Thiếu đế xuân tâm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thiếu đế xuân tâm

Tác giả : Hàn Nha

Chương 74: Ngoại truyện - Lão tổ tông

Mùng ba tháng ba.
Đại Hành Hoàng đế tiểu liệm, đình linh ở điện Càn Thanh [1].
Tự Hoàng đế Triệu Húc nhiều ngày chưa chợp mắt, nay đã ngủ thiếp đi trong tẩm cung điện Dưỡng Tâm.
Phó Nguyên Thanh cuối cùng cũng có thể đặt Triệu Húc xuống long sàng. Những ngày qua Tự Hoàng đế cứ quấn lấy y không buông, cho dù là ngủ cũng phải rúc vào trong ngực y, khiến hai cánh tay y tê mỏi.
Y lui ra khỏi tẩm điện.
Thấy tiểu thái giám Đức Bảo đã ngủ thiếp đi bên ngoài phòng ngoài, thân thể nghiêng ngả, y bước tới nhẹ nhàng đỡ lấy vai nó.
Nó là người được tuyển chọn riêng để hầu hạ Triệu Húc, lúc này mới chỉ chừng mười tuổi, không chịu nổi cảnh thức đêm thế này. Nó giật mình, tỉnh giấc, dụi dụi mắt, nhìn thấy Phó Nguyên Thanh đang đứng trước mặt mình, sợ tới mức trượt quỳ xuống đất.
"Tiểu nhân đáng chết! Lão... Lão..." Nó lén lút nhìn Phó Nguyên Thanh còn rất trẻ, lại nuốt chữ "Lão" vào trong: "Tổ tông tha mạng."
"Không sao." Phó Nguyên Thanh đỡ nó đứng lên: "Ngươi cũng đã mấy ngày không được ngủ ngon rồi, đến trực phòng Ty Lễ giám nghỉ ngơi đi."
"Tổ tông không phạt tiểu nhân sao?" Đức Bảo ngơ ngác hỏi y.
Phó Nguyên Thanh không trả lời thẳng, chỉ nói: "Cứ gọi chức danh nội quan của ta là được."
Đức Bảo lúc đó vẫn còn nhỏ tuổi, ồ một tiếng, cung kính chắp tay vái chào: "Đa tạ Chưởng ấn."
Nó vẫn chỉ là một đứa trẻ non nớt, lúc chắp tay vái chào có phần vụng về nhưng lại nghiêm túc đến đáng yêu, ngay cả Phó Nguyên Thanh cũng không nhịn được khẽ mỉm cười. Y giúp Đức Bảo chỉnh lại chiếc mũ tam sơn bị lệch, thấp giọng nói: "Đi đi."
Đức Bảo bèn lặng lẽ từ cửa sau lui xuống.
Đợi nó khuất bóng nơi góc tường, Phó Nguyên Thanh mới thu hồi ánh nhìn.
Gió lạnh trong xuyên đường vẫn thổi, khiến người ta chẳng hề cảm thấy mùa xuân sắp đến.
Cây hồng mai kia lá rụng hoa tàn, đang cúi đầu đứng đó đầy vẻ trầm lặng. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cung nhân đứng hầu dưới hành lang đều mặc tang phục màu trắng tuyền, nhưng không một ai lên tiếng. Trong sự tĩnh lặng, tiếng gió nức nở, tựa như đang cất tiếng bi thương.
Qua một lát, nghe thấy phía tiền điện truyền đến tiếng bước chân, tiếp đó Tào Bán An trong trang phục Thiếu giám hai tay bưng một bản tấu chương bước vào.
Lúc Tào Bán An bước qua bậu cửa thì ngẩng đầu lên, nhìn thấy y.
Sững người. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Theo quy củ, y làm Chưởng ấn Ty Lễ giám, Lý Tài Lương cùng Tào Bán An và các vị đại đương của hai mươi bốn nha môn nội giám đều phải qua đây hành lễ bái yết.
Chỉ là Đại Hành Hoàng đế băng hà chưa quá bảy ngày.
Tự Hoàng đế lại vẫn luôn quấn lấy y.
TruyenLau Tào Bán An mới chỉ nhìn y từ xa hai lần, ngay cả cơ hội nói chuyện cũng không có, cũng không ngờ rằng giờ phút này y lại có mặt trong sân viện điện Dưỡng Tâm.
Hắn ta do dự một chút, bước tới hành lễ: "..."
Có một khoảnh khắc, Tào Bán An muốn gọi y là công tử. Thế nhưng Phó Nhị công tử đang đứng trước mặt lúc này, ăn mặc không khác gì mình, phẩm cấp lại cao hơn, là Chưởng ấn đại nội, nên phải theo quy củ mà gọi y một tiếng lão tổ tông.
Nếu là Tào bỉnh bút của mười mấy năm sau, tự nhiên sẽ không ngượng ngùng luống cuống như thế. Chỉ là lúc đó, hắn ta mới mười bảy tuổi, nói thế nào cũng không mở miệng được, bèn chỉ đành im lặng hành lễ.
Phó Nguyên Thanh đáp lễ: "Tào thiếu giám, dạo mùa đông, đa tạ ngươi đã gửi áo bông dày đến Hoán Y cục."
Tào Bán An vội nói: "Việc nên làm ạ, ngài... ngài không cần để trong lòng."
"Thiếu giám cầm thứ gì vậy?" Phó Nguyên Thanh hỏi hắn ta.
Tào Bán An cúi đầu nhìn tấu bản trong tay mình, lúc này mới vội vàng hai tay dâng lên: "Là bản 'Đại Hành Hoàng đế tang lễ nghi chú' do Nội các và Hàn Lâm viện bàn ra, tiểu nhân đưa tới để xin ngài thay chủ tử thẩm định. Lễ nghi tang táng tiếp theo sẽ chiếu theo bản này mà làm."
Phó Nguyên Thanh nhận lấy, cẩn thận lật xem, đến trang cuối cùng, nhìn thấy những cái tên quen thuộc phía sau, còn có cả những nét chữ quen thuộc.
Có người đến từ Nội các.
Có người đến từ Hàn Lâm viện.
Chỉ là cho dù đến từ đâu, đối với y mà nói, tất cả đều đang ở phía bên kia của bức tường cung cấm.
Xa lạ đến như cách cả một đời.
"... Công tử."
Phó Nguyên Thanh hoàn hồn.
"Tiếp theo công tử có dự định gì không?"
Tào Bán An có hơi xấu hổ: "Tiểu nhân không nên hỏi, chỉ là... công tử, tiểu nhân lo lắng cho ngài."
"Không có gì là không nên cả." Phó Nguyên Thanh nói, y chỉnh lại bộ nội quan phục của mình, bước tới dưới gốc cây mai đã khô héo kia.
Vào lúc y bị chà đạp xuống bùn nhơ, quần áo không đủ che thân, cơm không đủ no bụng, có rất nhiều cảm xúc hoàn toàn không hề nảy sinh -- ví dụ như sự xấu hổ, ví dụ như thể diện, ví dụ như phải dùng tư thái gì để giao tiếp với những người quen cũ kia.
Ánh mắt của những người đó khi nhìn y, xa lạ đến kì lạ.
Bản thân y sau khi bị hoạn, dường như đã trở thành một loại tồn tại nào đó không thể được nhắc tới.
... Không phải nam nhân.
Thậm chí không phải là người.
Là một giống quái vật nào đó, thậm chí là loài cầm thú.
"Thực ra ta cũng chưa nghĩ kỹ, rốt cuộc phải làm những gì." Phó Nguyên Thanh thất thần nhìn mảnh trời vuông vức hồi lâu rồi nói: "Chỉ là tại vị trí nào thì làm việc vị trí đó. Đại Hành Hoàng đế đã giao phó trách nhiệm phò tá ấu đế cho ta, gửi gắm Tự Hoàng đế cho ta, ta nhận lấy. Không vì điều gì khác, chỉ vì muốn bách tính thiên hạ này không phải chịu cảnh loạn lạc, không phải chịu thêm nhiều nỗi khổ... giống như ta vậy..."
Y thu lại nửa câu sau, nói với Tào Bán An: "Cảm tạ Tào thiếu giám vẫn còn nể trọng ta, gọi ta một tiếng công tử. Sau này cứ gọi chức quan của ta là được rồi."
Tào Bán An cắn môi.
Cúi đầu lắc lắc.
"Theo quy củ, đáng lẽ phải gọi công tử là tổ tông." Tào Bán An nói.
"Vừa rồi Đức Bảo cũng gọi ta như vậy." Phó Nguyên Thanh nói: "Ta cứ tưởng chỉ dùng cách xưng hô đó cho lão thái giám thôi chứ."
"Không phải đâu ạ. Hiện tại ngài là Chưởng ấn Ty Lễ giám, là thủ lĩnh của nội giám trong thiên hạ. Chiếu theo quy củ cũ, đây là sự truyền thừa từ đời này sang đời khác, nên gọi ngài là tổ tông, thân thiết hơn thì phải gọi là lão tổ tông." Tào Bán An giải thích: "Các đời Chưởng ấn cũng thích người bên dưới gọi như vậy. Kẻ bề dưới biết được người bề trên vẫn giữ nếp như vậy, thì mới chịu ngoan ngoãn phục tùng."
"Vậy thì cứ gọi ta như thế đi."
Tào Bán An kinh ngạc nhìn y: "Công tử."
"Đã vào cung rồi, có một số quy củ vẫn phải giữ. Không giữ, sẽ không đủ để người khác phục, e rằng lại khiến người ta nảy sinh suy nghĩ khác."
"Công tử không nên ở trong cung." Hắn ta nói: "Nơi này là chỗ ở của những kẻ như chúng ta, không phải của ngài... ngài không nên. Ta không hiểu nổi..."
Hắn ta có phần gấp gáp, đỏ cả hốc mắt, giọng nói cũng lớn hơn một chút: "Ngài là người tốt biết bao, sao có thể..."
Phó Nguyên Thanh khẽ thở dài một tiếng.
"Bán An." Y gọi.
Tào Bán An ngẩng đầu ngơ ngẩn nhìn y.
"Ta của hiện tại và ngươi, hoàn toàn không có gì khác biệt cả." Y ôn hòa đáp.
Gương mặt y gầy gò, những dấu vết đói khát, ốm yếu mang ra từ Hoán Y cục vẫn chưa phai mờ.
Thế nhưng ánh mắt y vẫn trong trẻo như xưa.
Trong đó có thứ khí phách mà Tào Bán An hiểu được.
Còn có những quyết định mà Tào Bán An không thể nào hiểu thấu.
Tào Bán An trẻ tuổi, lúc ấy vẫn chưa hiểu được sự quyết tâm và sáng rõ ấy đối với Phó Nguyên Thanh rốt cuộc là phúc hay họa.
Nhưng chỉ với một ánh mắt như thế, đã dễ dàng thuyết phục được hắn ta.
Tào Bán An nước mắt lưng tròng, chắp tay khom người vái lạy, run rẩy nghẹn ngào một lúc lâu, mới có thể từ trong cổ họng gọi ra một tiếng: "Lão tổ tông."
--
Chú thích:
[1] Tiểu liệm (小敛) là nghi thức trong tang lễ cổ, diễn ra sau khi tắm gội cho người quá cố (mộc dục). Đây là bước mặc quần áo và bọc vải khâm liệm sơ bộ trước khi nhập quan (đại liệm).
Đình linh (停灵) là đặt linh cữu (quan tài) tại một nơi nhất định để con cháu và quan lại đến phúng viếng, túc trực trước khi đem đi an táng.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu