Thiếu đế xuân tâm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thiếu đế xuân tâm

Tác giả : Hàn Nha

Chương 55: Vinh sủng

Thiếu đế nhìn Phó Nguyên Thanh.
Hắn bóp lấy chiếc cằm đã ướt đẫm của Phó Nguyên Thanh, nhẹ nhàng nâng lên, cẩn thận đánh giá những giọt lệ trong suốt đang rơi xuống ấy, sau đó lại lấy từ trong ngực ra một chiếc khăn tay hoa văn rồng cuộn mờ để lau cho Phó Nguyên Thanh.
"Phụ huynh chết, chẳng hề rơi lệ. Tiên đế chết, chẳng hề rơi lệ... Ngay cả thầy của ngươi chết cũng chẳng hề rơi lệ. Sao thế, vì một tên tử sĩ thấp hèn, ngươi lại khóc." Thiếu đế nói: "Đều nói Phó Nguyên Thanh là kẻ máu lạnh sắt đá, không ngờ... lúc đau lòng muốn chết lại có vẻ đẹp bi thương khác lạ. Đáng tiếc là vì Trần Cảnh... vì Trần Cảnh..."
Hắn thở dài một tiếng, dời tầm mắt xuống dưới, nhìn thấy một nửa bài vị đổ trên mặt đất, cười một tiếng, kề sát tai Phó Nguyên Thanh nói: "A phụ, ngươi nói... ở trước mắt Triệu Cẩn, ở Thái Miếu... Trẫm lâm hạnh ngươi thì thế nào?"
Sắc mặt Phó Nguyên Thanh trở nên trắng bệch, toàn thân đã run rẩy không thể kiềm chế: "Không --"
Trước mắt Phó Nguyên Thanh hoa lên, Thiếu đế đã đẩy mạnh y ngã xuống đất, tiếp đó thân hình của người trẻ tuổi bèn phủ lên, đè y trên mặt đất. Phó Nguyên Thanh vùng vẫy, run giọng nói: "Bệ hạ, người nhất định không thể làm chuyện vấy bẩn tiên tổ thế này!"
"Vấy bẩn tiên tổ?" Thiếu đế cười một tiếng, một tay nắm lấy hai cánh tay Phó Nguyên Thanh dễ dàng ấn chặt trên đỉnh đầu y, hỏi: "Các ngươi sốt sắng muốn trẫm đại hôn, muốn trẫm sinh con cho các ngươi. Không phải là vì giang sơn của tổ tông ư? Trẫm thấy e là tiên tổ đang vui vẻ chứng kiến... a phụ không sợ một chốc nữa Hoàng hậu nhập cung rồi, trẫm biểu hiện không tốt sao?"
Phó Nguyên Thanh khó tin nhìn hắn nói: "Bệ hạ! Không được!"
"Có gì mà không được? A phụ từng nói, trẫm nắm trong tay cả thiên hạ này, tự nhiên cũng sẽ sở hữu ngươi. Đế vương của ngươi muốn lâm hạnh ngươi, vinh sủng nhường này đáng lẽ ngươi phải cảm kích rơi lệ mới phải. Sao lại cản trở trẫm chứ?" Thiếu đế nói bên tai y, vật đang bừng bừng sức sống dưới thân cọ sát vào bắp đùi y, bàn tay còn lại đã luồn vào vạt áo y, vuốt ve lồng ngực y, mỉm cười: "Hai điểm trước ngực a phụ này... xem ra rất yêu thích trẫm đây..."
Nơi đầu ngón tay hắn lướt qua, làm cho Phó Nguyên Thanh run rẩy từng chập, cơ thể đã sớm nếm qua mùi vị tình ái tự nhiên đưa ra phản ứng đầy đủ.
Ánh sáng từ ngói lưu ly trên trần giếng hắt xuống vuốt ve, khoác lên người cả hai những màu sắc huyễn hoặc.
"Mở mắt ra!" Thiếu đế ra lệnh cho y: "Trẫm muốn lâm hạnh ngươi, thế mà lại run rẩy như thế, làm cho ai xem!"
Phó Nguyên Thanh ngẩn ngơ mở mắt.
Trong ánh sáng đủ màu, bảy ngôi miếu bên trên, dường như có người đang nhìn bọn họ, có ánh mắt nào đó đang vây xem, còn xì xào bàn tán. Mở toang y phục của y, mổ phanh cơ thể y, khiến y không còn chỗ trốn.
Đọc truyện tại TruyenLau.com "Chủ tử nói không sai. Mải miết mưu cầu mười ba năm, là nô tỳ tham dục mờ mắt... Nô tỳ mưu toan liều mình xả thân, chẳng qua là vì muốn đánh cược một cái danh sau khi chết, cũng chẳng khác gì những kẻ kia. Rõ ràng điều trân quý nhất, đáng bảo vệ nhất, con người ấy, phần tình nghĩa ấy, nô tỳ đều không giữ nổi... Nô tỳ có chết trăm ngàn lần cũng không thể đền đáp được dù chỉ một phần." Y nghẹn ngào nói: "Chỉ cầu xin chủ tử, đừng ở đây... Đừng ở Thái Miếu, trước mặt tổ tiên... Cầu xin người... Xin người..."
Tiếng khóc của y thê lương, nước mắt rơi xuống thành dòng, tựa như lệ của giao nhân, trong suốt long lanh lăn tăn trên nền đất, từ từ thấm xuống qua những khe hở của gạch vàng, cuối cùng chỉ để lại vài vệt nước mờ nhạt.
Cuối cùng, trong tiếng khóc này, cơn thịnh nộ của Thiếu đế cũng hơi dịu xuống một chút.
Hắn sững người, buông tay ra, đứng dậy.
Phó Nguyên Thanh như muốn che giấu sự nhếch nhác của bản thân, nghiêng người đi, túm chặt lấy vạt áo bị Thiếu đế xé toạc, cuộn người lại thật nhỏ, âm thầm rơi lệ.
TruyenLau.com Thiếu đế ngẩn ngơ nhìn Phó Nguyên Thanh trên mặt đất.
Đây là khoảnh khắc thảm hại nhất của Phó Nguyên Thanh trong ký ức của hắn.
Cho dù là lúc Tiên đế phó thác cô nhi, thanh niên tiều tụy vừa tháo xiềng xích, bị dẫn tới từ Hoán Y cục kia vẫn mang một thân kiêu ngạo, chưa từng bị đánh gục. Thế nhưng, lúc này đây, người đó... lại uốn mình cung kính, cuộn tròn dưới chân hắn, bi thương tột cùng.
Thiếu đế muốn an ủi y, nhưng vết thương bị rạch nát trong lòng vẫn còn đang nhức nhối. Giống như một cái gai, ép hắn phải đứng thẳng người lên, mới có thể giữ cho chút tôn nghiêm bị tổn thương của mình được chắp lại, để hắn không thể trao đi thêm một chút thương xót nào nữa.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Hắn nhìn thấy chiếc áo choàng ban nãy bị chính mình xé toạc trong cơn thịnh nộ.
Là chiếc áo choàng lông chồn năm đó hắn ban thưởng cho Phó Nguyên Thanh, ấm áp dày dặn, có thể chắn được cái rét mướt của tiết Tam Cửu. Phó Nguyên Thanh dường như cũng rất yêu thích, mặc suốt nhiều năm, về sau dù có thưởng thêm bao nhiêu thứ, chiếc áo choàng màu thiên thanh này vẫn là món đồ y mặc thường xuyên nhất.
"Bây giờ đã Lập Hạ rồi, tại sao ngươi vẫn mặc áo choàng mùa đông?" Thiếu đế hỏi xong câu này, mới sực nhớ tới lúc nãy hắn chạm vào cơ thể Phó Nguyên Thanh, cảm giác lạnh buốt thấu xương truyền qua lớp da thịt.
... Quả nhiên Đại Hoang Ngọc Kinh kia không tu luyện nữa, thể chất của a phụ đã lập tức suy yếu.
Thiếu đế nhíu chặt mày, bế bổng Phó Nguyên Thanh lên, một cước đá văng đại môn Thái Miếu bước ra ngoài.
Ngụy Phi Long ở bên ngoài, thấy Thiếu đế đi ra, vội vàng quỳ một chân hành lễ: "Chủ tử!"
Thiếu đế đảo mắt nhìn một vòng, thấy toàn là người của Cẩm Y vệ, bèn nói với Ngụy Phi Long: "Bảo Cao Cần Hải mang kiệu của trẫm vào đây, trẫm ngồi kiệu hồi cung."
Ngụy Phi Long sững người: "Nhưng lão tổ tông vừa dặn không được để lọt tin tức ra ngoài --"
Cơn thịnh nộ của Thiếu đế lại bùng lên: "Lão tổ tông cái gì?! Lời của trẫm không có giá trị nữa phải không?! Bảo Cao Cần Hải dẫn người cút vào đây! Mở hết cửa Đoan Môn, Ngọ Môn ra cho trẫm! Trẫm muốn đi đường giữa của thiên tử hồi cung!"
Phó Nguyên Thanh nằm trong ngực hắn nghe thấy lời này, túm lấy cánh tay Thiếu đế, y vội nói: "Bệ hạ, chuyện hôm nay bằng mọi giá không thể --"
"Phó Nguyên Thanh." Thiếu đế chẳng buồn liếc nhìn y: "Ngươi còn dám lắm miệng thêm một câu nữa, trẫm sẽ ban chết cho toàn bộ nô tài ở Thái Miếu hôm nay, cùng với đám Cẩm Y vệ này."
Phó Nguyên Thanh nín thở.
Ngụy Phi Long đang quỳ bên cạnh không kìm được mà run lên.
Ánh mắt Thiếu đế lia về phía hắn ta, quát: "Còn không mau cút đi làm việc!"
"Vâng!" Ngụy Phi Long dập đầu một cái, lảo đảo bò dậy chạy ra ngoài. Cả người hắn ta đã toát đầy mồ hôi lạnh.
Một lát sau, Thiếu đế sải bước vững vàng xuống bậc thềm, đi ra ngoài Thái Miếu, Cao Cần Hải đã mang kiệu rồng tới, phủ phục trên mặt đất cung nghênh thánh giá.
Lần này không phải là chiếc kiệu mười sáu người khiêng mộc mạc khiêm nhường lúc Thiếu đế ở trong cung nữa, mà là ba mươi hai người khiêng.
Trời đã sẩm tối.
Mặt trời chiều đang chầm chậm lặn xuống phía sau mái hiên.
Từ đại môn Thái Miếu, đến nhai môn Thái Miếu, rồi trải dài trên con đường đi tới lối đi giữa của thiên tử, đèn cung đình được treo lên dày đặc.
Đèn cung đình chập chờn.
Như đưa tang cha mẹ.
"Hoàng thượng hồi cung -- Mở cửa -- Mở chính môn đường giữa --"
Tiếng hô của Cẩm Y vệ từ xa vọng lại gần, kéo dài từ cửa Đoan Môn vào, nối tiếp nhau vang lên rồi tan biến vào nơi xa xăm.
Tiếp đó là những tiếng ầm ầm vang dội.
Tựa như trống đánh từ trên trời vọng xuống, gõ nhịp vào lòng người, từng hồi âm vọng lại.
Cửa Đoan Môn.
Cửa Ngọ Môn.
Cửa Hoàng Cực lần lượt mở ra.
Ra khỏi Thái Miếu, đứng trên đường giữa, là có thể đưa mắt nhìn bao quát trọn vẹn điện Hoàng Cực nguy nga tráng lệ.
Tất cả nô tỳ và cấm quân đều phủ phục quỳ rạp trên mặt đất, cung nghênh thiên tử hồi cung.
Đường giữa lát bằng ngọc thạch Hán Bạch khắc hình chân long múa vuốt bay lượn giữa tường vân, kiệu ba mươi hai người khiêng đã tôn lên trọn vẹn uy nghi của thiên tử. Trong khoảnh khắc ấy, giữa trời đất vắng bặt mọi âm thanh, chỉ còn lại nhịp bước chân đều tăm tắp của những thái giám khiêng kiệu.
Cùng với hơi thở bất an của Phó Nguyên Thanh.
Y đang run rẩy.
Y nằm trên kiệu, run rẩy trong lòng thiên tử.
Thiên tử dường như nghe thấy tiếng trái tim y đang đập loạn xạ, cười một tiếng, nói bên tai y: "Cách đây không lâu, luận về Lễ cùng a phụ, a phụ nói, chức trách của thiên tử, không gì lớn hơn Lễ. Lúc đó trẫm đã nghĩ... Đây toàn là những quy củ rách nát gì. Nếu cái Lễ này, giam cầm lòng người, trói buộc tay chân, thì chẳng nên tồn tại. A phụ nói xem trẫm nghĩ có đúng không, làm có đúng không. Đã đủ Lễ Nhạc băng nhạc hoại chưa, đã đủ chọc giận đám môn sinh của Khổng Tử khắp triều chưa, đã đủ để làm một hôn quân chưa."
Phó Nguyên Thanh không dám đáp.
Người đang ôm y đã nói rồi, nếu y còn dám nói thêm một câu nào nữa, sẽ bắt tất cả mọi người bồi táng theo y.
Lúc đi qua những cánh cửa cung thành cao vút, uy áp của hoàng quyền cuồn cuộn ập đến như sóng biển, khiến Phó Nguyên Thanh sợ hãi không thôi, hành động của Thiếu đế, là cố ý... chính là muốn cho người trong thiên hạ biết, hắn ngang ngược trái đạo, làm càn vô lý đến mức nào...
Một lát sau, kiệu đã đến điện Dưỡng Tâm, nhưng không dừng lại, đi thẳng đến cung Vĩnh Thọ nằm phía sau điện Dưỡng Tâm, thiên tử mới bế y bước xuống kiệu.
Hậu cung vốn dĩ không có phi tần, cung điện đóng chặt cửa, đã tiêu điều hoang vắng suốt bao năm qua.
Nhưng nay trong cung Vĩnh Thọ đã thắp sáng vô số ngọn nến.
Những chiếc lồng đèn cát tường ngũ sắc được treo đầy dưới hành lang.
Lụa đỏ thắm được thắt khắp mọi nơi.
Phương Kính dẫn người quỳ dưới đất nghênh đón, thấy Thiếu đế bước vào, nói: "Cung nghênh chủ tử gia."
Thiếu đế quét mắt nhìn những người đang quỳ rạp dưới đất, cười rộ lên, sải bước dài tiến vào chính điện.
Cách bài trí trong chính điện vô cùng xa hoa, lại còn rải đầy gấm vóc hỉ phục thêu long phụng, trong Noãn các khói trầm hương lượn lờ, trên chăn hỉ thêu long phụng là muôn ngàn đóa hoa rực rỡ.
Thiếu đế bước vào giường bạt bộ, ném Phó Nguyên Thanh xuống chiếc giường phụng.
Phó Nguyên Thanh ngẩn ngơ nhìn Thiếu đế.
Nếu nhớ không lầm, cách đây không lâu y đến cung Vĩnh Thọ, nơi này vẫn còn trống vắng tiêu điều... Sao lại...
"Chủ tử, chủ tử muốn làm gì?" Lão tổ tông cố gắng giữ giọng điệu thật bình tĩnh để hỏi, thế nhưng trong lòng đã trào dâng một linh cảm chẳng lành.
Thiếu đế vuốt ve gò má y đầy vẻ yêu chiều, có phần si mê, nhưng lại đan xen những oán hận khôn cùng.
"A phụ phải ngoan ngoãn, nghe lời trẫm. Ngươi ngoan ngoãn nghe lời, trẫm sẽ còn chút kiên nhẫn để làm một minh quân hiền chúa." Hắn bắt đầu dịu dàng, nhưng khoảnh khắc này giọng nói lại trở nên lạnh ngắt: "Ngươi không nghe lời --"
Không đợi hắn nói hết lời đe dọa.
"Người bảo nô tỳ làm gì, nô tỳ sẽ làm nấy." Phó Nguyên Thanh đã quỳ hẳn trên giường, nói với hắn: "Nô tỳ nghe lời."
Thiếu đế không biết nên vì sự ngoan ngoãn của y mà hài lòng, hay là tức giận, cuối cùng hắn lại giận dữ cười rộ lên: "Tốt, vậy a phụ hãy ở lại cung Vĩnh Thọ đi."
Sắc mặt Phó Nguyên Thanh lập tức trắng bệch: "Cung Vĩnh Thọ là nơi ở của phi tần hậu cung, sao nô tỳ có thể vượt quá phép tắc mà ở lại nơi này. Nếu để đại thần tiền triều biết được, để người trong thiên hạ biết được, họ sẽ nhìn nhận bệ hạ thế nào? Xin bệ hạ hãy nghĩ lại!"
Thiếu đế dịu dàng nắm lấy tay y, rót những lời mê hoặc bên tai y: "A phụ đừng sợ. Cái gì mà chính vụ triều đường, cái gì mà giang sơn xã tắc, hãy buông bỏ hết đi... Những thứ đó chẳng qua chỉ là phiền não của ngươi, buông bỏ được những thứ đó, ngươi sẽ chẳng cần phải lo nghĩ gì nữa. Từ nay về sau, cung Vĩnh Thọ chính là nơi ở của ngươi, ngươi chỉ cần ngoan ngoãn ở đây đợi trẫm tới thăm ngươi là được. Ngươi yên tâm, nơi này rất gần điện Dưỡng Tâm, trẫm xử lý xong công vụ, sẽ đến tìm ngươi. Vinh sủng hậu cung, tất cả đều dành cho ngươi."
Hắn dường như đang nói đến một chuyện gì đó đặc biệt vui vẻ, nở nụ cười rạng rỡ: "Trẫm lâm hạnh ngươi, cũng là cứu ngươi. Cầm sắt hòa minh, cùng chung thiên thọ."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu