân nhỏ mà Phương Kính đã sắp xếp sẵn.
Đợi hai người đi khuất, Khổng Thượng mới hỏi Phương Kính: "Xưởng công, chúng ta có tử sĩ từ bao giờ thế."
Phương Kính trợn trắng mắt: "Ta bảo có là có. Ngươi mà để lỡ miệng làm lộ chuyện, không cần ta phải xử lý ngươi, cứ chờ tru di cửu tộc đi."
Lời lẽ của cậu ta hung ác, không giống như đang đùa giỡn.
Khổng Thượng lại vắt óc suy nghĩ một hồi, người của Đông xưởng làm nghề mật báo, lẩn khuất hoạt động ngầm, giỏi nhất là thuật ghi nhớ mặt người.
Hắn ta cảm thấy bóng dáng của người kia thân thuộc đến mức giống hệt một người. Càng nghĩ càng thấy giống, cuối cùng hoảng hốt toát mồ hôi lạnh ướt đẫm cả người.
*
Tiểu viện nằm ở góc trong cùng của Đông xưởng, sát ngay chân tường thành hoàng cung, trong sân có một gian sương phòng, lại có chút suối chảy róc rách. Bài trí coi như thanh nhã.
Lúc này, Phổ Dĩnh mặc y phục trắng trơn, cánh tay trái đeo băng tang, đang chắp tay sau lưng đứng bên ngoài sương phòng.
Thấy Phó Nguyên Thanh bước vào, Phổ Dĩnh hỏi: "Thế này là sao? Ta vẫn đang trong kỳ chịu tang, sao Phương Kính lại bắt ta vào Đông xưởng?"
Phó Nguyên Thanh hành lễ: "Phổ đại nhân chớ vội. Là ta sai Phương Kính mời ngài tới đây. Những nơi khác đông đúc phức tạp, chỉ có Đông xưởng là cẩn mật, có thể che mắt thiên hạ."
Phổ Dĩnh ngẩn người một chút, lúc này mới yên tâm.
"Phổ đại nhân đã dùng bữa chưa. Ta sai Phương Kính chuẩn bị chút rượu thịt..." Phó Nguyên Thanh lại nói.
"Không cần đâu. Có lời gì cứ nói thẳng đi." Phổ Dĩnh ngắt lời Phó Nguyên Thanh, hắn ta ngập ngừng một lát, giọng điệu có phần dịu đi: "Lan Chi, trước đây là ta không phải, hôm đó ngươi đi rồi, phụ thân cũng hơi hối hận. Nói là ông ấy vì tin lời đồn đại mà hiểu lầm ngươi, còn chẳng bằng một nửa phần khoáng đạt của gia ông. Nhờ ta nếu có cơ hội, phải gặp mặt xin lỗi ngươi."
Phó Nguyên Thanh sững sờ: "Trụ quốc đại nhân ông ấy..."
Phổ Dĩnh có vẻ hổ thẹn, cúi đầu nói: "Gia phụ tuổi tác đã cao, tính tình lại ngang bướng, những lời này đã là những lời nhún nhường nhất mà ông ấy có thể nói ra trong đời. Ngươi đừng để bụng. Còn ta... những năm qua đắm chìm chốn quan trường, bị thân phận địa vị làm mờ mắt, đánh giá thấp đức hạnh của ngươi. Ta vô cùng cổ hủ, thật uổng công gia ông dạy dỗ. Đã làm nhiều chuyện sai trái, buông ra biết bao lời thô bỉ... Sau khi gia ông mất, nhớ lại vô vàn chuyện quá khứ, chỉ thấy thẹn thùng vô cùng, uổng công bao năm đọc thi thư thánh hiền."
Hắn ta nói: "Lan Chi, ta đáng chết vạn lần mới tạ hết tội."
Nói xong những lời này, Phổ Dĩnh vén vạt áo, quỳ sụp hai gối xuống đất "bịch" một tiếng, định dập đầu tạ tội.
Phó Nguyên Thanh bị âm thanh này làm cho giật nảy mình, vội vàng đỡ lấy cánh tay Phổ Dĩnh, nói: "Phổ đại nhân là Lại bộ Thượng thư, trên vai gánh vác xã tắc, không được quỳ lạy một cung nhân!"
Mặt Phổ Dĩnh đỏ bừng vì xấu hổ, nhất quyết muốn dập đầu.
"Phổ đại nhân..."
"Lan Chi, đệ để ta dập đầu tạ tội với đệ."
"Phổ đại nhân, không được đâu."
"Lan Chi, đệ để ta..."
"Phổ Mẫn Hân! Phổ Tĩnh Nhàn!"
Cách gọi cũ tự nhiên bật thốt ra miệng, cả hai đều ngẩn người, ngước mắt nhìn nhau, dung mạo đối phương vẫn quen thuộc như thế. Một tiếng gọi này dường như đã kết nối lại với ngày hôm qua nào đó, nhưng năm tháng thoi đưa, giữa bao thăng trầm, trong ánh mắt đều đã nhuốm màu tang thương.
Những niềm vui ngỡ như mới hôm qua, nay cũng đã nhạt nhòa.
Phó Nguyên Thanh quỳ gối ngồi trước mặt Phổ Dĩnh, nói: "Phổ đại nhân... ngài thực sự không cần phải ôm lòng áy náy như vậy."
"Nếu, nếu đệ chịu tha thứ cho ta, thì gọi ta một tiếng Tĩnh Nhàn đi." Phổ Dĩnh lắp bắp nói: "Cứ coi như để ta biết, đệ bằng lòng xí xóa chuyện cũ."
Phó Nguyên Thanh hơi bất đắc dĩ, cuối cùng đành thở dài một hơi: "Phổ Tĩnh Nhàn, bao năm nay huynh lúc thượng triều thì mắng ta, bãi triều rồi cũng mắng ta, việc gì cũng đối đầu với ta. Lời khó nghe gom lại chất đầy cả sọt... muốn tha thứ cho huynh, đâu có dễ dàng như vậy."
"Vậy phải làm thế nào mới được?" Phổ Dĩnh xấu hổ hỏi.
"Huynh cứ tự phạt ba ly đi." Phó Nguyên Thanh nói, y quay sang bảo Trần Cảnh: "Ngươi bảo Phương Kính dọn rượu thức ăn lên đi, Phổ đại nhân bằng lòng ở lại Đông xưởng dùng bữa rồi."
*
Rượu là rượu mạnh.
Rượu vừa mang lên, chưa đợi Phó Nguyên Thanh lên tiếng khuyên can, Phổ Dĩnh đã tự phạt ba chén, hắn ta uống rượu cạn sạch mà sắc mặt vẫn như không, hỏi Phó Nguyên Thanh: "Uống cùng chứ."
"Huynh là Lại bộ Thượng thư, ta chỉ là kẻ cung nhân..." Phó Nguyên Thanh ngồi đối diện, lắc đầu cự tuyệt: "Có thể cùng huynh ngồi hàn huyên thế này, đã là nằm mơ rồi. Uống cùng thì thôi vậy."
Phổ Dĩnh bưng bát rượu sững lại, đặt xuống rồi nói: "Đệ vẫn còn bận tâm về thân phận này."
"Cũng không hẳn." Phó Nguyên Thanh lại rót cho hắn ta một bát: "Chỉ là sợ uống say rồi hỏng việc."
"Vậy nên hôm nay đệ gọi ta tới Đông xưởng, là có chuyện muốn tìm ta?" Phổ Dĩnh hỏi y.
Phó Nguyên Thanh hai tay giấu trong tay áo, nói với Phổ Dĩnh: "Là hôm nay Lưu Cửu đưa tấu chương tới, ta đã nhìn thấy sổ con huynh xin nghỉ đại tang ba năm để chịu tang Phổ phu tử."
"Chịu tang ông bà, là bổn phận trong lễ nghi. Ta tự dâng sớ xin nghỉ đại tang, cũng là chuyện hợp tình hợp lý." Phổ Dĩnh nói: "Hôm nay cũng đã nhận được phê hồng phản hồi, nói là không cho phép nghỉ đại tang."
Phó Nguyên Thanh gật đầu: "Thần tử xin nghỉ đại tang, bệ hạ tiếc nuối hiền tài, theo thông lệ, những sổ con thế này sẽ phải bị trả lại. Thường thì phải ba lần thỉnh cầu đại tang mới được chuẩn, đó là lẽ thường tình. Như vậy mới trọn vẹn đạo luân thường, cũng trọn vẹn đạo quân thần."
"Đúng vậy..." Phổ Dĩnh cảm thán: "Chỉ là nếu vậy, ta sẽ phải rời xa triều chính rồi. Phụ thân đã hộ tống quan tài của gia ông khởi hành về quê, đợi ta lo xong chuyện bên này, sau khi bệ hạ cho phép, cũng sẽ về theo. Gặp lại chắc phải đợi hơn hai mươi tháng nữa. Sao thế? Có chỗ nào không hợp quy củ à?"
"Không, đại nhân tiến thoái chừng mực, tấm lòng hiếu thảo, người trong thiên hạ ai cũng thấy rõ. Chỉ là..." Phó Nguyên Thanh ngập ngừng một lát: "Nếu Tĩnh Nhàn tin ta. Ở lần dâng sớ trần tình xin đại tang lần thứ ba, ta muốn nhờ huynh đừng đưa sổ con lên Nội các nữa. Mà hãy trực tiếp trình tấu bản lên bệ hạ."
"Vượt cấp qua Nội các và Lưu Cửu sao?" Phổ Dĩnh hỏi.
"Tấu bản này đưa vào Ty Lễ giám rồi trực tiếp trình lên bệ hạ, chắc chắn bệ hạ sẽ hỏi giữ Phổ đại nhân ở lại. Như vậy, lời giữ lại khách sáo sẽ biến thành đoạt tình chân thật. Đại nhân sẽ không phải nghỉ đại tang ba năm nữa. Mà có thể đeo băng tang lên triều bàn chính sự."
Phổ Dĩnh nhướng mày: "Lan Chi, đệ muốn làm gì?"
"Văn Tuyển ty Hầu Hưng Hải đã chết, vị trí Lang trung Văn Tuyển ty đang bỏ trống. Mọi người đều như hổ rình mồi, nếu không có ai làm chủ đại cục ở Lại bộ, ắt sẽ lại sinh đại loạn. Ta muốn nhờ đại nhân ở lại chốn triều dã, tiếp tục làm Lại bộ Thượng thư, ổn định đại cục. Đây là thứ nhất."
"Còn gì nữa?"
"Kinh Sát ba năm một lần đánh giá quan lại, nếu bây giờ đại nhân về quê đại tang, trách nhiệm Kinh Sát chắc chắn sẽ rơi vào tay Lại bộ Lang trung Sầm Tĩnh Dật. Hắn ta vốn là kẻ thuộc đảng Đông Hương, chắc chắn sẽ thiên vị vây cánh của đảng Đông Hương, vô cùng bất lợi cho thế cục triều đình. Đây là thứ hai."
"Thứ ba thì sao?" Phổ Dĩnh hỏi.
Phó Nguyên Thanh đứng dậy khom người vái một cái, hỏi: "Phổ đại nhân, có sẵn lòng vào Nội các không?"
--
Chú thích:
[1] Đoạt tình: Quan viên đang chịu tang nhưng vì nhu cầu quốc gia nên được Hoàng đế giữ lại làm việc, không được nghỉ phép chịu tang trọn vẹn.
Thiếu đế xuân tâm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.