"Hiện giờ a phụ đang bị Nội các và Lưu Cửu chĩa mũi dùi vào, đã mất đi quyền phê hồng, nay lại chắp tay dâng ra Đông xưởng. Ngươi không sợ sẽ khó tự bảo vệ bản thân sao?"
"Không thể nói là có nỡ dâng hay không, vốn cũng là vì đại nghiệp của chủ tử mà lo liệu. Nay chủ tử đã không thích, Phó Nguyên Thanh giao ra là được." Phó Nguyên Thanh dập đầu nói: "Chỉ xin chủ tử tha cho Trần Cảnh."
"Giỏi..." Thiếu đế nghiến răng nghiến lợi, chiếc mặt nạ Thiên tướng quân trong tay sắp bị hắn bóp nát: "Giỏi lắm! Một tên Trần Cảnh! Một tên tử sĩ ngay cả cái tên cũng chẳng có! Thế mà lại đáng giá để Chưởng ấn Ty Lễ giám phải khép nép hạ mình, xưng thần xưng nô tỳ trước mặt trẫm, lại còn đòi giao nộp quyền hành ở Đông xưởng! Mới qua lại có mười ngày, mà đã làm lão tổ tông mê muội đến mức giang sơn xã tắc cũng không cần nữa. Hắn ta tốt ở điểm nào?!"
"Cầu xin chủ tử khai ân." Phó Nguyên Thanh chỉ nói.
Thiếu đế đã nổi trận lôi đình, đi đi lại lại thật nhanh trước mặt Phó Nguyên Thanh mấy vòng, cuối cùng trừng mắt nhìn y, tức giận quát: "Không phải ngươi muốn giao nộp quyền hành của Đông xưởng sao? Được, bây giờ trẫm sẽ để Phương Kính làm Bỉnh bút Ty Lễ giám, cùng Lưu Cửu cai quản Đông xưởng! Ngươi về cấm cung mà tự kiểm điểm cho trẫm! Không được phép bước ra khỏi hoàng thành nửa bước."
"Tạ ơn bệ hạ --"
"Trẫm mệt rồi, gọi Đức Bảo vào đây! Trẫm muốn nghỉ ngơi!" Thiếu đế tức giận đến mức ôm ngực thở dốc dồn dập, hơi thở của hắn rối loạn, sắc mặt trắng bệch, cơ thể dường như vô cùng khó chịu.
Phó Nguyên Thanh sững người: "Bệ hạ, người lại tái phát chứng tim đập nhanh rồi sao? Thần gọi Mục --"
"Ra ngoài!" Thiếu đế khàn giọng: "Trẫm có bệnh chết cũng không cần ngươi quan tâm."
Phó Nguyên Thanh lui ra ngoài.
Vừa đứng lại dưới mái hiên, Đức Bảo đã vội vã chạy tới, lo lắng hỏi: "Lão tổ tông, ngài không sao chứ ạ?"
Phó Nguyên Thanh hoàn hồn: "Ta không sao, bệ hạ gọi ngươi vào trực đêm... Một lát nữa ngươi để ý xem chứng tim đập nhanh của bệ hạ đã hoàn toàn khỏi hẳn chưa..."
Lời còn chưa dứt, đã nghe thấy tiếng Thiếu đế từ bên trong vọng ra: "Bảo Phương Kính cút về đây nhận mệnh!"
"Vâng, chủ tử." Đức Bảo vội vàng đáp lời. Website TruyenLau.com
"Bệ hạ đang giận. Ngươi chịu khó gánh vác chút vậy." Phó Nguyên Thanh dặn dò.
"Tiểu nhân hiểu rồi. Vậy tiểu nhân vào trong nhé?"
Phó Nguyên Thanh nhìn cánh cửa sổ tẩm cung, không đáp lại. Tuy Thiếu đế đang tức giận đùng đùng, nhưng không hiểu sao, y luôn cảm thấy dưới cơn thịnh nộ ấy lại toát ra dáng vẻ tủi thân hờn dỗi, ngược lại khiến người ta không còn thấy hoảng sợ nữa.
"Thế này là làm sao vậy..." Đức Bảo lo lắng nhìn y, rồi lại nhìn vào hậu điện, khom người bước vào tẩm cung.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ánh đèn trong hậu điện của điện Dưỡng Tâm lại nhanh chóng tối dần.
Cuối cùng trở nên im lặng như tờ.
*
Trực phòng của Ty Lễ giám vốn cách điện Dưỡng Tâm không xa, Phó Nguyên Thanh từ chối đi kiệu, một mạch đi bộ về. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đêm đã khuya, bóng tối đặc quánh đè nặng, bao phủ lấy bức tường đỏ thẫm, bức bối khó tả, khiến người ta thở không nổi.
Thiếu đế không phải là con ruột của Hoàng hậu, hắn là con do Lý trắc phi sinh ra từ hồi Triệu Cẩn còn chưa lên ngôi.
Năm Lý trắc phi mang thai, họ vừa uống cạn vò Đào Lý Xuân Phong ở lầu Quỳnh Vũ, say khướt chôn nốt phần rượu còn lại xuống đất, trên đường về, Triệu Cẩn cười nói: "Lan Chi, ta sắp có con rồi. Là của Lý trắc phi, trắc phi vốn thông minh lanh lợi, đứa bé chắc chắn sẽ giống nàng ấy. Ta vui lắm... Lan Chi à."
Y chỉ có thể gượng cười nói một câu chúc mừng.
Triệu Cẩn lại nói: "Lan Chi, đệ là người nhỏ tuổi nhất trong Tứ Nhàn, làm thúc thúc của nó, vậy đệ đặt tên cho nó đi."
Lúc đó, trời vừa hửng sáng, trong làn sương mù mờ ảo tỏa ra một thứ ánh sáng trắng đục như sữa, khiến người ta đem lòng yêu thích.
"Thần yên mộ ải, xuân húc thu âm." Y nói: "Vậy cứ gọi là Húc nhi, được không?"
"Triệu Húc, tên hay lắm." Triệu Cẩn nói: "Được, cứ gọi là Húc nhi."
Sau khi Lý trắc phi sinh hạ Triệu Húc thì cơ thể suy nhược, chưa đầy nửa năm đã quy tiên.
Lúc đó Triệu Cẩn quả thực rất yêu thương Lý trắc phi, bệnh nặng một trận, kể từ đó sức khỏe cũng ngày một sa sút. Hắn có ba người huynh đệ, vốn dĩ ngai vàng không đến lượt hắn, nhưng Thái tử lại bệnh mất, Nhị hoàng tử mắc bệnh phong, người thứ ba thì không con dưới gối.
Chỉ có mỗi Triệu Húc là được lòng Đoan Hiếu Đế, sau đó Đoan Hiếu Đế lại phong vương con thứ ba Triệu Triều ở đất Tần, nên ngôi vị Hoàng đế tự nhiên được truyền lại cho Triệu Cẩn.
Lần tiếp theo y gặp lại Triệu Húc đã là lúc Tiên đế phó thác ấu đế.
Một Hoàng đế nhỏ tuổi, đột nhiên lọt vào tay một tên thái giám Chưởng ấn không chút căn cơ.
Đây chắc chắn chẳng phải là thân phận đáng để vui vẻ gì. Cứ như một miếng thịt tươi bất ngờ bị ném vào bầy sói đói, chỉ chực chờ cho lũ cầm thú xâu xé.
Phó Nguyên Thanh cố gắng nhớ lại những năm qua, y đã cùng Thiếu đế bước qua như thế nào, nhưng ký ức trong màn đêm lại trở nên nhạt nhòa, rất nhiều lúc y hoàn toàn không thể nhớ rõ nữa...
Lòng bàn tay, vẫn còn vương xúc cảm khi vấn tóc cho hắn.
Trong lồng ngực, dường như vẫn còn vệt nước mắt ướt đẫm của hắn lúc co rúm người khóc.
Y nhìn Thiếu đế dần lớn khôn, từ một đứa bé ngồi trên ngai vàng chân không chạm đất, từ một đứa trẻ sợ hãi khóc lóc trốn trong chăn mỗi khi giông bão, từ một thiếu niên nhỏ bé hoảng sợ không dám cãi lại những lời bất chấp lý lẽ của ngoại thần... từ từ, từ từ đi đến ngày hôm nay.
Lúc này, y đã bước đến trước cửa trực phòng của Ty Lễ giám.
Thái giám Bỉnh bút Ty Lễ giám Tào Bán An đã nhận được tin, từ trong bước ra, chắp tay hành lễ: "Lão tổ tông về rồi."
Phó Nguyên Thanh nói: "Mười mấy ngày nay ta không có mặt, vất vả cho ngươi rồi."
Tào Bán An mỉm cười: "Có gì vất vả đâu, dạo này chủ tử đều không dậy sớm thiết triều, chẳng cần hầu hạ. Giữa chừng Lưu Cửu lại cướp mất quyền phê hồng, mấy ngày sau này thật ra lại thấy nhàn nhã tự tại."
"Sau này e là còn nhàn nhã hơn nữa." Phó Nguyên Thanh không vào Ty Lễ giám, tiến thêm vài bước nữa là đến trực phòng Chưởng ấn của y, y quay sang nói với Tào Bán An đang đi theo: "Chủ tử lệnh cho ta thời gian tới phải ở trong hoàng thành tự kiểm điểm, chắc sẽ không xuất cung đâu. Tào bỉnh bút cứ nghỉ ngơi mấy ngày đi. Đợi khi nào Cẩm Y vệ áp giải Tiền Tông Phủ từ Nam Kinh về tới kinh thành, ngươi hẵng tiến cung."
Tào Bán An sững người: "Từ Nam Kinh đi về, ít nhất cũng phải mất chừng hai mươi ngày. Giờ ta xuất cung liệu có sớm quá không. Chuyện ngài xông vào cung cấm giữa đêm, cưỡi ngựa trên quảng trường điện Hoàng Cực đã truyền ra ngoài rồi, chắc chắn sẽ bị đám ngoại thần gièm pha. Nếu ta ở lại trong cung thì còn có thể giúp lão tổ tông ứng phó đôi chút. Bây giờ mà ra ngoài thì chẳng phải là..."
"Nghe lời ta." Phó Nguyên Thanh ngắt lời: "Phương Kính cũng đã bị triệu về rồi, nhưng... vẫn phải có người túc trực bên ngoài. Chuyện của Hầu Hưng Hải, chắc chắn phải có một lời giải thích rõ ràng."
"Tiểu nhân hiểu rồi." Tào Bán An khom người đáp: "Tiểu nhân xuất cung ngay đây."
Sau khi dặn dò xong xuôi mọi việc, Phó Nguyên Thanh đẩy cửa bước vào.
Tào Bán An là một người trầm ổn, thật thà, những ngày qua, trực phòng Chưởng ấn được dọn dẹp vô cùng sạch sẽ, trong khoảng sân nhỏ ngay cả một chiếc lá rụng cũng không có.
Chỗ này của Ty Lễ giám hơi hẻo lánh một chút, nhưng đứng trước cửa vẫn có thể nhìn thấy mái hiên yết sơn [1] của điện Hoàng Cực và những con thần thú trên đó.
Trong ánh hừng đông mờ ảo, Phó Nguyên Thanh đứng nhìn một lát, chỉ cảm thấy cơn buồn ngủ ập đến, bèn đẩy cửa vào phòng, ngã đầu xuống sập, chìm vào giấc ngủ say.
*
Lúc tỉnh lại, là vì khó thở mà tỉnh.
Y mở mắt ra, lờ mờ nhìn thấy mặt trời đã ngả về tây, đã đến hoàng hôn rồi.
Hai tay bị người ta đè chặt trên đỉnh đầu, cơ thể bị ôm ghì lấy, đôi môi bị người nọ xâm nhập, cả mũi và miệng đều bị những nụ hôn dồn dập làm cho hô hấp rối loạn. Cuối cùng y cũng nhìn rõ người đang đè trên người mình.
Là Trần Cảnh.
"Trần Cảnh."
Người bên trên dừng động tác, buông y ra, lùi lại hai bước cúi gập người nói: "Lão tổ tông, là ta."
Phó Nguyên Thanh túm lấy y phục đã bị hắn vò rối tung, ngồi dậy, đưa mắt dò xét hắn từ trên xuống dưới.
Áo giáp đã cởi, chỉ còn lại bộ duệ tản mặc lúc cưỡi ngựa hôm qua.
Tinh thần cả người tuy hơi tiều tụy, nhưng không hề có vết thương nào, cũng không có vẻ chật vật. Xem ra Hoàng đế quả nhiên giữ đúng lời hứa, không làm khó hắn.
Phó Nguyên Thanh thở phào một cái: "Ngươi bình an trở về là tốt rồi."
"Ta nghe... Phương thiếu giám nói, ngài vì muốn đổi ta về, đã giao nộp cả Đông xưởng." Trần Cảnh cúi đầu nói: "Ta chẳng qua chỉ là một tử sĩ, cũng chỉ là một lô đỉnh của ngài, cuối cùng cũng phải chết. Đổi một kẻ khác là được. Không đáng đâu."
Phó Nguyên Thanh bật cười: "Có gì mà đáng hay không đáng. Ngươi quên rồi sao, ta từng hứa sẽ cho ngươi quan tài huyệt mồ sau khi chết, sao có thể nuốt lời được?"
Trần Cảnh khẽ run lên, hắn từ từ ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Phó Nguyên Thanh: "Lão tổ tông là quân tử, quân tử trọng lời hứa."
"Cũng chỉ có ngươi mới nói ta như vậy thôi." Phó Nguyên Thanh nói: "Chỉ e làm vấy bẩn hai chữ quân tử này."
"Lão tổ tông..." Trần Cảnh loạng choạng, ôm ngực rên lên một tiếng đau đớn.
Phó Nguyên Thanh cảm thấy có gì đó không ổn, nhìn kỹ lại thì thấy mặt hắn đỏ bừng, giống như đang trong cơn mê loạn.
"Trần Cảnh, ngươi sao thế?"
"Là do Đại Hoang Ngọc Kinh." Trần Cảnh thở dốc một hồi rồi đáp.
Phó Nguyên Thanh ngẫm nghĩ một chút là hiểu ra ngay. Đại Hoang Ngọc Kinh vốn phải thực hành thuật song tu đúng theo giờ giấc, nếu bỏ lỡ thời gian, dục vọng của lô đỉnh sẽ chỉ càng lúc càng dâng trào, chịu đủ mọi giày vò. Sáng hôm qua trước lúc cưỡi ngựa, Trần Cảnh đã có vẻ không kìm nén được nữa, đáng lẽ đêm qua phải làm rồi.
Bây giờ đã qua một hồi lâu.
Y khẽ thở dài, dịu giọng nói: "Trần Cảnh, lại đây."
Ánh mắt Trần Cảnh đã mờ mịt, vô thức bước lên hai bước, ngay sau đó những ngón tay thanh mảnh, mát lạnh của lão tổ tông đã chạm vào mặt hắn, vô cùng dễ chịu, hắn nắm lấy bàn tay ấy, cọ cọ áp chặt vào mặt mình.
Sau đó lão tổ tông nhẹ nhàng ôm lấy hắn.
"Lão tổ tông..." Trần Cảnh khàn giọng gọi y, trong giọng nói chất chứa sự khao khát khó lòng nhẫn nhịn: "Lão tổ tông, giúp ta với."
Nơi hai người ôm ấp kề sát vào nhau, Phó Nguyên Thanh khẽ hôn lên má hắn, từ từ trải rộng cơ thể, kéo hắn vào trong vòng tay ấm áp của mình, y kề sát tai Trần Cảnh thì thầm: "Ta ở đây, ngươi... không cần phải nhẫn nhịn nữa. Trần Cảnh."
Trần Cảnh bật ra một tiếng gầm nhẹ như một con thú nhỏ.
--
Chú thích:
[1] Yết sơn: Một kiểu mái nhà truyền thống của Á Đông, có mái hiên vểnh lên.
Thiếu đế xuân tâm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.