Thiếu đế xuân tâm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thiếu đế xuân tâm

Tác giả : Hàn Nha

Chương 14: Nghênh xuân

Ngày hai mươi tháng Giêng.
Đức Hỉ bước từ trong điện Dưỡng Tâm ra, nói với Lưu Cửu đã quỳ hơn nửa canh giờ: "Lưu gia, chủ tử gia triệu kiến."
"Chủ tử muốn gặp nô tỳ sao?"
Đức Hỉ nhẹ giọng nói: "Đúng vậy. Ngài mau vào đi, chớ để chủ tử Vạn tuế gia đợi lâu."
Lưu Cửu vừa mừng vừa lo.
Nếu gã nhớ không nhầm thì từ ngày mười sáu tháng Giêng, Thiếu đế đã không tiếp kiến ngoại thần, không thiết triều nghe chính sự. Nay bên ngoài điện Dưỡng Tâm có một đám người quỳ xin triệu kiến, chủ tử gia lại chỉ triệu một mình gã, đây là ân sủng vinh quang biết bao.
Lưu Cửu khom người bước từng bước nhỏ vào điện Dưỡng Tâm, vừa vén vạt áo quỳ xuống giữa sảnh Trung Chính Nhân Hòa, đã nghe Đức Hỉ nói: "Ngài đi thẳng vào Đông Noãn các đi. Chủ tử đã cho phép rồi."
Gã vội vàng đi vào noãn các, sau khi hành xong đại lễ ba quỳ chín lạy, lập tức quỳ xuống sát đất: "Chủ tử, Lưu Cửu đến rồi."
Lúc này, vị Hoàng đế trẻ tuổi của triều Đại Đoan đang tựa lưng vào ngai vàng lật xem tấu chương, lật vài bản rồi mới nói: "Đều là tấu chương tố tội Phó Nguyên Thanh."
Lưu Cửu là kẻ giỏi nhìn mặt đoán ý nhất, vội vàng hùa theo: "Nô tỳ nghe nói không chỉ có chừng này đâu, tấu chương tố tội Phó Nguyên Thanh chất cao như núi trong Nội các không chứa hết, đã được đính phiếu nghĩ rồi đưa đến Ty Lễ giám, Phó Nguyên Thanh lại giữ ở trong cung không xử lý, chất đầy nửa gian trực phòng rồi. Đây chẳng phải là y tự biết đuối lý, mượn cớ cáo ốm đến cửa cung cũng không thèm vào sao."
"Y đuối lý? Có gì mà đuối lý?"
Lưu Cửu thêm mắm dặm muối cho chuyện của Hầu Hưng Hải rồi kể lại một phen, thấy Triệu Húc không tức giận mà còn chăm chú lắng nghe, gã lại càng ba hoa vẽ vời thêm bớt, miêu tả Phó Nguyên Thanh thành kẻ nịnh thần che giấu dã tâm, còn tự tô vẽ bản thân thành nô tài trung thành luôn canh cánh nỗi lo cho triều đình.
"Ngoài những bản tấu đã dâng lên trước đó, số còn lại Nội các đã phê phiếu nghĩ, đưa đến Ty Lễ giám đều không có người xử lý. Y ỷ vào việc bản thân được Tiên đế phó thác quyền phụ chính, lại nắm giữ mười sáu bảo tỷ của chủ tử đang khóa trong Ty Lễ giám, nay giở trò đem con bỏ chợ, muốn đợi Nội các đến cầu xin y, đợi bệ hạ ngài đi cầu xin y đấy ạ!"
TruyenLau.com "Ồ?" Thiếu đế lên tiếng: "Vậy ngươi thấy, trẫm có nên đi cầu xin y quay lại triều không?"
"Sao chủ tử có thể hạ mình nhân nhượng như vậy được?" Lưu Cửu cuống quýt: "Tuyệt đối không thể đâu ạ, chủ tử!"
Triệu Húc dường như hơi rầu rĩ, khẽ thở dài: "Nếu nhờ vậy mà triều đình được yên ổn, chút thể diện của trẫm có sá gì."
"Tên Phó Nguyên Thanh đó là cái thá gì chứ, nói ra chỉ tổ làm bẩn tai thánh nhân." Lưu Cửu nghẹn ngào nói: "Ngài không biết đâu, y ham mê sắc dục, nuôi người ngay trong nhà! Ngày ngày tìm thú mua vui, vô cùng khó coi."
Đọc truyện tại TruyenLau.com Triệu Húc không nhịn được liếc gã một cái, giọng điệu mập mờ không rõ: "Tin tức của ngươi cũng nhanh nhạy thật đấy."
"Chủ tử là thiên tử, Phó Nguyên Thanh chỉ là một tên nô tỳ. Bắt ngài đi cầu xin y, uy nghi của triều Đại Đoan còn đâu. Bắt ngài đi cầu xin y, là do nô tỳ vô dụng, nô tỳ tội đáng chết vạn lần, sẵn lòng lập tức lấy cái chết để tạ tội!"
Nói đến đây, Lưu Cửu làm như thực sự định đi chết, dập đầu xuống đất đập bình bịch, chớp mắt trán đã sưng đỏ.
Website TruyenLau.com "Được rồi được rồi. Trẫm không đi là được chứ gì. Ngươi đừng dập đầu nữa, lát nữa dập hỏng đầu thì phải làm sao? Thế này đi..." Triệu Húc trầm ngâm: "Nếu Phó Nguyên Thanh đã cáo ốm, thì cứ để y ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe. Bắt đầu từ hôm nay, ngươi tạm thời thay quyền phê hồng."
Lưu Cửu sững sờ, trong lòng lập tức mừng rỡ như mở cờ.
Phê hồng, chính là thay Hoàng đế phê duyệt tấu chương.
Đó là quyền lực ngất trời.
Cho dù là Nội các cũng phải kiêng dè lấy lòng.
Gã ngày đêm mong ngóng bao năm qua... nay cuối cùng cũng --
Lưu Cửu nước mắt giàn giụa, dập đầu tạ ơn: "Tạ ơn long ân của chủ tử!"
"Lui ra đi, trẫm mệt rồi." Thiếu đế xua tay, tựa như đang xua đuổi một con chó.
"Nô tỳ nhất định sẽ làm tốt việc được giao, nô tỳ xin cáo lui."
Lưu Cửu rón rén đi từng bước một ra khỏi cửa.
Thiếu đế đứng dậy, sai Đức Hỉ đẩy cửa sổ ra, băng tuyết bên ngoài cửa sổ đã bắt đầu tan chảy, tia nắng ban mai hắt lên sườn mặt hắn, phác họa lên khuôn mặt trẻ trung của hắn.
Thực sự có vài phần giống với Trần Cảnh, nhưng lại có đôi nét khác biệt.
Nhìn hắn mang nhiều khí chất vương giả cao quý hơn Trần Cảnh, chỉ có hơi thở rồng hổ che giấu ở nơi sâu nhất trong đáy mắt là không mấy khác biệt. Hắn từ Đông Noãn các nhìn theo bóng lưng Lưu Cửu rời đi, lắc đầu một cái.
Triệu Húc quay đầu lại hỏi Đức Hỉ: "Hôm nay a phụ thế nào rồi?"
"Bách Lý Thời đã trở về từ Mật Vân. Sáng sớm nay tin tức từ Phương thiếu giám truyền tới, nói là lão tổ tông đã uống thuốc, giữa chừng tỉnh lại một lần, rồi lại mơ màng ngủ tiếp." Đức Hỉ bẩm báo: "Bài thuốc của Bách Lý thần y có vẻ hiệu quả, ngài ấy không còn sốt nữa."
Triệu Húc "ừ" một tiếng, lấy cuốn Đại Hoang Ngọc Kinh ra từ dưới gầm bàn, mở ra xem một lát.
"Sai người chuẩn bị một chút, trẫm muốn xuất cung ngay." Hắn cất cuốn kinh thư đi rồi nói.
Đức Hỉ ngẩn người: "Chủ tử, mấy ngày nay ngài toàn ở ngoài cung, mới hồi cung được hai canh giờ, giờ lại muốn đi... Nô tỳ to gan hỏi một câu, lát nữa các đại thần lại tới, nô tỳ biết trả lời họ sao ạ?"
Triệu Húc đã bắt đầu cởi long bào: "Chẳng phải đã giao cho Lưu Cửu phê hồng rồi sao?"
"... Chuyện, chuyện này là nghiêm túc ạ?" Đức Hỉ ngớ người.
"Đức Hỉ, ngươi tưởng một lời ngàn cân của trẫm là nói đùa à?" Triệu Húc hỏi ngược lại.
Đức Hỉ vội cười bồi: "Nô tỳ nào dám có ý đó? Bệ hạ ngài hiểu lầm rồi. Hạng người như Lưu Cửu, gã ngay cả xách dép cho lão tổ tông cũng không xứng..."
"Việc nhọc nhằn thì để kẻ nhọc nhằn làm." Triệu Húc chẳng mấy bận tâm đáp: "Hơn nữa làm gì có chuyện gì gấp gáp."
Đức Hỉ cứng họng -- triều Đại Đoan là của nhà họ Triệu các ngài, bản thân ngài không thèm bận tâm, người khác còn biết nói gì đây?
Lúc đi, Triệu Húc lại phân phó: "Thay trẫm truyền khẩu dụ cho a phụ."
"... Nói, nói gì ạ?"
"Cứ nói..." Triệu Húc trầm ngâm hồi lâu: "Cứ nói trẫm nhớ y rồi, bảo y hồi cung tĩnh dưỡng."
Đức Hỉ lại càng không hiểu nổi.
-- Không phải hai người đang ở cùng nhau sao, có gì mà không thể nói thẳng mặt?
Tuy không hiểu, nhưng hắn ta cũng không dám hỏi nhiều, ngoan ngoãn nhận việc, dự tính lát nữa sẽ sắp xếp một tên nô tài đáng tin cậy đi làm.
*
Bệnh của Phó Nguyên Thanh ập đến rất nhanh, nhưng lúc khỏi lại chậm rãi vô cùng.
Lúc y tỉnh lại, Trần Cảnh đang lau cánh tay cho y.
"Trần Cảnh." Phó Nguyên Thanh lên tiếng, giọng khàn đặc: "Ta bị sao vậy..."
"Chưởng ấn ốm liệt giường hai ngày, nhưng hôm nay đã ra mồ hôi, sắp khỏi rồi." Trần Cảnh nhìn chằm chằm vào y, hỏi: "Chưởng ấn còn nhớ đêm trước uống rượu không?"
"Chỉ nhớ Thông Đạt có ghé qua." Phó Nguyên Thanh đáp: "Huynh ấy tặng ta hai vò Đào Lý Xuân Phong, ta chỉ uống một bát, sau đó đã say."
Y cố gắng nhớ thêm, lại thấy đầu đau như búa bổ.
"Chưởng ấn đừng nghĩ nữa, say rượu lại thêm sốt cao, sẽ càng khó chịu." Trần Cảnh đứng dậy nói: "Thuộc hạ đi gọi Bách Lý Thời."
"Mật Vân cũng đâu có gần, đi về cũng phải mất mấy ngày, sao nhanh thế?"
"Ừm... Tóm lại là ông ấy về rồi."
Từ Mật Vân bị phiên tử Đông xưởng bắt về trong đêm.
"Vậy mau mời thần y."
Trần Cảnh chắp tay rời đi.
Phương Kính bước vào: "Cha nuôi, trong cung có tin đưa tới."
"Con nói đi."
"Hoàng thượng giao cho Lưu Cửu thay quyền phê hồng của người rồi." Phương Kính bẩm: "Còn muốn người hồi cung tĩnh dưỡng."
"Đây là bảo tĩnh dưỡng, hay là muốn cấm túc?" Phó Nguyên Thanh trầm ngâm: "Cũng tốt, bệnh tình của ta nghiêm trọng kéo dài... quả thực làm lỡ dở quốc sự. Bẩm lại với chủ tử, qua Lập Xuân Phó Nguyên Thanh sẽ hồi cung."
Phương Kính sốt ruột: "Cha nuôi, tên Lưu Cửu kia là cái thứ không ra gì, cũng xứng đoạt quyền của người sao. Nhi tử không hiểu, nghĩ thế nào cũng không ra! Nhi tử phải đi hỏi xem rốt cuộc Vạn tuế gia muốn làm gì!"
"Làm loạn. Bệ hạ tự có ý tứ của người. Con không được vượt quyền." Phó Nguyên Thanh ngăn cậu ta lại.
Hốc mắt Phương Kính đỏ hoe, quỳ rạp xuống đất khóc nức nở: "Cha nuôi, trước đoạt quyền phê hồng của người, sau sẽ đoạt Đông xưởng, đoạt Bắc Trấn Phủ ty, cuối cùng đoạt luôn đại ấn Ty Lễ giám của người -- đến lúc đó, người còn đường sống nào để đi nữa không? Hả?"
Phó Nguyên Thanh thở dài, bỗng mỉm cười: "Bệ hạ muốn ta trả lại quyền lực. Tin tức này... sớm muộn gì cũng sẽ đến, trước đây ta cứ nghĩ bản thân ít nhiều sẽ có chút không cam tâm... Hôm nay nghe được, không ngờ lại cảm thấy tảng đá trong lòng nhẹ đi đôi chút. Con đừng buồn thay ta. Ta không buồn đâu."
Đang nói chuyện, Trần Cảnh dẫn Bách Lý Thời bước vào, Phương Kính vội vàng lau nước mắt đứng lên hầu hạ, còn bĩu môi liếc nhìn Trần Cảnh đầy vẻ uất ức.
Bách Lý Thời bắt mạch xong thì gật đầu: "Khá hơn lúc trước ta đi nhiều rồi."
"Thật sao?" Trần Cảnh không tin.
Bách Lý Thời mất kiên nhẫn, nhưng may mà vẫn nhớ rõ thân phận của Trần Cảnh, đành cố nhịn không buông lời châm chọc: "Ngươi tưởng ta là ai? Ta là Bách Lý Thời, ta nói khá hơn là khá hơn!"
"Bách Lý thần y hành y cứu đời, y thuật nhân từ, đương nhiên sẽ không nói bừa." Phó Nguyên Thanh nói.
Bách Lý Thời thở dài: "Vẫn là Chưởng ấn hiểu ta. Bệnh của ngài, nếu không dùng cách như trong Đại Hoang Ngọc Kinh thì vô phương cứu chữa. Trước mắt tuy bệnh tật ập đến ồ ạt, nhưng đó lại chính là quá trình đẩy hết những tổn hao, khí đục tích tụ trong gân cốt ngài ra ngoài. Đây không phải chuyện xấu."
Ông đưa tay vỗ vỗ vai Trần Cảnh: "Vị thuốc này, Chưởng ấn phải uống cho tử tế, uống đúng giờ, kéo dài tuổi thọ biết đâu cũng có khả năng."
Phó Nguyên Thanh bị ông chọc cười.
Phương Kính vẫn đang tức giận, chẳng thèm nhìn Trần Cảnh lấy một cái, hậm hực mời Bách Lý Thời ra ngoài kê đơn thuốc mới.
"Ta không cần kéo dài tuổi thọ, nếu đến lúc đó thực sự có cơ may chuyển biến, mong Bách Lý thần y cứu ngươi một mạng. Ngươi còn trẻ, đáng lý phải được sống lâu hơn." Phó Nguyên Thanh nói với Trần Cảnh.
Trần Cảnh không tiếp lời, kéo chăn mỏng đắp kín cho y, nói: "Mấy ngày nay trời đã ấm lên dần, băng tuyết tan chảy, Chưởng ấn có muốn ngắm một chút không?"
"Được."
Trần Cảnh bế y lên sập, lại cẩn thận quấn chặt chăn cho y.
Sau đó đẩy cửa sổ ra.
Mới qua hai ba ngày, cảnh sắc trong viện Thính Đào cư đã hoàn toàn thay da đổi thịt.
Ngoài cửa sổ nắng sớm lên cao, mây đuổi theo gió... rõ ràng là dáng vẻ của ngày đầu xuân. Băng tuyết tan chảy, chỉ còn đọng lại đôi chút ở những chỗ khuất nắng. May mà hoa mai đỏ rực nở từ hai ngày trước vẫn chưa tàn lụi hết.
Có lẽ bài thuốc của Bách Lý Thời thực sự hiệu nghiệm.
Hoặc có lẽ vì đại quyền phê hồng đã rơi vào tay người khác, số phận ngẩng đầu là có thể nhìn thấu.
Mà cũng có thể là do có một người tĩnh lặng vững chãi như Trần Cảnh ở bên cạnh, khiến người ta cảm thấy quãng đời ngắn ngủi còn lại cũng thật may mắn.
Cơn gió thổi tới không còn lạnh lẽo như trước, mười ba năm qua, đây là lần đầu tiên Phó Nguyên Thanh cảm nhận được không khí đón xuân đang gần kề, y vươn tay ra ngoài cửa sổ, chạm tới nhành liễu vừa mới đâm chồi nảy lộc, chim yến ríu rít hót vang trên cành.
Đôi mắt y ánh lên nét dịu dàng, quay đầu nói với Trần Cảnh: "Ngày Lập Xuân cờ quạt cắm rợp hoàng thành, theo tập tục phải ra ngoài cửa Đông Trực để nghênh đón xuân, phàm là huân tước, nội thần, vương tôn công tử, võ sĩ đều sẽ đến trường đua mùa xuân để đua ngựa. Xuất phát từ cửa Đông Trực, qua cửa Thừa Thiên, một mạch phi thẳng tới cửa Tân Hoa. Hoàng đế sẽ đích thân ngự trên cửa Tân Hoa chờ ban thưởng cho người thắng cuộc, một bộ Phi Ngư phục, hai mươi lạng vàng ròng, thêm một thớt ngựa quý Hãn Huyết được chọn lọc kỹ càng từ Ngự Mã giám. Mọi thanh niên tuấn kiệt của phủ Thuận Thiên đều muốn đến thử sức, anh tài tranh đua... Ngươi có muốn đi xem không?"
"Nếu lão tổ tông muốn đi, thuộc hạ sẽ đi cùng ngài."
"Ngươi còn trẻ, hẳn là sẽ thích chốn đông vui." Phó Nguyên Thanh nói: "Vậy chúng ta cùng đi, bảo đầu bếp chuẩn bị canh cắn xuân và bánh xuân, tối về cùng nhau ăn."
Trần Cảnh đáp: "Được."
Phương Kính tiễn Bách Lý Thời ra về, lúc bước vào noãn các thì nghe Phó Nguyên Thanh hỏi: "Phương Kính, bộ trang sức Thượng Bảo giám tặng ta mấy năm trước có còn không?"
Phương Kính ngơ ngác đáp: "Cha nuôi, chẳng phải người chê nó quá phận, nên bảo nhi tử cất đi rồi sao?"
"Con tìm chiếc trâm Náo Nga nạm vàng trong đó ra đây."
"Vâng..." Phương Kính đáp lời, rồi không kìm được tò mò hỏi: "Cha nuôi, tìm trâm Náo Nga ra làm gì vậy?"
"Chẳng phải tiết Lập Xuân nên cài trâm Náo Nga sao?"
"Theo tập tục thì phải cài... Nhưng những năm trước người cũng đâu..." có tuân theo tập tục đâu cơ chứ.
Nửa câu sau Phương Kính đã nuốt trở lại, nhưng Phó Nguyên Thanh vẫn nghe hiểu lời than vãn của cậu ta, mỉm cười nói: "Ngày Lập Xuân, ta đưa Trần Cảnh đi xem đua ngựa ở trường đua mùa xuân. Cũng nên cài một chiếc trâm Náo Nga cho hợp cảnh."
Phương Kính sững người, trong hốc mắt đã ngân ngấn nước mắt, cố đè nén giọng nói đang run rẩy, nuốt hết cay đắng vào trong lòng, gượng cười đáp: "Được được! Nhi tử đi tìm ngay đây! Sẽ tìm trâm Náo Nga nạm vàng cho người, tìm cho Vạn khụ khụ!... Trần gia một chiếc trâm Thảo Lý Kim... Lại, lại chuẩn bị luôn bộ mãng bào Vạn tuế gia ban thưởng cho ngài, đảm bảo hai người sẽ xuất hiện thật vẻ vang ở hội đua."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu