"Ca, huynh về đi." Hôm nay Dương Lăng Tuyết mặc bộ thường phục cổ tròn, trước ngực và sau lưng là bổ tử thêu hình sư tử ngũ sắc, đầu đội mũ ô sa. Thân hình hắn cao ráo, lúc này mặc bộ thường phục lên người càng tôn lên vẻ khỏe mạnh tráng kiện.
Vài ngày trước đáng lý hắn phải tiến cung tạ ơn, nhưng đến điện Dưỡng Tâm lại bị chặn về -- Hoàng đế long thể bất an.
Đây là nguyên văn lời của thái giám chưởng quản điện Dưỡng Tâm, Đức Bảo công công.
Phó Nguyên Thanh ngước nhìn hắn, không nhịn được có phần cảm thán vóc dáng cao vọt lên của hắn: "Bệ hạ sai ta tiễn ngài. Đi thêm chút nữa, tiễn Đại đô đốc đến Quy Cực môn."
"Đúng lúc ta cũng tiện đường qua Binh bộ một chuyến, bái phỏng Thượng thư đại nhân." Dương Lăng Tuyết nói.
Bọn họ ra khỏi điện Dưỡng Tâm, đi thêm vài bước là đến cửa Nhân Đức, tiễn xa thêm chút nữa là tới cửa Bảo Ninh.
Cửa Quy Cực cũng không tính là xa.
Đi thêm một lát là tới nơi.
"Được." Dương Lăng Tuyết không từ chối nữa.
"Đến phủ Đô Đốc Ngũ quân ngồi công đường có thuận lợi không?" Phó Nguyên Thanh hỏi hắn.
Dương Lăng Tuyết đắc ý cười: "Ha ha, có cả tá kẻ coi thường ta, toàn một lũ lưu manh binh lính cáo già, cố tình xúi giục đám thủ hạ tới khiêu khích. Kẻ nào không phục, năm sáu ngày nay ta đều đánh cho phục cả rồi. Chẳng còn kẻ nào dám ho he nửa lời."
Phó Nguyên Thanh im lặng lắng nghe.
Vốn định nhắc nhở hắn ăn nói không nên thiếu khuôn phép như vậy.
Thế nhưng với thân phận của y mà nói những lời ấy, dường như lại quá mức thân mật.
Lại đi thêm một lát, cửa Quy Cực đã ở ngay trước mắt, Dương Lăng Tuyết dừng bước, ngoái đầu nhìn y: "Có gì cần dặn dò không?"
Phó Nguyên Thanh trầm mặc một chút: "Vài ngày trước Phổ phu tử có gửi cho ta một phong thư. Nếu Đại đô đốc có thời gian rảnh, thay ta đến bái tạ phu tử."
"Được. Còn gì nữa không?"
Thực ra cũng chẳng còn gì khác.
Tuy y không ra khỏi cung được, thế nhưng mọi động tĩnh trong kinh thành đều hiện rõ mồn một trước mắt dưới sự giám sát của Đông xưởng và Cẩm Y vệ.
Sư Kiến Nghĩa ở nhà chửi bới y dám ngồi kiệu của thiên tử, coi Quân vương như không tồn tại.
TruyenLau
Hành Chí Nghiệp vì vụ tham ô của Hầu Hưng Hải mà vào kinh, bị Bắc Trấn Phủ ty triệu tập tra hỏi, ăn trọn mười gậy đình trượng giữa sân rồi ốm liệt giường... chọc giận phe đảng Đông Hương.
Sau đó Nghiêm Cát Phàm đến thư viện Châu Phong thăm hỏi các sĩ tử đang nán lại kinh thành, rồi còn mở đàn giảng học.
Và rồi...
Phó Nguyên Thanh cất lời: "Trong Hàn Lâm viện có một vị Biên tu tên là Tô Dư Khánh. Nếu ngài có rảnh, kết giao một chút, xem xem nguyên nhân hắn có tài mà không gặp thời là gì."
Dương Lăng Tuyết khó hiểu nhìn y: "Không phải huynh cố tình chọn một việc dễ ợt để qua loa với ta đấy chứ?" Nguồn copy từ TruyenLau.com
Dù ý đồ bị vạch trần, Phó Nguyên Thanh cũng không tỏ ra xấu hổ, y nghiêm túc dặn dò: "Dạo này Bắc Trấn Phủ ty đang bận rộn với việc trừ diệt vây cánh trong vụ tham ô của Hầu Hưng Hải, không có ai rảnh tay. Việc này là việc tư của ta, đành phải nhờ Đại đô đốc bận tâm vậy."
Dương Lăng Tuyết bán tín bán nghi: "Được thôi, vậy, vậy ta sẽ làm theo sắp xếp của ca."
"Đại đô đốc, cứ gọi tên ta là được." Phó Nguyên Thanh chắp tay.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Dương Lăng Tuyết không để tâm đến lời y, nói: "Ca, chuyện trong cung, ta nhìn không hiểu. Nhưng bên ngoài cung huynh còn có một đệ đệ, ngay tại phủ Đô Đốc Ngũ quân. Ở cái kinh thành này, ai ức hiếp huynh, ta sẽ không để kẻ đó được sống yên ổn."
"Ta Đề đốc Đông xưởng, tay nắm Cẩm Y vệ, có thể tùy ý bắt giữ đại quan trong triều, ai có thể ức hiếp ta?" Phó Nguyên Thanh nhìn hắn: "Đại đô đốc ăn nói cẩn thận."
Dương Lăng Tuyết mang theo chút khí chất thổ phỉ, bất cần chắp tay, xoay người rời đi.
"Dương Lăng Tuyết." Phó Nguyên Thanh nhíu mày, cuối cùng vẫn không nhịn được, gọi thẳng tên hắn: "Đệ đứng lại."
"Huynh xưa nay mềm lòng, mặc cho người ta bắt nạt, cũng không chịu đánh trả." Dương Lăng Tuyết nói: "Chuyện trước kia ta ở Cam Túc không can dự được. Từ nay về sau, ta nắm giữ binh mã thiên hạ, bằng mọi giá không để huynh phải chịu khổ nữa."
Lúc hắn nói ra lời này, đầu cũng không ngoảnh lại, rảo bước đi qua cửa Quy Cực, khuất bóng khỏi tầm mắt của Phó Nguyên Thanh.
Vị Thiếu đế trong cung, tính khí bướng bỉnh quái gở thì cũng đành.
Bên ngoài cung lại lòi ra một Dương Lăng Tuyết, khoác lớp áo quan nhưng lại hành xử không nể nang ai, cản cũng không cản nổi.
Phó Nguyên Thanh đau đầu vô cùng.
Cảm thấy gánh nặng trên vai lại nặng thêm vài phần.
Y thở dài, quay người đi về, bỗng thấy Đức Bảo từ điện Dưỡng Tâm vội vã chạy tới, gấp gáp nói: "Lão tổ tông, mau theo tiểu nhân đến điện Dưỡng Tâm đi."
"Sao thế?" Phó Nguyên Thanh hỏi.
"Vạn tuế gia, Vạn tuế gia vì chuyện chọn Hậu mà cãi nhau to với các vị phụ thần trong Nội các rồi." Đức Bảo run rẩy nói: "Mái nhà sắp bị lật tung lên rồi. Sư, Sư đại nhân cũng ở đó, đòi đập đầu chết ngay trước cửa điện Dưỡng Tâm, bị cung nhân cản lại, đến cả áo quan cũng bị rách mất một nửa. Ngài ấy nói ngài ấy hổ thẹn làm Đế sư..."
Mấy quan lại ngang ngược trong triều y thừa biết -- ngày thường chỉ nhắm vào một mình y mà thôi.
Mấy vị quan cương trực luôn mong được chết để can gián, y cũng biết -- Sư đại nhân hô hào đập đầu chết để lưu danh thiên cổ cũng chẳng biết là lần thứ mấy rồi.
Chỉ là chuyện Thiếu đế tranh cãi với quần thần, thì đây là lần đầu tiên.
"Chủ tử nói sao?"
"Chủ tử bảo không cần Hoàng hậu nữa, đòi trả lại sổ sách tuyển chọn." Đức Bảo nói.
Phó Nguyên Thanh đứng im lặng một lúc, cảm thấy hơi mệt mỏi cạn kiệt.
Đức Bảo nhỏ giọng hối thúc: "Lão tổ tông?"
"Ta mệt rồi, về trực phòng nghỉ ngơi."
"Hả?"
"Nếu chủ tử có hỏi, cứ nói là không tìm thấy ta."
Đức Bảo khiếp sợ: "Qua, qua mặt Hoàng đế như vậy có được không? Có tính là khi quân không?"
Phó Nguyên Thanh cũng chưa từng làm vậy bao giờ, thế nhưng có những chuyện dường như đã không còn giống trước nữa... Theo những ngày tháng gió xuân làm tan chảy băng tuyết ở bên cạnh Trần Cảnh, tâm tư y cũng trở nên linh hoạt sinh động hơn.
Y ngẫm nghĩ rồi đáp: "Chắc là khi quân đấy."
*
Tranh chân dung và sổ sách tuyển chọn Hoàng hậu của Nội các đã sớm được đưa đến Ty Lễ giám.
Không cần lật giở kỹ lưỡng cũng biết đây là một mớ bòng bong.
Tiểu thư khuê các trong độ tuổi cập kê tuy có gần chục người. Nhưng người được bàn tán nhiều nhất chỉ có hai.
Một là nhị cô nương Hành Niệm Song của nhà Hành cảnh Hành các lão. Dẫu sao Hành nhị cô nương cũng xuất thân từ dòng dõi thư hương, từ nhỏ đã nằm làu kinh sử thi thư bách gia, đoan trang nhã nhặn, dịu dàng ngoan ngoãn. Quan trọng nhất là, Tiên đế từng có hôn ước với nhà họ Hành, chắc chắn phải kết một mối nhân duyên. Tiên đế băng hà, nhà họ Hành bèn tính món nợ này lên đầu Thiếu đế.
Người còn lại chính là cháu gái của Thái hậu - Quyền Du, đứng sau là thế lực Hàm Ninh Hầu truyền đời, Đại Đồng Tổng binh Quyền Loan. Tuy Hoàng đế không ưa vị thế áp đảo của Thái hậu, nhưng thực chất Ô các lão cũng không có quyền lựa chọn, ngôi vị Thái hậu sờ sờ ra đó, nếu không ủng hộ nhà họ Quyền, binh quyền e rằng sẽ rơi vào tay kẻ khác.
Chưa kể, cuộc chiến giành ngôi vị Hoàng hậu, chính là tranh giành vị trí Thái tử, tranh giành gốc rễ quốc gia, cũng là tranh giành vinh quang cho thế hệ tiếp theo của những gia tộc quyền thế này.
Ô các lão sẽ không trơ mắt nhìn nữ tử nhà họ Hành lên ngôi Hoàng hậu.
Hành Cảnh cũng không thể nhẫn nhịn để nhà họ Ô tiếp tục ngồi vững trên chiếc ghế Thủ phụ thêm hai mươi năm nữa.
*
Sổ sách đưa vào Ty Lễ giám, Phó Nguyên Thanh không hề lật xem kỹ.
Tương lai của những người này thật ra chẳng liên quan gì đến y.
Y không có đến hai mươi năm.
Sinh mệnh của y sẽ kết thúc vào cuối mùa hè này, tàn lụi cùng với tiếng ve kêu cuối cùng.
Chỉ tiện tay lật qua loa, ở trang cuối cùng, nhìn thấy cái tên Canh Cầm cùng bức chân dung thiếu nữ giản dị mộc mạc... Nghĩ lại Phổ Dĩnh cuối cùng vẫn nghe lọt tai lời mình, trong lòng y an ủi phần nào.
Đêm qua y đã sai Tào Bán An đưa sổ sách này vào điện Dưỡng Tâm. Thế nên mới dẫn đến cuộc tranh cãi tất yếu trước ngự tọa ngày hôm nay.
Phó Nguyên Thanh đẩy cửa trực phòng bước vào.
Trần Cảnh không có ở đây, giờ này, hắn vẫn chưa tan học ở Nội Thư đường.
Chum nước ở giếng trời đã được hứng đầy một vại nước trong vắt.
Những gian sương phòng xung quanh đã được Phương Kính mở ra, dọn dẹp sạch sẽ mớ đồ đạc cũ kỹ bám bụi, một gian làm phòng ngủ cho Trần Cảnh, một gian làm thư phòng, để Trần Cảnh luyện chữ sau khi tan học. Lúc này trên bàn thư phòng, có một tờ giấy viết những nét chữ nguệch ngoạc -- đó là tờ giấy Trần Cảnh để lại cho y sau khi học được mặt chữ.
Nhớ uống thuốc.
Phó Nguyên Thanh bật cười, ngồi xuống, rót bát thuốc đang hâm trên lò ra, uống cạn một hơi.
Thuốc tuy đắng chát.
Nhưng nghe nói là linh dược hỗ trợ song tu.
Y không nỡ để thọ mệnh mà Trần Cảnh tiếp nối cho mình bị lãng phí vô ích, nên đã uống cạn không chừa một giọt.
Đời người thật kỳ diệu.
Mười ba năm vừa qua, y chẳng thấy có chuyện gì thú vị.
Thế nhưng ngay tại khoảnh khắc này, khoảnh khắc trước khi bầu trời sụp đổ, y lại cảm thấy ngay cả trong những tháng ngày hao mòn tẻ nhạt vụn vặt thế này, cũng có đôi chút hân hoan rộn rã.
Vốn nói là làm phu thê giả.
Nhưng trong những tháng ngày khuây khỏa, thời gian trôi qua quá đỗi ngắn ngủi.
Phó Nguyên Thanh không muốn nghĩ sâu thêm, trong ba chữ này, là chữ "giả" chiếm phần hơn, hay là "phu thê" chiếm phần hơn.
*
Mặt trời đã lên cao, ý xuân đã nồng đượm, nhẩm tính thời gian, Nội Thư đường sắp tan học, Phó Nguyên Thanh chống tay tựa bên bàn, ánh mắt nhìn chằm chằm ra phía cửa chính.
Lão tổ tông kỳ vọng, khoảnh khắc Trần Cảnh trở về bước chân vào trực phòng, sẽ có thể nhìn thấy y.
Y cũng muốn cùng lúc đó, được nhìn thấy đôi mắt đen láy của Trần Cảnh.
Thiếu đế xuân tâm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.