Thiếu đế xuân tâm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thiếu đế xuân tâm

Tác giả : Hàn Nha

Chương 70: Mưa bóng mây

Thái Dịch trì bạn thanh âm khởi, vân ngoại hà sơn nhập mộng quan.
(Bên ao Thái Dịch vang tiếng nhạc, non sông ngoài mây thu vào mộng.) "Lão tổ tông, hai câu này rất thi vị. Sao không viết nữa?"
Trung thu năm đầu tiên Phó Nguyên Thanh vào cung làm Chưởng ấn, nghỉ ngơi ở cung Ngọc Hy bên hồ Thái Dịch, Thiếu đế đã ngủ, Phó Nguyên Thanh viết hai câu này lên giấy Tuyên, rồi dừng bút.
Mực rỏ xuống giấy, loang thành một vũng vết bẩn màu đen.
Tào Bán An không nhịn được đi tới khuyên nhủ.
Phó Nguyên Thanh khôi phục lại tinh thần, chậm rãi bỏ bút xuống, mang theo chút bi thương cười cười: "Tâm cảnh không còn, không thể viết tiếp được loại thi từ cố làm ra vẻ phong nhã này nữa. Thôi bỏ đi..."
Y rời đi, Tào Bán An gấp gọn tờ giấy Tuyên kia lại, cẩn thận cất đi, bảo quản nhiều năm.
*
Từ chiếu ngục đi ra, trên đường đến Phó trạch trời đổ cơn mưa nhẹ.
Mặt trời vẫn còn, chỉ là có thêm chút mây mỏng, thế là những hạt mưa trong suốt đã rơi xuống.
Phó Nguyên Thanh ngồi trên xe vô cùng im lặng, mãi đến khi xe cuối cùng cũng dừng lại, y mới hoàn hồn, nói với Triệu Húc đang đeo mặt nạ Thiên tướng quân: "Ta đi một lát rồi về."
Triệu Húc nắm lấy tay y: "Được."
Phó Nguyên Thanh bước xuống xe, Bách Lý Thời và Phương Kính đã đợi y ở cửa.
Đây là lần đầu tiên Phó Nguyên Thanh quay lại kể từ sau lần rời đi trước, y bước đến bên cạnh hai người, mưa vẫn đang rơi, Phương Kính vẻ mặt tiều tụy bung ô, che mưa chắn gió cho y, ba người bước qua cửa lớn, đi về phía Thính Đào cư.
"Hắn ở trong đại ngục chịu quá nhiều cực hình." Bách Lý Thời nói: "Hình trượng đánh gãy cột sống, từ thắt lưng trở xuống không thể cử động. Còn có những cái đinh thép xuyên qua lồng ngực kia, cũng không biết đã bao nhiêu người dùng qua, không sạch sẽ. Ta đã dùng thuốc, cũng đã khoét thịt thối vài lần, ngặt nỗi thời tiết quá nóng, bên trong e là đã sớm lở loét rồi."
Đọc truyện tại TruyenLau.com Phương Kính đang khóc, không có tiếng khóc, chỉ là đang rơi lệ.
Cậu ta khàn giọng hỏi Bách Lý Thời: "Không thể dùng Đại Hoang Ngọc Kinh được sao? Chẳng phải có thể tìm người song tu cứu mạng sao? Tử sĩ trong Đông xưởng nhiều như vậy, ta tìm tới cho Tào ca là được chứ gì!"
Bách Lý Thời và Phó Nguyên Thanh nhìn nhau một cái.
Sau đó Bách Lý Thời mới nói: "Không phải mọi loại bệnh tật, đều thích hợp với Đại Hoang Ngọc Kinh. Cũng không phải mỗi một người đều thích hợp song tu. Tào bỉnh bút kinh mạch đứt đoạn, làm sao song tu kéo dài tính mạng được?" Nguồn copy từ TruyenLau.com
Phương Kính dùng ống tay áo lau mặt tứ tung, thế nhưng trên má vẫn luôn ướt sũng.
"Ta không tin. Tào ca là người tốt như vậy, giống như một người đại ca ở trong nội giám, đối với ai cũng tốt như vậy, ôn hòa như vậy, sao lại không thể dùng Đại Hoang Ngọc Kinh... Ta không tin!"
Bọn họ đi đến bên ngoài Thính Đào cư, dừng bước.
"Từ lúc được khiêng về Thính Đào cư đến nay, đã nửa tháng rồi, vẫn luôn sốt cao không hạ, cho dù là lấy linh chi nhân sâm tốt nhất để duy trì, cũng đã đến bước đường cùng." Bách Lý Thời nói với Phó Nguyên Thanh: "Sáng sớm hôm nay hắn tỉnh lại, nói muốn gặp ngài một chút." TruyenLau
"Được." Phó Nguyên Thanh nói: "Ta đi gặp hắn."
Y bèn đi vào Thính Đào cư.
Nước mắt của Phương Kính càng tuôn ra dữ dội hơn, cậu ta ngửa đầu nhìn trời, muốn để nước mắt không rơi xuống nữa.
*
Kể từ khi được cứu ra khỏi đại ngục, Tào Bán An không bị đưa vào trong cung nữa, mà là chuyển vào Thính Đào cư, ở trong căn phòng ngủ trước kia của Phó Nguyên Thanh.
Lúc Phó Nguyên Thanh đi vào, hắn ta đang dựa vào giường, hướng về phía cửa sổ, người vẫn đang trong cơn hôn mê, trên mặt mang theo nét ửng đỏ không bình thường, chưa từng tỉnh lại. Phó Nguyên Thanh cũng không đánh thức hắn ta, chỉ chuyển một chiếc ghế đẩu ngồi bên cạnh hắn ta, nhìn mưa bên ngoài.
"Ta nhớ ngày ngài vào cung." Tào Bán An không biết đã tỉnh từ lúc nào, cùng y nhìn mưa, tinh thần của hắn ta tốt một cách lạ thường, nói chuyện thậm chí đã có chút hơi sức: "Lý công công bảo ta dọn dẹp trực phòng của Chưởng ấn, ta hỏi sư phụ ai sắp đến ở. Ông ấy nói là ngài..."
Tào Bán An hai tay nắm chặt lớp chăn gấm đắp ở nửa thân dưới: "Lúc ta nghe được, đã cực kỳ vui vẻ. Lúc ấy trong nhà ngài vừa gặp đại nạn, lại lưu lạc tới Hoán Y cục, rõ ràng như vậy là không đúng, nhưng nghĩ đến mỗi ngày sau này đều có thể nhìn thấy công tử, ta lại vui mừng khôn xiết."
"Đó vốn dĩ là sự thật, không có gì không đúng." Phó Nguyên Thanh đáp lời hắn: "Sự thấp thỏm lúc vào cung làm Chưởng ấn, đều bởi vì gặp được ngươi, mà trở nên yên ổn. Ta ở trong cung thuận lợi, quá nửa đều là nhờ ngươi quan tâm chăm sóc, Bán An."
"Vậy sao, thế thì tốt quá." Tào Bán An lộ vẻ an ủi nói.
Hắn ta nghiêng đầu nhìn sang, Phó Nguyên Thanh rót xong trà, đưa đến bên tay hắn ta, hắn ta nhận lấy nâng trong tay, cụp mắt nhấp nhẹ, trà ấm trôi xuống cổ họng, chỉ là trà Mao Phong để lâu năm, lại nếm ra được sự ngọt ngào như quỳnh tương ngọc dịch.
Qua một lúc, mây bị gió thổi bay đi.
Mưa bóng mây ngừng lại, hơi nước lấp loáng giữa không trung chưa kịp tan đi, được mặt trời chiếu vào, hiện ra một dải cầu vồng.
Nhàn nhạt, lúc ẩn lúc hiện.
Đẹp đẽ thanh nhã giống như một bức tranh thủy mặc.
Tào Bán An quay đầu nhìn, lúc này, ánh mặt trời đang muôn phần dịu dàng vuốt ve gò má Phó Nguyên Thanh, thiên vị sự tồn tại mà hắn ta vẫn luôn ngưỡng vọng.
"Công tử..." Hắn ta khẽ gọi.
"Ta đây, Bán An."
"Công tử, ta, ta có thể... có thể, nắm tay ngài không?" Hắn ta hỏi.
Phó Nguyên Thanh nắm lấy bàn tay nóng rực của hắn ta.
Trong tay hắn ta nắm chặt một tờ giấy Tuyên ngả vàng.
Phó Nguyên Thanh mở ra xem... ngẩn người.
Tào Bán An nhìn chằm chằm vào mắt Phó Nguyên Thanh, nói với y: "Đây là năm đầu tiên... năm đầu tiên lúc ấy, ngài, ngài đã viết hai câu thơ này, về sau, về sau lại không viết tiếp được, nói tâm cảnh không còn. Bây giờ, bây giờ mọi thứ đều đã tốt lên rồi. Ta vẫn luôn muốn nghe hai câu tiếp theo, công tử, ngài có thể..."
Lúc này nhiệt độ của hắn ta đang nhanh chóng trôi đi, thân nhiệt sục sôi trở nên yên tĩnh, khiến Tào Bán An dâng lên một cảm giác khoan khoái chưa từng có trong những ngày qua. Ý thức của hắn ta tan ra, bắt đầu chìm vào một khoảng tối tăm.
Nhưng hắn ta lại không hề sợ hãi.
Công tử của hắn ta, đang cầm tay hắn ta, nắm chặt lấy.
Khiến cho khoảng không tối tăm này cũng trở nên dịu dàng lạ thường.
"Thái Dịch trì bạn thanh âm khởi, vân ngoại hà sơn nhập mộng quan.
Thử sinh nhất bán hoàn thiên địa, hoàn nhượng nhất bán niệm nhân gian. [1]"
(Bên ao Thái Dịch vang tiếng nhạc, non sông ngoài mây thu vào mộng.
Nửa đời này trả lại trời đất, nửa còn lại để nhớ nhân gian.) Giọng nói của Phó Nguyên Thanh vừa nhẹ nhàng vừa ấm áp, dường như truyền đến từ một nơi rất xa, nhưng lại như ở ngay bên tai.
"Bán An, bài thơ này đã xong, tặng cho ngươi."
Tào Bán An mỉm cười giữa cơn mưa bóng mây rả rích.
Thỏa mãn an yên.
Không còn mong cầu gì nữa.
*
Trong ánh nắng, mang theo chút bi thương khó tả.
Triệu Húc đợi trên xe rất lâu, mới nhìn thấy bóng dáng Phó Nguyên Thanh từ trong cửa bước ra.
Y chậm rãi bước tới, trong mắt lấp lánh, dưới ánh mặt trời rực rỡ như bảo thạch.
Y trông thấy Triệu Húc, chỉ là vừa nhìn thấy người này, nhìn thấy đôi mắt hắn, nỗi bi thương đau đớn đến vỡ vụn kia, cùng tất cả những khuyết thiếu trong mười mấy năm qua, hết thảy đều dễ dàng được xoa dịu.
Phó Nguyên Thanh bước nhanh mấy bước, đi đến bên xe, hơi ngửa đầu nhìn hắn.
"Húc nhi, đợi lâu rồi."
Triệu Húc lau nước mắt cho y, lại ngang ngược ôm y vào lòng mình, rồi thấp giọng nói: "A phụ, từ nay về sau đều là đường bằng phẳng, không để người phải buồn đau rơi nước mắt nữa."
"Được."
--
Chú thích:
[1] "Vân ngoại hà sơn" lấy từ bài "Mi vũ - Tân nguyệt" của Vương Nghi Tôn, hai câu sau mượn ý từ bài "Bán bán ca" của Lý Mật Am: "Nhất bán hoàn chi thiên địa, nhượng tương nhất bán nhân gian."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu